Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 107

Điền Niệm mơ một giấc mơ. Ở trong mơ quần thần quỳ rạp trên đất, trong tiếng cung nghênh rầm rộ, An Bình Hầu đi vào đại điện rực rỡ, gã kéo Điền Niệm đứng bên cạnh mình, mỉm cười nói: “Đây là Hoàng hậu của trẫm.”

Điền Niệm và An Bình Hầu cùng đi tới chỗ cao, nhìn xuống triều thần đang quỳ bái, thu tất cả vạn dặm non sông vào trong mắt.

Đứng trên đỉnh cao quyền lợi, hi vọng nhiều năm qua đã có thể đạt được, trong lòng Điền Niệm chỉ cảm thấy cực kỳ vui sướng.

Đời trước hắn vuột mất vị trí Hoàng hậu này, âu sầu mà chết.

Đời này rốt cuộc hắn đã có tất cả.

Những gì hắn muốn không thiếu thứ gì.

“Ào” một tiếng, một gáo nước lạnh tạt vào mặt Điền Niệm, lạnh thấu xương.

Điền Niệm mở mắt ra, quần thần quỳ bái và vạn dặm non sông biến mất, lúc này hai tay bị trói, hai chân bị xích lại, cai ngục mắng: “Xuống!”

Điền Niệm còn chưa kịp phản ứng lại đã bị đẩy một cái, cả người té từ trên xe ngựa xuống ngã lăn trên đất.

Lần này Điền Niệm ngã không nhẹ, hắn che mắt cá chân, dường như đau đến không nói nên lời, cai ngục lại làm như không thấy mà chỉ thúc giục: “Đứng dậy, các ngươi phải lên đường!”

Điền Niệm thử nhúc nhích một chút, cảm thấy đau đớn vô cùng, hắn không đứng lên nổi: “Ta không nhúc nhích được... trẹo chân.”

Mặt Điền Niệm đầy nước mắt, vô cùng đau khổ, dáng vẻ không giống giả bộ, cai ngục nhìn hắn vài lần, vươn tay chỉ An Bình Hầu: “Ngươi, cõng hắn.”

Hai tay và hai chân Điền Niệm bị còng, An Bình Hầu cũng vậy, bước đi thôi cũng khó khăn chớ nói chi là cõng thêm một người, gã nghe vậy lập tức đổi sắc mặt.

“Ngươi ráng chịu đi.”

An Bình Hầu nhíu mày, miễn cưỡng đè thiếu kiên nhẫn trong lòng xuống, ý tứ rất rõ ràng rằng gã không muốn cõng Điền Niệm.

Đương nhiên Điền Niệm nghe ra được chút không tình nguyện của gã, mộng cảnh đối lập với thực tế, mắt cá chân đau nhức không ngừng hành hạ Điền Niệm.

Điền Niệm: “Ngươi có ý gì?”

An Bình Hầu nghi ngờ: “Cái gì mà có ý gì?”

Điền Niệm hít sâu một hơi: “Ngươi hại ta đến đây, bây giờ ngay cả cõng ta một chút cũng không muốn?”

“Ta hại ngươi đến đây?” An Bình Hầu giống như nghe thấy chuyện cười: “Ta hại ngươi? Sao lại là ta hại ngươi?”

Điền Niệm chậm rãi ngồi xuống: “Là ngươi dẫn ta đến quân trại. Trước đó chuyện các ngươi mưu phản ta hoàn toàn không biết, cuối cùng ta và cha bị liên lụy. Ta bị ép thành hôn với ngươi, bây giờ còn phải bị lưu đày đến U Châu với ngươi.”

Điền Niệm nói từng chữ đều nghiến răng nghiến lợi, rất hận, ánh mắt cũng vô cùng oán độc. Vốn dĩ An Bình Hầu còn có mấy phần hổ thẹn với Điền Niệm, nhưng sau khi nghe hắn đẩy hết mọi chuyện lên người gã thì mấy phần hổ thẹn kia cũng không còn nữa.

“Bị ép thành hôn với ta?” Sắc mặt An Bình Hầu tái nhợt: “Lúc trước ngươi thúc giục ta tiến cung cầu xin được ban hôn, sau khi biết ta và ngươi không được ban hôn còn phát điên một thời gian, sao bây giờ lại nói bị ép thành hôn với ta?”

“Đúng là trước khi dẫn ngươi đến quân trại thì ngươi không biết gì cả, sau đó ta và ngươi nói chuyện, ngươi đã nói thế nào? Ngươi nói cho dù ta làm gì ngươi cũng đồng ý làm cùng ta, đó là chính miệng ngươi nói.”

