Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 64

Kim Thái Hanh khẽ nâng mi mắt, động tác muốn phất tay Điền Chính Quốc ra khỏi tay áo mình cũng dừng lại.

Xưng hô này, bởi vì khó mở miệng quá, cho nên giọng Điền Chính Quốc rất nhỏ, nói cũng không rõ lắm, dính dính nhão nhão như mèo kêu, giống như đang gọi phu quân cũng giống như đang nói gì đó nghe không rõ.

Kim Thái Hanh bình thản nói: “Bản vương không hiểu em đang meo meo meo cái gì.”

Điền Chính Quốc: “?”

Y mờ mịt nói: “Cái gì mà meo meo meo, ta không có, ta đang nói chuyện với huynh.”

Kim Thái Hanh hỏi y: “Em gọi bản vương là gì?”

Chuyện này đúng là phạt công khai mà, Điền Chính Quốc cúi đầu nhìn tay mình, chậm rãi lặp lại: “... Phu quân.”

Dường như Kim Thái Hanh vẫn không nghe rõ, hắn hỏi Điền Chính Quốc: “Lại meo meo cái gì đó?”

Điền Chính Quốc: “???”

Y nghi ngờ Vương gia cố ý, lần này không đàng hoàng lặp lại nữa, mà sâu kín nói: “Khốn kiếp, ta gọi huynh là đồ khốn kiếp.”

Kim Thái Hanh xoay người, cúi đầu nhìn Điền Chính Quốc, hắn bị mắng nhưng vẻ mặt không có chút không vui nào, thậm chí lệ khí và nguy hiểm vừa rồi cũng phai nhạt đi nhiều.

Nhưng dù vậy Kim Thái Hanh vẫn cười như không cười hỏi Điền Chính Quốc: “Em cho rằng mình phạm lỗi gọi vài tiếng phu quân, lắc tay áo mấy cái là có thể được bỏ qua sao?”

“Không được sao?” Điền Chính Quốc chớp chớp mắt: “Vậy ta gọi nhiều thêm mấy lần nữa thì sao?”

“Phu quân phu quân phu quân.”

Lần đầu mở miệng được thì những lần sau đó dễ dàng hơn nhiều, Điền Chính Quốc vẫn có chút ngượng ngùng nhưng phải cố gắng kiềm chế, ánh mắt vẫn chuyển động khắp nơi.

Giọng nói thiếu niên vừa nhẹ vừa mềm, giống như con mèo ghé bên tai meo meo meo không ngừng, cực kỳ điệu đà, nhưng Điền Chính Quốc lại hoàn toàn không biết gì, ánh mắt vừa trong sáng vừa vô tội.

Dường như người khác nghe được nhẹ dạ như thế nào, độ.ng tình như thế nào cũng không liên quan tới y.

Vô tội đến thấy ghét.

Kim Thái Hanh nhìn y lúc lâu, nóng nảy và lửa giận trước đó đều tan rã trong tiếng gọi “Phu quân” của Điền Chính Quốc, trái tim hắn cũng không tự chủ được mà mềm đi.

Dù không muốn thừa nhận nhưng phạm nhân nhỏ tuổi sai, gọi vài tiếng phu quân, lắc tay áo mấy cái thì thật sự có thể tha thứ được.

Cũng thật sự có thể khiến hắn thỏa hiệp.

Kim Thái Hanh nghĩ, cần gì chứ. Đã sớm biết thiếu niên có trái tim linh lung, tâm địa bồ tát. Đã sớm biết thiếu niên thích lo việc bao đông. Y phải cứu sói con, y phải cứu khổng tước, cái gì y cũng cứu, ngay cả mình lúc trước không phải cũng được y kéo một cái trở về nhân gian sao?

Hắn giữ thiếu niên bên người, muốn y chỉ độ một mình hắn, chỉ làm tiểu bồ tát của hắn, nhưng mà tiểu bồ tát cũng là bồ tát.

Thiếu niên không chịu nổi cực khổ, cũng muốn độ hóa tất cả cực khổ.

Cũng không phải chưa từng nghĩ đến việc cầm tù y, làm một con chim hoàng yến xinh đẹp, không để y gặp ai nữa, không nhìn thấy cực khổ nữa, trong mắt y chỉ có một người là hắn.

Nhưng Kim Thái Hanh không nỡ.

