Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

66

"Tôi cảm thấy câu hỏi này hơi sớm."

Tay Thất Tịch vẫn tiếp tục vẽ lên mặt kính, tựa như một giai điệu nào đó.

"Chẳng phải nên đợi chúng ta hẹn hò được một thời gian rồi mới hỏi sao?"

Nghe được Thất Tịch nói, trong lòng Đoạn Tri Hành hẫng một nhịp, là...như vậy à?

Không phải hắn không tin Thất Tịch, mà quy trình này, yêu đương cũng tuân theo loại quy trình này sao?

Thấy Đoạn Tri Hành như đang trầm tư, Thất Tịch giơ tay vỗ vai hắn một cái.

"Không nên hỏi câu này đâu, chẳng phải như vậy là bắt người ta mổ ra tâm tư sao?"

Thất Tịch mím môi, như đang khắc chế nụ cười trêu đùa sắp ức chế không được trên mặt mình:

"Anh thông minh như vậy mà không tự mình suy luận ra được?"

Đoạn Tri Hành đột nhiên hiểu ra.

Đồng thời....trái tim đập cực nhanh.

Cảm giác kia như là có mật ong bất ngờ rót vào cổ họng, lại như bị ai đó gõ cánh cửa trái tim. Đoạn Tri Hành cho rằng, khi nhận được tin nhắn "đồng ý hẹn hò" của Thất Tịch, hắn đã dùng hết may mắn của cuộc đời này.

Nhưng không ngờ, hết chuyện vui này đến chuyện vui khác lại xảy ra, có lẽ đây là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời hắn.

Đoạn Tri Hành chậm rãi siết chặt hai tay bên hông, như muốn khắc chế cảm xúc của mình, miễn cho thất thố.

Thất Tịch nói xong, liền xoay người bước đi. Chỉ là đi được hai bước, nàng lại quay đầu lại, dường như thật sự chịu không nổi, nhìn Đoạn Tri Hành thở dài.

"Lại đây a, anh đã không phải quản gia nữa."

Đoạn Tri Hành tiến lên, nhẹ nhàng cười một chút, tựa như gió xuân lướt qua mặt hồ. Hắn giơ tay nắm lấy đầu ngón tay Thất Tịch, một loại nắm tay tràn đầy quyến luyến và ỷ lại.

"Nếu không phải quản gia, làm sao tôi nhận thức được tiểu thư? Nếu tôi vẫn luôn sinh hoạt ở bên ngoài, chờ đến một ngày nào đó tái kiến tiểu thư, thiết nghĩ ngay cả đến gần cũng khó khăn."

Đoạn Tri Hành nắm tay Thất Tịch. Hai người đi trên con đường bộ thật dài, chung quanh tràn đầy tiếng trẻ con đuổi bắt cười đùa, còn có tiếng người lớn giải thích về các chủng loại cá.

"Tôi sẽ không bởi vì trước kia là quản gia của Thiệu Gia mà cảm thấy bất tiện, ít nhất....tôi đã sớm ở bên cạnh tiểu thư."

Thấy Thất Tịch đang muốn mở miệng, Đoạn Tri Hành lại bổ sung một câu:

"Đúng rồi, hẳn nên gọi 'Thất Tịch', nhưng là cho dù ngoài miệng kêu 'Thất Tịch', em cũng vẫn là tiểu thư của tôi."

Đôi mắt Thất Tịch hơi trợn to, như là không ngờ Đoạn Tri Hành còn có thể nói ra những "lời âu yếm" như vậy.

Bình thường mặt mày Đoạn Tri Hành luôn nhu hòa, nhưng một khi trong mắt tràn ngập thâm tình, những gợn sóng chiếu vào khuôn mặt hắn, thế nhưng làm Thất Tịch hiểu được ý nghĩa của từ "lưu luyến".

Thất Tịch trầm mặc một hồi, đột nhiên chỉ vào bể cá ở một bên.

"Nhìn kìa! Là trai vòi voi!"

Đoạn Tri Hành quay đầu nhìn, nhưng không nhìn thấy trai vòi voi gì, mà là một con rùa biển nhỏ đang bơi ngang qua, hắn nghĩ thầm...may mà đã chọn nơi này.

