87
"Là học sinh trao đổi, em đã đồng ý chuyện đó rồi. Em sẽ về trước khi vào kì học mới."
Tay tôi cứng đờ ra, không hẳn ôm chỉ là nắm chặt lấy vải áo, và không biết cách bỏ ra. Mắt tôi chớp đi chớp lại khó tin. Tôi bắt đầu hiểu vì sao em đã ngọt ngào cả buổi tối. Lượt chơi của chúng tôi kết thúc, máu tôi lạnh lại khi người phục vụ yêu cầu chúng tôi đi xuống để nhường chỗ cho những người tiếp theo. Tôi lần theo những ống sắt xuống cầu thang, lớp sơn mịn màng hẳn đã bong tróc hoen rỉ. Em kéo tôi lại, nước mắt ứa ra. Nếu em đã thật sự lựa chọn như vậy, tại sao em còn đứng đây, sao còn nói rằng không nhịn được mà hôn tôi. Nếu đã đành, nụ hôn trên khóe mắt này để làm gì? Để an ủi hay bố thí? Thật quá đáng.
"Anh lại định chạy như lúc trước mà không nói gì sao?"
"Em mới là người chạy trốn khỏi tôi. Em đang tránh xa ngoài tầm với tôi có thể."
"Anh đang sợ em sẽ tìm người khác sao? Em biết anh sẽ thế lắm. Anh đâu có tin tưởng em." Giờ em lại thành người trách cớ.
"Oh, bây giờ em lại nhắc lại chuyện đấy chứ gì? Em có thể nói trước mọi điều, rằng chị em đến. Trong khi tôi đã có tiền sử, em yêu cầu gì ở tôi? Và bây giờ tất cả đều là lỗi cho tôi chứ gì? Em không thấy rằng tôi đang cố gắng và em mới là người không cảm nhận điều đó."
Bên cạnh xì xào khi chúng tôi to tiếng. Em thở dài. "Để em đưa anh về."
"Không, buông tôi ra." Tôi vùng vẫy bỏ tay ra. "Em nói hết mọi thứ đi. Nếu em thấy tôi yêu em không đủ, vậy sao em không dạy tôi đi. Tôi không thể biết rằng tôi còn thiếu sót ở chỗ nào? Trong khi em quá cố chấp như vậy." Thậm chí tôi còn chẳng cần gạt đi nước mắt của mình, nó có cũng như không, đâu phải yếu tố tôi không nhìn thấy gì. "Thật sai lầm khi tôi cầu xin em đừng nói lời chia tay, được rồi, nếu là điều em muốn, nói đi, kết thúc mọi thứ luôn đi."
Em cũng gào lại chẳng kém cạnh, ôi đúng rồi, tôi muốn em cũng phát điên như mình vậy. "Được rồi. Vậy thế đi."
Phải nói rằng, tôi vẫn hy vọng khi tôi mất lý trí của mình, não tôi quá bận để phân tích suy nghĩ của em. Tất cả những con người trên thế giới đều có suy nghĩ phức tạp, và chúng tôi lại rất hay dối lòng. Nên nó kích thích mọi sự bất hòa, tôi rất yêu em, nhưng tôi cũng có lòng kiêu hãnh của bản thân mình. Nếu tôi yêu em mười, thì em cũng phải trao lại mười, nếu chỉ cần nhích xuống một chút cho dù chẳng bằng một con số tự nhiên, nó đã là cái gì đó chênh lệch quá lớn. Chứng minh cho điều đó, vụ tôi hiểu nhầm em, tôi thấp hơn em, chúng tôi làm tan vỡ trái tim nhau. Và lúc này đây, em thấp hơn tôi, thì chẳng còn lại gì. Tất cả hết rồi.
"Tuyệt."
Tôi quay người đi. Không biết là gì, nó ngược lại với hướng nói của em lúc nãy. Năm bước cách xa, tôi lạc tất cả. Tôi đi tìm em? Bằng cách nào? Em chỉ cần đứng xa tôi đến bước thứ sáu thôi, tôi đã không thể phân biệt em giữa biển người. Liên tục có ai va vào tôi, thậm chí cả một thằng bé. Người lớn đã chửi, tôi vẫn đang khóc và liên tục xin lỗi. Có thể biểu hiện như một người thần kinh trốn trại giúp họ bỏ qua cho tôi. Hoặc có thể họ sợ. Tôi đi tiếp. Nó quá nhanh, tôi dường như không cảm nhận mọi thứ dưới chân, vậy nên tôi vấp vào một hòn đá lớn và ngã úp mặt xuống đất. Đau rát ở tay khiến tôi nhanh chuẩn đoán rằng mình đã có vài vết xây xát. Ôi, nó đã là gì nhỉ? Em đã xé tim tôi hàng nghìn mảnh trước đó. Cố gắng đứng dậy, tôi cắn chặt môi mình, bộ dạng khổ sở không tưởng. Tôi không dám chắc mình có thể ra khỏi chỗ này được không? Tôi ghét bản thân mình, tôi căm phẫn sự vô dụng như vậy.