Hắn không nỡ khiến thiếu niên khóc, cũng không nỡ khiến thiếu niên khổ sở.

Thiếu niên tới nhân gian này nên được ngàn vạn sủng ái, y nên được kiêu căng tùy ý, không lo không sợ.

Tức giận với thiếu niên làm gì chứ.

Đến cuối cùng người dỗ dành không phải vẫn là hắn sao?

Cần gì chứ.

Ánh mắt Kim Thái Hanh nhẹ cúi xuống, nắm lấy cằm Điền Chính Quốc, bình tĩnh nói với y: “Em nhớ cho kỹ, không có lần sau. Nếu em dám đưa mình vào tình thế nguy hiểm mà liều mạng cứu người, bản vương không thể làm gì khác hơn là... nhốt em lại.”

Hắn không nỡ làm thiếu niên khóc, nhưng thiếu niên trước giờ vẫn ngây thơ không hiểu, không biết hối cải, còn khóc đến đáng thương như vậy, khiến lòng hắn cũng mềm xuống theo.

Giọng điệu gần như là nhắc nhở nhưng Điền Chính Quốc có lẽ cũng không để trong lòng, y nghe thấy Vương gia không so đo với mình nữa, nếu Vương gia đã lui một bước thì y cũng nên nhận sai đàng hoàng.

“Là ta quá mạo hiểm, sẽ không có lần sau.” Điền Chính Quốc nói.

Nói xong Điền Chính Quốc ngẩng mặt lên, mong đợi hỏi: “Vậy... Vương gia, chúng ta đây là xem như làm hòa rồi sao?”

Vốn định gật đầu, nhưng nghe thấy xưng hô “Vương gia” này, Kim Thái Hanh chỉ khẽ mỉm cười: “Không biết, nói sau đi.”

Nói sau đi.

Có gì nữa đâu mà nói.

Điền Chính Quốc không thích câu trả lời này, y oán trách nói: “Vương gia, huynh còn nói ta khó dỗ, rõ ràng là huynh còn khó dỗ hơn, cũng phiền hơn.”

Kim Thái Hanh khẽ nhếch mày, hỏi y: “Em dỗ bản vương lúc nào?”

Điền Chính Quốc suy nghĩ một chút, hào phóng nói với hắn: “Vương gia, ta không muốn tự đi, huynh ôm ta một chút.”

Kim Thái Hanh liếc nhìn y một cái, thiếu niên vốn yếu ớt huống hồ cưỡi ngựa còn khiến chân bị trầy da, chắc là đã đau đến không chịu được, lúc này mới chủ động muốn hắn ôm, Kim Thái Hanh nghe lời ôm lấy người ta: “Ừm.”

Điền Chính Quốc lại nói: “Đây không phải là dỗ huynh sao?”

Kim Thái Hanh cười như không cười hỏi: “Bản vương ôm em, sao lại thành em dỗ bản vương?”

Điền Chính Quốc cây ngay không sợ chết đứng nói: “Không phải là huynh rất thích ôm ta sao? Còn nói gì mà thích không buông tay được, cho huynh ôm còn không phải là đang dỗ huynh hửm?”

Dứt lời, Điền Chính Quốc lại nói tiếp: “Vương gia, chút nữa huynh bôi thuốc cho ta được không?”

Thật ra Vương gia tức giận như vậy khiến Điền Chính Quốc cũng rất oan ức.

Rơi xuống nước là y không cẩn thận, nhưng sao Vương gia có thể hung dữ như vậy, còn không chịu để ý đến y.

Vương gia không thể đàng hoàng mà nói chuyện với y sao?

Y cũng không phải người ngang ngược không chịu nghe hắn nói lý.

Nhưng bây giờ đã hòa thuận lại rồi, mặc dù chỉ là nhận định của một mình Điền Chính Quốc, Vương gia vẫn không chịu buông tha, Điền Chính Quốc vẫn rất canh cánh trong lòng nên mới đưa ra đề nghị nhờ hắn bôi thuốc cho mình.

Trước đây đều là Vương gia bôi thuốc cho y.

Điền Chính Quốc không chịu được oan ức này.

Nghĩ đến đây Điền Chính Quốc tự quyết định: “Được rồi, Vương gia, huynh, huynh đó, bôi thuốc cho ta.”

Kim Thái Hanh ngẩn ra, nhìn Điền Chính Quốc rất lâu mới chậm rãi hỏi: “Em chắc chắn muốn được bản vương bôi thuốc?”

