Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

9. sự thật trong bóng tối

Buổi trưa, tòa nhà Quế gia chìm trong ánh nắng vàng nhạt, nhưng bầu không khí xung quanh Nguyễn Văn Toàn lại nặng nề khó tả. Sau khi rời khỏi vòng tay Quế Ngọc Hải, anh được đưa về khu làm việc phụ của tòa nhà để nghỉ. Nhưng cảm giác bị theo dõi cứ lởn vởn phía sau.

Không lâu sau, quản gia Nam bước vào, gõ nhẹ cửa:

"Cậu Toàn, thiếu gia Hải đang họp. Cậu có muốn dùng gì không?"

Nguyễn Văn Toàn khẽ lắc đầu: "Dạ không, con ổn. Chú Nam... hồi sáng mẹ Hồ Ngọc Điệp đến thật sự có chuyện gì à?"

Quản gia Nam thoáng khựng lại, ánh mắt khó giấu được vẻ phức tạp. Nhưng ông chỉ cúi đầu:
"Ngài Minh có nhắn muốn gặp riêng cậu. Nhưng hình như thiếu gia Hải đã... dặn người chặn lịch."

Nguyễn Văn Toàn mở lớn mắt. Một luồng ấm nóng pha lo lắng tràn lên trong ngực — Hải đang cố tình tách cậu khỏi gia đình Nguyễn?

Trước khi Toàn kịp hỏi thêm, cửa phòng mở ra.

Quế Ngọc Hải xuất hiện.

Không báo trước. Không gõ cửa. Không che giấu cơn bực đang âm ỉ.

Ánh mắt anh quét nhanh qua Toàn rồi dừng lại trên quản gia Nam:
"Chú Nam, ra ngoài."

Cửa vừa đóng lại, căn phòng im phăng phắc.

Quế Ngọc Hải bước thẳng đến, cởi một cúc áo vest vì quá nóng, hơi thở nặng nề như cố kiềm chế điều gì đó. Anh chặn lối thoát của Toàn bằng hai tay đặt lên bàn phía sau cậu.

"Nguyễn Văn Toàn."
Giọng anh thấp, sắc, nhưng xen chút mệt mỏi.
"Sáng nay... có ai nói gì với em?"

Nguyễn Văn Toàn mím môi, thành thật đáp:
"Mẹ Hồ Ngọc Điệp chỉ hỏi chuyện... quan hệ của tụi mình."

Ánh mắt Quế Ngọc Hải lập tức tối lại.

"Em có nói gì khiến họ nghĩ họ có quyền chen vào không?"

"Toàn không có!" — anh bật lên, mắt mở to.

Sự phản ứng đó làm Hải thoáng dịu đi. Anh nâng cằm Toàn, ép cậu nhìn vào mình:

"Em chỉ cần nhớ một điều: Nguyễn Văn Toàn từ hôm nay đứng phía sau anh. Mọi người khác... kể cả Nguyễn gia, không ai được phép điều khiển em."

Nguyễn Văn Toàn nuốt nhẹ, tim đập nhanh. Đây không phải là giận dỗi, mà là cảnh báo.

Nhưng trước khi Toàn kịp trả lời, điện thoại của Hải rung.

Tên người gọi: Nguyễn Văn Minh.

Không do dự, Hải tắt máy.
Chỉ một động tác, mà khí áp trong phòng như hạ xuống thêm một tầng.

Nguyễn Văn Toàn giật mình: "Anh... tắt máy của ba em?"

Quế Ngọc Hải nhắm mắt một giây, rồi mở ra — ánh nhìn sắc lạnh hơn hẳn.

"Ba em... đang giấu em một chuyện."
Anh cúi sát, hơi thở lướt qua tai Toàn.
"Chuyện liên quan đến vụ bắt cóc năm đó."

Toàn sững người.

Trái tim anh đập hụt một nhịp, toàn thân bỗng lạnh buốt.

"Ý... ý anh là sao?"

Quế Ngọc Hải siết eo Toàn, giữ cậu đứng vững.
Giọng anh trầm xuống, như kéo cậu vào bóng tối cùng anh:

"Nguyễn Văn Toàn.
Năm em 10 tuổi... em không bị bắt cóc ngẫu nhiên."

Không khí đông cứng.

"Có người trong Nguyễn gia... đã đưa đường cho bọn bắt cóc."

Mắt Toàn mở to, đôi môi run lên như không thở nổi.

"Anh nói dối... đúng không?"

Quế Ngọc Hải nghiêng đầu, hôn nhẹ lên trán Toàn, nhưng giọng vẫn lạnh như thép:

"Anh không bao giờ đùa về thứ có thể cướp mất em khỏi tay anh."

Nguyễn Văn Toàn khụy xuống ghế, tay ôm ngực. Tim anh loạn nhịp — vừa sợ, vừa đau, vừa không tin nổi.

Quế Ngọc Hải quỳ xuống trước mặt cậu, nắm lấy tay, siết rất nhẹ:

"Em đừng sợ. Có anh rồi."

Nhưng những lời tiếp theo của anh khiến Toàn còn run hơn:

"Anh đang điều tra.
Và nếu anh tìm được người đó..."

Ánh mắt Hải trở lại như lúc trong rừng năm 15 tuổi — tàn nhẫn, nguy hiểm, đầy sát ý.

"...kể cả là người Nguyễn gia, anh cũng sẽ không tha."

Nguyễn Văn Toàn nhìn anh — sợ, thương, và bất lực hòa trộn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #0309