chương 3.
Dưới ánh nắng ban mai nhàn nhạt, mặt hồ bơi phản chiếu từng vệt sáng lấp lánh, tựa như một tấm gương pha lê được rắc lên vô vàn hạt kim tuyến li ti. Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe tiếng nước vỗ nhè nhẹ vào thành hồ và tiếng gió liu riu lướt qua những tán cây cảnh được cắt tỉa cầu kỳ.
Đinh Bảo Bình nằm duỗi người trên chiếc ghế dài bên hồ bơi, tay vắt ngang trán, đôi mắt khép hờ dưới lớp kính râm đen. Gương mặt cậu thư thả đến mức gần như bất cần, dáng vẻ như thể đang tận hưởng kỳ nghỉ xa hoa ở một khu resort năm sao nào đó. Thế nhưng, sự yên bình mong manh ấy nhanh chóng bị xé tan bởi tiếng bước chân nặng nề giẫm lên nên gạch đá, kèm theo một giọng nói trầm khàn pha chút châm biến:
"Chú em thật sự xem đây là nhà mình rồi nhỉ?"
Đinh Bảo Bình cười xòa, nhấc nhẹ chiếc kính râm trên sống mũi, để lộ đôi mắt đen láy đầy vẻ trêu người. Ngoài chủ nhân của căn biệt thự đắt đỏ này - Hoàng Kim Ngưu - thì còn ai có thể vào đây mà buông lời châm biếm với cậu như thế chứ.
"Ôi anh Ngưu yêu dấu của em đây rồi ~"
Hoàng Kim Ngưu đứng khoanh tay, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao quét qua người đối diện: "Mày thử dùng giọng điệu đó nữa xem?"
Đinh Bảo Bình lập tức thu lại vẻ ngả ngớn, ngả đầu ra sau, giọng điệu bỗng chốc trầm xuống, hệt như người vừa đùa giỡn vài giây trước chỉ là một ảo ảnh: "Anh cho em tá túc vài hôm thôi. Đợi 'bão tan' em sẽ cuốn gói về liền."
"Sao mày không đổi mật khẩu đi? Hoặc chuyển nhà cho xong? Đơn giản mà?"
Ánh nhìn của Hoàng Kim Ngưu không dịu lại là bao. Anh chẳng thể hiểu nổi cái đầu của Đinh Bảo Bình đang tính toán điều gì nữa. Có hàng ngàn cách đơn giản để cắt đứt phiền phức, nhưng thằng nhóc này luôn chọn cách để mặc mọi thứ trở nên phức tạp và tự chuốc lấy mệt mỏi.
"Làm thế thì bà ta còn kiếm chuyện với em hơn nữa ấy chứ."
Đinh Bảo Bình híp mắt cười, nhưng giọng điệu lại lộ ra vài phần chán ghét không giấu được. Như thể chỉ cần nhắc đến "bà ta", cậu đã phải cố gắng kiềm chế cảm xúc đang cuộn lên trong lòng.
"Mà mới sáng anh đã uống rượu rồi à?"
Đinh Bảo Bình nhanh chóng chuyển chủ đề trước khi Hoàng Kim Ngưu kịp nói thêm lời nào. Tâm trạng cậu dạo này vốn chẳng mấy ổn định, bây giờ mà nghe thêm mấy lời cằn nhằn của ông anh này thì cậu phát điên mất. Và đúng như cậu dự đoán, Kim Ngưu chẳng hề đáp lại, chỉ lắc nhẹ ly rượu vang trong tay rồi xoay người bỏ vào trong.
Đinh Bảo Bình im lặng trên ghế dài, ánh mắt dõi theo bóng lưng khuất dần. Quen biết và tiếp xúc với Hoàng Kim Ngưu một thời gian, dù chẳng mấy khi tâm sự, nhưng Bảo Bình cảm nhận được giữa hai người tồn tại một sợi dây đồng điệu đau đớn - cứng cỏi, cô độc và mang theo những vết xước không dễ gì lành lại.
reng reng reng
Tiếng chuông điện thoại vang lên đột ngột, cắt ngang mạch suy nghĩ của Bảo Bình. Chỉ cần liếc qua cái tên hiển thị trên màn hình, đôi mày cậu đã chau lại đầy vẻ chán chường. Chẳng mất một giây đắn đo, cậu lập tức tắt nguồn điện thoại, ném nó sang một bên. Bảo Bình biết rõ người kia gọi để làm gì, và lúc này cậu không còn đủ kiên nhẫn để nghe thêm bất cứ lời giáo điều nào nữa.
