59
Bên dưới bộ đồ khủng long liền thân màu xanh lục của Trẻ Hư...lại chỉ có một đống bông màu trắng.
Tựa như thú bông, bên ngoài là một tầng vải nhung, bên trong là lớp bông mềm mại.
"Hả? Vốn dĩ chính là thế này", Trẻ Hư nhéo bụng mình: "Chỉ khi nào lớn lên, mới có cái bụng giống con người."
Thất Tịch ngơ ngác nhìn bụng của Trẻ Hư, vô thức hỏi: "Ngươi có thể ăn uống bình thường sao?"
Trẻ Hư gật đầu: “Đương nhiên có thể, làm sao vậy?”
Thất Tịch nhìn đống bông gòn, không biết nó tiêu hóa những thứ đã ăn như thế nào, chuyển đến một chiều không gian khác sao?
Nhìn Trẻ Hư còn ngây thơ như vậy, Thất Tịch nghĩ tuyệt đối không nên để nó biết việc lộ bụng bông sẽ dọa mọi người sợ hãi, bằng không khẳng định sẽ hành động như một tiểu biến thái, thấy người liền vén quần áo lên khoe bụng. Cảnh tượng đó chẳng khác nào nhìn thấy ma giữa ban ngày.
"A, ta chỉ không ngờ bụng ngươi lại xinh đẹp đến vậy." Thất Tịch trợn mắt nói dối, bắt đầu đe dọa: "Những người ở đây, mặc kệ nam nữ già trẻ, đều thích bụng bông nhất. Nhìn thấy một người như ngươi, họ liền sẽ xoa bụng ngươi, khen ngươi là đứa trẻ ngoan! Sau đó đưa ngươi đến trường mẫu giáo dành cho trẻ ngoan, một đường thẳng tiến đến đại học. Cuối cùng...ngươi liền trở thành một hệ thống anh hùng chính phái!"
Trẻ Hư: Trên đời sao lại có loại sự tình như vậy!
Nó kinh hãi tái mặt, lập tức đưa tay cài lại toàn bộ cúc áo, sau đó trượt xuống, trực tiếp lăn đến gầm ghế sofa trốn.
Trẻ Hư ôm bụng run rẩy: "Ta sẽ lớn nhanh thôi! Đến lúc đó không ai được sờ vào bụng ta!"
Thất Tịch thiếu chút nữa không nhịn được cười, sau đó "lạnh lùng" nói:
"Được rồi, nếu muốn ngăn chặn loại chuyện này, ngươi nên thành thật ở lại đây. Thứ nhất, không được phép thừa nhận mình là hệ thống; Thứ hai, không được phép nói với người khác điều gì về việc xuyên không; Thứ ba...tóm lại, không được làm bất cứ điều gì mà ta không cho phép. Có nghe được không?"
Trẻ Hư không hé răng.
Thất Tịch nhướng mày, làm bộ đứng lên muốn đi mở cửa.
"Vậy thì ta sẽ nói cho người khác biết, Trẻ Hư có cái bụng bông. Hầu gái trưởng trong nhà thích nhất nó~"
Trẻ Hư oa oa ngăn cản: “Ta sẽ không nói cái gì!”
Thất Tịch nhìn Trẻ Hư bò ra từ dưới gầm ghế sofa, ôm lấy bắp chân của nàng, cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm.
Mặc dù nó có vẻ giận dỗi, nhưng không còn giống trước kia chuyện gì cũng hi hi ha ha, thản nhiên như không, thoạt nhìn thực sự sợ hãi...bị đưa đến trường học dành cho trẻ ngoan, biến thành hệ thống chính phái.
Thất Tịch bế nó lên, đặt lên ghế sofa, nhét một chiếc bánh quy vào tay nó.
"Bzzzz." Điện thoại rung lên, Thất Tịch cúi đầu cầm điện thoại, nhìn vào giao diện.
Là tin nhắn của Sở Đao Minh. Hắn đang bị Sở Vãn nữ sĩ cấm túc ở nhà, muốn gửi lời thăm hỏi.
Thất Tịch mở tin nhắn, ngoài lời chào hỏi của Sở Đao Minh, còn nhìn thấy một bức ảnh chụp nhà kính.
Đó là nhà kính của Sở Gia, nơi phồn hoa nở rộ mà Thất Tịch và Sở Đao Minh gặp nhau lần đầu tiên.
