06.
(w) : r16(?).
──★ ˙ ̟
đức duy vẫn luôn không dám nói về chuyện tin tức tố. hắn tiếp cúc với cậu đủ lâu, ít nhiều hiểu rõ chuyện trước đây của quang anh.
hắn bề ngoài có vẻ không an phận thích đấu đá, vừa độc ác vừa tàn nhẫn, nhưng bên trong lại là cậu trai dễ mềm lòng.
ban đầu hắn cảm thấy quang anh chỉ là một omega đẹp trai mà thôi, nhưng bây giờ không chỉ đẹp trai mà còn nỗ lực, là một người đặc biệt tốt.
hắn không muốn cậu cảm thấy, bản thân mình chỉ vì tin tức tố mới tiếp cận cậu.
thời gian trôi qua thật nhanh, quang anh đã chuyển đến đây một học kỳ. học kỳ này trôi qua thoải mái hơn tưởng tượng, cậu không chỉ hoà nhập với tập thể mà còn kết thêm nhiều bạn bè mới, tất cả đều có công của hoàng đức duy hắn.
cậu luôn cảm thấy giữa a và o vẫn sẽ có tình bạn trong sáng. vì thế cậu rất tự nhiên biến đức duy thành bạn bè tốt, anh em tốt của mình.
cho dù bên ngoài không ít người đồn cả hai đang yêu đương, nhưng cậu đều không để trong lòng.
tầm giữa tháng sáu, trời nóng như thiêu đốt. trước khi nghỉ học trường sẽ tổ chức liên hoan văn nghệ.
ngoài mỗi lớp đều phải diễn một tiết mục ra, ban văn nghệ của trường cũng nhận đăng ký tiết mục cá nhân khác. từ khi quang hùng nghe quang anh hát một lần, liền quấn lấy cậu xin cậu đăng ký.
nhưng tiết mục tốp ca của lớp cũng cần phải luyện tập. lúc tập hát, cả hai người đều cao nên phải đứng ở giữa hàng cuối cùng.
đức duy lén lút nhìn người bên cạnh, quang anh làm việc gì cũng nghiêm túc, cả hai cầm chung tờ giấy có lời bài hát.
hắn nghe quang anh cất giọng hát, cảm thấy hay hơn so với những người khác rất rất ngiều, trần minh hiếu dùng ánh mắt ghét bỏ bắt gặp được cảnh ấy, nghiêng đầu thì thầm với to nhỏ với trần đăng dương.
- tớ thấy duy nó u mê lắm rồi, đây chắc chắn không phải vấn đề của tin tức tổ.
- tớ cũng cảm thấy... cậu ấy có phải bị thứ gì đó câu hồn rồi không?
- đây chính là sức mạnh của tình yêu đó.
- nhưng mà hai người họ đâu có yêu đương. quang anh nói với tớ họ chỉ là bạn bè.
trần minh hiếu trầm mặc, cảm thấy hai con người này thật hết thuốc chữa
sau khi luyện tốp ca xong, cậu dự định đến phòng học âm nhạc luyện đơn ca. hắn như một chú chó lớn đi theo sau cậu, sát sao bám lấy.
trong không khí đều là hoóc-môn chạy loạn, quang anh luôn tò mò mùi vị tin tức tố của đức duy.
ởmặt nào đó, người này thật sự đáng sợ khi kiểm soát mạnh mẽ như thế, không ai trong trường từng ngửi thấy tin tức tố của hắn cả.
- c..cậu theo tớ làm gì, cứ về lớp đi.
- không cần quản tớ, cậu cứ tập hát đi, tớ chỉ ngồi im nghe thôim
sau khi cả hai đến phòng âm nhạc, hắn thực sự yên lặng ngồi trên ghế nhìn cậu luyện hát, không quấy nhiễu dù chỉ một chút.
quang anhh vừa hát vừa cảm thấy có hơi nóng nực. nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời gần như đã lặn, thời tiết tháng mười cũng không nóng thế này.
cậu cảm thấy bản thân đổ mồ hôi, không chỉ nóng mà còn ngứa ngáy khó giải thích được. cậu đứng không vững nên tựa vào tường, tin tức tổ trong chớp mắt lập tức tràn ra.