Điền Chính Quốc gật đầu: “Ừm.”

Kim Thái Hanh không nói gì, chỉ hỏi Điền Chính Quốc: “Bây giờ trở về?”

Điền Chính Quốc cố chấp hỏi hắn: “Có được không, Vương gia? Là huynh dẫn ta đi cưỡi ngựa, không phải huynh nên chịu trách nhiệm sao?”

Kim Thái Hanh vẫn không trả lời vấn đề này, Điền Chính Quốc vòng tay qua cổ hắn, cảm thấy Vương gia rất thích nghe y gọi hắn là “phu quân” liền gọi: “Phu quân, huynh nói một câu đi mà.”

Kim Thái Hanh: “...”

Vật nhỏ hắn nuôi lại bắt đầu meo meo rồi.

“Chỉ cần em không hối hận. Tới lúc đó đừng có vừa khóc lóc vừa không muốn cho bản vương đụng vào.” Kim Thái Hanh cười như không cười nói.

Điền Chính Quốc thề son sắt nói: “Sẽ không đâu.”

Kim Thái Hanh cười nhẹ một tiếng: “Tốt nhất là như vậy.”

Biết Vương gia nói vậy là đã đồng ý, Điền Chính Quốc vui sướng nằm úp sấp trên vai hắn, lúc này mới nói: “Vương gia, chúng ta mau trở về đi.”

Lúc có việc muốn xin hắn thì gọi phu quân, lúc không cần thì gọi Vương gia, Kim Thái Hanh siết chặt eo Điền Chính Quốc như trừng phạt nhỏ, nhưng khóe môi lại nhẹ nhàng nhếch lên.

“Đem con mèo kia theo.”

Đi mấy bước, Kim Thái Hanh cũng không quay đầu lại mà dặn dò người hầu.

Điền Chính Quốc chớp mắt một cái, không chắc chắn lắm hỏi hắn: “Vương gia, đem theo mèo làm gì?”

Kim Thái Hanh: “Không phải em muốn nuôi hửm?”

Điền Chính Quốc: “Có thể nuôi sao?”

Suy nghĩ một chút, Điền Chính Quốc rất hiểu ý nói: “Vương gia, huynh không thích mèo nên ta cũng không nhất định phải nuôi mèo, không nuôi cũng không sao, lâu lâu sờ một chút là được rồi.”

“Không ghét. Mèo của bản vương không phải là khiến bản vương yêu thích không buông tay hả?” Kim Thái Hanh lạnh nhạt nói.

Điền Chính Quốc nhìn hắn, vẻ mặt Kim Thái Hanh không thay đổi nói: “Muốn nuôi thì cứ nuôi đi, chỉ là em có bệnh tim, không thể quá mệt mỏi. Mèo này trong phủ sẽ có người nuôi thay em, bình thường đem tới cho em chơi một chút là được rồi, em không được ôm nó, càng không được để nó leo lên giường.”

Nuôi mèo có gì đâu mà mệt?

Điền Chính Quốc không hiểu lắm nhưng Vương gia đã cho y nuôi mèo, Vương gia nói gì cũng đúng.

Về chuyện không thể ôm, càng không thể để mèo lên giường, Điền Chính Quốc đoán thật ra Vương gia cũng không thích mèo, không thích lông mèo, nếu y ôm hay để mèo trèo lên giường thì sẽ dính lông mèo.

Điền Chính Quốc lập tức đồng ý: “Được, ta không ôm, cũng không để nó trèo lên giường.”

Y hồn nhiên không biết, Kim Thái Hanh không cho y ôm, cũng không cho mèo trèo lên giường, đơn giản chỉ là không muốn Điền Chính Quốc bị phân tâm quá nhiều.

Mèo là được mấy người Kim Từ Quân thắng được mang tới, trước đó nói là Kim Từ Quân nuôi, Vương gia không có ở nhà sẽ ôm tới cho y chơi, bây giờ Vương gia đổi ý, Điền Chính Quốc liền nói với Kim Từ Quân: “Ta có thể đem mèo về vương phủ không?”

Kim Từ Quân hào phóng vung vung tay: “Đương nhiên là được.”

