Chương 30
Nắng vàng đổ xuống sân lúa thênh thang nhà ông hội đồng Kim, gia nhân người nào người nấy đều tích cực phơi lúa, kẻ cào người trở không một ai là dám lười biếng. Bà hội đồng ngồi trên ghế ở nhà trên nhìn ra ngoài sân lớn mà quan sát, bộ bà ba lụa trên người làm tôn lên phong thái uy quyền của bậc chủ cả giàu sang.
Trân Ni được mẹ gọi nên từ phía nhà sau đi lên, thấy bà ngồi ở đó nhưng lại không có ông hội đồng thì cũng từ từ tiến lại.
- Ụa cha đâu rồi má?
- Cha bây ổng đưa bác Phú với thằng Phong về lại Sài Gòn rồi, sẵn ở trển chơi vài hôm. Chắc cũng dăm ba bữa nữa mới về.
Trân Ni nghe bà nói thì cũng thầm hiểu, mục đích chuyến đi lần này của cha mình không chỉ đơn giản là đi chơi, nói là đi chuẩn bị cho cái đám cưới rình rang mà ông đã sắp đặt thì đúng hơn.
Trân Ni thở dài nặng trịch.
- Mà má kêu con có gì không má?
- Ờ, bây bận bịu gì mà mấy bửa nay cứ thui thủi trong phòng má không thấy mặt vậy bây?
- Tại con mắc đọc mấy cái tài liệu trên Sài Gòn gửi về thôi à. Má còn hỏi gì nữa hông, miễn hông còn chuyện gì thì con vô phòng nha má.
Trân Ni giọng điệu nhàn nhạt nói với bà hội đồng, không vui không buồn hoàn toàn nghe vô cùng lạnh nhạt. Em quay người định đi vào bên trong nhưng rồi lại bị bà gọi lại.
- Bây làm gì mà gấp dữ vậy con, bộ tránh mặt má hay gì?
- Con đâu có đâu, má đừng nói vậy mà con mang tội.
Bà hội đồng nghe lời lạnh nhạt của em mà hơi hụt hẫng trong lòng, không biết có phải hay không nhưng bà cảm thấy em đúng là đang tránh mặt bà.
- Thôi, bây ngồi xuống đây chút đi, má nói xong chuyện này cái rồi đi đâu đó thì đi.
Trân Ni nghe vậy thì cũng ngoan ngoãn nghe lời, đi qua chiếc ghế bên cạnh bà rồi ngồi xuống.
- Lành ơi, Lành à! Vô bà biểu coi Lành, kêu Trí Tú nữa nghen bây!
Bà hội đồng vói ra ngoài sân mà cất giọng gọi, Trân Ni ngồi kế bên có khẽ nhíu mày tò mò không biết má mình định nói cái gì nữa.
- Dạ, bà gọi tụi con!
Chỉ chốc lát sau là anh Lành bước vào, Trí Tú cũng đon đả theo sau, vừa vào tới nơi thì liền lễ phép cúi đầu chào bà hội đồng.
- Ừ, lúa ngoài ngoải phơi tới đâu rồi bây?
- Dạ phơi cũng được hơn phân nửa rồi bà, vài bửa nữa mà cứ nắng vầy hoài chắc là cũng khô hết thôi. Mà bà ơi, lúa mùa này ngon lắm!
Anh Lành vừa nói vừa cười toe toét, đối với anh không gì vui bằng việc nhìn thấy lúa mình trồng chắc hạt được mùa, bà con nộp lúa xong rồi vẫn có cái để ăn thì anh cũng thấy mừng giùm cho họ.
Bà hội đồng nhìn anh vui vẻ mà cười khen ngợi.
- Ừ, ham mần vậy là tốt đó hen, ráng mà mần nghen bây, mần giỏi cuối năm bà cho thêm vài bộ đồ mới.
- Dạ con biết rồi, con cảm ơn bà.