đức duy ngồi cách đó không xa bị kích thích, hắn không dám lại gần, chỉ có thể khống chế bản thân, đứng dậy để mở cửa phòng nhạc.
kết quả cửa vẫn luôn tốt lại đột nhiên mở không ra, hắn đập mạnh vào cửa, nhưng cũng không có ai đến mở.
- hoàng đức duy, cậu qua đây, mau qua đây!
quang anh cảm thấy tầm mắt mờ mịt, tin tức tố của cậu khiến tin tức tố của hắn cũng chậm rãi lan toả.
khắp phòng tràn ngập hương hoa và hương trái cây thanh mát. cậu trong tiềm thức muốn tìm kiếm thêm nhiều tin tức tố của alpha.
- miếng dán ức chế của cậu ở đâu, tơ giúp cậu tìm.
- cặp sách, ở lớp học...
- tiểu tổ tông! kỳ phát tình của cậu mà không đem theo miếng dán ức chế à?
- thứ quỷ này ai biết khi nào đến chứ? cậu qua đây có được không?
quang anh cảm thấy bản thân sắp ngất đi, chỉ có thể đưa tay đợi cái ôm từ đức duy.
hắn cắn răng đi tới, dùng sức siết chặt cậu vào lòng. sau đó giải phóng tin tức tố của bản thân, an ủi người trong vòng tay mình.
độ tương xứng cao quả nhiên khác biệt. quang anh thoải mái hơn rất nhiều sau khi nhận lấy tin tức tố của đức duy.
cả người cậu đều toả nhiệt, hắn là liều
thuốc giải duy nhất chữa được triệu chứng của cậu.
hắn ôm lấy cậu, nhưng trong người quang anh đòi hỏi nhiều hơn nữa, đức duy nhìn chằm chằm gáy của cậu.
tuyến thể sưng đỏ lên, khiến hắn chỉ muốn cắn lên đó, tiêm tin tức tố của hắn vào để cậu tràn ngập mùi vị của hắn, thuộc về hắn, là của hắn.
hoặc trực tiếp ấn cậu xuống sàn, cởi bỏ bộ đồng phục trên người để lộ vòng eo trắng ngần ra.
đức duy toan nhắm mắt lại niệm chú đại bị, muốn cho tâm hồn mình thanh thản trong sáng, lại nghe thấy quang anh nhỏ giọng, nỉ non gọi hắn
- duy, cho tớ ấn ký đánh dấu tạm thời đi.
- hả?
- tớ rất khó chịu, muốn chết rồi.
- cậu kiên trì một chút được không? tôi đã gửi tin nhắn cho hiếu rồi, cậu ấy lập tức sẽ...
quang anh ôm lấy eo hắn, giống như động vật nhỏ cọ cọ cằm của hắn.
- anh, cho tớ cắn...
đức duy thề rằng hắn thậm chí có thể nghe thấy tiếng sợi dây lý trí của bản thân đứt "phựt" một cái, vì chữ "anh" phát ra từ miệng cậu.
đống chú đại bi định niệm trong đầu đã hoàn toàn thay thế bởi đống suy nghĩ đen tối. hắn xoa xoa mái tóc đen mượt của cậu.
- có hơi đau đấy, không chịu được thì cắn tớ.
hắn ghé đầu nói bên tai cậu, sau đó cúi xuống tìm tuyến thể của cậu. trước tiên hôn vài cái lên cổ quang anh, rồi lại hôn lên tuyến thể đang sưng đỏ để vỗ về cậu.
quang anh nắm chặt vạt áo hắn, cơn nhói đau khiến cậu phát ra tiếng rên rỉ khe kẽ, cúi đầu để lộ tuyến thể bị hắn cắn vào.
khoảnh khắc tin tức tố được tiêm vào, hai chân cậu mềm nhũn như không xương, đứng cũng không vững.
đức duy ôm lấy eo của cậu, còn cậu thì bám lấy cánh tay hắn. sau khi đánh dấu tạm thời kết thúc, hương hoa nhài trong không khí đã dần dần biến mất.
quang anh ngửi thấy hương trái cây chua chua ngọt ngọt trên người đức duy, cuối cùng cũng đã bình tĩnh trở lại.
──★ ˙ ̟
h-hình như cũng không phải r16 gì đâu...nhỉ?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com