Chap 20
- Chuyện này là sao? Cả một buổi sáng rồi sao vẫn không thấy phản ứng gì?!!
Tiểu trợ lí tỏ ra kinh hãi
- Chính tay em bỏ vào đấy rồi mà, hơn nữa trong cả phấn mắt lẫn phấn má đều có! Liệu có phải vẫn chưa đến lúc phát tác không?
Park Bong Cha trừng mắt nhìn cô ta
- Không thể nào, nếu nó chạm phải mấy thứ đó, trong vòng nửa tiếng sẽ bắt đầu nổi mẩn đỏ
Trước đây cô ta đã dùng cách này để làm Jimin xấu mặt trong tiệc sinh nhật.
- Vậy... chỉ có thể là cậu ta không hề dùng tới những đồ trang điểm đó thôi...
Tiểu trợ lí yếu ớt nói.
- Đồ vô dụng! Chẳng lẽ cô không có phương án dự phòng à, không động tay động chân trên quần áo của nó à?
- Khi ấy em cũng không nghĩ đến, chị Bong Cha, chị đừng giận, lần sau em nhất định sẽ không để xảy ra sai sót nữa đâu!
Park Bong Cha cố áp chế cơn tức giận, lần này chỉ là ngoài ý muốn thôi, dù sao sau này vẫn có cơ hội, hoặc chẳng cần cô phải ra tay, bằng ánh mắt ban nãy Lee Yi Cheon thôi cũng đủ biết cô ta muốn làm thịt Park Jimin như thế nào rồi.
Hừ, Park Jimin, mày nghĩ vai diễn này dễ lấy như vậy sao?
Tao sẽ để mày leo càng cao, đợi đến lúc ngã xuống thì càng biết mùi thôi!
Lần này, tuy Park Jimin đã chứng minh được khả năng diễn xuất của mình, nhưng cậu vẫn chưa thể lấy lại được danh tiếng, vì cậu biểu hiện quá tốt, càng khiến người ta cảm thấy cậu lẳng lơ, thậm chí họ sẽ còn cho rằng đây không phải là diễn xuất mà chính là bản chất thật của cậu
Đạo diễn lo cậu sẽ nghĩ ngợi nhiều mà ảnh hưởng tới phong độ, trước khi đi còn chạy tới an ủi cậu
- Jimin, đừng lo lắng, tháng sau, nam diễn viên diễn với cậu sẽ tới thôi, kịch hay vẫn còn ở phía sau
Park Jimin cười khổ
- Đạo diễn, rốt cuộc người diễn nam thứ của tôi là ai thế? Ngài giấu từ lúc bấm máy tới giờ, chẳng chịu phong phanh gì cả, nếu chỉ để giấu giới báo chí thì thôi không nói, chẳng lẽ tới bọn tôi mà ngài cũng không nói được sao?
- Không thể nói được, lỡ mấy cô cậu lỡ lời để lộ ra thì làm thế nào? Dù sao tôi cũng chỉ có thể nói với cậu, nam thứ là một nhân vật vô cùng nổi tiếng thôi!
Oh Si Joo tỏ ra thần bí.
Lee Yi Cheon đi ngang qua nghe thấy liền khinh bỉ lẩm bẩm
- Là nam thứ thì nổi tiếng quái gì? Mà kể cả có nổi đi nữa thì cũng có thể nổi hơn được ảnh đế Jeong Se Joo không? Chị Bong Cha nói xem có đúng không?
Park Bong Cha cười cười, không nói gì, hiển nhiên cũng nghĩ đạo diễn đang thổi phồng mọi chuyện.
Park Jimin chẳng thèm để ý đến lời châm biếm của Lee Yi Cheon, cậu bám dính lấy Oh Si Joo truy hỏi
- Thế có đẹp trai không? Cái này chắc ngài nói được chứ? Trong kịch bản, nam thứ là một thần y đẹp đến nỗi khiến tất cả thiên kim tiểu thư ở kinh đô đều phải giả vờ bị bệnh để được gặp!
Trong phim, cậu - giả gái có không ít cảnh thân mật với nam thứ, không chỉ có những cảnh đối thoại, mà còn có vài cảnh giường chiếu, ôm ấp hôn hít thì như cơm bữa, thế nên cậu không thể không quan tâm.