Anh Lành tươi cười ríu rít. Bà hội đồng gật đầu hài lòng, quan sát anh một hồi mới dò la hỏi.
- Lành nè, mày năm nay được nhiêu tuổi rồi hen?
- Dạ con hăm lăm rồi bà.
Bà hội đồng nghe xong thì nhíu nhíu đôi mày lá liễu ngẫm nghĩ một hồi.
- Hăm lăm hả, cũng lớn bộn rồi à. Chắc cũng nên cưới vợ đi là vừa rồi nghen bây.
Anh Lành bẽn lẽn cười gãi gãi đầu e thẹn, mặt cũng ngượng đỏ lên hệt như trái lựu chín ngoài vườn.
- Bà chọc con hoài, con thì làm gì có quen ai đâu mà cưới.
- Sao mà không, tao thấy mày với Trí Tú thân nhau từ nhỏ tới giờ, hay là tao gả nó cho mày chịu hông?
Câu nói của bà hội đồng làm cho cả ba chợt như điêu đứng. Trí Tú sững sờ giương lên đôi mắt, hết nhìn bà rồi lại thấp thỏm quay sang nhìn em, trong lòng chợt dâng lên một niềm lo sợ. Trân Ni thì cũng chẳng khá hơn là bao, em vô cùng bất ngờ trước lời nói của mẹ mình, không kiềm được mà gấp gáp hỏi bà.
- Má, má nói cái gì vậy? Sao tự nhiên má lại đòi gả chị Tú cho anh Lành, rõ ràng má biết....
- Biết gì hả bây? Má có biết cái gì đâu, sao mà bây chưa gì đã nhảy đông đổng lên vậy?
- Má....?
Trân Ni gọi bà mà trong lòng bất lực. Lời bà hội đồng vừa hỏi đã làm cho em cứng họng, em thật tình không biết phải trả lời ra sao. Rõ ràng bà biết mối quan hệ giữa em và cô không đơn thuần là tình chị em tri kỷ, chẳng lẽ bây giờ bà còn bắt em phải nói hết ra?
Trân Ni khó xử như vậy nhưng bà hội đồng chẳng mấy quan tâm, bà không thèm nhìn em, hướng về phía anh Lành đang lúng túng rồi hỏi anh.
- Lành, mày nói bà nghe coi, mày có thương Trí Tú không vậy?
Anh Lành bối rối trước câu hỏi của bà, từ lâu rồi anh chưa từng nghĩ tới sẽ có ai hỏi mình như vậy.
Anh có thương cô không?
Anh chầm chậm quay lại nhìn cô, thật kỹ càng nhìn vào đôi mắt, cánh mũi, đôi môi và cả mái tóc đen tuyền của Trí Tú. Rồi anh nghĩ tới tính tình cô hòa nhã hiền lành, đối với ai cũng dịu dàng ngoan ngoãn thì lại chẳng biết nói làm sao.
Cô hiện tại vẫn đang đứng đó nhìn anh, bằng ánh mắt van xin với tất cả niềm tin tưởng, có lẽ cô mong rằng anh đừng nói thương cô. Cô biết rõ bản tính anh thật thà, sẽ không hiểu được ý nghĩa sâu xa đằng sau cái thương mà bà hội đồng đang nói tới.
Mà cũng trớ trêu thay, anh thật tình không hiểu.
- Dạ bà, con thương Trí Tú, con thương nó như là.....
- Vậy thì được rồi.
Bà hội đồng ngắt ngang lời anh Lành không để anh kịp nói thêm bất cứ điều gì.
- Bà có coi thầy rồi, đúng nửa tháng nữa là ngày tốt, bà với ông sẽ tổ chức đám cưới cho tụi bây. Ông bà sẽ cho bây miếng đất làm của để hai vợ chồng về sống với nhau, ráng lo làm lụng rồi còn nuôi vợ nghe chưa bây.
- Không phải bà ơi, con không....
- Rồi, quyết định vậy đi.
