flashback.
A/N: Viết dựa trên teaser của Mingyu trong 2017 SEVENTEEN Project Chapter1. Alone. Mình kịch liệt tiến cử xem teaser trước khi đọc, vì nếu không sợ các bạn sẽ đọc mà không hiểu rốt cuộc mình viết về cái gì.
_________
Anh ơi,
Hôm nay em tỉnh giấc, thấy mình nằm sõng soài giữa sàn nhà, lạnh ngắt. Hình như không còn anh bên cạnh nữa, nên mới lạnh lẽo thế này, mới cô đơn thế này, mới lẻ loi thế này, và trống rỗng đến thế này này.
Không còn anh nữa, cũng chẳng còn ai suýt xoa sợ lạnh mà để em ôm hoài, không còn ai đắp chung với em cái chăn bông ấm sực, sáng mở mắt dậy cũng chẳng còn bóng một người hằn vào đáy mắt, chờ hoài vẫn chẳng thấy ai cong cong khóe môi chào mình bằng một nụ cười an yên như con mèo nằm sưởi nắng. Chẳng còn gì hết, anh ơi...
Anh bỏ em lại một mình, trong khi ở đây cái gì cũng có đôi. hai cái đèn. Hai khung ảnh in bóng tụi mình. Hai nhịp kim đồng hồ gõ tích tắc hòa vào nhau, đồng điệu như đôi tâm giao tri âm tri kỉ. Đến cả chậu dracaena kê gần cửa phòng, em đếm bao nhiêu lần vẫn thấy hai cây. Tụi mình cũng từng là một đôi, vậy mà giờ em đang ngồi đây, lạc lõng và vô vị, nghĩ hoài đến một bóng người chỉ còn phơn phớt hai màu trắng đen như thước phim cũ rích quay từ thập niên 70 80 thế kỉ trước, nhìn vào thấy toàn nhớ nhung với hoài niệm lũ lượt kéo về.
Từ hồi anh đi, thế giới của em chỉ còn hai màu trắng với đen. Anh mang sắc màu đi theo mất, mang bình yên, mang hạnh phúc, mang ngọt ngào rời xa em. Chẳng còn lại gì cả.
Giữa đống ngổn ngang trắng và đen bủa vây khắp lối này, chắc anh sẽ không thấy cảnh em vẫn luôn tự nhủ với bản thân một lần, hai lần, mười lần, một trăm lần, mười bảy nghìn bảy trăm chín mươi sáu lần rằng anh thật sự đã rời xa em rồi. Anh không còn đây nữa. Chắc anh hết thương em rồi nên mới quay bước đột ngột như vậy, đi rồi chẳng còn quay lại được, dẫu em có ở đây chờ hoài.
Vậy đó, mà mỗi lần nấu cái gì em cũng làm dư ra một phần, ăn cái gì cũng chia làm đôi, như kiểu cái thói quen này nó tồn tại lâu quá rồi ăn sâu vào tiền thức từ hồi nào chẳng hay, giờ có muốn bỏ cũng không còn kịp. Hay như chuyện mỗi lần đi mua đồ ăn, em chẳng bao giờ mua hải sản dù có thèm đến cỡ nào, vì cứ đinh ninh ở nhà vẫn còn người không ăn được. Cũng giống như chuyện sáng nào em cũng gọi tên anh trong vô thức, rồi thấy lòng mình vỡ vụn ra thành từng mảnh li ti, hai chữ tên anh vừa thoát ra khỏi cổ họng là nỗi nhớ đã ập về như sóng, mải miết vỗ vào lòng em.
Sóng đập vào lòng không đau đâu anh, vậy bào mòn được đá, rồi cứ đà đó mài luôn tim em thành một mẩu bé xíu và mỏng tanh.
