.°˖✧
NGÀY XỬA NGÀY XƯA, có một cậu bé tên Yul đã không ngừng nuôi mộng rằng một ngày nào đó, cậu sẽ được chơi đùa với những vì sao trên trời. Dù cha mẹ không để cậu thiếu thứ gì: từ đồ chơi lắp ghép, quần áo mới đến bánh kẹo đều không sao đếm xuể trong nhà, thì cậu vẫn một mực giữ lấy ước mơ tưởng chừng như không tưởng ấy.
Cậu có thói quen đặt tên cho những gì gần gũi với mình. Chiếc đồng hồ quả lắc trong phòng khách được Yul thân thương gọi là Bác Cúc Cu; Bạn Ngựa Gỗ là tên dành cho chú ngựa bập bênh của cậu; còn chiếc kệ đầu giường ngủ vốn "ít nói" thì mang tên Chú Mua Đồ Chơi, khi trong các ngăn tủ là nơi cậu tích trữ đủ loại trò chơi từ ngày bé xíu.
Kyrill thì đặc biệt hơn: cậu không thể sở hữu một vì sao ở trên cao, nên cậu chỉ đặt cho nó một cái tên giống như của một con người thực thụ. Mỗi khi có thể, cậu đều ngước lên bầu trời và nhìn lên vì sao đặc biệt ấy để trò chuyện. Sẽ luôn chỉ có độc một vì tinh tú nhấp nháy khi cậu muốn được bầu bạn. Do vậy, khi được cha hoặc mẹ hỏi về Kyrill, Yul sẽ không nói rằng nó nằm ở phía nào của bầu không bên trên. Họ sẽ chỉ biết rằng ngôi sao trong lòng cậu rất biết lắng nghe và sẽ là một người bạn tuyệt vời của cậu...
Có điều, đã qua một thời gian rồi mà Kyrill vẫn chưa quay lại.
Nó biến mất vào một buổi tối trời quang mây. Cậu bé đã hoang mang và ủ rũ biết bao vào hôm ấy, và cả những tối sau đó nữa. Bánh kẹo, đồ chơi hay Bạn Ngựa Gỗ cũng chẳng giúp vơi bớt nỗi buồn trong cậu.
...
Sau nhiều đêm miên man ngồi trong phòng, chống cằm lên bậu cửa sổ và chỉ dừng lại ở việc trông lên nền trời kiếm tìm một ông sao sáng, cậu bé quyết định tiến thêm một bước nữa.
Trèo khỏi nơi đây, tạm rời xa cha mẹ, gác lại những mối quan tâm khác, cậu tiếp tục băng qua những cánh rừng, vượt qua những ngọn đồi, rời khỏi những thảo nguyên rộng lớn. Đi mãi, đi mãi, cuối cùng, cậu bé gặp được một chiếc cối xay gió.
Sừng sững một mình một cõi, cối xay gió nọ đang uể oải xoay những cánh tay lớn của mình ngược chiều kim đồng hồ trước mặt Yul. Dù to lớn, thân hình bằng gỗ của nó cũng khó mà tránh khỏi những tác động của thời gian, khi chốc chốc, có tiếng kẽo kẹt phát ra từ phía những cánh quạt khổng lồ.
Cậu cất tiếng hỏi cối xay gió:
- Chào bạn cối xay gió! Tớ đang tìm kiếm những vì sao. Bạn có biết họ ở đâu không?
- Sao à? Có đấy. - Nó cót két đáp lời. - Tôi vừa trông thấy những ngôi sao toả sáng lấp lánh, cả trên trời lẫn dưới hồ nước trước mặt kia kìa.
Chẳng chần chừ chi, cậu nghe vậy liền nhảy ngay xuống hồ.
Tuy nhiên, dù đã trông thấy những chú cá rực rỡ bơi lội, và bùn đất dưới chân cũng bị khuấy động không ít, cậu vẫn không thấy bóng dáng một ngôi sao nào như lời cối xay gió vừa nói.