Điền Chính Quốc nói cảm ơn sau đó lại nói tạm biệt với bọn họ, lúc này mới nằm lại về trong lòng Kim Thái Hanh, ra hiệu hắn có thể đi, trước khi đi Kim Thái Hanh liếc mắt nhìn Kim Từ Quân một cái, giọng nói bình thản nói với hắn một câu.

“Ngươi không cần nhổ thảm lông nữa.”

Kim Từ Quân: “???”

Hắn bị phạt cũng không hiểu gì, bây giờ được miễn phạt cũng không hiểu gì.

Ngũ ca của hắn làm việc không có lý do gì như vậy sao?

Đầu Kim Từ Quân đầy dấu chấm hỏi, nhưng hắn không dám hỏi Kim Thái Hanh, chỉ có thể kìm nén chờ hai người rời đi mới quay đầu hỏi hai người còn lại: “Các ngươi nói xem Ngũ ca ta sao vậy? Thật chẳng hiểu làm sao mà đang yên đang lành phạt ta nhổ thảm lông, không bao lâu sau lại không phạt nữa, huynh ấy đang làm gì?”

Cố Phố Vọng bình tĩnh nói: “Ngươi nên tạ ơn Vương phi đi, nếu không có y thì đừng nói là nhổ thảm lông, sợ là hôm nay mạng ngươi cũng không giữ nổi.”

Kim Từ Quân: “???”

Là sao? Sao phải tạ ơn Quốc ca?

Kim Từ Quân không thể nào hiểu được: “Ta tạ ơn Quốc ca làm gì? Sao y lại bảo vệ tính mạng ta? Ngươi có ý gì?”

Hắn vừa mở miệng là liên tiếp hỏi tại sao, Tưởng Khinh Lương không nhìn nổi, nhắc nhở: “Vừa nãy ngươi đặt tay lên vai y, ngươi không thấy ánh mắt Ngũ ca của ngươi sao? Suýt chút nữa ta đã nghĩ huynh ấy sẽ trực tiếp hạ lệnh cho người chặt hai cái tay của ngươi rồi.”

Nhắc đến việc này, Kim Từ Quân cũng nghĩ tới, hắn nghi ngờ: “Ta chỉ đặt tay lên vai mà thôi, Ngũ ca trừng mắt nhìn ta làm gì? Ta chỉ đặt tay lên vai thôi, huynh ấy có cần thiết phải làm vậy không?”

Tưởng Khinh Lương không nói nổi hắn: “Ngươi không thấy Ngũ ca ngươi sủng Quốc ca bao nhiêu sao? Kết cục của Mai Phi như thế nào không cần phải nhắc lại, đến cả đi đường cũng không nỡ để Quốc ca tự đi, cả dấm chua của con mèo cũng ăn, không cho Quốc ca ôm cũng không cho mèo lên giường.”

Kim Từ Quân kinh ngạc nói: “Hả? Sủng cái gì? Không phải Ngũ ca ta luôn bắt nạt Quốc ca sao?”

Tưởng Khinh Lương: “Ngũ ca ngươi cam lòng là người bị bắt nạt thì được.”

Kim Từ Quân: “Không phải, ngươi nghe ta nói này, mỗi lần ta gặp Quốc ca, không phải tay y bị Ngũ ca nắm ra dấu thì chính là bị thương ở chân không đi được, khắp nơi đều bị thương, đó không phải là bị Ngũ ca của ta bắt nạt sao?”

Tưởng Khinh Lương: “...”

Cố Phố Vọng: “...”

“Ngươi -----“ Tưởng Khinh Lương khó khăn nói: “Ngươi nghĩ cho kỹ đi, Ngũ ca của ngươi muốn dằn vặt người nào còn có thể không đổ máu hả? Làm sao có khả năng chỉ nặn ra một dấu tay, trừ khi...”

Kim Từ Quân nghe vậy thì như bị sét đánh.

Đúng ghê, nếu Ngũ ca thật sự không thích Quốc ca đã sớm đuổi người đi rồi, không đến nỗi giữ lại dưới mí mắt mà dằn vặt như thế.

Huống hồ nếu là tình huống bình thường Ngũ ca muốn dằn vặt ai thì cường độ chắc chắn sẽ không nhỏ như vậy, chỉ nặn ra dấu tay sao, huynh ấy có thể chặt cả cánh tay người ta.

Như vậy, sự thật chỉ có một.

Bọn họ “đánh nhau” trên giường.

Kim Từ Quân: “...”