Trong khi đó, Hoàng Kim Ngưu bỏ vào trong phòng ngủ, tạt nước lạnh lên mặt để xua đi cảm giác nặng nề trong đầu. Sau khi thay bộ quần áo tối màu gọn gàng, anh lấy chìa khóa xe và bước ra ngoài.
Thế nhưng, ngày mới của anh dường như đã được định sẵn là không hề suôn sẻ.
Vừa lái chiếc mô-tô ra khỏi cổng biệt thự anh đã suýt va chạm với một chiếc Lamborghini đỏ rực đến chói mắt. Hoàng Kim Ngưu rủa thầm một tiếng. Sao anh lại quên mất rằng cô tiểu thư kiêu kỳ kia cũng sống trong khu này cơ chứ.
"Ôi chao, tưởng ai không biết điều gây chuyện rồi chuồn đi. Hóa ra là thiếu gia Hoàng đây mà."
"Ồ, ra là Mẫn tiểu thư."
Hoàng Kim Ngưu tháo mũ bảo hiểm đặt sang một bên, hờ hững đáp lại khi nghe thấy giọng giễu cợt quen thuộc.
Mẫn Thiên Bình sải bước lại gần, lướt mắt nhìn Hoàng Kim Ngưu một lượt. Mái tóc ngắn vàng tây nổi bật dưới ánh mặt trời, khuôn mặt góc cạnh nam tính cùng bờ vai rộng và eo thon ẩn sau lớp áo sơ mi đen. Một vẻ ngoài hoàn hảo khiến không ít người mê đắm. Thiên Bình thừa nhận mình từng ấn tượng với vẻ đẹp này. Thậm chí có thể đã xiêu lòng và chẳng ngại theo đuổi nếu như cô không biết rõ bản chất của anh ta.
Mẫn Thiên Bình khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng, không chút giấu giếm sự chán ghét trong giọng điệu của mình: "Anh nên học cách xin lỗi người khác sau khi gây chuyện đi chứ?"
"Tôi gây chuyện? Lúc nào?"
Nhìn gương mặt đầy vẻ "khinh rẻ" của cô nàng, Hoàng Kim Ngưu chẳng mấy bận tâm. Anh liếc nhìn đồng hồ, chân mày chau lại vì nhận ra sắp trễ giờ. Anh phớt lờ những lời cằn nhằn của Mẫn Thiên Bình đang vang bên tai, leo lên xe và chuẩn bị nổ máy.
Thái độ dửng dưng ấy như mồi lửa châm vào lòng tự tôn của Thiên Bình. Cô không thể tin nổi, sau tất cả anh ta vẫn có thể bình thản đến vậy! Quả nhiên cô không đánh giá sai con người anh ta, từ đó đến giờ vẫn chỉ là một tên cặn bã!
"Bảo sao Xử Nữ..."
"ĐỦ RỒI!"
Câu nói chưa kịp thốt ra trọn vẹn đã bị Hoàng Kim Ngưu cắt ngang. Giọng anh ta lạnh tanh, ánh mắt bỗng chốc trở nên u ám và sâu hoắm. Trong đôi mắt ấy không có sự giận dữ, cũng chẳng có khinh miệt, chỉ còn lại một sự lạnh lẽo đến thấu xương.
Mẫn Thiên Bình sững người, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.
Mãi đến khi tiếng động cơ gầm lên và bóng xe khuất hẳn, cô mới thoát khỏi trạng thái sững sờ ấy. Cô khẽ cười nhạt, rồi lại thầm giễu cợt: "Bày ra bộ mặt thâm tình đó cho ai xem chứ?"
Nếu thật sự còn yêu, còn trân trọng, anh ta đã không để mọi chuyện vỡ nát như năm đó. Mà cô, cũng sẽ không phải dành cho anh ta sự chán ghét sâu sắc đến nhường này.