Vòng tay hung hăng ôm chụp lấy tôi. Em đang tính làm gì đây. "Em xin lỗi. J, em không nên nói như vậy... Em không có ý định như thế..."
Không hiểu tại sao em lại luôn xuất hiện ở chuyến xe cuối cùng. Tôi xúc động ôm vòng lại, như mình đang bị dòng nước cuốn đi. "E-Em khốn nạn. Sao em làm vậy... Em đã hứa rồi... Em chó chết..."
Tôi không ngừng chửi rủa em, còn quá là xứng đáng. Tại sao? Tại sao vậy? Khi cả hai chúng tôi đều yêu nhau, nhưng chúng tôi không thể gỡ nó, mọi điều chúng tôi cố gắng tổn thương nhau. Nó không hỏng, chúng tôi không thể sửa nó, không thể thay thế, không thể chữa lành. Mọi cách đều tiêu cực đến đáng thương.
Em úp mặt tôi vào lồng ngực mình, tôi chỉ trong đó và khóc thút thít hệt một goá phụ mất chồng. Tôi quên mọi vết thương thể chất đang có. Em để lại những nụ hôn ở đỉnh đầu. "J, em xin lỗi... chúng ta không chia tay. Nhưng chúng ta không ổn. Em yêu anh. Yêu nhiều lắm. Em cũng gần như tuyệt vọng, kể cả anh làm gì, em cũng thấy không đủ, em chưa từng nghi ngờ điều gì trước đấy, nhưng giờ, nó như một khả năng, em đang. Anh làm đau em, Jimin."
"Em chỉ cho tôi được không? Thứ gì để tôi chứng minh được..."
"Em không biết..." Cái áo bóng rổ em đã mặc từ trận đấu, nó vẫn còn thơm, bỗng dưng tôi thấy bị châm biến bởi mùi hương quen thuộc. "Jimin, em chưa từng thay đổi anh để có được anh."
Jungkook là một người bạn trai tuyệt vời nhất mà tôi có. Tuy rằng mối quan hệ của tôi và em đang rất mờ mịt, đang trên đà đổ vỡ. Nhưng thứ chắc chắn về chúng tôi nhất thì là cả hai vẫn yêu nhau thứ nhất và tuyệt đối. Em dùng lại mấy cái thuốc hôm trước của mình để tận dụng cho lòng bàn tay tôi. Nó xoa dịu rất thần kì, đến nỗi tôi chẳng cảm nhận được gì ngoài sự mát lạnh. Em băng gạc như một y tá lành nghề, tôi biết là vì em va chạm nhiều hơn tôi, thỉnh thoảng em còn rất thích đánh người nữa. Mong sao em không cười chê mỗi lần tôi cố bon chen thay gạc.
Em nói xin lỗi hai lần khi băng, một lần lúc bắt đầu, một lần lúc kết thúc, khi tôi chẳng có ý định thu tay về. Em đặt nhẹ một nụ hôn, hơi thở trên đầu ngón tay khiến tôi sung sướng nhất thời. Tôi nguyện có thể quên đi mọi thứ đang xếp hàng bấy giờ. Em nói sẽ trở lại khi pha cho tôi một cốc gì đó, và bánh kếp nữa nếu tôi muốn. Đồ uống là ổn. Tôi mới để ý, em sẽ lấy cho tôi tuỳ loại vào từng buổi trong ngày. Cafe vào sáng, soda giữa trưa, trà cuối chiều, sữa nóng buổi tối. Hầu như ít khi chệch đi đâu. Em sẽ không biết rằng công thức em pha là của Haneul đâu. Có lẽ Haneul không phải người đầu tiên cho mật ong vào sữa. Không điều gì là đáng nghi.
Đột phá mới của buổi tối, em ở trong phòng tôi rồi này, đợi cho đến lúc tôi uống hết cốc sữa của mình. Tôi bị thương và em xót. "Bao giờ em phải đi?"
"Có lẽ là mười lăm."