An Bình Hầu giận dữ nói: “Ngươi trách ta? Ngươi dựa vào cái gì mà trách ta? Đây là ngươi tự làm tự chịu!”

Điền Niệm cười lạnh: “Lúc đó ngươi là Hầu gia đương nhiên ngươi làm gì ta cũng làm với ngươi, ta cũng đồng ý thành hôn với ngươi, nhưng bây giờ thì sao? Bây giờ ngươi là một tù nhân, đời này chỉ có thể chết già ở U Châu, lẽ nào ta phải ở bên ngươi cả đời?”

“Ngươi hỏi ta dựa vào cái gì? Ngược lại ta còn muốn hỏi ngươi dựa vào cái gì mà liên lụy ta? Nếu không phải tại ngươi thì người vào Kim vương phủ là ta, người bây giờ làm Hoàng hậu cũng chỉ có thể là -----“

Chát!

An Bình Hầu tát qua một cái, sắc mặt âm trầm đáng sợ.

Một cái tát này khiến Điền Niệm tỉnh mộng, nhưng bây giờ An Bình Hầu không còn là An Bình Hầu, mọi chuyện cũng không như ý Điền Niệm, hắn nhào về phía An Bình Hầu: “Ngươi đánh ta? Ngươi dám đánh ta?”

Điền Niệm không có bao nhiêu sức, chỉ biết cào cấu trên người An Bình Hầu, móng tay đụng đến da thịt tạo thành nhiều vệt máu, tóc của An Bình Hầu cũng bị Điền Niệm kéo đứt một chùm.

An Bình Hầu vô cùng căm tức, thấy Điền Niệm ra tay độc ác càng không nhường nhịn, giơ tay tát qua một cái, sau đó dùng sức đạp Điền Niệm ngã xuống đất.

Điền Niệm ngã lăn trên đất, mắt cá chân bị tác động lại đau đớn thêm, hắn đau đến vặn vẹo cả mặt, lần này thật sự không đứng dậy nổi.

Hai người vừa mới bái đường xong không ân ái mà còn đấu đá đến gà bay chó sủa.

Cai ngục cầm roi dài trong tay chỉ sợ bọn họ làm lỡ thời gian của mình, vì vậy đánh một roi về phía An Bình Hầu: “Cõng hắn lên, đi mau, còn trễ giờ nữa thì các ngươi không có quả ngọt ăn đâu!”

Roi dài dẻo dai đánh xuống một cái cũng rất đau, huống hồ vết thương cũ của An Bình Hầu chưa lành, gã cắn chặt răng nhưng vẫn phát ra tiếng than đau đớn.

Trong lòng dù không tình nguyện như thế nào, chán ghét Điền Niệm ra làm sao thì cũng đành cõng hắn lên.

Tiếng còng và xích sắt va chạm, mỗi bước đi của An Bình Hầu vừa chậm vừa nặng, Điền Niệm nằm trên lưng gã chậm rãi chảy nước mắt.

Bỗng nhiên hắn nhớ tới gì đó quay đầu lại. Ở cửa thành không một bóng người, đừng nói là Điền Thượng thư đến tiễn hắn.

Đời này e là hắn sẽ không gặp lại cha hắn nữa.

Trong lòng Điền Niệm vô cùng bi ai.

Tính kế nhiều năm cứ như vậy hóa thành hư không, sống lại một đời còn không được tốt bằng đời trước!

Điền Thượng thư thì sao?

Vào lúc này Điền Thượng thư đang quỳ trước cửa phủ gào khóc.

“Đại nhân minh giám, việc Điền Niệm ty chức hoàn toàn không biết!”

“Đại nhân, ty chức trên có già dưới có trẻ, ngài ------ hạ thủ lưu tình!”

Điền Thượng thư dập đầu lạy, một nhà già trẻ cũng vô cùng kinh hoảng quỳ phía sau ông ta, quan binh ra ra vào vào phủ, xếp gọn tiền của sang một bên, sau đó chuyển từng hòm từng hòm ra ngoài.

Điền Thượng thư trơ mắt nhìn, cảm thấy trong lòng quặn đau nhưng ông ta không có cách nào.

Đứa con ngoan Điền Niệm của ông ta thế mà âm thầm cấu kết tạo phản với An Bình Hầu, bây giờ hắn bị đày đến U Châu, còn nhà bọn họ bị liên lụy xét nhà tịch biên. Của cải tích góp nhiều năm hôm nay sắp bị móc rỗng. Nhà họ cũng trở thành trò cười trong kinh thành.

Ông ta có hai đứa con trai. Ông ta bất công với đứa con thứ hai nhưng mà đứa con không được ông ta coi trọng lại có thể trèo lên cành cao bây giờ làm Hoàng hậu, cao quý không với tới, vốn dĩ không thèm để ý tới người cha là ông ta.