Kim Từ Quân: “???”

Bỗng nhiên hắn tỉnh ngộ, sau đó mặt thộn ra như tên ngốc, cuối cùng rơi vào trạng thái đóng băng: “Hèn chi mỗi lần ta tìm Quốc ca, Ngũ ca đều thay đổi hình thức mà trừng trị ta. Ta còn nghĩ ngay cả ta cũng bị Ngũ ca hãm hại thành như vậy, không biết Quốc ca đã bị dằn vặt đến mức độ nào rồi, suốt ngày ta lo y sẽ chịu không nổi, ngày nào cũng lo cho y, hễ rảnh rỗi là chạy tới đưa đồ chơi cho y.”

“Ta...”

Kim Từ Quân nghẹn ngào: “Thì ra kẻ ngu dốt là ta.”

Tưởng Khinh Lương không chỉ không thông cảm chút nào, còn đứng đó cười sặc sụa: “Ha ha ha ha không biết Quốc ca đã bị dằn vặt đến mức độ nào, đi ra đi vào đều có Vương gia ôm, ăn cơm có Vương gia đút, Quốc ca thật sự bị “hành hạ” quá là thảm luôn, nghĩ cũng không nghĩ ra nổi!”

Kim Từ Quân la một tiếng khóc lên: “Ta ngu quá mà, sao ta lại ngu dữ vậy trời...”

Banner timviec

Những ngày Ngũ ca không có nhà, hắn đến Kim vương phủ lén lút đưa đồ chơi mới cho Quốc ca giải sầu, còn muốn y thân thiết với mình hơn.

Hu hu hu.

Thật là đau lòng.

Giải sầu cái gì, cuối cùng Quốc ca lại là người vui vẻ nhất.

Không được, hắn nhất định phải quậy một trận ra trò!

Về lều vải, Điền Chính Quốc được đặt trên giường nhỏ, y ngồi xuống, chậm chạp cuốn ống quần lên: “Vương gia, bôi thuốc.”

Y cúi đầu nhìn, lấy ngón tay đụng nhẹ lên vết thương, giữa đùi bị trầy da một mảng, rất đau.

Kim Thái Hanh đem thuốc bôi tới liếc mắt nhìn một cái, nơi bị trầy da thịt vốn đã trắng nõn, bây giờ đỏ hồng lên, xinh đẹp, hình ảnh vô cùng xinh đẹp.

“Để chân lên.”

Kim Thái Hanh chậm rãi lên tiếng, hắn nắm lấy mắt cá chân Điền Chính Quốc, gác một chân của y lên tay vịn ghế, để hắn dễ dàng bôi thuốc.

Đây là một tư thế bị tách ra, thật sự rất kỳ lạ, vốn không hối hận vì để Vương gia bôi thuốc, bây giờ Điền Chính Quốc đột nhiên rất hối hận, dù sao nơi bị thương rất gần chỗ nhạy cảm.

Giọng hắn bĩnh tĩnh, nhưng trong mắt lại cực kỳ tối tăm.

Điền Chính Quốc chột dạ nói: “Hay là... để ta tự bôi đi?”

Kim Thái Hanh không đổi sắc mặt: “Quên mất chính em đã nói gì sao?”

Điền Chính Quốc nắm lấy khăn trải giường, sốt sắng nói: “Nhưng ta quên mất chỗ này không phải sau lưng, tay và chân bị thương cũng không giống nhau.”

Kim Thái Hanh hỏi y: “Sao lại không giống?”

Điền Chính Quốc đột nhiên bị hỏi, chớp chớp mắt không trả lời được, Kim Thái Hanh đợi vài giây, ngón tay phết lấy thuốc bôi, bắt đầu bôi thuốc cho y.

Đầu ngón tay chạm lên vết thương, lông mi Điền Chính Quốc run lên.

Đau.

Động tác của Kim Thái Hanh rất nhẹ, cũng rất dịu dàng, nhưng dù là vậy thì da thịt chỗ này cũng quá mềm mại, Điền Chính Quốc không chịu được, nhẹ nhàng lấy hơi: “Vương gia, đau, đau quá, huynh nhẹ chút.”

Động tác của Kim Thái Hanh lại nhẹ hơn chút, giống như chỉ phớt nhẹ qua, nhưng Điền Chính Quốc vẫn không chịu được, y lắc đầu lia lịa: “Vương gia, đau, vẫn đau lắm.”