Hiện tại những chủng loại hoa trong nhà kính dường như đã được đổi mới, tràn đầy sắc màu ấm áp và rực rỡ của mùa hè.
【 Sở Đao Minh: Vốn muốn đến tìm Thất Tịch sớm hơn, đáng tiếc bây giờ tôi không đang trong thân phận tự do. Gần đây có rất nhiều chuyện xảy ra ở Thành phố A, không biết nó có lan đến chỗ cô không?】
【 Thất Tịch: Chuyện gì? 】
【 Sở Đao Minh: Tập đoàn Hắc Ám khuếch trương. 】
Tập đoàn Hắc Ám mới nổi lên kia quả thực điên cuồng, giống như cá mập đuổi theo bầy cá, bắt đầu rót vốn vào các ngành nghề trong quốc nội. Họ dường như không quan tâm lắm đến việc có thể kiếm được tiền hay không, chỉ muốn thôn tính, phá hoại, gây ngột ngạt cho các gia tộc giàu có ở đây.
Hầu hết các gia tộc nổi danh đều bị họ khiêu khích. Có người phản ứng kịp thời, tránh khỏi tai họa bất ngờ, có người không thể tự mình ứng phó, phải xin cứu viện từ các gia tộc lớn khác, tỷ như nhà họ Sở.
Tuy nhiên, khi Sở Gia tiếp xúc với những thương nhân hải ngoại đó, làm đối phương phát hiện ra đối thủ của mình đã cầu cứu bên ngoài, hoặc trực tiếp thừa nhận thất bại và bị nuốt chửng, hoặc sẽ chỉ vẻ mặt thờ ơ đánh dấu X vào quyển sổ trắng trong tay.
【 Người này cũng không phải. 】
Hành vi này thực sự quá kỳ dị, họ phảng phất như không vì mục đích tham gia vào thương nghiệp cạnh tranh, mà đang sàng lọc cái gì đó trong phạm vi nhất định.
Thất Tịch nhìn tin nhắn do Sở Đao Minh gửi, nhớ lại lời Ngô Hành nói - bọn họ đến đây là để tìm “Cục trưởng”.
Ở trong sách tìm người rất phiền phức, bởi khi tiến vào, chỉ nhìn thấy một biển người mênh mông.
May mắn danh tính mà người của Xuyên Thư Cục có thể xuyên vào có hạn, và những nhân vật có thể chịu được áp lực tinh thần của Cục trưởng đều nằm trong phạm vi: Đồng thời phải xuất hiện trong nguyên văn, và không được là bia đỡ đạn.
Bằng không, nếu bất kỳ nghệ sĩ chơi đàn nhị nào trên đường phố nào cũng có thể xuyên vào, thì những người của Hắc Ám Xuyên Thư Cục đừng nghĩ dễ dàng tìm được người.
Cho nên, hiện tại bày trận địa lớn như vậy, chính là để sàng lọc trong phạm vi hạn chế này.
Bất kỳ ai có thể dễ dàng bị họ lật đổ, thì không có khả năng là Cục trưởng.
Hẳn là như vậy.
Về phần Tập đoàn Thiệu Thị, rất may mắn vì người đại diện công ty chính là Thất Tịch, người của Tập đoàn Hắc Ám sẽ không duỗi tay tới một nhân vật họ đã biết rõ danh tính.
Thất Tịch nghiêng đầu suy tư, vẫn không hiểu tại sao Cục trưởng của Hắc Ám Xuyên Thư Cục lại phải tiềm tàng vào trong một quyển sách.
Trước kia nàng từng gặp qua hắn chưa?
Thất Tịch hồn nhiên bất giác, chăm chú suy tư. Trẻ Hư đột nhiên hít hít không khí, giống như ngửi thấy mùi gì, sau đó lộ ra thần sắc mờ mịt, trèo xuống khỏi ghế sofa.
Ánh mắt của Thất Tịch vẫn chăm chú vào bức ảnh nhà kính trên màn hình điện thoại. Một bức ảnh đẹp vẫn có thể khiến người ta hoa mắt nếu nhìn quá lâu, đang định kéo xuống thì thấy ở góc dưới bên trái bức ảnh có nửa bóng người.
Đó là một người...đeo kính râm đen, mang hoa tai đen, vòng cổ đen, và mặc đồ đen giữa ban ngày.
Bên Chiến Tinh Tinh có xuất hiện người của Hắc Ám Xuyên Thư Cục, không lý nào bên Sở Đao Minh không có.
