Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHAP 2

Mấy năm này Yuri bay khắp nơi trên thế giới, Yuri quả thật uống qua không ít cà phê ngon. Cho dù là trải qua bình xét, đoạt giải quán quân hay kĩ thuật được truyền qua nhiều đời, nhưng trong lòng dường như luôn có một côt tiếc nuối, cảm thấy thiếu một vị gì đó, cho nên, trong lúc vô tình, Yuri đã dưỡng thành sự yêu thích cà phê, tìm kiếm loại cà phê Yuri nghĩ đến kia.

Mà Yuri cũng có thể hiểu rõ dụng ý của vị đại diện nhà máy tư nhân này khi dẫn Yuri tới đây, đơn giản đúng là muốn cho Yuri vui vẻ, xem có thể sớm một côt giải quyết hợp đồng của bọn họ hay không.

"Tổng giám đốc Kwon, cô không nên xem thường quán cà phê này, tôi dám cam đoan, cô uống cà phê cô chủ pha xong, chắc chắn sẽ không muốn uống cà phê ở những nơi khác."

"Vậy sao? Lợi hại như vậy? Vậy tôi thực sự nên thưởng thức tay nghề của cô chủ nơi đây rồi."

Đẩy cửa ra, tiếng chuông gió trong trẻo dễ nghe truyền vào trong tai, theo sát là một giọng nói non nớt mà vang dội, hướng về phía bọn họ hô lớn.

"Hoan nghênh đã tới!"

Nghe được giọng non nớt này, gặp nhóc khoảng 6, 7 tuổi trước mắt, Yuri sửng sốt một hồi lâu, nhăn mày.

Có lầm hay không? Quán cà phê nhỏ như vậy lại có lao động trẻ em?

"Cô à, xin hỏi các cô có mấy người?"

Yulhyun ngước đầu, lễ phép hỏi như người lớn, bộ dạng vô cùng thuần thục.

"Người bạn nhỏ, cháu tuổi này là nên ở nhà đọc sách làm bài tập, không nên tới nơi này đi làm."

Yuri không nhịn được chỉ dạy Yulhyun.

"Tổng giám Kwon, nhóc không phải tới đi làm. Nhóc là con của cô chủ, sau khi tan học đều sẽ tới nơi này hỗ trợ mẹ. Chớ nhìn nhóc tuổi còn nhỏ, nhóc rất biết buôn bán đấy."

"Vậy sao?"

Mặc dù nhóc là con của cô chủ, nhưng một đứa bé không đi học cho tốt lại bận rộn buôn bán, cũng không phải là chuyện tốt."Tuổi này buôn bán làm gì? Chuyên tâm đi học mới là việc chính, cháu nhanh đi làm bài tập, gọi người lớn tới tiếp đón."

Yuri vừa dứt lời, liền tìm chỗ ngồi xuống, nhưng Yulhyun không có nghe lời của Yuri, còn nhắm mắt theo đuôi đi lên trước, hơn nữa còn đưa thực đơn lên.

"Gọi người lớn tới, bọn cô muốn dùng cà phê, cháu nhanh đi làm bài tập, nếu không thành tích sẽ kém hơn những bạn học khác đó."

"Cháu bây giờ là thay mặt cô chủ, cháu sẽ bán cà phê. Còn nữa. . . . . . cô à, ở lớp cháu luôn đứng thứ nhất, thầy giáo còn nói cháu là gia sư nhỏ. Hơn nữa, thầy nói rằng bé ngoan về nhà phải giúp đỡ umma làm việc nhà, umma cháu rất vất vả, cho nên giúp umma là việc cháu nên làm."

Đứa bé hiểu chuyện như vậy thật sự khó thấy, khách hàng xung quanh nhìn Yuri có ý rằng Yuri không hiểu chuyện, Yuri không nhịn được mỉm cười, nhìn về phía nhóc có ý khen ngợi.

"Cô muốn gọi cà phê à? Có cần cháu giới thiệu không? Đồ ăn và điểm tâm ở chỗ của cháu rất ngon, cà phê cũng rất ngon." Yulhyun cao giọng hỏi.

"Yulhyun à, nhờ cô chủ pha giúp hai ly cà phê đặc biệt ở đây cho Tổng giám đốc Kwon, được chứ?"

"Không được, cháu không phải vừa mới nói cháu thay mặt cô chủ sao? Umma cháu vừa mới đi ra ngoài làm có việc rồi, không thể pha cà phê đặc biệt, cháu nhờ cô Sunny pha cà phê đặc biệt có được không?" Yulhyun vội vàng giải thích.

"Như thế thì. . . . . . tổng giám đốc Kwon, thật xin lỗi."

"Không sao, sau này sẽ có cơ hội, tôi thấy hôm nay tạm thời thế này đã."

Đối với cà phê Yuri không có côt mong đợi gì, Yuri xoay người chuẩn bị rời đi thì Yulhyun lại kéo tay của Yuri lại. Yuri dừng lại bước chân, nhìn xuống cái đầu của nhóc bên dưới.

"Cô à, cô khoan hãy đi."

"Có chuyện gì không?"

"Để biểu đạt áy náy của cháu, cháu mời cô ăn điểm tâm umma cháu đặc chế."

"Không cần phiền toái thế. . . . . ."

"Không phiền toái!"

Yulhyun sợ Yuri đi mất, vội vàng chạy đi mở ra tủ lạnh, bưng món điểm tâm ngọt Seohyun đặc chế ra, Yuri chóng trở lại chỗ ngồi trước.