Cậu bé trở về bờ hong cho khô quần áo rồi lại đi tiếp, nương theo hừng đông dần dần hửng sáng sau ngọn đồi ở hướng Đông kia.
Lần này, Yul chạm mặt một con suối nhỏ uốn lượn dưới chân đồi. Xung quanh nó, cây cỏ mọc um tùm, rêu phong phủ trên bờ đá.
Cậu cất giọng hỏi suối:
- Chào bạn suối! Tớ muốn tới chỗ các vì sao. Bạn có thấy họ không?
Khe suối rì rào:
- Sao trời ấy à? Hãy chờ ở trên bờ của tôi, chàng trai trẻ! Rồi cậu sẽ thấy chúng hiện ra với thứ ánh sáng lộng lẫy tuyệt vời ấy thôi.
Cậu bé làm y như lời dòng suối dặn.
Thế nhưng, dù đã mỏi nhừ cổ và ê ẩm cả người vì ngồi đợi, cho đến khi mặt trời khuất dạng và mặt trăng thế chỗ ông, cậu vẫn không thấy ánh sáng giống như những vì sao như lời suối nhỏ nói, từ trên mặt nước, trên bờ hay trên các phiến đá đều không xuất hiện điều cậu mong mỏi.
Vì vậy, cậu lại rời khỏi đây và đi lang thang, qua thêm nhiều con suối, nhiều ngọn đồi và thung lũng nữa.
Đến tận cùng, cậu bé dừng chân ở một đồng cỏ rộng thênh thang sau cánh rừng già, khi ông mặt trời một lần nữa trị vì trên khoảng trời bao la trên đầu. Ở đây, cậu thấy một nhóm người mà, khi càng đến gần, Yul càng rõ rằng họ không cao lớn hơn mình là bao. Những người này đang ca múa và nô đùa rất vui vẻ. Họ còn khoác lên mình những chiếc áo choàng phấp phới có màu xanh của lá cây, đầu đội miện hoa và đi chân trần trên cỏ, cho nên cậu bé đã nghĩ, "Ắt hẳn đây là những vị tiên rừng!".
Với giọng nhỏ nhẹ, cậu lên tiếng hỏi sau khi lại gần nhóm các vị tiên đang vui đùa kia:
- Con chào các tiên. Con đang trên đường tìm đến những vì sao. Người có thể chỉ đường giúp con không?
Một người trong các nàng tiên, chàng tiên mỉm cười với cậu bé và trả lời:
- Ồ, tất nhiên rồi! Những ngôi sao luôn thức cùng chúng ta trên thảm cỏ. Đến đây và nhảy múa cùng chúng ta nào, chàng trai bé nhỏ, có thể một trong số họ sẽ ghé thăm để chơi cùng em đấy.
Thế là cậu bé tham gia vào điệu múa hát của các vị tiên.
Cậu đã xoay, xoay mãi, xoay tròn cho đến khi thấm mệt, nhưng rốt cuộc cũng chẳng có ngôi sao trời nào lộ diện khi màn đêm buông xuống cả.
Thất vọng, cậu bé ngồi thụp xuống và nói với các tiên đang đứng xung quanh mình trong hai hàng nước mắt giàn giụa trên má:
- Con đã làm theo những gì tất cả mọi người dặn, nhưng cho dù ai cũng hứa hẹn điều ngược lại, con sợ rằng mình thật sự chẳng bao giờ chạm được đến những ngôi sao mất.
Những vị tiên nam, tiên nữ thấy vậy liền bắt đầu xúm lại với nhau để bàn luận việc gì đó; giọng nói của họ trôi đi lơ lửng như làn gió đang nhè nhẹ thoảng qua đồng cỏ, cậu không thể nắm bắt được nội dung của cuộc trò chuyện.