Chiếc mô-tô lao đi trên con đường rợp bóng cây, tiếng động cơ xé gió vang lên đều đều. Hoàng Kim Ngưu tăng ga thêm một chút, để luồng gió lạnh tạt thẳng vào mặt, như muốn cuốn phăng đi cảm giác nặng nề bám riết lấy lồng ngực.
Cái tên ấy với anh vẫn luôn là một vết cắt không bao giờ khép miệng.
Hoàng Kim Ngưu mím chặt môi, ánh mắt nhìn con đường phía trước, nhưng tâm trí lại vô thức trôi ngược về quá khứ. Có những chuyện anh tưởng rằng đã bị chôn vùi bởi thời gian, vậy mà chỉ nhắc đến một cái tên thôi, tất cả lại sống dậy rõ ràng đến tàn nhẫn. Những ngày tháng khi mọi thứ còn chưa đổ vỡ, anh vẫn luôn tin rằng chỉ cần mình đủ kiên định thì có thể giữ được tất cả, nhưng cuối cùng chỉ là một ảo tưởng của bản thân.
Tiếng phanh xe vang lên khi anh dừng lại ở một ngã tư đông đúc. Dòng người qua lại hối hả, ai cũng có nơi để đến, có người để chờ. Còn anh, thứ anh muốn giữ nhất đã vuột khỏi tay từ rất lâu rồi. Hoàng Kim Ngưu khẽ bật cười, nụ cười nhạt nhòa đến mức chính anh cũng chẳng nhận ra. Trong khoảnh khắc ấy, anh chợt nghĩ đến Bảo Bình đang nằm dài bên hồ bơi nhà mình với vẻ mặt bất cần đời và nụ cười nửa thật nửa giả. Thằng nhóc ấy giống anh hơn cả những gì nó tưởng - đều đang chạy trốn một thứ gì đó và đều chọn cách im lặng, châm biếm để che giấu những vết thương chưa lành.
Đèn giao thông chuyển xanh, Hoàng Kim Ngưu vặn ga, để xe tiếp tục lao đi.
...
Mùa thu ghé thăm công viên Ước Nguyện với những cơn gió hiu hiu, lướt nhẹ dọc theo hàng cây già, khẽ lay động những tán lá đang ngả sang sắc vàng cam trầm lắng. Công viên Ước Nguyện sớm nay khoác lên mình một lớp sương ẩm quyện trong mùi đất ngai ngái, càng làm vẻ tĩnh lặng thường ngày thêm sâu hơn. Buổi sáng ở công viên không đông người, chỉ có vài cụ già thong thả tản bộ và đàn bồ câu đang tụm lại từng nhóm quanh những vụn bánh mì. Dưới chân những chiếc ghế đá sờn màu, rêu xanh đã kịp phủ thêm một lớp mềm mỏng, như muốn lưu giữ chút dư vị thời gian nơi này.
Châu Xử Nữ kéo cao cổ áo len màu be, đôi mắt đượm buồn lặng lẽ dõi theo những tia nắng mỏng manh đang len qua tầng lá xao xác. Cảnh vật quen thuộc đến mức khiến tim cô khẽ thắt lại.
Lại không kìm được mà tới đây rồi.
Châu Xử Nữ chầm chậm bước trên những phiến gạch đã mòn, không gian tĩnh lặng đến mức cô có thể nghe thấy tiếng giày chạm gạch hòa vào tiếng gió đìu hiu. Cho đến khi mặt hồ nước xanh ngắt hiện ra trong tầm mắt, từng mảnh ký ức tưởng chừng đã ngủ yên trong tâm trí cô bỗng nhiên sống dậy, ghép lại thành một thước phim ngắn nhưng rõ nét đến tàn nhẫn.
"Xử Nữ, em có biết tại sao công viên này được gọi là Ước Nguyện không?"
Châu Xử Nữ khẽ lắc đầu, đôi mắt đen láy mở to đầy tò mò, ra hiệu cho người bên cạnh tiếp tục.