Y kêu đau không ngừng, Kim Thái Hanh cũng không có cách nào bôi thuốc cho y tiếp, rũ mi mắt nhìn một chút, trên vết thương của Điền Chính Quốc được Kim Thái Hanh thoa không ít thuốc, sau đó hắn từ từ cúi đầu.

Một chốc, ẩm ướt.

Lông mi Điền Chính Quốc run lên, bởi vì đau mà siết chặt đệm mềm, bây giờ lại bởi vì ngứa, ngón tay siết chặt, sau đó y như phát hiện ra điều gì, thân thể cứng đờ.

Là lưỡi.

Vương gia đang dùng lưỡi bôi thuốc cho y.

Cảm xúc nhỏ bé không đáng kể, đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt qua như lông chim, lần này không đau, không đau chút nào nhưng cực kỳ ngứa, hơn nữa... sao có thể dùng lưỡi chứ.

Điền Chính Quốc mềm tay đẩy hắn: “Vương gia, không cần như vậy, lấy tay bôi là được rồi, đau ta cũng có thể nhịn, thiệt đó.”

Bị y đẩy một cái Kim Thái Hanh mất đi tư thế dùng lực tốt nhất, Điền Chính Quốc nhẹ nhàng hít khí một hơi, giọng nói cũng nhẹ thêm: “Thiệt, thiệt đó.”

Vốn dĩ không muốn để ý tới thiếu niên yếu ớt như thế nào, Kim Thái Hanh rõ ràng hơn ai khác, y không thể chịu đau, cũng không biết nghĩ tới điều gì, Kim Thái Hanh ác liệt mà khẽ nhếch môi, từ từ ngẩng đầu lên.

“Đau cũng có thể nhịn?”

Hắn lặp lại một lần, sau đó gật nhẹ đầu, như Điền Chính Quốc mong muốn mà đổi về ngón tay bôi thuốc cho y.

Biết rằng không thể so sánh với nhau nhưng dù thế nào thì mỗi lần ngón tay thoa thuốc tới đâu Điền Chính Quốc đều đau đến khó chịu tới đó, thậm chí lúc đầu còn nhịn được, nhưng từ từ nhịn rồi lại nhịn, nước mắt lại rơi không ít, có chút không thể nào nhịn nổi nữa, hừ nhẹ vài tiếng.

“Đau?”

Động tác của Kim Thái Hanh dừng lại, ngậm cười hỏi Điền Chính Quốc.

Điền Chính Quốc cắn chặt ngón tay chậm chạp gật đầu, vẻ mặt Kim Thái Hanh như thường hỏi y: “Đau thì nói, đừng cắn ngón tay?”

Điền Chính Quốc do dự một chút, Kim Thái Hanh thấy vậy tiếp tục bôi thuốc cho y, đầu ngón tay dùng sức một chút, ấn lên da thịt mềm mịn như tuyết, lúc này Điền Chính Quốc đau đến tê cả da đầu, y không chịu nổi, cũng không nhịn nổi nữa: “Đau quá, Vương gia, đừng dùng ngón tay.”

Nhưng lần nay Kim Thái Hanh không làm theo ý của y nữa.

“Muốn đổi cũng được.”

Đầu lưỡi hơi chuyển động, dường như trên đó còn lưu lại hương vị ngọt ngào trên da thịt của thiếu niên, Kim Thái Hanh cảm nhận dư vị một hồi lâu, cười hờ hững: “Bản vương nhọc nhằn khổ sở bôi thuốc cho em, dù sao cũng nên đòi một chút thù lao của em chứ nhỉ?”

Điền Chính Quốc mờ mịt hỏi hắn: “Thù lao gì cơ?”

Kim Thái Hanh nắm cằm y, hầu kết chuyển động, ánh mắt nhẹ rũ xuống nhìn Điền Chính Quốc, ngón tay sạch sẽ xoa nhẹ lên đôi môi của Điền Chính Quốc, không hề che giấu dụ.c vọng dưới đáy mắt chút nào: “Em nói xem.”

Hết chương 64.

Tác giả có lời muốn nói:

Vương gia (ngoài mặt): Bản vương nhọc nhằn khổ sở bôi thuốc cho em...

Vương gia (trong lòng): Bắt nạt thật sướng!

Vương gia cũng coi như là ăn hiếp người ta rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #vui#về