Sau khi cùng thảo luận xong, họ cùng nhau nắm lấy tay cậu bé đang nức nở và nhẹ nhàng nói: "Bởi em đã rời khỏi nhà và để cha mẹ ở lại, em phải bước tiếp thôi. Cứ tiến về phía trước này, em sẽ gặp được Bốn Chân, để Bốn Chân đưa tới nơi ở của Không Chân, rồi Không Chân sẽ đưa em đến chiếc Cầu Thang Không Bậc. Khi leo lên đó, em sẽ tìm thấy các vì sao."
Cậu bé Yul ngưng bặt vì vui sướng trước lời chỉ dẫn vô cùng tận tình này, nhưng không đợi cậu nói lời cảm ơn, họ đã trở lại với việc nhảy múa và hát ca. Trước khi cậu rời khỏi đồng cỏ, nàng tiên có nhánh cỏ bốn lá vừa nhảy vừa vẫy tay tạm biệt cậu, còn nói thêm:
- Nếu không là sao trời thì vẫn còn điều kỳ diệu khác đang đợi em ở phía trước đấy!
Cậu bé tiếp tục cuộc hành trình và chỉ dừng lại khi một chú ngựa đang bị buộc vào thân cây hiện ra trước mắt. "Tớ đang trên đường tới với những ngôi sao", cậu mở lời. "Những vị tiên dặn tớ tới chỗ bạn, và nếu bạn đúng là Bốn Chân, xin hãy đưa tớ đến chỗ Không Chân."
Ngựa ngửa cổ lên hí vang một tiếng rồi trả lời bằng tiếng người, "Tôi làm theo yêu cầu của những vị tiên ấy. Mời trèo lên lưng tôi".
Khi cậu bé an vị trên lưng ngựa, dây buộc nơi mõm nó được tung ra và thế là họ lên đường. Những bước phi nước đại lặp lại lâu đến nỗi cậu không tưởng đến cái kết của cuộc hành trình. Nhưng rồi nó cũng đi đến hồi cuối khi người và ngựa đến với một bờ biển xanh ngắt bao la, nơi trải một con đường trên mặt nước, vô cùng long lanh.
Một chú Cá Vàng khổng lồ ngoi lên từ dưới nước khi Bốn Chân đứng lại. Cậu bé, lúc này đã xuống ngựa, nhận ra ngay, "Bạn hẳn là Không Chân rồi". Theo đó, Bốn Chân hí lên như tạm biệt, rồi mau chóng cất vó, lên đường trở về nơi nó thuộc về.
Cậu bé tiếp tục nói:
- Các tiên muốn tớ đến tìm bạn để tới được chiếc Cầu Thang Không Bậc.
- Tôi làm theo những gì các vị tiên yêu cầu. Mời leo lên lưng tôi.
Cá Vàng lướt đi như bay trên con đường óng ánh vàng. Họ cứ thế rẽ nước mà tiến tới. Cậu bé trên lưng cá không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy một chiếc cầu vồng lộng lẫy với đủ sắc màu hiện ra trước mắt mình, trải dài từ biển lên đến bầu trời. Cá Vàng lên tiếng khi cả hai đã cập bến ở chân cầu vồng:
- Đây là chiếc Cầu Thang Không Bậc mà bạn tìm kiếm. Nhưng tôi e là với sức lực của một cậu bé như cậu, cậu không thể nào đi đến tận cùng được đâu.
Yul lắc đầu, đáp lại trong những giọt nước mắt của hạnh phúc, "Không sao đâu!".
Giờ thì cậu đã chính thức tiến đến rất gần với những vì sao trời rồi. Không Chân để cậu bé xuống khỏi lưng mình an toàn rồi mới trở về biển xanh.
Với trái tim nóng đương đập liên hồi trong lồng ngực, cậu nhảy lên những bước đầu tiên. Việc này chẳng dễ dàng chút nào. Đôi khi cậu tưởng như mình đang trượt dần. Nhưng vì đã đi được đến nơi này rồi, cậu không hề muốn phủi hết nỗ lực từ đầu đến giờ của mình.