Hồi đó anh tan vào sóng, rồi cũng chẳng bao giờ trở về nữa. Nên em mới tự hỏi sóng rốt cuộc đáng sợ đến chừng nào mà cướp được một nửa hồn em kéo đến cõi thinh không nào đó, không thèm hỏi em lấy một tiếng, cứ vậy rì rào hoài. Tiếng sóng mải miết vang bên tai em chắc là để em không quên nổi ngày tim mình bị khoét cái hố sâu hoắm chẳng bao giờ lành, anh ha?
Anh đi rồi nên mới không biết. Mất anh, em héo mòn, em rũ rượi như con cún bị chủ nó rơi một đêm mưa như trút nước, ướt sũng, lạnh ngắt, đã vậy còn buồn đến nỗi lòng cũng héo hon. Đau đớn lắm, nên tiếng sóng vỗ bờ nghe cũng như khúc nhạc thê lương ai đàn nên từ cõi vĩnh hằng nào vọng lại. Đau đớn lắm, nên mở cửa ra thấy gió xộc vào phòng đòi được len lỏi vào món tóc mềm của ai vẫn thường ngồi đọc sách bên ô cửa sổ rồi ngủ quên, đi hết chỗ này đến chỗ kia vẫn tìm không ra nổi, vậy là quay qua đập tới tấp vào vào tay em trách cứ. Vậy mà em cũng chẳng màng, chỉ tự nhiên thấy nhớ bàn tay ai từng đan vội vào tay mình những ngày trời trở gió, để tay em nắm chặt lấy tay anh sưởi cho ấm, dẫu ngoài kia có biết bao nhiêu túi sưởi nhiệt độ chắc chắn còn cao hơn ba mươi bảy phẩy năm.
Những ngày ấy làm em nhận ra rằng, dù mình có cố phủ nhận cỡ nào đi chăng nữa cũng không thoát nổi sự thật rằng em nhớ anh. Nhiều khi em tự hỏi mình phải thương anh nhiều đến mức nào, phải nghĩ đến anh bao nhiêu lần một ngày mà nhìn đâu cũng ra bóng anh, bằng những ảo ảnh chỉ hai màu đen với trắng.
Em tựa đầu vào cửa ban công, mắt nhắm nghiền, mặc cho gió mùa đông phả tới tấp vào người cũng không chịu tỉnh dậy. Anh không nhìn về phía em, dẫu em có gào thét đến nỗi cổ họng như sắp bốc cháy. Rồi mỉa mai thay, em cố chạm lấy anh, chỉ thấy tay mình rơi vào khoảng không trước mắt. Anh tan biến vào hư vô, như thể anh chưa từng hiện hữu, như thể chuyện tụi mình vốn chỉ là một cơn mơ dài đằng đẵng, và em vừa tỉnh dậy, chỉ vậy thôi.
Em giật mình hụt hẫng. Em nuối tiếc. Em hối hận. Phải chi lúc đó em đừng cố chạm vào anh, liệu anh sẽ mãi ở lại đó chăng? Nghĩ vậy, rồi lại luống cuống khép cửa lại cài then thật chặt, sợ gió lại mang những ảo mộng về đây, cuốn lại thành một bóng người quen thuộc. Cứ thế đứng tần ngần hoài, chắc vì biết giờ mình như cái lá cuối cùng còn sót trên cành, lẻ loi và lay lắt tồn tại.
Mà nỗi nhớ làm gì chịu để yên cho em, hả anh? Nếu thế thì đơn giản quá! Cho nên mới có chuyện em đảo mắt một vòng toan gói ghém hết kỉ niệm tụi mình đem đi cất thật kĩ, chôn đâu đó thật sâu để có tìm cũng không thấy nữa, cho đỡ đau lòng. Quyết định vậy rồi lại như kẻ mất hồn, ngồi lặng yên trước mấy phím đàn, cứ nhấc tay lên chạm vào note sol hoài mà không nhấn xuống nổi một lần, sợ lại nhớ hồi anh nói anh cũng muốn thử đàn hát mấy bài ballad buồn buồn mà hát không nổi, cũng chẳng biết chơi đàn, chỉ biết mấy nốt do re mi fa sol la si thôi, vì Jihoon có chỉ cho một lần.
