Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Đột nhập phòng ngủ

"Hello mọi người ~ Đây là trung tâm sinh hoạt của SNH48, còn tôi là người dẫn chương trình Mã Ngọc Linh-"

Mã Ngọc Linh cầm micro làm một cái pose trước máy quay.

"Bên này, là Vân Tỷ cùng Thiên Thảo. Đây cũng là người dẫn chương trình của chúng ta....."

Màn hình chuyển hướng, nhìn thấy cảnh Vương Tiểu Sài nhanh chóng rời khỏi gương mặt tràn đầy bất đắc dĩ của Vân Tỷ.

Mã Ngọc Linh bất đắc dĩ nói, "Thiên thảo a Thiên Thảo, tuy rằng đây là ghi hình, không có phát sóng trực tiếp, nhưng mà chị có thể thu liễm một chút có được hay không? Không cần trắng trợn như vậy a? Chị là sợ người khác không nhìn ra chị cùng Vân Tỷ đang hẹn hò sao?"

Tiểu Mã thở dài, Tiểu Mã bất đắc dĩ, Tiểu Mã hỏng mất.

Nếu như nói, cô vui mừng khôn xiết khi biết được mình là người dẫn chương trình cho tiết mục này, thì lúc cô phát hiện được ngoài mình ra còn có Vân Tỷ cùng Thiên Thảo, liền trở nên tuyệt vọng. Đặt đôi tiểu tình lữ này ở bên cạnh cô, khác nào toàn bộ quá trình ghi hình cô đều phải ăn cẩu lương sao? Mặc dù cô rất muốn được ở gần với Phụng Thiên Thừa Vân, nhưng cô không thực sự muốn có cái vinh dự này.

May mà, Vương Hiểu Giai vẫn còn biết chừng mực ​​, giống như một tiểu tức phụ nắm lấy cánh tay Tưởng Vân, như chim nhỏ nép vào người nàng.

"Được rồi, vậy chúng ta bắt đầu ngay bây giờ đi." Máy quay quay lại nụ cười quá mức chua xót thoáng qua trên khuôn mặt của Mã Ngọc Linh, lắc lắc đầu xoay người rời đi.

Đi thang máy lên lầu, bây giờ đã là 11 giờ rữa tối, thời gian này không thể nào không có người, đây là thời gian thích hợp nhất để tập kích bất ngờ. Đồng thời, muốn bắt được người cũng trở nên khó khăn, đi hết một vòng cũng không có tìm được thành viên nào ở ngoài. Tuy nói phòng tập giờ này chắc hẳn là sẽ có người, nhưng nếu đột nhập vào phòng này sẽ không có tác dụng.

Tại sao gọi là đột nhập? Tất nhiên là lặng lẽ vào phòng của một người làm người đó trở tay không kịp, chứ không phải làm với một đám người để rồi những người đó nói lại với bạn cùng phòng của mình, để họ kịp thời khoá cửa  lại, như vậy cuộc đột nhập bất ngờ còn có ý nghĩa gì?

Cũng may trời không phụ lòng người tốt, rốt cuộc ở dưới lầu trong nhà ăn chặn được một con chuột hamster đang ăn vụng.

"Không được nhúc nhích! Nghi phạm Lý Tuệ! Giơ hai tay lên!"

Mã Ngọc Linh không biết từ nơi nào lấy ra một cái đèn pin, trong nháy mắt đèn pin được bật sáng, rọi đến trước mặt, Lý Tuệ bên trong miệng vẫn còn đang nhai thức ăn, bị ánh sáng chiếu tới cái đùi gà trên tay cầm không chắc liền rớt xuống đất.

"Mã Ngọc Linh!"

"Bốp" một cái Mã Ngọc Linh còn đang kinh hãi, thì Lý Tuệ nhào tới với hai cú đấm, một trái một phải, cộng thêm trong miệng còn đang nhai thức ăn, căng phồng lên giống như một con chuột hamster, nhìn khả ái lại rất đáng yêu, nhưng lực đánh không hề nhẹ đi chút nào.

"Lý Tuệ, cùng tụi chị đến phòng của em."

Khi Tưởng Vân nói ra câu này, Lý Tuệ mới chú ý tới còn có Vân Tỷ cùng Thiên Thảo ở bên cạnh, vội vàng buông tay, thần sắc hoang mang.

