Chương 53
Hương cà phê lan trong không khí, mùi vị đậm đà kích thích khứu giác những người ngửi thấy
Giọt sữa đặc chảy xuống ly cà phê, chiếc muỗng bắt đầu quậy đều bên trong ly. Màu đen của và màu trắng của sữa đặc hòa quyện lại tạo ra một màu nâu mềm mại
Angry nhìn ly cà phê bắt đầy chuyển màu
Khi nãy, Takemichi vừa ăn xong đã nói là muốn làm cái gì đó để cảm ơn anh
Mùi hương ngọt ngào tỏa ra từ ly cà phê Takemichi đang làm. Anh nhìn từ đầu ngón tay hồng hào đang cầm muỗng quấy, khuôn miệng cậu cong lên, lẩm nhẩm giai điệu gì đó
Nhìn tấm lưng cậu đang hí hoáy trong bếp, Angry không tự chủ được cơ thể mà đi đến. Angry đứng kế bên cậu, ở cái nơi anh nghĩ có thể nhìn rõ cậu hơn
Ánh nắng từ khung cửa sổ làm Takemichi như tỏa ra ánh sáng vậy, nó làm anh cảm thấy cậu càng mờ ảo trong mắt mình hơn
Khoảng cách vai của hai người đang rất gần, dường như chỉ vài cm thôi là đã chạm rồi
"Ủa? Souya-kun cậu không ngồi đợi à?"
Takemichi đưa mắt nhìn qua người bên cạnh, tay vẫn đang khoấy ly nước
Angry vừa đụng mắt cậu liền gụp mặt xuống nhìn ly cà phê, nói
"Tại, tao muốn xem"
"A, vậy xong ngay thôi, mày đợi tí nhé"
Takemichi cười tươi rối một cái. Nhìn ly nước đã thấy màu nâu đều rồi, cậu lấy mấy viên nước đá mà mình vừa đập khi nãy
Bàn tay cậu đỏ chót vì nhiệt độ của viên đá, thả nhẹ vào giữa ly cà phê khiến nó sóng sánh. Takemichi lấy cây muỗng cái để vào rồi đưa Angry, cười tươi nói
"Đây, cà phê sữa của nhà Hangaki, mời quý khách thưởng thức!"
Nhận ly cà phê, không chần chừ liền uống thử một ngụm. Cái đắng đắng của cà phê cùng cái vị béo ngậy của sữa đặc hòa với nhau trong lan ra miệng
"Ngon quá..."
Bất giác anh đưa mắt lên người nọ, thấy cậu đang nhìn chằm chằm anh bằng đôi mắt lapis to tròn, miệng hơi cong lên hỏi anh
"Thế nào, có ngon không, Souya-kun?"
Angry ngẩn mặt tò te. Dưới nắng kia, cả người cậu như nhuộm kín màu nắng, gương mặt tươi cười của cậu trong phút chốc làm anh nhớ lại hình ảnh cậu 10 năm trước.
Lòng anh xôn xao nhớ khi đó, nhớ những chuyện trò cùng cậu những câu chuyện ngớ ngẩn
Hương thơm của cà phê sữa hòa quyện vào không gian xung quanh, bao lấy chóp mũi anh
Sự ngọt ngào cứ len lỏi vào trong tâm trí càng khiến cảm xúc nơi con tim mãnh liệt hơn. Tim anh đập tới hoảng loạn, chỉ mong cậu không nghe thấy nó
Suýt chút nữa cái miệng không tự chủ đã bật ra từ "Tao thích mày"
"Hửm?"
Takemichi đưa tai tới gần để nghe rõ hơn
Vành tay chợt đỏ chót, hơi cuối mặt, nắm cây muỗng lại, nhỏ xíu giọng
"Tao thích nó lắm"
"Ừm! Tao cũng thích nó lắm" Cậu cười mỉm nói
Câu nói của Takemichi cứ như vừa trả lời cho câu anh vừa suýt nói ra. Liệu nếu anh nói, cậu cũng sẽ trả lời như vậy chứ, sẽ là thích theo nghĩa tình yêu đúng không
Angry không muốn suy nghĩ nhiều nữa. Khoảng cách giữa hai vai là 0
"Liệu, mày có thể làm món này cho tao nữa chứ?"
Liệu mày có muốn hẹn hò cùng tao?
Thấy Angry đang nhìn thẳng mình mà hỏi, không hiểu sao cậu cảm thấy câu hỏi này có chút kì lạ
"Tao chỉ cho mày cũng được, nhưng tao muốn làm cho mày hơn. Nên cứ kêu tao nếu mày muốn"
"Chắc là cậu ấy thích cà phê sữa rồi"
Câu trả lời tựa như đồng ý trong tâm trí Angry, khóe miệng vô thức cong lên nhẹ nhàng
"Ừ, lần tới, tao sẽ kêu"
Lần tới tao sẽ mời mày tới một nơi chỉ có hai ta thôi
Trong thoáng qua, Takemichi đã nhìn thấy nụ cười xuất hiện trên mặt Angry. Khuôn mặt căng cứng chỉ hiém hoi vàu lần thả lỏng, mà giờ nó lại vừa nở nụ cười kia chứ
Không tin thứ mình vừa thấy, Takemichi dụi nhanh hai mắt mình, mở ra liền không thấy nụ cười khi nãy đâu
"Mình bị ảo giác hả ta??"