Hồi đó em bảo, khi nào mình rảnh, em sẽ đưa anh đi dạo một vòng Los Angeles tìm mua một cây bass, rồi đệm nhạc cho anh hát nha, dù chẳng ai lại đi hát ballad trên nền bass cả. Giờ thì đàn cũng đã đặt rồi, chắc cỡ đôi ba ngày nữa người ta mang tới, nhưng anh thì chẳng còn đây nữa.
Chẳng còn gì hết. Tụi mình từng là tất cả, nhưng giờ em lại cô độc đứng giữa thế gian này, mặc cho con tạo xoay vần.
Là vì cô độc quá, nên mới có chuyện một trái táo ăn còn chưa xong đã lấy trái khác ra gặm một mẩu rồi để bên cạnh, cho giống như mình đang ngồi ăn với ai, người ta chỉ bỏ đi có chút xíu rồi lại về cùng mình ăn nốt. Và mình đang đợi người ta về tỉ tê mấy chuyện trên trời dưới đất, nhìn người ta cười cười nói mình kể chuyện xong mắt sáng lên không khác gì con cún, để mình còn đòi cắn người ta. Vậy mà ngồi đó chờ hoài cũng chẳng thấy ai quay trở lại, chỉ thấy tim mình hình như lại bị đóng thêm cái cọc nào to tướng mà gỡ hoài cũng chẳng ra nổi, rồi bất lực nhìn máu rỉ ra, có quấn bao nhiêu bông băng thuốc đỏ cũng không chịu lành, đành để yên đặng cầu cho có phép màu nào đến an ủi lòng mình.
Là vì cô độc quá, nên mỗi lần bước ngang qua cái gương trong phòng khách lại cố tình nán lại thêm chút nữa, nhìn bóng mình in trong gương mà tự nhủ lòng vẫn còn người ở đây, nhưng bị giáng lời nguyền nào nên cứ bị giam hoài trong đó không ra bầu bạn với mình được. Nghĩ vậy đó, rồi tự thấy mình trẻ con quá, dở hơi quá, rồi thôi.
Là vì cô độc quá, nên mỗi lần bắt gặp cái gì cũng thấy nó úa tàn rũ rượi, như lòng mình. Thấy chậu hồng trắng đã héo khô đặt trước gương cũng tự hỏi sao nó không phải màu hồng, màu xanh, màu tím gì đó mà lại là trắng, nhìn vào đã thấy nhuốm đầy tang thương? Rồi đến mấy cái lá cũng sắp lìa cành tới nơi, biết là cây chết rồi vẫn luống cuống thay nước, chờ cho phép màu xuất hiện. Việc đơn giản vậy thôi đó, mà không biết vừa làm vừa suy nghĩ kiểu gì lại làm rơi luôn cái chậu xuống đất, vỡ tan tành. Mấy mảnh vụn tung tóe khắp nơi, mẩu to, mẩu nhỏ như vụn kí ức tụi mình.
Mà em cũng không chắc mấy mảnh vỡ nát đó rốt cuộc là từ đâu ra. Tim em, hay chậu hoa sứ em vừa lỡ tay làm hỏng. Chắc cả hai.
Em biết làm gì đây anh, khi lỡ tay làm hỏng cái gì cũng không có ai ở bên cạnh lặng lẽ dọn chung với em? Biết làm gì khi sáng nào ngủ dậy cũng vô thức quờ quạng tìm một hơi ấm, một-ai-đó gầy tong teo, ôm trong vòng tay vẫn còn dư nhiều chỗ lắm? Biết nói ai ăn nhiều vào, ốm quá nhìn xót lắm, dù người ta vốn dĩ ăn cũng đâu có ít? Em biết làm gì đây, khi sáng nào cũng chờ một câu chào buổi sáng mà chẳng thấy đâu, không còn ai khen mình nấu ăn ngon nữa, vậy là đi úp bát mì lủi thủi ăn một mình, vừa ăn vừa tiếc những ngày anh còn ở đây, í ới gọi em ra nhờ đút mì, vì game anh còn đang chơi dở mà đói quá chịu không nổi?