"Em thấy cái hồ ở giữa công viên chứ? Anh nghe bảo có nhiều người đến đây để cầu nguyện, đặc biệt là về tình duyên. Nghe nói khi cả hai người cùng ném một vật kỷ niệm của họ vào hồ thì điều ước sẽ thành hiện thực và họ sẽ mãi mãi ở bên nhau. Vì thế người ta mới đặt tên nơi này là Ước Nguyện."
"Vậy em với anh cũng ước đi!" Châu Xử Nữ nghe được lời giải thích của người nọ liền háo hức reo lên.
Chưa kịp để đối phương phản ứng, Châu Xử Nữ đã tháo chiếc kẹp nhỏ trên tóc xuống, nắm chặt trong lòng bàn tay: "Tụi mình cùng ném chiếc kẹp tóc anh tặng em vào sinh nhật hôm trước nhé."
"Đồ ngốc này, em tin thật à?"
"Tất nhiên rồi!" Châu Xử Nữ đáp không chút do dự. "Chắc chắn em và anh sẽ mãi bên nhau."
"Được rồi, đều nghe em hết."
Một trận gió nổi lên, thổi tung mái tóc đen mềm của Châu Xử Nữ, kéo cô trở về thực tại. Cô khẽ cười nhạt, đưa tay vén lại lọn tóc rối, cảm nhận sự trống trải trong lòng. Rốt cuộc thì lời ước nguyện năm ấy đã chìm sâu xuống đáy hồ lạnh lẽo từ lâu, và cái "mãi mãi" kia cũng chỉ là một lời hứa hão huyền của tuổi học trò ngây ngô.
tách! tách!
Chợt có tiếng động nhỏ phát ra cách mình không xa khiến Châu Xử Nữ giật mình. Cô nghiêng đầu nhìn sang, vừa vặn bắt gặp gương mặt người nọ lộ rõ vẻ vụng về vì bị phát hiện hành vi "tác nghiệp" không mấy đường hoàng.
"Em...có muốn lấy hình không?"
"Tất nhiên là muốn rồi. Mà em còn phải thu thêm phí vì bị chụp lén nữa cơ."
Châu Xử Nữ ban đầu thoáng bất ngờ trước sự xuất hiện của người nọ, nhưng khi thấy dáng vẻ bối rối có chút đáng yêu của đối phương, cô chỉ muốn bật cười thật to. Mà nỗi ưu tư trong lòng cô nhờ sự lúng túng đó cũng vơi đi phần nào.
Ánh nắng vẫn tiếp tục len lỏi qua những tán lá, phủ lên mái tóc Châu Xử Nữ một ánh vàng ấm áp. Những chiếc lá úa vẫn tiếp tục rơi như một minh chứng rằng thời gian chưa bao giờ ngừng trôi. Và quá khứ cũng vậy, dù đẹp hay đau đớn, một khi đã trôi qua rồi thì không thể quay lại được nữa.
...
con nhà bà diệp (5)
thiên bình
hình như sáng nay tao
bước chân trái đầu tiên
khi ra khỏi nhà thì phải
chứ không sao lại đụng phải
tên họ hoàng chết bầm đó
ma kết
họ hoàng?
đừng nói với chị là
hoàng kim ngưu nha?
thiên bình
đúng rồi đó chị
sư tử
mới sáng sớm mà mày
báo gì vậy thiên bình?
thiên bình
báo cái đầu mày :)
tao đây không gây chuyện
là người ta gây chuyện với tao
sư tử
chắc tao tin 🤡
cự giải
mà mày quen
hoàng kim ngưu
hồi nào sao tụi tao
không biết thế?
ma kết
yeah chị cũng quen
với kim ngưu mà đó giờ
cũng không biết luôn á?
thiên bình
má ơi quên mất|xóa
em không có quen thân
với hoàng kim ngưu đâu
sống chung một khu
nên biết mặt thôi
sư tử
mọi người quên mất
chụy mẫn thiên bình là
tiểu thư danh giá à 😎
thiên bình
mày đang đá xéo tao
đúng không bùi mèo?
sư tử
do bạn tự nghĩ thế thôi 🫢
mà khoan bùi mèo là đứa nào?