Dù cho là Đoạn Tri Hành, sau khi nói ra những lời trên, trong lòng cũng sinh ra chút ngượng ngùng.

Cảnh tượng này như là một bộ phim điện ảnh vườn trường, hắn cảm thấy thời gian trôi qua thật thong thả, nhưng vẫn hy vọng nó chậm lại thêm chút nữa.

Để hắn có đủ thời gian phẩm vị cảm giác rung động từ đầu ngón tay truyền tới.

Trong khi đó, Thất Tịch nghiêng đầu, hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén trái tim đang đập thình thịch.

Người này thật là, sau khi bắt đầu yêu đương, liền không ngừng phát ra hormone, như thể sợ người khác không biết hắn đang rất vui vẻ.

Dọc theo hành lang dài, từng loài cá khổng lồ bơi ngang qua. Ánh đèn trên đỉnh đầu tựa như bầu trời đầy sao tháng Tám. Những ngôi sao nhỏ vụn từ trên cao rũ xuống mặt đất. Khi mọi người đi qua, đèn cảm biến chuyển động dưới đất liền sẽ nhẹ nhàng sáng lên.

Một bé gái ôm búp bê nhìn Thất Tịch và Đoạn Tri Hành đang nắm tay nhau đứng trước tấm kính, tò mò đặt câu hỏi:

"Tỷ tỷ, hai người đang hẹn hò à?"

Thất Tịch sửng sốt một chút, rồi trả lời:

"Đúng vậy."

Chuyện này cũng không có gì phải giấu giếm, chỉ là Thất Tịch không ngờ nàng vừa thốt ra lời này, kế tiếp đứa nhỏ liền trực tiếp ném tới một quả bom:

"Vậy hai người không hôn nhau sao?"

Bé gái 'chụt' một cái hôn búp bê của mình, mỉm cười với họ, nói:

"Hẹn hò là phải hôn môi! Bố mẹ em cũng hôn nhau như vậy!"

Thất Tịch: !!!

Đoạn Tri Hành: !!!

"Tiểu Ngoan!"

Bố mẹ bé gái đi ở phía trước, phát hiện con gái vẫn luôn theo bên cạnh biến mất, vội vàng tìm kiếm khắp nơi.

Chờ tìm thấy con gái, vội vàng lớn tiếng kêu con mình lại đây.

Bé gái thả xuống một quả bom xong, liền ôm búp bê vui vẻ rời đi.

Thất Tịch và Đoạn Tri Hành liếc nhìn nhau. Đoạn Tri Hành cúi đầu, ho nhẹ một tiếng, thật không dám giấu giếm, khi nghe thấy từ "hôn", Đoạn Tri Hành đã theo bản năng đình trệ hô hấp.

"Tiếp theo là chương trình biểu diễn rái cá biển. Khán giả quan tâm có thể đến khu vực biểu diễn ngoài trời số 4"

Trong thủy cung đột nhiên vang lên một thông báo điện tử, cứu vớt bầu không khí an tĩnh này.

"Chúng ta đi xem biểu diễn hải cẩu đi!" Thất Tịch nhàn nhạt nói.

"Được, Thất Tịch, là rái cá biển." Đoạn Tri Hành cũng bình tĩnh đáp lại.

Cái gì cũng được, miễn là có thể thoát ly sự im lặng vừa rồi!

Hai người đang đi về phía khu vực biểu diễn số 4, Thất Tịch đột nhiên mở miệng:

"Cái kia...hôn cũng không phải không được, nhưng hiện tại không phải thời điểm thích hợp. Anh còn chưa sẵn sàng......"

Thất Tịch đột nhiên dừng nói. Nàng nhìn thấy Đoạn Tri Hành cúi đầu, như là đã nhắm hai mắt lại.

Thất Tịch:...Đây là gấp không chờ nổi cỡ nào a!

Nam tử nhắm mắt lại tuấn mỹ tựa như tác phẩm nghệ thuật được điêu khắc tỉ mỉ bởi nghệ nhân. Hàng mi dài rũ xuống dưới, tạo nên một tầng bóng nhàn nhạt.

Chốc lát sau, một xúc cảm ấm áp chạm vào mí mắt mỏng manh của Đoạn Tri Hành.