"Đi tới phòng em làm gì a? Chị cùng Thiên Thảo muốn tới phòng em chơi sao?" Lý Tuệ liếc nhìn Mã Ngọc Linh, "Nhưng mà, em sao lại đi cùng với hai chị ấy?

Kinh ngạc như một vị thần

Mã Ngọc Linh khuôn mặt lộ ra vẻ chua xót.

"Đột nhập phòng ngủ." Vương Hiểu Giai nhỏ giọng nói.

Lý Tuệ đột nhiên hiểu ra, "bốp bốp" vỗ vỗ hai cái vào người Tiểu Mã, "Em sớm một chút nói ra là được rồi, đi đi đi, đi dạo quanh một vòng, qua mấy căn phòng còn lại coi có thể đột nhập vào phòng của ai được."


Trên đường đi bắt gặp hai người còn đang mặc trang phục màu đen, rõ ràng là thành viên mới từ bên ngoài trở về.

Là thành viên của Ngải Tư Thỏ Trần Vũ Tư cùng Lưu Thiến Thiến.

Liền đi tới lôi kéo hai người kia.

"Lại đây."

Hai người đang định bỏ chạy, thì Vân Tỷ liền ra lệnh một tiếng, đành phải ngoan ngoãn bước tới đứng bên cạnh các nàng.

Địa vị giang hồ của Vân Tỷ không thể lay chuyển


Lý Tuệ lấy thẻ quẹt giấu sau biển số phòng mở cửa ra, đèn trong phòng sáng lên, dị thường sạch sẽ, ngoài dự liệu không có bất kỳ đồ vật lạ thường nào xuất hiện.

Tiểu Mã "Ồ" một tiếng, nói không nên lời là thất vọng hay là vì cái gì.

"Không thể tưởng được đúng không?" Lý Tuệ đắc ý vỗ vỗ bả vai cô, thực đau, cô bị đánh đau đến mức không nhịn được muốn đấm cho nàng một cái.

"Bốp bốp "Tiểu Mã cùng Tuệ Tuệ tung nắm đấm lên.

Trần Vũ Tư đi đến bên cạnh bàn, trên bàn có một dãy sách, có lẽ là của fans hâm mộ đưa tới, bởi vì lớp giấy gói bên trên chưa bị xé, hơn nữa cũng tích một đống bụi bẩn, có thể thấy được chủ nhân của chúng cũng không coi trọng chúng lắm.

Nhưng trong dãy sách chưa được mở này có một cuốn sách đã được mở ra, bên trong trang sách còn để thẻ kẹp sách, một nửa thanh kẹp lộ ra ngoài. Trần Vũ Tư lấy thẻ kẹp sách ra, mặt trên vẽ chú tiểu trong phim hoạt hình, phía dưới có một câu.

"Nếu là còn ăn nhiều như vậy, tôi chính là một tên khốn........."

"A--"

Nàng hét lên vì kinh ngạc, vội vàng đoạt lại thẻ kẹp sách trong tay Trần Vũ Tư, xô xô đẩy đẩy mọi người ra khỏi cửa.

"Phòng mọi người đã xem qua, có thể đi được rồi, ra cửa rẽ trái, đi thong thả, không tiễn ha!"

Cái bộ dáng tránh không kịp đó, giống như các nàng là hồng thuỷ mãnh thú* vậy.

(*): con mãnh thú và dòng nước lũ; nước lũ và thú dữ (ví với tai hoạ ghê gớm).


"Tiếp theo chính là phòng của hai người." Mã Ngọc Linh nhìn liền kéo kéo hai người, "Ai trước đây?" 

"Có thể không tới được không........"

"Không được!"

"Được rồi đi thôi."

Trần Vũ Tư cuối đầu cam chịu, đi trước dẫn đường.

Đi đến cửa nàng chợt nhớ tới điều gì đó, liền quay đầu lại nói: "Ừm, em hình như không mang thẻ phòng, nếu không, mọi ngươi lần sau lại......"

"Cạch"

Cửa mở ra.