Nếu muốn tiến hành sàng lọc, chỉ riêng các cuộc tiến công quy mô lớn là không đủ, còn phải cử đi người tới xung quanh các mục tiêu cụ thể để tìm hiểu và xác định xem, đối phương rốt cuộc có phải do "Cục trưởng" chiếm hữu hay không.
Họ không có đạo cụ nào tiện lợi hơn sao? Như đọc suy nghĩ hay trích xuất ký ức người khác chẳng hạn?
Thất Tịch vô trách nhiệm mà nghĩ về những hành vi trái pháp luật.
-
Trong nhà kính biệt thự nhà họ Sở, Sở Đao Minh vừa đang ngồi chế hương, vừa gửi tin nhắn. Hắn cũng không trông chờ việc Thất Tịch hồi đáp, nhưng lúc này lại nhìn thấy tin nhắn Thất Tịch gửi đến.
【 Thất Tịch: Ngày mai có thể đến thăm anh không? 】
Sở Đao Minh xác thật có chút thụ sủng nhược kinh.
Tiếp theo, hắn mỉm cười phản hồi:【Cầu còn không kịp.】
Chờ ánh sáng từ màn hình điện thoại dần tối xuống, Sở Đao Minh nhìn thoáng qua quang cảnh bên ngoài vách tường thủy tinh nhà kính.
Biệt thự nhà họ Sở rất lớn, so với đình viện của những gia đình giàu có khác thì rộng rãi đến mức trông như có thể nhét vừa 3 cái sân golf.
Hai bên hành lang lát đá cẩm thạch trắng, bên ngoài nhà kính cũng được trồng hoa và cây xanh.
Tất cả những thứ này đều cần có người chăm lo.
Sở Đao Minh nhẹ nhàng dùng ngón tay chống thái dương, hơi nghiêng đầu nhìn cảnh tượng bên ngoài.
Nam nhân một thân đồ đen này đã nhập chức vào nhà họ Sở trước khi hắn từ hoang đảo trở về.
Sở Gia…không dễ nhận người như vậy.
Nếu không phải vừa khéo có một trong những nhân viên phải về quê kết hôn, người nhận bàn giao việc vô tình bị trẹo eo, không thể đến làm việc, thì quản gia nhà họ Sở không có khả năng sẽ chọn một người tạm thay thế vào thời điểm đó.
Tình cờ thay, được thuê chính là nam nhân mặc đồ đen này – chức danh Thợ làm vườn sơ cấp.
Trong Sở Gia, yêu cầu đối với thợ làm vườn sơ cấp cũng rất cao, không cần phải nói cũng biết phải cần cù chịu khó, bởi vì diện tích khu vườn rất lớn, thời gian làm việc không khả năng chỉ 8 tiếng.
Khi Sở Đao Minh trở về Sở Gia, lúc đi ngang qua vườn, tình cờ nghe thấy người áo đen kia lớn tiếng kêu:
【 Công việc trước đây của tôi đừng nói là 996, căn bản chính là 007! Bây giờ chỉ cần làm việc 10 tiếng một ngày, vừa bao ăn bao uống, vừa có thể trốn sau bức tường nhìn trộm soái ca. Có được sinh hoạt như bây giờ quả thực là một phước lành! 】
Sở Đao Minh trong vòng 1 giây đã đưa ra phán đoán - Bất kể đối phương có hiềm nghi hay không, vẫn là một tên biến thái.
Hắn yêu cầu quản gia chú ý đến nơi ở và các mối liên lạc riêng tư của đối phương.
Trải qua một thời gian dài, phát hiện ra đối phương thích nhất lưu luyến ở những nơi Sở Đao Minh thường lui tới, không giao lưu với bất kỳ ai, chỉ thỉnh thoảng...không, hắn nói chuyện điện thoại thật sự quá lớn tiếng, ngay cả những người không muốn biết chuyện riêng tư của hắn cũng biết.
Chỉ với vài chữ, có thể biết rằng người này...có vẻ cực kỳ si mê Sở Đao Minh.
Sở Đao Minh không muốn dùng những từ ngữ quá ghê tởm, nhưng xét theo tình hình hiện tại thì đại khái là như vậy.
Sắp tới nghe nói sẽ có một người bạn của đối phương tới ghé thăm, vậy thì đến lúc đó đều cùng giam giữ lại đi.
Rốt cuộc, người vẫn luôn cần cù chăm chỉ sắm vai người làm vườn này gần đây bắt đầu muốn lẻn vào thư phòng.