Rồi cậu cứ trèo, lại trèo lên, trèo mãi mà chẳng màng đến xung quanh. Ánh sáng từ đại dương, từ chiếc cầu vồng và cả mặt trời ùa đến xung quanh cậu rất nhanh, rồi cũng sớm lụi đi mất. Chỉ còn lại một cậu bé, với ý chí không khuất phục, trên Cầu Thang Không Bậc lơ lửng giữa màn đêm, vẫn cặm cụi bám víu bằng hết sức bình sinh, mặc cho biển khơi xa dần dưới chân mình.
Cứ thế, Yul tiến được rất xa trên con đường tìm kiếm những ngôi sao sáng. Không phụ công sức hay trái tim nhiệt thành của cậu bé, khoảng không gian phía trước dần ấm lên với nhiều luồng sáng rực rỡ hơn trước. Bỗng dưng cái mệt, cái lạnh tiêu biến đi mất. Nơi dạ dày cậu bỗng dưng nóng sực lên một nỗi cồn cào của chiến thắng. Đỉnh cầu vồng đây rồi! Nơi ấy sáng choang với hàng trăm, hàng nghìn tinh tú khi thì bay lượn, khi lại im lặng như đang dò xét nhân vật vừa đến.
Cuối cùng thì cậu bé cũng có thể đứng thẳng người lên. Giữa không gian tràn ngập tinh quang, cậu thấy vui mừng khôn tả. Ước mơ của cậu đã thành sự thật. Những vì sao đủ hình thù thi nhau nhấp nháy và tung tăng bên cậu khi cậu cứ đứng yên ngắm nhìn quang cảnh một lúc lâu.
Trong số ấy, có một ngôi sao đặc biệt, khiến cậu không thể rời mắt. Nó không có vẻ ngoài bông xốp như kẹo bông mà giống một chú nhím với bề mặt là các gai (tuy không sắc) chĩa ra làm cánh sao. Khắp mình nó còn là thứ gì như kim tuyến bám vào, khiến nó lấp lánh hơn hẳn trên màn trời vốn đã chứa rất nhiều ngôi sao sáng toả.
Tuy cũng được bao phủ bởi màu trắng như các sao khác, ánh sáng toả ra từ vì sao này đem đến cảm giác dễ chịu lạ kỳ, nhất là khi nó trôi bên cạnh cậu. Mấy lần, cậu vươn tay là chạm được vào nó. Chỗ bị đụng vào chuyển sắc vàng kim rồi tan dần và trở lại thành màu trắng. Sao cũng biết rùng mình như con người! Thật tuyệt!
Cậu lập tức trở nên hào hứng khi một ý nghĩ quen thuộc vụt qua trong đầu.
- Bạn sao ơi, bạn có phải Kyrill của tớ không?
Ngôi sao đột ngột nhấp nháy trước mặt cậu bé khi cái tên vừa rời khỏi miệng cậu. Cậu bé reo lên "Tớ nhớ cậu!" khi sung sướng nhìn nó lại gần và chạm nhẹ vào đầu ngón tay của mình.
- Chơi đuổi bắt với tớ nào Kyrill!
Nhưng niềm vui ấy cũng chẳng kéo dài được lâu. Cậu đã quá mải miết chạy theo người bạn mới tới mức không hề nhận ra bản thân mình đang ở cách mặt đất- hay chính xác hơn là Trái Đất- quá xa, đến nỗi những gì cậu thấy chỉ là những mảng màu, những đốm sáng đắp lên nhau lờ mờ dưới chân mình, xuyên qua Cầu Thang.
Nỗi sợ hoá thành một mũi khoan nhọn hoắt và lạnh lẽo, chỉ một lần đã đâm xuyên qua tim cậu.