Nghe bà tự ý sắp xếp hết mọi chuyện mà Trân Ni không thể ngồi yên được. Đây rõ ràng là ép cưới, cha mẹ ép cưới em thôi còn chưa đủ, bây giờ còn ép luôn cả Trí Tú hay sao? Cuối cùng thì bà muốn em phải làm sao?
- Má, sao má lại tự ý quyết định chuyện này? Sao má không hỏi ý của con?
- Bây nói ngộ hông? Chuyện cưới xin của tụi nó, má hỏi ý bây làm gì?
- Vậy thì chị Tú, má đã hỏi qua ý của chỉ chưa? Sao má một mình sắp xếp hết vậy hả má?
Bà hội đồng nhìn theo hướng tay em chỉ, trông thấy cô đang nước mắt lưng tròng uất ức lắc đầu cầu xin bà, trong một giây phút nào đó bà cũng đã mềm lòng. Nhưng rồi bà lại gạt phăng đi.
- Mẹ nó mất rồi thì còn ai mà lo cho nó nữa, má chỉ đang làm chuyện tốt, thay mẹ của nó lo cho nó thôi. Huống hồ gì từ nhỏ nó đã bán thân cho nhà mình, sống làm sao, gả cho ai cũng là do nhà mình quyết định, má không hỏi ý nó cũng chả có gì to tác.
- Má!
- Nhưng mà bà ơi, con khô...
Anh Lành định nói đỡ cho hai người nhưng vừa cất lời đã bị bà gạt sang một bên.
- Đừng có nói nữa, tao đã quyết định rồi. Nửa tháng sau sẽ làm đám cưới cho thằng Lành con Tú, vậy đi.
- Má, không được....
- Bây đâu, vô đưa cô hai về phòng!
Vừa dứt lời thì vài ba cô hầu liền chạy vào kéo em về phòng, mặc cho em có vẫy vùng kêu gào thảm thiết.
- Má, má không được làm vậy, con không có đồng ý. Má thả con ra đi, thả con ra, má....!!!
Trân Ni từng chút một bị lôi đi, Trí Tú bên này thì nước mắt ngắn dài quỳ hụp xuống trước mặt bà mà dập đầu liên tục. Tiếng bộp bộp vang lên dưới sàn nhà khiến người ta nghe mà rợn hết cả gai ốc. Cô không ngừng dập đầu van xin bà, dường như chẳng còn biết đau là gì nữa, cứ liên tục làm như vậy cho tới khi máu đỏ dưới sàn hòa vào trong nước mắt.
- Bà ơi con xin bà, coi như bà thương cô hai, thương Trí Tú, bà thay đổi ý định đi nha bà! Trí Tú nó chảy nhiều máu quá rồi bà ơi. Bà....
Bà hội đồng tai nghe anh Lành van nài tha thiết, mắt nhìn vệt máu đỏ tươi chảy dài trên trán cô làm ướt đẫm sàn nhà thì đứt cả ruột gan, nhưng bà lại không cho phép mình được mềm lòng thêm nữa.
- Bây đâu, đem Trí Tú đi băng bó cho cẩn thận rồi nhốt vô nhà củi, nhốt tới chừng nào nó chịu gả thì thôi!
- Bà ơi đừng, đừng mà bà ơi....
Anh Lành nhìn Trí Tú bị người ta kéo đi xềnh xệch nhưng vẫn không ngừng van xin lạy lục, đôi mắt cô đỏ hoe vì nước mắt, sự đau đớn hiện lên trong đó còn nhiều hơn cả những gì mà vết máu trên sàn thể hiện ra. Trí Tú bây giờ có muôn vàn uất nghẹn, chỉ hận là không thể thốt ra được bằng lời.
Cô đau lòng, anh cũng đau lòng theo.
Trân Ni, Trí Tú, anh đã làm hại hai người rồi.....
=======
Rồi luôn, song hỷ lâm môn luôn.(ʘᴗʘ✿)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com