Đầu tóc rối bù rõ ràng là mới vừa ngủ dậy, Ninh Kha dụi dụi mắt, mới vừa ngủ dậy nên đầu óc vẫn còn có chút hỗn loạn, giọng nói như sữa không còn trầm thấp như trước: "Vũ Tư, chị về rồi a....."

"Xì -------"

Không biết là ai hít một ngụm khí lạnh, tất cả đều đem ánh mắt hướng về phía Trần Vũ Tư.

Hảo gia hỏa, dám giấu Ninh Kha ở trong phòng, lại còn cùng Lưu Thiến Thiến đi ra ngoài chơi?

Nghi phạm Trần Vũ Tư tự giác ngồi xổm xuống đất, lấy hai tay che đầu.

Lại nhìn đến vẻ mặt ngốc nghếch của Lưu Thiến Thiên, xem ra nàng cũng không biết gì.

Xì -------

Cặn bả quá rõ ràng rồi a, Trần Vũ Tư.

Thấy tình hình không ổn, Tưởng Vân liền hướng ống kính máy quay quay lên trần nhà, để tránh ghi lại những gì không nên ghi, tuy rằng hậu kỳ sẽ cắt bớt cảnh, nhưng vẫn nên cẩn thận một chút.

"Vân Tỷ? Thiên Thảo?" Ninh Kha còn có chút ngốc ngốc, "Sao hai chị lại ở đây a?"

Đang ngồi xổm ở dưới đất Trần Vũ Tư ngay lập tức bật dậy, đẩy Ninh Kha vào phòng, "Rầm" một tiếng đem cửa phòng đóng lại.

Thật xấu hổ


"Vậy thì .........." Mã Ngọc Linh nhìn về phía Lưu Thiến Thiến, do dự hỏi, "Thiến Thiến, phòng chị sẽ không giống với phòng của Trần Vũ Tư......đi.......?" 

Lưu Thiến Thiến nghiêm túc suy nghĩ, lắc đầu: "Không có ai ở trong phòng của chị trước khi chị đi ra ngoài cùng Vũ Tư."

Vậy được.

Này chờ một lát, giống như có chỗ nào đó không thích hợp.

Bước được vài bước, mọi người đã đến trước cửa phòng.

Lưu Thiến Thiến định lấy thẻ quẹt sau biển số phòng mở cửa, thì Tưởng Vân ngăn nàng lại.

?

Nàng quay đầu lại, mặt đầy nghi hoặc.

"Gõ cửa trước đã." Tưởng Vân bình tĩnh nói.

Gõ cửa trước, lỡ như bên trong có cái gì đó "Bất ngờ ngoài ý muốn" cũng cũng có thể phản ứng kịp.

Lưu Thiến Thiến gật đầu, nhẹ gõ cửa mấy cái.

Phải gõ cửa trước khi bước vào phòng ngủ của chính mình......... Như là tới làm khách sao.

Không có âm thanh.

"Cạch" cửa mở ra.

Đèn sáng lên, trống rỗng, không có ai.

Lưu Thiến Thiến dang tay ra, "Mọi người xem, em nói không có người liền không có người."

Lúc trước không có người, không có nghĩa là lúc sau không có người tới.

Vừa lúc, mọi người đang muốn rời đi, từ xa liền có tiếng bước chân, giọng nói trầm thấp có chút hưng phấn truyền đến bên tai.

"Thiến Thiến, em có cái này tốt lắm muốn cho chị xem --------"

Ý định ban đầu của Lưu Tăng Diễm là muốn cho Lưu Thiến Thiến nhìn vết cạo gió trên lưng của mình đã hết hẳn, nhưng lại không nghĩ tới sẽ làm mọi người hiểu lầm. Nếu như một người hiểu lầm thì không sao có thể giải thích được, còn đằng này khiến cho một đám người hiểu lầm.

Vân Tỷ, Thiên Thảo, Tiểu Mã?

Còn có staff tỷ tỷ đang cầm máy quay.

Đột nhập phòng ngủ?

Là một thành viên đã từng bị đột nhập, Lưu Tăng Diễm chỉ cần nhìn sơ qua một chút liền có thể hiểu được vấn đề. Năm đó nàng đang nằm trong phòng chơi Ma sói, thì bị đột nhập phòng ngủ, người dẫn chương trình lúc ấy vẫn là Đại Ca. 