Sở Đao Minh gần như có thể kết luận, đối phương là thành viên của Tập đoàn Hắc Ám.
Mặc dù Sở Đao Minh không thể ra ngoài tự mình tiếp xúc, nhưng thông qua ảnh chụp, nhóm người này...không biết vì sao đều rất chuộng đồ đen, giống như sợ người khác không biết họ là cùng một nhóm.
Sau khi bắt quả tang, phải hỏi xem họ rốt cuộc đang cố làm gì.
-
Thất Tịch thống nhất thời giờ hẹn qua điện thoại với Sở Đao Minh xong, liền giơ tay đấm đấm bả vai, nàng thật đúng là có số mệnh lao lực.
Nhân tiện cũng cần liên hệ với Xuyên Thư Cục, báo cáo rằng ở đây khả năng có Cục trưởng của phe đối địch tồn tại.
Nhưng khi tầm mắt đặt ở ghế sofa trống rỗng, đôi mắt như minh châu ngay lập tức trừng lớn.
Trẻ . Hư! Lại chạy đi đâu rồi!
Thất Tịch hùng hổ đẩy tung cánh cửa không biết từ khi nào bị mở hé ra.
Nhưng tất cả hỗn loạn trong tưởng tượng đều không xuất hiện, trong phòng khách tầng một, Trẻ Hư mặc bộ đồ khủng long nhỏ đang ngồi trên ghế đẩu dành cho trẻ em, hai mắt dại ra ôm bình sữa.
Hầu gái trưởng và một nhóm hầu gái nhàn rỗi đang cười tủm tỉm, đùa giỡn với nó.
“Tiểu thiếu gia, muốn ăn trái cây sao?”
“Hay tôi đọc truyện cho ngài nghe?”
“Hay là muốn ra ngoài chơi trốn tìm?”
……
Thất Tịch đứng ở đầu cầu thang, nhìn Trẻ Hư có vẻ hơi sợ hãi, nhưng vẫn cố giữ thái độ kiêu ngạo, khóe miệng hiện lên một nụ cười.
Đã hiểu chưa? Nếu không nghe lời tự tiện chạy ra ngoài, liền sẽ trở thành nhân vật của công chúng nha.
Thất Tịch chậm rãi đi về phía nó. Trẻ Hư đang ngơ ngác vừa nhìn thấy Thất Tịch, lập tức lộ ra ánh mắt cầu ôm.
Thất Tịch không phản ứng, chỉ hỏi hầu gái trưởng:
“Nó như thế nào tự chạy ra?”
Hầu gái trưởng cười nói: "A, vừa rồi khi chúng tôi đang dọn dẹp hành lang, thấy tiểu thiếu gia định nhảy lên mở cửa phòng của Đoạn tiên sinh."
Trên thực tế, với chiều cao của tiểu thiếu gia, dù có nhảy thế nào thì cũng không thể với được tới tay nắm cửa.
Nhưng khi hầu gái trưởng hỏi vì sao muốn vào đó, thì tiểu thiếu gia lại che cái bụng tròn vo, ngậm chặt miệng, cái gì cũng không chịu nói.
Nhất định là đã đói bụng, trẻ con tuổi này có thể có phiền não gì?
Nhưng sữa đã uống, truyện đã nghe, tiểu thiếu gia vẫn không nói lời nào, mãi đến khi Thất Tịch tới.
Khi Thất Tịch nghe được Trẻ Hư muốn vào phòng Đoạn Tri Hành, đầu tiên là cảm thấy khó hiểu, sau đó nhìn nó hiếm thấy an tĩnh, nghĩ có thể là liên quan đến "3 quy tắc" mà nàng vừa đặt ra.
"Nó chỉ muốn nghịch ngợm thôi." Thất Tịch vẫy tay với các hầu gái: "Tôi sẽ nói chuyện với nó. Không cần đồ ăn nhẹ và trà đâu, chúng tôi chỉ muốn hóng gió một chút."
Thất Tịch ngồi xuống bên cạnh, Trẻ Hư lập tức mở miệng định nói chuyện, nhưng bị Thất Tịch lấy tay che lại.
"Nói nhỏ thôi, tới phòng của Đoạn Tri Hành làm cái gì?”
Thất Tịch ghé tai vào, Trẻ Hư cuối cùng cũng có thể rửa mối nhục xưa, lộ ra nụ cười xấu xa: "Đoán xem?"