Em biết tìm đâu ra người như anh, tìm đâu ra người lườm em sắc lẻm vì em lỡ đổ nước lên quyển sách đọc dở anh để trên bàn, mà chỉ vậy thôi, chứ chẳng trách cứ gì thêm nữa. Biết tìm đâu ra người cao vừa tròn một mét tám mươi hai mà vẫn thua em bốn centimetre, mỗi lần đứng sát nhau là môi em vừa chạm vào chóp mũi để còn tranh thủ một nụ hôn? Biết tìm ai ra người đi đâu về luống cống áp cái túi sưởi em đưa vào tay, lật qua lật lại hoài cho đỡ lạnh? Tìm đâu ra người vá được nửa hồn của em lại, dẫu chính em cũng chẳng biết nó lạc đi đâu, chắc theo anh chìm xuống đáy biển rồi.
Em biết tìm đâu ra người như anh, người chịu đựng được cái tật hậu đậu của em, dung túng cho em, cười với em, nắm tay em vượt qua bao nhiêu lần kim đồng hồ xoay mòng mòng như cối xay gió? Biết tìm đâu ra người có giọng còn trầm hơn em, thi thoảng lại nhìn em bằng ánh mắt giống hệt con mèo làm em chẳng bao giờ kìm lòng nổi?
Làm sao em quen được với hiện thực chua cay và đắng chát này, rằng nỗi sợ lớn nhất của em đã trở thành hiện thực? Rằng anh rời xa em rồi, cứ thế mà đi chẳng bao giờ trở lại nữa, dẫu em có cố tự huyễn hoặc bản thân mình không ngớt bằng mấy câu như kiểu tất cả chỉ là một cơn mộng mị dài đằng đẵng mà thôi, hay cố ngồi xoay ngược kim đồng hồ cả nghìn lần mong sao cho thời gian quay trở lại? Em biết phải làm sao khi một ngày rõ ràng vẫn luôn là hai mươi tư giờ, mà sao một ngày ở cạnh anh ngắn ngủ như cái chớp mắt một buổi sáng đầu thu, còn khi thiếu anh, cứ ngỡ cả thế kỉ đã trôi qua rồi mà kim đồng hồ chỉ mới xoay một góc còn chưa đầy hai mươi độ?
Anh bảo em phải làm sao đây, với những ngày trống trải đìu hiu này, với con tim vẫn khóc nấc lên mỗi tối; khi lòng em siết lại như miếng giẻ lau đã khô cong vẫn còn bị người ta đem ra vắt lấy vắt để, xoắn tít lại đau điếng - đau đến nỗi chỉ muốn hóa thành thinh không, thành sóng, thành gió, bọt biển, hay gì cũng được, chỉ để mình thôi không còn chịu hành hạ như thế này nữa?
Anh nói em đừng sợ, dù có ở một mình đi chăng nữa cũng đừng sợ, chỉ cần nhớ anh sẽ luôn bên em rồi lấy đó làm động lực mà đối diện với những sợ hãi của mình. Nhưng em làm không được, anh ơi, dẫu có cố thử bao nhiêu lần cũng chẳng bao giờ làm được nổi.
Nhiều khi em nghĩ, chắc anh sẽ lạnh lắm. Vì mùa đông đã qua rồi, mà cái lạnh như còn quyến luyến người thương hững hờ bước qua có một nửa; nên người ta vẫn còn quấn trên cổ đôi ba vòng khăn len dày cộm mà bước đi, nên người ta mới tiếc rẻ những vòng tay của ai-đó.