Takemichi chớp chớp mắt khó hiểu. Nhìn Angry đang thưởng thức ly cà phê sữa trong, dù không phải đang cười nhưng Takemichi đoán chắc là anh đang rất vui thì phải?
Hình ảnh Angry cười khi nãy như in hằng vào đầu cậu, cả mặt không hề cau có, nó hoàn toàn thả lỏng ra để cười
"Ai cũng có thể cười mà. Nhỉ?"
Tiếng bước chân từ xa ngày càng lớn dần
"Takemichi! Mày khỏe rồi à??" Chifuyu tới gần chỗ cậu
"Chifuyu! Ừm, tao khỏe lại rồi- Ê khoan!"
Chifuyu sờ vào trán, mặt cậu rồi đánh giá một hồi mới quyết định tin lời nói của cậu mà gật đầu
"Mày nên nghỉ thêm một ngày nữa đi cho chắc"
"Ơ, ừm, vậy cũng được"
Chưa kịp gật đầu để đồng ý thì đã bị một người che đi tầm mắt của mình
Trán cậu được vén lên những sợi tóc đen, lộ ra một vùng trán. Takemichi hướng mắt lên nhìn thẩy quả đầu tóc hồng bông xù lên
"N-Nahoya-kun??!"
Takemichi hoảng loạn khi khuôn mặt của hai người gần sát nhau, cậu muốn lùi ra sau thì bị một bàn tay giữ gáy cậu lại
Trán áp trán
"Không còn nóng nữa" Smiley khẽ cười, rời khỏi trán cậu
Hình như vừa mới thức giấc nên Smiley trông hơi khác với mọi khi, có vẻ điềm tĩnh hơn hẳn
Takemichi chỉ ậm ự gật đầu
"Tốt quá rồi!!"
Vẻ điềm tỉnh không giữ được bao lâu, Smiley cười tươi ôm chặt lấy cậu, vỗ vào lưng vài cái
Takemichi bất ngờ nhưng cậu cũng quen với tính cách người này nên cũng để yên cho anh ôm. Chỉ là cái vỗ lưng cứ bịch bịch hơi bị đau
"Vỗ nhẹ thôi thằng này"
Angry thấy vậy cũng làm theo anh mình ôm lấy cậu, thủ thỉ nói "Tốt quá rồi"
Chifuyu nhìn cậu bị ôm chặt cứng như bánh mì kẹp thịt có chút ghen nhưng không thể nhịn cười được
"À mà Peke nó đi đâu rồi nhỉ?"
______________Chuyển cảnh_____________
Tỉnh lại bởi những tia sáng đang chiéu vào mắt mình, anh lờ mờ hé mở mắt, hơi nhíu mày lại vì chói mắt
"Ổn rồi, sẽ không có gì đâu, Kazutora-kun"
Giọng nói chân thực đến nỗi anh cứ nghĩ là mình không hề mơ
Kazutora nhìn qua không thấy người bên cạnh mà chỉ thấy con mèo đen thui trước mặt mình, nó nhìn anh chằm chằm
"Peke à"
Từ từ ngồi dậy, cố giữ cho mắt mình mở ra, đem Peke vào lòng, xoa đầu nó
"Sao mày lại vào đây được, hửm?"
"Meo"
Kazutora nhìn xung quanh thêm một lần nữa, đoán là cậu đi xuống dưới rồi. Bất giác đưa mắt qua chỗ cậu nằm tối qua
Phần nệm có hơi lún xuống, anh chạm tay vào chỗ đó. Hơi ấm vẫn còn lưu trên giường
"Chắc là vừa mới đi thôi"
Nghĩ rồi anh lại ngã người xuống giường, ụp mặt vào gối của Takemichi mà hít lấy hương thơm từ nó
"Takemichi...thật thơm"
Dần chìm vào giấc ngủ cùng với mùi hương thoảng mùi nắng của cậu
Peke nhìn người vừa nằm xuống giường đã làm mấy hành động kỳ quặc. Cảm thấy bụng đã đói rồi, nó nhảy qua cửa sổ tìm Chifuyu
Nghĩ xem hôm nay nên ăn pate hay ăn hạt đây
Nó nhìn lên bầu trời, thấy một vòng màu xanh lam, màu tím, màu vàng nhạt và màu xanh lá. Nó hiếu kì nhìn 7 tầng của bốn màu xếp chồng lên nhau
Nhưng rồi cũng bỏ đi vì chiếc bụng đói của mình
"Meo~"
___________________Hết__________________
Cảm ơn cmt của mn ở chương trc rất nhiều(>3♡♡♡
Hôm qua toy vừa mới tim xong, giờ tay hơi nhức, không biết có bị nữa không
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com