Thất Tịch trực tiếp quay đầu: “Mọi người, ở đây có đứa nhỏ bụng bông……”
Trẻ Hư lập tức nước mắt lưng tròng, nắm lấy cổ tay Thất Tịch, nhanh chóng khai ra: "Ta ngửi thấy mùi của hệ thống khác! Rất mạnh, rất lợi hại! Còn lợi hại hơn cả Đại Ma Vương!"
Rất tốt, vậy mà không nói sớm.
Một hệ thống cấp độ cao như vậy, nói không chừng chính là hệ thống của vị Cục trưởng Hắc Ám Xuyên Thư Cục kia!
Tuy không biết tại sao nó lại ở đây, nhưng đã để lộ tung tích thì khẳng định phải mau chân đi kiểm tra xem!
Thất Tịch trực tiếp bế lên Trẻ Hư, một đường thẳng đến phòng Đoạn Tri hành.
Cửa phòng Đoạn Tri Hành không khóa. Hắn chỉ là về ở tạm, không mang vật dụng quý trọng gì.
Thất Tịch chỉ cần vặn tay nắm, liền bước vào gian phòng xép bao gồm cả phòng tắm này.
Trong phòng thoang thoảng mùi cỏ cây, giống hệt mùi hương trên người Đoạn Tri Hành.
Trẻ Hư vừa đáp xuống đất đã ngẩng đầu lên đánh hơi khắp nơi, cuối cùng lạch bạch chạy ra ban công.
“Chính là nó!” Trẻ Hư nhỏ giọng nói.
Hệ thống siêu lợi hại, còn lợi hại hơn Đại Ma Vương kia!
Trên ban công chỉ có một con chim Sơn Tước màu trắng bạc, to gần bằng cái đầu người đang nằm.
Nhưng không đợi bất kỳ ai đến gần, con Sơn Tước đáng yêu này đã tinh nhạy ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn Thất Tịch đang ngơ ngác đứng đó một cái, rồi quay lại, vỗ cánh bay đi.
Tay của Trẻ Hư quá ngắn, không bắt được chim nhỏ, đành quay đầu, sốt ruột nhìn Thất Tịch.
“Sao không bắt lấy nó?”
Vừa dứt lời, Thất Tịch liền trực tiếp trèo qua ban công, đuổi theo con Sơn Tước nhỏ kia.
Nhưng căn bản đuổi không kịp……
Nếu vừa rồi không thất thần, không, Thất Tịch không thể tránh khỏi không thất thần.
Bởi vì một con Sơn Tước như vậy, không có khả năng tồn tại ở thế giới này.
Không phải vì nó quá quý giá, mà vì nó chỉ là món đồ chơi được làm một cách khéo léo bằng vải nỉ.
Bên cánh trái có thêu 7 ngôi sao nhỏ màu vàng.
【 Nếu thêu tên sẽ xấu, vậy thì thêu ngôi sao. 】
【 7 ngôi sao...ít nhiều cũng có điểm tương đồng với cái tên Thất Tịch, đúng không?】
【 Không thích thì thôi. 】
Thanh âm êm tai của người nọ vang lên bên tai Thất Tịch, giống như đã được dự đoán từ trước.
【 Vẫn muốn lấy sao? Hừm...Ngay cả tôi cũng thấy con Sơn Tước nhỏ này rất đáng yêu. 】
Người nọ dừng lại một chút, dường như không đoán được Thất Tịch lại nói ra lời như vậy.
【 Đây là "phần thưởng cho việc bị kim đâm ngón tay" sao? Vì câu này, về sau mỗi ngày tôi cần thêu 7-8 con Sơn Tước nữa mới được.】
【 Không sao, một chút cũng không đau. 】
……
Thất Tịch ngồi trên bãi cỏ, váy dài mềm mại rũ trên mặt đất, tựa như một đóa sen đang nở rộ, ngơ ngác nhìn chim Sơn Tước vụt qua ngọn cây, bay đến một nơi bằng mắt thường không thể nhìn thấy được.
May mắn phòng của Đoạn Tri Hành ở tầng một. Trẻ Hư gian nan chui qua lan can ban công, chạy đến chỗ Thất Tịch.
“Nó bay mất rồi?”
Thất Tịch quay đầu nhìn về phía Trẻ Hư: “Ngươi chưa từng đánh hơi ra mùi của một hệ thống khác.”
Trẻ Hư nghiêng đầu, nó như thế nào biết được?