Khi Đoạn Tri Hành mở mắt ra, Thất Tịch đã tiếp tục đi về phía trước.

Động tác và thần thái phảng phất như đang nói "Nhiều nhất chỉ có thể hôn chỗ này, muốn hôn môi, nằm mơ đi"!

Đoạn Tri Hành vươn ngón tay, nhẹ nhàng ấn vào mí mắt, như thể nếu không làm như vậy, sẽ khiến niềm hân hoan và hạnh phúc vô hạn của tình yêu từ đó vụt mất.

Kế tiếp, màn trình diễn của hải cẩu...không, là rái cá biển, hai người đều giống như đều không mấy chú ý xem.

Thất Tịch: "Con hải cẩu này nhấc bổng huấn luyện viên lên như nhấc một quả bóng, thật lợi hại."

Đoạn Tri Hành: "Xác thật đúng vậy."

Người ngồi bên cạnh họ đều sững sờ, lặp đi lặp lại xác nhận màn trình diễn trước mắt là rái cá biển nhỏ lông xù dùng cục đá gõ vào vỏ sò, lại nghe Thất Tịch và Đoạn Tri Hành nói, cảm thấy như mình và hai người này giống như không phải đang xem cùng một chương trình!

Thất Tịch bồn chồn, cảm thấy hành động vừa rồi xác thật có chút xúc động.

Chỉ là dáng vẻ kia của Đoạn Tri Hành, thật sự làm nàng nhớ đến nụ hôn đầu của mình.

Khi đó thời tiết đã hơi lạnh, Thất Tịch tránh sau lưng người nọ, dựa vào vóc dáng cao lớn của đối phương để chắn gió.

【 Cho nên, vì sao lại không muốn ngồi xe? Như vậy sẽ không bị gió lạnh thổi. 】

Đối phương dường như có chút bất đắc dĩ, tùy ý Thất Tịch dựa vào lưng hắn, từng chút một đẩy hắn đi về phía trước.

【 Tính sai rồi. Dự báo thời tiết rõ ràng nói hôm nay chỉ có gió nhẹ...nên cứ nghĩ ra ngoài đi dạo cũng khá tốt.】

Thất Tịch lẩm bẩm, đổ hết thảy tội lỗi cho dự báo thời tiết.

Người nọ cười một tiếng, kéo Thất Tịch vào quán cà phê ven đường.

【 Vậy ít nhất trong tay cũng phải mang theo đồ nóng. 】

Thất Tịch chợt hiểu ra. Sau khi đối phương tiến vào quán cà phê, chưa được bao lâu liền cầm cốc cà phê giấy nóng hầm hập quay lại, ​​đặt một cốc vào tay Thất Tịch.

Kế tiếp, Thất Tịch lại thấy người nọ hơi cúi đầu.

【 Tôi làm tốt chứ? Có được thưởng không?"】

Thất Tịch nhất thời đỏ mặt, mà người nọ đã nhắm lại hai mắt, dường như cảm nhận được tình trạng hiện tại của Thất Tịch, khóe miệng hơi cong lên.

【 Có thể hôn mắt tôi được không? 】

【 So với hôn môi, tôi càng thích được em chạm vào đôi mắt. 】

......

Nụ hôn đầu tiên của họ là một cái chạm vào mắt.

Mà Đoạn Tri hành vẫn luôn tim đập như trống. Nếu nói cả đời người chỉ có thể một lần rơi vào bể tình, như vậy hắn đã rơi xuống cùng một bể tình hai lần.

Trong lòng hắn bí ẩn dâng lên một chút nghi vấn: Thất Tịch dường như quá thành thạo. Nàng, nàng rất có kinh nghiệm sao?

Sau đó Đoạn Tri Hành lại đột nhiên lắc đầu. Không không, không phải vậy, chỉ là vì hắn quá mức kinh hoảng thất thố, mới khiến Thất Tịch có vẻ phá lệ trấn định.

Hắn hẳn nên chín chắn và lý trí hơn một chút, như vậy đối với sự phát triển của cảm tình mới càng tích cực lành mạnh.

Đoạn Tri Hành hơi mỉm cười với Thất Tịch, cố gắng bảo trì vẻ thong dong trấn định.

"Thoạt nhìn con hải cẩu này còn đá bóng rất giỏi."