tao tên bùi sư tử nha :)
cự giải
vãi cả bùi mèo =)))
mày tới số với tao
rồi sư tử ơi há há há
sư tử
không ai mượn mày
ma kết
các em toi lái hơi xa ròi
nhỏ thiên bình đâu ngoi lên
kể tiếp đi nào
thiên bình
chuyện là sáng nay
anh ta lái mô-tô ra cổng
xém nữa đụng phải xe em
còn không xin lỗi tiếng nào
mà bỏ đi một hơi nên em
mới thấy tức thôi
ma kết
kim ngưu khó ưa khi
tâm trạng không tốt thôi
chứ bình thường chị thấy ổn
mà hơi ít nói
thiên bình
anh ta tốt cái con khỉ|xóa
ò em biết ròi
sư tử
có ai biết xử nữ ở đâu không?
sáng nay là ca làm của nhỏ
mà chưa thấy mặt mũi đâu
ma kết
chắc nhỏ có việc gì đó
mà quên báo rồi
thiên bình
nhắc mới nhớ
sáng nay nhỏ
cũng không đi học
@xửnữ baby của chị đâu ròi
cự giải
trừ lương đi bùi mèo
xử nữ
tao còn ở trong nhóm
đấy nhé phan cua
sư tử
á há há phan cua
mày tới công chuyện
với tao nha cự giải
ăn miếng trả miếng
cự giải
mày mới ngoi lên
mà đã tạo nghiệp
vậy nhỏ tái châu :))
ma kết
vãi cả tái châu =)))
tụi bây tha chị đi 🙏
thiên bình
mày đi đâu mà sáng nay tao
qua lớp mày không thấy vậy?
nhắn tin cũng không trả lời?
xử nữ
có việc bận đột xuất
mà điện thoại hết pin
nên không nhắn được
@sưtử xin lỗi nha quên
báo mày một tiếng 🥲
sư tử
bỏ qua lần này thôi đấy nhé
lần sau là tao trừ lương đấy
xử nữ
cảm ơn ông chủ nhỏ 🫶
thiên bình
@cựgiải ra quán bùi mèo không
có thì tao đi ké yên sau với
cự giải
đợi trước cổng số 2 nha
(😘)
ma kết
thiên bình với cự giải
tiện ghé mua giúp chị
ít đường làm bánh với
thiên bình
okie chị iu
tính hóa đơn cho
bùi mèo đúng hem ~
ma kết
chuyện hiển nhiên mà em =))
sư tử
tiền xài không hết mà
tính toán chi li vậy bạn ơi
có bịch đường nhỏ xíu ò ~
thiên bình
ai chớ mày thì miễn
(😠)
(2😆)
...
thiên bình đã đăng một bài viết
thiên bình đi mua bịch đường mà va phải quầy bánh 😋
⏖
thiên bình chị kết ơi đợi hai đứa em ăn miếng lót bụng nhen chị 😋
↪ ma kết rồi đợi hai đứa bây mua tới chắc chị tự đi mua luôn á :)
↪ cự giải yên tâm chị ơi tụi em nhanh lắm
↪ thiên bình đúm đúm
↪ ma kết khó tin
sư tử mua tới tiệm cho ăn với
↪ thiên bình ủa tiệm bạn cũng bán bánh luôn á?
↪ sư tử dạ em bán bánh ngọt, mua cho em ít bánh mặn đi chị thiên bình
↪ thiên bình tính trong bill bịch đường luôn nhé
↪ sư tử chị giàu mà mua cho em miếng bánh hem được hẻ?
↪ thiên bình khom em
↪ sư tử 😠
xử nữ tao cũng đang tới tiệm luôn này, mua cho ít bánh ăn với ạ
↪ thiên bình ó ki bé bi
↪ sư tử ủa? sao phân biệt đối xử vậy?
↪ thiên bình bạn mà đòi so với bé bi của toi hả
↪ cự giải nói ngon nói ngọt đi tao mua cho ăn nè bùi mèo
↪ sư tử nằm mơ đi nhé phan cua 😠
↪ ma kết ròi tính nói chừng nào mới đem bịch đường về cho chị?
↪ thiên bình dạ tụi em đang ụn xe về đây chị đẹp
🍂
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com