“Bởi vì con chim đó trước đây không bay tới sao?”
Thất Tịch bình phục hô hấp, nắm lấy ngón tay còn đang run rẩy của mình.
“Cũng có khả năng…bởi vì hiện giờ ngươi đã ra ngoài.”
Chỉ sau khi nó xuất hiện trên thế giới này, mới phát hiện ra dấu vết.
Thất Tịch chậm rãi đứng dậy, trở lại phòng của Đoạn Tri Hành, kiểm tra từng thứ một.
Không biết tại sao cái hệ thống mang vẻ ngoài như chim Sơn Tước kia lại xuất hiện ở chỗ này.
Nghĩ thế nào đi nữa...thì nó rất có thể liên quan đến thân phận nam chính của Đoạn Tri Hành.
“Lần sau nó lại xuất hiện, ngươi còn có thể đánh hơi được không?” Thất Tịch hỏi.
Trẻ Hư gật đầu. Trong cùng một không gian, các hệ thống có thể ngửi được "mùi" của nhau.
Gọi là mùi, thực tế càng giống một loại đánh dấu điện tử nào đó.
"Ta chưa từng gặp qua hệ thống kia...Nhưng cho dù bây giờ nó đi rồi, mùi đánh dấu vẫn sẽ còn lưu lại nơi này.”
Tượng trưng cho việc hệ thống chim Sơn Tước đã từng tới đây.
Trẻ Hư ngậm ngón tay suy nghĩ, nhưng trí nhớ của nó có giới hạn lưu trữ, không thể nghĩ ra điều gì.
Thất Tịch hơi rũ mi, con chim kia chỉ đến chổ Đoạn Tri Hành, hay cũng sẽ đến chỗ 2 nam chính khác?
Không thể xác định.
Vậy thì trực tiếp đi xem đi.
Chỉ cần nó từng dừng lại, Trẻ Hư sẽ có thể "ngửi" được mùi, liền có dấu vết để lần theo.
Thất Tịch bế Trẻ Hư trở về phòng ngủ chính, khóa cửa lại, rồi gọi điện đến đường dây nóng của Xuyên Thư Cục.
"Chuyện là thế này. Tôi biết Hắc Ám Xuyên Thư Cục đang tìm ai, Cục trưởng của họ."
Bên kia đường dây nóng của Xuyên Thư Cục liên tiếp phát ra tiếng kêu sợ hãi. Thất Tịch bịt tai, điềm tĩnh một cách bất thường hỏi:
"Liệu có biết tên vị Cục trưởng kia là gì, trông như thế nào, sử dụng hệ thống gì không?"
Một lát sau, bên kia truyền đến thanh âm ngập ngừng do dự:
"Chuyện này, chúng tôi, chúng tôi cũng không biết. Đối phương đột nhiên tiếp quản hơn 1 năm trước, cầm điểm công trạng rồi biến mất, chưa bao giờ đến Xuyên Thư Cục để gặp Cục trưởng của chúng ta."
Thất Tịch gật đầu: “Được rồi, tôi đã biết.”
Gọi đến đường dây nóng không đạt được đáp án, Thất Tịch cũng không có nhu cầu giúp đỡ nào, nên đã cúp máy.
Cúi đầu nhìn nhãi con đang ngồi trên mặt đất đùa nghịch cái đuôi khủng long của mình, Thất Tịch nghiêm mặt nói:
"Ngày mai chúng ta sẽ đến thăm nhà một nam chính khác. Ngươi có biết cách làm khách ở nhà người lạ không?"
Trẻ Hư trầm mặc một hồi, không quá xác định đáp: "Dính kẹo cao su vào ống quần của người đó?"
Thất Tịch ngoài cười nhưng trong không cười vỗ tay, sau đó bật TV trong phòng ngủ chính lên, tìm kiếm kênh dành cho trẻ em.
Hiện đang phát sóng chương trình [Chuẩn mực ứng xử hàng ngày dành cho những bạn nhỏ hiểu lễ phép] .
Đôi mắt Trẻ Hư mở to, bắt một hệ thống phản diện xem thứ này, chẳng khác nào nhốt một người vào căn phòng tối xem một bộ phim kinh dị với chỉ số la hét là 100!
“Nào, tới đây, chúng ta cùng học cách trở thành một cậu bé ngoan."
Thất Tịch xách cổ áo Trẻ Hư lên, lộ ra nụ cười xán lạn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com