Nghĩ tới đây trong lòng Điền Thượng thư càng bi thống, cũng càng oán hận Điền Niệm, ông ta đấm ngực dậm chân nói: “Nghiệp chướng mà! Sao lại có một đứa con như thế!”

“Đại nhân, ty chức không biết gì cả, đại nhân ------ ngại hạ thủ lưu tình đi mà!”

Trong lúc bọn họ ưu sầu thì tâm trạng Điền Chính Quốc rất tốt.

Mọi việc đã kết thúc, chuyện đăng cơ cũng được chuẩn bị xong xuôi, hôm nay Điền Chính Quốc không cần bận rộn đến khuya với Kim Thái Hanh nữa, nằm trên giường làm một cái bánh cá mặn rất sớm.

Nhưng mà vui sướng của y cũng không duy trì được lâu.

Điền Chính Quốc nằm nhoài trong lòng Kim Thái Hanh mơ màng sắp ngủ, đột nhiên bị nắm cằm, Điền Chính Quốc nghiêng đầu qua chỗ khác không muốn để ý lắm, Kim Thái Hanh trực tiếp ôm y ngồi dậy.

“Lại làm sao?”

Điền Chính Quốc nhẹ nhàng đánh vào ngực hắn, phiền ghê, thì thầm oán giận: “Ta ngủ thì phạm pháp hả? Sao không chịu cho ta ngủ đàng hoàng.”

Giọng Kim Thái Hanh bình thản: “Thử một chút.”

Điền Chính Quốc nhắm mắt hỏi hắn: “Thử cái gì?”

Kim Thái Hanh không trả lời, Điền Chính Quốc đợi một chút, dù lười nhưng mà sự tò mò trong y cũng rất lớn, đành mở mắt ra.

Mấy ngày nay nghe nói long bào và phượng bào vẫn đang được chế tác, không biết bọn họ đã đem phượng bào tới từ lúc nào.

Phượng bào mới được làm xong dùng màu đỏ vừa phải. Đậm một chút sẽ ảm đạm, nhạt một chút thì có vẻ tùy tiện, kiểu dáng cầu kỳ, phượng điểu giương cánh màu vàng ánh kim rực rỡ, vô cùng hoa mỹ.

Đẹp thì có đẹp nhưng Điền Chính Quốc không muốn nhúc nhích, y ôm Kim Thái Hanh treo trên người hắn, lười biếng nằm úp sấp nói: “Ta mệt quá à.”

Ngày nào cũng than mệt nhưng không thấy y làm gì mệt cả, ngón tay nhẹ nhàng nhéo thịt mềm trên mặt Điền Chính Quốc, Kim Thái Hanh dò xét liếc y một cái: “Em cũng thật là xứng với tên của mình. Điền lười biếng.”

Hắn gọi từng chữ ra, Điền Chính Quốc cây ngay không sợ chết đứng nói: “Lười biếng một chút có sao đâu? Ta chỉ lười thôi, không giống người nào đó suốt ngày bắt nạt người khác, là một tên khún kiếp.”

Y không chỉ mặt gọi tên nhưng mà tên khún kiếp này mắng cũng bị mắng rồi, không bắt nạt một chút thì thiệt thòi quá, Kim Thái Hanh nhìn y chằm chằm một lát, vươn tay qua ôm Điền Chính Quốc xuống giường. Đột nhiên chân không chạm đất khiến Điền Chính Quốc cuống quít ôm chặt Kim Thái Hanh, dường như bám cả người lên người hắn.

Kim Thái Hanh bình thản nói: “Ôm cái gì? Một tên khún kiếp có gì tốt đẹp đâu mà ôm?”

Điền Chính Quốc: “...”

Y không thể làm gì khác là giải thích: “Ta chỉ tiện tay ôm một chút thôi.”

Kim Thái Hanh cười như không cười nói: “Vậy buông tay đi. Ta cũng không như em, chỉ lười một chút, ôm một chút lại bị người ta bắt nạt.”

Không ôm thì thôi, Điền Chính Quốc buông tay ra. Nhưng một giây sau cái tay ôm eo Điền Chính Quốc đột nhiên rút ra, Điền Chính Quốc sợ hết hồn, y sợ mình bị ném xuống lập tức ôm lại.

Kim Thái Hanh nhìn xuống, giống như không hiểu hỏi: “Còn ôm lại. Thích ôm ta đến vậy?”

Điền Chính Quốc: “...”

Đây rốt cuộc là chủng loại khún kiếp gì vậy.