Cậu chọn không nhìn xuống chân mình nữa. Hiện thực đáng sợ khiến cậu chẳng còn tâm trí nào để vui chơi nữa. Dường như Kyrill cũng cảm nhận được điều đó. Nó lơ lửng ngay bên vai cậu, liên tục đụng các cánh sao vào áo cậu... như muốn nói gì đó. Tiếc rằng cậu không thể hiểu được, một chút cũng không...
- Ý bạn là sao, Kyrill yêu dấu?
Ngôi sao kỳ lạ cứ nhấp nháy không ngừng. Không gian xung quanh không thay đổi lấy một ly càng khiến Yul sốt ruột hơn.
Cậu muốn về nhà! Cậu nhớ cha mẹ!
Hơi thở của cậu dần trở nên dồn dập. Cậu cứ thắc mắc nhìn Kyrill bên cạnh ra tín hiệu. Cậu bé chớp mắt, nuốt xuống một ngụm nước bọt trước khi thử đặt câu hỏi:
- Nếu... Nếu bạn có thể đưa tớ về nhà, hãy xoay vòng một cái!
Con tim nhỏ bé của cậu vẫn không ngừng chạy đua với thời gian khi ngôi sao nhỏ làm theo lời cậu gần như ngay lập tức.
- Bằng cách nào...
Cậu không thể biết được. Làm sao một vì sao có thể chở cậu về nhà như Bốn Chân hay Không Chân? Những suy nghĩ rối rắm lại làm phiền tâm trí non nớt của cậu bé. Ngôi sao, lúc bấy giờ lại thôi không khuếch đại ánh sáng của mình nữa, chỉ lơ lửng trước mặt cậu.
Có lẽ là một tín hiệu khác. Yul đan mười ngón tay vào nhau, co lại trước ngực. Cậu nhìn chăm chăm vào Kyrill, cố gắng hiểu thông điệp nó đang muốn trao cho mình. Vì tinh tú bé nhỏ bắt đầu trôi về phía trước khi cậu còn đang bối rối đứng tại chỗ.
- Ý bạn là sao hả Kyrill?...
Cậu đã không nghĩ được gì nữa khi chọn vươn tay ra, thử tóm lấy một cánh sao của Kyrill.
Vào khoảnh khắc ngón trỏ của cậu bé chạm tới cánh sao, nó lại bay vút đi đâu mất.
- Oái!
Cậu bé đột ngột mất thăng bằng, trượt ngã khỏi đỉnh cầu vồng. Cậu hét lên, nhưng nỗ lực phát ra tiếng từ cổ họng lại chẳng được đền đáp. Xung quanh đang sáng soi bỗng chốc hoá tối lịm, và cái lạnh lại trùm lên cậu. Cậu bỗng muốn hắt xì một cái.
Mở mắt ra, cậu lại thấy Kyrill lao xuống với tốc độ chóng mặt. Chẳng mấy chốc, nó đã nằm trong lòng cậu. Cậu còn định nói một câu, nhưng đầu óc chợt trắng xoá không báo trước. Cậu quyết định ôm vì sao vào lòng, rồi nhắm tịt mắt lại.
Thế là cả hai cùng rơi, rơi mãi...
...cho đến khi lưng cậu gặp phải lưng của Không Chân.
Cá Vàng không biết đã trở lại chân cầu vồng từ khi nào. Cả Bốn Chân cũng thấy xuất hiện bên bờ biển xanh khi người, sao và cá dần trở về bờ.
Nắng mai lên hồng khi cậu gặp lại những vị tiên nơi đồng cỏ bát ngát. Khi thấy vì sao trong vòng tay cậu bé, nàng tiên có nhánh cỏ bốn lá tạm biệt cậu trước đó liền tiến đến bên cậu với một nụ cười mỉm, tay nàng xoa đầu cậu cùng với Kyrill:
- Chào mừng trở lại.
Kyrill đột nhiên trở mình, cục cựa mãnh liệt trước lời chào ấy. Trước khi cậu bé kịp nhận ra chuyện gì vừa xảy ra xong, nguyên hình của ngôi sao đã đứng bằng hai chân trước mặt cậu.