Mã Ngọc Linh dại ra, phấn khích lấy di động ra gửi tin nhắn trên Wechat, thực ngại quá, uỷ viên kỷ luật hôm nay xin nghỉ phép, chuyện tốt như thế này sao có thể không chia sẻ với chị của cô cho được đây~

Tưởng Vân ánh mắt phức tạp nhìn Lưu Tăng Diễm, "Ngoại tình là không tốt."

???

Tăng Oa nghi hoặc: Em ngoại tình lúc nào a?

"Vân Tỷ chị hiểu lầm rồi, mọi chuyện không phải như chị nghĩ đâu, em chỉ là............."

Lưu Tăng Diễm lời còn chưa có nói xong, liền bị Mã Ngọc Linh đánh gãy: "Tăng Oa, em hiểu mà, chị nhớ bảo trọng."

???

 Chị sao lại phải bảo trọng a? Em hiểu cái gì?

Lưu Tăng Diễm mặt đầy nghi hoặc nhìn ra phía sau thì thấy Đoàn Nghệ Tuyền đang nổi giận đùng đùng đi tới, nàng liền hiểu ra, nhưng đã quá muộn, chòm sao Sư Tử khi tức giận, dù bạn có nói như thế nào thì người đó cũng sẽ không tin. Sau đó, Lưu Tăng Diễm bị Đoàn Nghệ Tuyền kéo đi.

Nhóm người 0.5 vừa ở bên ngoài về, nhìn thấy đội trưởng và đội trưởng phu nhân lôi lôi kéo kéo, Khuẩn Cô không thể không nói.

"A thật ngọt!"

Vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy từ trong phòng Lưu Thiến Thiến có mấy người đi ra, mái tóc đỏ thực rõ ràng, còn có bên cạnh là một người phụ nữ tóc ngắn mặt lạnh.

Má ơi, này không phải Vân Tỷ cùng Thiên Thảo sao!

"Vân Tỷ hảo." Cô ngoan ngoãn chào hỏi, 1 giây sau trước khi Vân Tỷ kịp lên tiếng, cô đã nhanh như chớp xoay người bỏ chạy, tốc độ nhanh như một con thỏ điên, nháy mắt liền không thấy bóng dáng.

Hành động tiếp theo đã không còn được coi là đột nhập nữa, bởi vì toàn bộ Ngải Tư Thỏ đều biết về việc đột nhập phòng ngủ này.

Lúc sau thực sự là không tìm thấy người nào, Tưởng Vân đến phòng tập đẩy cửa ra, hàng loạt cái đầu nhỏ nhìn về phía cửa.

Tư thế này, cử chỉ quen thuộc này, dáng ngồi quen thuộc này, còn thêm xiên que nướng khắp sàn nhà còn có dấu hiệu chồng chất lên nhau kia.

Những người khi nãy trốn thoát được cũng ở đó, hơn nữa còn nồng nhiệt mời gọi: " Vân Tỷ, Thiên Thảo, hai chị muốn tới ăn không?"

Mã Ngọc Linh đã sớm hoà nhập từ lâu, đĩnh đạc ngồi giữa đám người, vừa ăn xiên nướng vừa mạnh dạn rót đầy một chai coca.

"Như vậy có ổn không?" Tưởng Vân hỏi staff tỷ tỷ đang cầm máy quay.

"Có thể, có thể." Staff tỷ tỷ gật đầu như giã tỏi, dù sao cũng đã quay xong, có thể kết thúc một ngày làm việc.

Vì vậy, S đội tổ chứcđoàn kiến ở trong phòng tập, ngoại trừ hai thành viên nào đó còn đang bận rộn.

Video được công chiếu sau khi được hậu kỳ cắt ghép biên tập lại, có một số cảnh nên xoá liền xoá, một số cảnh ngọt ngào tất nhiên không thể bỏ qua.

Một lần, cho các cpf lên thiên đường.

Nhìn đến dáng ngồi hào hùng của S đội trong phòng tập, không khỏi làm người ta hoài nghi rằng đó không phải là nữ đoàn mà là nam đoàn.

Nghi hoặc qua đi theo sau đó là cảm khái.

Cho dù có đổi người, S đội như cũ vẫn xã hội.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com