Anh không chịu được lạnh, vậy mà lại bỏ em đi trước khi trời kịp vào xuân, để mình kéo nhau đi qua mấy con phố khuất bóng khách vãng lai, tìm cho nhau mấy nụ hoa mới hé nở. Anh không chịu được lạnh, vậy mà lại chìm vào làn nước hung dữ thét gào ngoài kia, dẫu biển chẳng bao giờ ấm áp. Anh dễ nhiễm lạnh lắm, mà em lại chẳng còn biết cách nào để ủ ấm anh, cho anh thôi không run lên nữa.
Anh còn nhớ cái hồ bơi cạnh nhà mình không?
Ngày anh đi, em còn nhớ trời trong vắt như đang trêu ngươi trước những buồn đau tang hoang giăng đầy nhà mình chẳng khác gì đống tơ nhện rối bời gỡ hoài không hết. Bữa đó trời đẹp lắm, mà lạnh, dẫu nắng có nhảy múa, có đổ đầy màu vàng óng lên người thì vẫn lạnh. Bữa đó em có thử coi anh đã phải chịu đựng những gì, vậy là cố tình để mình ngã xuống, để nước xộc vào ních đầy một lồng ngực, ướt sũng và lạnh ngắt. Tự nhiên em nghĩ đến biển, nghĩ đến chuyện gió vẫn đẩy sóng dập dờn vỗ bờ, nghĩ đến anh và em. Như thể em vừa lướt qua một thước phim quay ngược cứ phai màu dần, mà từng phút từng giây đều toàn bóng anh.
Rồi Myungho kéo em lên, quát em xối xả, rằng "Sao mà mày khờ quá vậy?" "Mày nghĩ ảnh đi để nhìn thấy mày như vầy hả?" "Mày nghĩ mày làm vầy rồi có thay đổi được cái gì không? Không!!! Chuyện qua rồi, nên mày có làm gì cũng không quay về quá khứ mà chỉnh được cái gì hết, vì đời nó đéo bao giờ giống cái app chỉnh ảnh nào để mà thử cả chục cái filter lên đó cắt cắt gọt gọt cho đẹp hết, hiểu chưa?".
Rồi mấy ngày sau, nó lại chạy qua đây tỉ tê, em mới hỏi nó. Em bảo với nó từ hồi gặp anh, cuộc sống tẻ nhạt vô vị của em được mở ra một chương mới, có đủ thứ màu. Màu đỏ, của tình yêu. Màu hồng, của hạnh phúc. Màu xanh, của hi vọng. Màu vàng, của nắng chảy trên vai anh. Bao nhiêu sắc màu vậy đó, mà anh vừa đi đã tan biến mất cả, còn lại đen với trắng. Trắng tang tóc, đen mịt mù, và em chẳng thích cái nào trong cả hai.
Anh biết Myungho trả lời em thế nào không? Nó nói em, "Ảnh viết cho mày một chương rồi, thì giờ mày viết tiếp một chương nữa, một chương về những ngày không còn ảnh nữa. Chứ ảnh đâu có cho đời mày cả đống màu, mày thích tô thích vẽ kiểu gì cũng được để mày chọn cách nhẫn tâm nhất là đóng luôn cả cuốn sách lại không chịu viết tiếp, để chuyện cứ bị bỏ dở hoài đâu?"
Nó đâu có biết hồi đó em từng gối đầu lên đùi anh ngắm anh đọc sách, rồi bắt anh hứa sẽ cùng em viết hoài cuốn sách về cuộc đời hai đứa mình, dù chữ anh nhìn như tranh trừu tượng, mỗi lần đọc lại phải đánh vần từng chữ như trẻ con học chính tả. Em đã từng nghĩ thôi thì chữ xấu cũng được, vì cuốn sách ấy chỉ đôi ta biết, và vì anh sẽ ở bên em hoài, nên không biết cái gì chỉ cần đưa anh là được. Em đâu có ngờ mấy tháng sau đã thấy mình lạc mất nửa mảnh hồn theo dấu chân anh, khi đôi ta mới viết được đôi ba chương mở đầu, khi còn chưa kịp biên nổi một đoạn cao trào?