Tôi đang nhẩm trong đầu. Em nói hộ. "Là đầu tuần sau."
"Sớm vậy sao?" Tôi khẽ nhướn mày.
"Em đăng kí từ tháng tám năm ngoái rồi. Họ chỉ mới có danh sách đầu tuần nay, sẵn kèm visa luôn."
"À, ra vậy." Loay hoay với cái cốc ưa thích tôi trộm bên nhà bố về. Cầm cả một lúc mà nước vẫn nóng nhưng cốc thì không bị bỏng. "Vậy em định như nào?..." Hạ một âm lượng như đang thì thào. "Chúng ta."
"Anh muốn như nào?"
"Em muốn đi mà..." Mẹ tôi từng bảo, rằng chẳng có tình yêu nào có thể duy trì được khi cách xa cả, sự thiếu vắng từng ngày là nguyên nhân có tất cả. Nên có một sự kết thúc trước khi những lỗi lầm và trách nhiệm được nêu ra. Tôi có thể kể đến nhiều, như việc rằng tôi không chắc rằng chúng tôi có thể không rung động về một người khác không. Tôi biết sự hấp dẫn vô cưỡng của cái đẹp. Tôi có thể thông cảm như rằng em bỗng có cảm xúc với một ai khác, nhưng tôi sẽ không nói trước điều đấy, chỉ nên thú thật với lòng mình, tôi có khả năng đấy. Có thể tôi, có thể em. Mẹ tôi biết mọi thứ, chắc đó là do sự từng trải, hoặc có thể là do bà cũng sa vào trước đó.
"Tôi phải làm gì để em ở lại?"
"J... em đã lên kế hoạch cho việc này từ lâu rồi. Nó có vấn đề đâu, cũng rất tốt khi chúng ta cần một khoảng thời gian mà..."
"Mà tôi không muốn thế. Nếu tôi là em, tôi sẽ mang mọi thứ đi cùng, hoặc là tôi sẽ ở lại. Tôi sẽ chẳng bao giờ bỏ rơi em như vậy. Thậm chí, em biết tôi có khoá luận mà."
"Chúng ta có thể yêu xa?"
"Không, Jungkook, tôi không muốn yêu xa... Em biết không? Nếu em thật sự đi, đồng nghĩa chúng ta sẽ chấm dứt." Tôi không biết em nghĩ như nào, nhưng tôi cũng có quan điểm của mình. Không yêu xa, phòng trừ trường hợp em hoặc tôi sẽ mang danh phản bội.
"Đó là cách anh muốn em ở lại à?"
"Tôi không ép buộc em... tôi đang tôn trọng quyết định của em đấy chứ." Tất cả những điều tôi có thể nghĩ là, Jungkook nếu em yêu tôi, xin em đừng đi mà ở lại với tôi. Biết rằng tôi đã để một vết súng bằng đạn bạc trong trái tim em, nhưng em hãy rộng lượng tha thứ cho con người khốn nạn này được không, tôi yêu em cả triệu năm vẫn vậy.
"Em sẽ đi." Em ra quyết định.
"Kể cả?"
"Ừ, kể cả." Em sẽ không thay đổi sao? Tôi muốn biết thứ gì có thể làm em thay đổi. Nhưng dùng mấy mưu kế nọ, em chưa chắc đã ở lại theo hướng mà tôi muốn.
Vậy chứ gì. Kết thúc tất cả. Tôi nên để cảm xúc này xếp vào kỉ niệm xưa cũ sao? Hai hai tuổi, tôi có một mối tình tuyệt vời ngắn ngủi, ngày mà mùi lavender không từ bó hoa đầu giường, tôi đã nghĩ về trọn đời cùng một chàng trai. Tôi đặt cốc sữa lên cái bàn để đèn bên cạnh. Bò nhổm dậy, bám lấy người em, lần tay lên cổ và hôn vào môi. Sự cảm nhận rời rạc vì lòng bàn tay được băng gần hết. Được rồi, tôi để em đi, là em muốn thế đấy nhé. Hành động có thể rằng đang châm biếm suy nghĩ, nhưng tôi sẽ không biện hộ cho bản thân mình.
Em không hề phản đối, ngược lại, rất nhiệt tình. Nhanh nhẹn cởi cái áo mỏng trên người tôi ra, em cắn mút vội vàng lên cơ thể của tôi. Quả là hai nhà hài kịch xuất sắc, cả sau một khoảng thời gian lạnh nhạt, chúng tôi ân ái ngay khi vừa quyết định chia tay.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com