“Huynh thiệt là phiền.” Nhịn nửa ngày Điền Chính Quốc cũng không biết nói gì chỉ có thể nghẹn ra mấy chữ này.

Kim Thái Hanh cười khẽ một tiếng, ôm Điền Chính Quốc đi đến trước giường nhỏ, buông người ra trước rồi chế nhạo hỏi: “Muốn ta ôm em hay tự em ngồi?”

Đương nhiên Điền Chính Quốc chọn tự mình ngồi, y duỗi tay nắm lấy tay vịn muốn bò qua bên kia bỗng nhiên cảm giác choáng váng kéo đến, động tác của Điền Chính Quốc cũng dừng lại.

Cảm giác choáng váng này chỉ trong nháy mắt thì đã khôi phục lại như bình thường, nhưng trong giây lát không khỏe kia vẫn khiến Điền Chính Quốc không tự chủ mà siết chặt tay, Kim Thái Hanh liếc nhìn y, hỏi: “Làm sao vậy?”

Điền Chính Quốc không để ý lắm nói: “Không sao đâu.”

Kim Thái Hanh nhìn y một lát, thấy Điền Chính Quốc thật sự không có gì khác thường mới cầm phượng bào qua, nhẹ hất cằm: “Mặc vào.”

Lúc nằm trên giường xương cốt Điền Chính Quốc mềm nhũn, bây giờ bị kéo tới đây Điền Chính Quốc không thể chơi xấu được nữa, y thay phượng bào xong, vịn tay Kim Thái Hanh đứng lên hỏi hắn: “Đẹp không?”

Phượng bào rộng rãi, màu sắc diễm lệ, kéo dài trên đất, Điền Chính Quốc có vẻ đẹp thanh thuần khi phối với màu sắc diễm lệ như thế này khiến y càng xinh đẹp, như một con phượng hoàng sắp vỗ cánh bay lên.

Toàn thân bốc lửa phượng rực rỡ, chỉ để lại một thân thể băng cơ ngọc cốt.

Nhìn y một lúc lâu, giọng Kim Thái Hanh bình thản: “Không đẹp.”

Người muốn làm phượng bào cho Điền Chính Quốc là hắn, người muốn y mặc vào cũng là hắn, Điền Chính Quốc không vui nhào về phía hắn, không biết có phải do động tác quá lớn hay không mà cảm giác choáng váng kéo đến lần thứ hai, suýt chút nữa Điền Chính Quốc không đứng thẳng được, cũng may Kim Thái Hanh đỡ y lại.

Điền Chính Quốc không để ý, che mắt Kim Thái Hanh lại nói: “Không đẹp thì không cho huynh xem nữa.”

Kim Thái Hanh thuận thế ôm Điền Chính Quốc vào lòng: “Em muốn nghe cái gì?”

Người khác thì có thể cho qua, nhưng hắn thì khác, Điền Chính Quốc oán giận nói: “Cho dù không đẹp thì huynh cũng phải khen ngợi ta một câu chứ.”

Kim Thái Hanh: “Khen em.”

Điền Chính Quốc lắc đầu: “Không được, huynh qua loa quá à.”

Kim Thái Hanh chậm rãi nói: “Đẹp lắm.”

Điền Chính Quốc còn chưa thõa mãn, sắp bị hắn chọc tức chớt rồi: “Huynh làm sao vậy, khen ta thì phạm pháp hả?”

Kim Thái Hanh: “Phải như thế nào mới không coi là qua loa?”

Kim Thái Hanh nắm tay Điền Chính Quốc, thờ ơ nói: “Vốn dĩ suốt ngày ở ngoài gây phiền toái cho ta, người lung ta lung tung gì đó muốn vẽ hình em, ta còn chưa chết mà đã có người thương nhớ em rồi, nếu ta còn khen em nữa chỉ sợ sau này không những cậy sủng sinh kiêu mà còn cậy đẹp sinh kiêu, ta sẽ không có cách nào giữ được em nữa.”

Dừng một chút, Kim Thái Hanh hỏi Điền Chính Quốc: “Có muốn biết vừa rồi ta nghĩ gì không?”

Điền Chính Quốc chớp chớp mắt, muốn nghe: “Muốn.”

Kim Thái Hanh nắm tay Điền Chính Quốc, cúi đầu hôn lên đầu ngón tay y: “Đẹp như vậy sao ta có thể để cho người khác nhìn thấy em đây. Hơn nữa...” Kim Thái Hanh dùng sức, đặt Điền Chính Quốc lên giường nhỏ, hắn rũ mắt xuống, ánh mắt âm trầm tràn đầy dụ.c vọng chiếm hữu: “Một thân phượng bào này, ta muốn tự tay cởi ra cho em.”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #vui#về