"Đúng vậy." Thất Tịch hoàn toàn không xem biểu diễn, lung tung gật đầu.

Vị khán giả ngồi cạnh họ lại lần nữa rơi vào trạng thái tư duy hỗn loạn.

Tại sao?! Chẳng phải con rái cá biển kia đang vui vẻ chạy nhảy trong đường ống trong suốt sao?

Đá bóng?! Rốt cuộc hải cẩu đâu, bóng đâu!

Hắn dụi mắt, cảm thấy hôm nay hoặc là hắn, hoặc là hai người kia điên rồi.

Chờ xem xong màn trình diễn không rõ là rái cá biển hay gì đó, Đoạn Tri Hành nhìn thoáng qua đồng hồ, đã gần đến giờ ăn trưa.

Công viên hải dương cũng có phục vụ ăn uống, nhưng bận tâm đến tình trạng thân thể Thất Tịch, Đoạn Tri Hành vẫn lái xe đưa Thất Tịch đến một nhà hàng đã đặt chỗ trước gần đó.

Dọc theo đường đi, Thất Tịch đều cúi đầu trả lời tin nhắn trên điện thoại. Đoạn Tri Hành không cố tình chú ý, đây là riêng tư của Thất Tịch. Chỉ là cái điện thoại kia thật sự reo liên tục như mưa đạn.

Thất Tịch cũng biết như vậy có vẻ hơi đáng ngờ, bình thường nàng sẽ không trả lời tin nhắn thường xuyên như vậy.

Nhưng Sở Đao Minh và Tú Kim Thiền thật sự nhắn tin quá nhiều.

Đều dò hỏi khi nào có thể gặp nàng.

Thất Tịch liên tục trấn an, hơn nữa còn lập lịch trình.

Hôm nay cùng Đoạn Tri Hành, ngày mai sẽ là Sở Đao Minh, ngày mốt là Tú Kim Thiền.

Vậy được chưa?

Chết tiệt, trước kia đâu cảm thấy họ bám người như vậy?

Thất Tịch hồn nhiên không biết, một khi giống đực lâm vào vui sướng của việc thành công theo đuổi phối ngẫu, hết thảy hành vi đều sẽ trở nên cấp tiến hơn dĩ vãng.

Muốn thời khắc được ở bên cạnh bạn lữ, thời khắc nghe thanh âm của bạn lữ, thời khắc được bạn lữ chạm vào......

Những dục vọng này sẽ ngày càng mãnh liệt khi họ khó gặp mặt nhau, số lượng tin nhắn gia tăng chỉ là bước khởi đầu.

--------

Chiếc xe dừng lại ở tầng dưới của trung tâm thương mại "Duy Hữu Tiền". Sau đó họ đi thang máy lên thẳng tầng cao nhất.

Có lẽ do tầng cao nhất có tầm nhìn tuyệt đẹp. Nơi đây chủ yếu là quán cà phê và nhà hàng. Tới ban đêm, một quán bar chỉ dành cho thành viên sẽ mở cửa.

"Dược thiện ở nhà hàng này rất không tồi, đương nhiên là sẽ không có vị thuốc."

Nhìn thấy Thất Tịch đột nhiên thay đổi sắc mặt, Đoạn Tri Hành bổ sung một câu.

Thất Tịch nhớ lại thời điểm vừa tới thế giới trong sách, phòng bếp bưng lên cho nàng loại cháo thuốc nhão nhão dinh dính kia, căn bản chính là ác mộng.

Yêu cầu duy nhất của Thất Tịch đối với đồ ăn chính là, ăn ngon.

Không có vị thuốc là được.

Xem như Đoạn Tri Hành hiểu chuyện!

Chờ Thất Tịch tiến vào phòng ăn riêng, Đoạn Tri Hành còn phải rời khỏi, đi chọn nguyên liệu tươi ngon từ quầy nguyên liệu.

Chỉ là, Đoạn Tri Hành vừa bước qua cây cầu gỗ nhỏ bắc ngang nhà hàng, phía sau hắn liền xuất hiện một người.

Đối phương nghi hoặc nhìn Đoạn Tri Hành. Ngón tay nhẹ nhàng gõ vào hành lang trên cầu, phát ra tiếng vang thanh thúy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com