- Tất nhiên là đẹp trai rồi, đảm bảo cậu sẽ hài lòng! Đến lúc đó đừng kích động quá mà ngất đi là được!
- Thật hay giả vậy, đạo diễn Oh, ngài đừng lừa tôi! Tôi sẽ coi là thật đấy!
...
Ngày ngày cứ thế trôi qua, chớp mắt một cái đã đến tháng tám
Park Bong Cha và Lee Yi Cheon đã kết thành đồng minh, luôn tìm cách chơi trò mèo với cậu, tuy lần nào cậu cũng tránh được, có điều ngày nào cũng phải đề phòng như vậy đều rất mệt mỏi, cậu đang tìm thời cơ thích hợp để xử một lần luôn cho khỏe.
Nói cũng thấy kì, cậu luôn cảm thấy hình như có ai đó trong đoàn làm phim đang âm thầm giúp đỡ cậu, mấy lần cậu không để ý đều nhận được ám hiệu ám chỉ. Chắc có người ngứa mắt vì Lee Yi Cheon cứ tác oai tác quái cũng nên, Park Jimin cũng chẳng nghĩ nhiều nữa.
Hiện tại chuyện khiến cậu đau đầu nhất chính là tối nay cậu phải tới sân bay để đón tên của nợ nào đó.
Cả ngày hôm nay cậu đã bị tên này khủng bố gần chục cuộc điện thoại nhắc nhở.
Sau khi kết thúc công việc, Jimin về ký túc xá trước một chuyến.
- Về rồi à, gần đây có một quán lẩu mới mở, ăn cũng được lắm, tối nay cùng đi ăn nhé?
Jeon Jungkook ngồi trên sofa đọc báo, thấy cậu về, anh liền hỏi rất tự nhiên, cứ như cặp tình nhân với nhau vậy.
Jimin bị suy nghĩ này dọa cho hết hồn
"Hai người đi ăn với nhau như một cặp tình nhân nhỏ"
Jimin khẽ lắc đầu, xua tan suy nghĩ kì quái của mình, cậu khó xử nói
- Tối nay sợ là không được rồi, tớ phải tới sân bay đón một người, chắc muộn mới về được
- Nếu cậu không ở đây, Taehyung sẽ không chịu ra ngoài với tớ đâu
- Khụ... Được rồi, vậy lần sau chúng ta cùng đi vậy nhé
Jeon Jungkook buông tờ báo xuống, ánh mắt kín đáo nhìn cậu
- Đón bạn à?
- Ừm, cứ coi là vậy đi...
Park Jimin khó khăn gật đầu.
- Nam hay nữ?
- Ờm...
Câu hỏi này hình như hơi vượt ranh giới rồi thì phải?
Jimin không phải không nhận thấy Jungkook có thái độ khác thường với mình, nhưng lần nào Jungkook cũng dừng ở điểm mấu chốt, nếu cậu tỏ ra quá kích động, trông sẽ chẳng khác gì tự mình đa tình.
Vậy nên Park Jimin cũng trả lời lại bình thường như nghe thấy một câu hỏi rất đỗi bình thường
- Nam!
Con ngươi sâu thẳm của Jeon Jungkook hơi nheo lại
- Tối nay có về không?
Câu này... Sao càng nghe càng....
Jimin phát huy khả năng diễn xuất của mình, vờ như không nghe ra ý mờ ám trong đó, coi như không có việc gì, nói
- Chuyện này, tớ còn chưa biết được, tớ xem rồi báo cậu sau nhé. Sắp muộn mất rồi, tớ đi chuẩn bị trước đã!
Chuyện tối nay không nói chắc được, lỡ cậu không nhịn được mà đập tên Kim Namjoon kia cả đêm thì sao?
Jimin vội vàng lên tầng lấy một cái túi màu đen to bự chảng, sau đó chạy ù đi chẳng cho Jeon Jungkook nọ một ánh mắt
Thấy bóng dáng chạy như bay của cậu, sắc mặc Jeon Jungkook bỗng chốc cũng lạnh xuống vài độ
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com