Rõ ràng đã hứa sẽ viết về em-và-anh, sao em chịu nổi cảnh nhìn mấy con chữ nhảy múa mà tìm hoài vẫn chỉ thấy bóng em trong đó, còn một cái tên dài ba từ Jeon.Won.woo lẩn trốn hoài ở góc khuất nào, nhạt nhòa như cái bóng của ai hằn trên sàn nhà. Vậy đó, nên em mới không viết tiếp, mới quyết định bỏ lại bốn trăm lẻ sáu trang còn để ngỏ, rồi đổ hết tội lỗi lên thời gian và hiện tại.
Thời gian nợ em nhiều lắm.
Nợ em một câu chào cuối, từ anh.
Nợ em những năm sau này không còn được thấy bóng anh.
Nợ em một Jeon Wonwoo hai mươi ba, hai mươi tư, cứ vậy đếm hoài đến một trăm lẻ một rồi dừng. Năm nay em hai mươi mốt, còn anh hai hai. Năm sau, mình bằng tuổi nhau. Thêm một năm nữa, em hơn anh một tuổi, đường đường chính chính bắt anh gọi một chữ "anh" sẽ không bị anh gạt phắt sang một bên nữa.
Lẽ ra em phải vui chứ nhỉ, khi tên anh sẽ kèm theo một chữ "em ơi", mới tưởng tượng thôi đã thấy ngọt ngào như thỏi chocolate mình làm cùng nhau Valentine năm ngoái. Vậy mà sao cứ mỗi lần nghĩ đến chuyện một ngày nào đó em già nua, ngoảnh đầu nhìn lại thấy anh vẫn còn y chang ngày mình mới yêu nhau, thấy anh mãi luôn là Jeon Wonwoo hai mươi hai tuổi; tim em như lại vỡ thêm một lần nữa.
Năm nay em hai mươi mốt, cố lê bước qua những ngày không anh bằng con tim khuyết mất vài phần, phủ chằng chịt những vết keo dán tạm bợ.
Năm nay em hai mươi mốt, tập hoài mà vẫn chẳng quen nổi với chuyện anh không còn đây nữa, với cả chuyện chỉ còn lại một mình giữa thế giới rộng lớn này, cô độc.
Em năm nay hai mươi mốt, đối diện với tấm gương treo trong phòng khách chỉ biết ngây ngốc để lại một phần bản ngã nào đó, hi vọng những ngày đã trôi về dĩ vãng của Kim-Mingyu-hai-mốt và Jeon-Wonwoo-hai-hai sẽ được cất giữ cần thận ở một thế giới song song nằm bên kia mặt gương.
Anh ơi, em năm nay hai mươi mốt, và sẽ già đi. Còn anh, mãi mãi vẫn luôn là hai mươi hai tuổi.
Và điều ấy còn đau hơn tất cả mọi thứ em có thể nghĩ đến.
end.
A/N: chúc mừng sinh nhật (trễ 15 ngày) của mình. vốn dĩ định đăng cái gì đó lên mừng tuổi mới mà bận bịu quá chẳng làm nổi ;;_______;;
mình thật sự cảm ơn vì bạn đã đọc đến tận đây, vì mình biết mình viết nhảm lắm TT A TT
viết trong lúc high vì xem lại teaser, mình không nghĩ nó sẽ dài thế này đâu...
A/N 2: mình unpublish lần này là lần thứ ba rồi đó, sinh nhật cũng đã qua được gần nửa năm rồi.
cuối cùng vẫn là không nỡ xóa đi...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com