Đó là một chàng trai nhỏ tuổi, nó thấp hơn cậu một chút. Nước da người này còn có vẻ hơi ngăm so với cậu. Trên người nó khoác một tấm vải trắng, có lót áo màu trắng bên trong. Khác với màu đen của tóc và mắt cậu, Kyrill-hình-người có tóc vàng, dựng thẳng lên trời. Đôi con ngươi tối màu của nó cứ nhìn ngược lại cậu. Yul chớp mắt một cái, khoé môi tự nhiên kéo lên thành một nụ cười tươi.
Cậu nghĩ đi nghĩ lại vẫn cảm thấy kỳ diệu vô cùng, cứ nhìn chằm chằm vào người đối diện.
- Kyrill...? Bạn là ngôi sao của tớ đúng không? - Cậu hết nhìn ngôi-sao-thành-người lại nhìn tiên nữ cỏ bốn lá khi nãy, vừa quỳ một gối bên phải mình.
Đối phương gật đầu, gương mặt không cảm xúc.
- Chào Yul.
Cậu đoán chắc rằng trước khi biến thành hình hài một ông sao, hay trước khi nghe đến cái tên này từ cậu, Kyrill cũng đã có tên rồi. Bởi lẽ, khi nàng tiên cỏ bốn lá đặt tay lên vai cậu rồi vừa nhìn sang ngôi sao nhỏ vừa giải thích, cậu đã nghe thấy chữ cái đầu tiên:
- R- À không, Kyrill từ lúc lọt lòng đã bị bắt đi. Chúng ta không biết phép gì liên quan đến bầu trời, nên trước khi em đến, nó coi như không về được nhà.
Có lẽ là do bạn ấy đặc biệt nhỉ. Cậu còn định nói chuyện với nó thêm nữa, nhưng Bốn Chân nãy giờ đứng ngoài lại không phối hợp. Chú ngựa lộc cộc phi đến, còn hí lên một tiếng rất lớn...
Cậu đã bị kéo khỏi cơn mơ như thế đấy.
Mẹ cậu đứng ở đầu giường từ bao giờ, thân người hơi nghiêng, trên tay cầm đồng hồ để bàn. "Tiếng ngựa hí khiếp quá", hình như mẹ vừa lẩm bẩm như thế. Cậu chớp chớp mắt. Phòng mình đây. Nắng đang tràn vào trong qua ô cửa sổ vừa được bật mở. Những hình vẽ sao năm cánh và các hành tinh còn dán đầy tường. Cậu đổi hướng nhìn lên trên đầu. Tấm màn trên đây vẫn còn bảy ông sao phát sáng khi phòng tối mà cậu năn nỉ mẹ mua cho mình hồi tuần rồi. Hoá ra tất cả chỉ là một giấc mơ!
Mẹ cậu xem xét xong thì để lại cái đồng hồ trên bàn, đoạn quay sang phía giường, thấy ngay cậu con vừa tỉnh đã ngồi dậy ngay. Mẹ bảo:
- Chào buổi sáng, Yulie.
- Chúc mẹ buổi sáng tốt lành!
Yul nói to. Cậu không thể đợi được đến lúc kể chuyện gặp Kyrill cho mẹ!
Định lật chăn để ra khỏi giường, cậu hơi ngạc nhiên khi thấy có gì đó đang rung lên trong năm ngón tay nắm lại của mình. Nó hơi xù xì khi được bao phủ bởi các đầu nhọn. Cậu còn đang lo lắng, rón rén mở từng ngón tay ra xem thì có một tia sáng vút bay ra khỏi cửa sổ ngay khi một ngón tay của cậu lật ra.
Nhỏ hơn ngôi sao mà cậu đã ôm vào lòng, nhưng cậu không nhầm lẫn màu trắng đó với bất kỳ màu trắng nào khác.
Kyrill của tớ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com