"Đây là bánh quy do chính tay umma cháu làm, ăn rất ngon, mời cô ngồi xuống từ từ thưởng thức."

Yuri luôn luôn không thích bị người ta ép buộc, nhưng đối với Yulhyun Yuri lại không thấy vậy. Nhóc vẻ mặt tươi cười, còn có thái độ rất thân thiết, cũng làm cho người khác không thể ghét nhóc.

Lòng dao động, Yuri làm theo mong muốn của Yulhyun, ngồi xuống.

"Nếu như ăn không ngon, về sau cô sẽ không tới nữa đó."

"Là do umma làm, ăn nhất định sẽ rất ngon."

Yulhyun gật đầu cam đoan.

Nhóc này, mở miệng ra là nhắc tới umma, Yuri hiểu được nhóc rất thương umma, nhưng người khác chưa chắc đã cảm nhận được. Đối với đề tài của nhóc, Yuri cảm thấy rất buồn cười, đối với hương vị bánh quy cũng cảm thấy rất hứng thú.

Thật kỳ lạ, bánh quy kia vừa vào miệng, tay của Yuri liền không thể dừng lại. Yuri không phải chưa từng ăn loại bánh ngon hơn, nhưng bánh quy này như có một ma lực đặc biệt, làm cho người ta yêu thích không buông tay.

Yuri đầu hàng, nói với Yulhyun.

"Mời cô Sunny pha hai ly cà phê sở trường đến đây đi."

"Có ngay! cô Sunny, hai ly Cappuccino!"

Người tuy nhỏ nhưng thanh âm lại rất lớn, nhìn nhóc mừng rỡ. Yuri thầm nghĩ chỉ là cà phê mà lại vui mừng như vậy sao?

Giờ phút này, Yuri không thể không đồng ý với cách nhìn của tổng quản lý Han: nhóc này, thật sự rất biết cách làm ăn.

Trời mưa, cảnh vật ngoài cửa xe giống như đang khóc, cảnh mưa làm lòng Yuri không hiểu sao dấy lên một nỗi buồn.

Không nên như thế, tuy Yuri là người Hàn Quốc, cũng nghe nói Yuri học trung học ở Hàn Quốc, nhưng chuyện xảy ra ở trường khi đó Yuri đều quên tất cả, sau này sang nước ngoài sống, quay về Hàn Quốc mới hai năm, nên Yuri không nên có loại tình cảm kỳ quái này với Hàn Quốc.

"Tổng giám đốc, công ty SM gọi điện, nói rằng buổi chiều phải công bố. Vì người mẫu ở nước ngoài không kịp trở về, muốn thay đổi thời gian, chờ xác định được thời gian sẽ liên lạc chúng ta."

"Đã biết."

"Vậy cô muốn trực tiếp về công ty sao?"

"Ừ. . . . . ."

Công việc của Yuri chất đống như núi, nên về công ty. Nhưng đang ở thời điểm chuẩn bị đồng ý, trùng hợp Yuri lại thoáng nhìn thấy bảng hiệu quán cà phê Only U nho nhỏ, theo bản năng, Yuri nói với trợ lý một tiếng: "Dừng xe."

Yuri nhớ tới lời giới thiệu của tổng quản lý Han, nhớ lại nhóc con tinh quái thay mặt cô chủ, hơn nữa mưa khiến không khí trở nên ẩm thấp, lành lạnh, làm người ta u buồn, cho nên Yuri quyết định vào quán cà phê Only U uống tách cà phê nóng, nâng cao tinh thần.

"Tôi đi uống ly cà phê, cậu đỗ xe rồi vào sau."

Dặn dò xong, Yuri đẩy cửa xe ra, bật cây dù, chậm rãi đi về phía ngõ hẻm hẹp, từng bước một tới gần quán cà phê.

Đẩy cửa ra, vẫn là mùi cà phê thơm xông vào mũi, cùng với tiếng chuông gió trong trẻo, nhưng lần trở lại này, đáp lại Yuri không phải là giọng non nớt của một đứa trẻ mà là giọng nữ dễ nghe, trong trẻo như tiếng chuông gió.

Yuri khẳng định người kia không phải Sunny, bởi vì giọng của Sunny ,Yuri nghe lần trước và giọng nói này rất khác biệt. Chất giọng này rất dễ nghe, trực tiếp làm đáy lòng người khác dao động.

Tim của Yuri như bị một vật gì đó đập mạnh vào, khiến Yuri sững sờ dừng bước.

Không nghe thấy tiếng bước chân cùng âm thanh yêu cầu đồ ăn, Seohyun đưa cà phê tới một bàn khách đã yêu cầu, nghi ngờ nhìn về hướng cửa ra vào, lên tiếng lần nữa chào hỏi khách hàng.

"Hoan nghênh đã tới. . . . . ."

Ngẩng đầu đối mặt Yuri, ly cà phê trong tay Seohyun rơi xuống sàn, vỡ thành nhiều mảnh bừa bãi dưới đất.

Nhưng Seohyun không hề để ý ly cà phê bị rơi vỡ, chằm chằm nhìn người trước mặt.

Ba năm, Seohyun nghĩ rằng đời này sẽ không gặp mặt lại, rằng cô đã quên hoàn toàn, nhưng gặp lại Yuri lúc này, cô đã biết, ba năm nay cô vẫn đang dối mình gạt người.

Muốn quên một người đã từng yêu sâu đậm, không hề dễ dàng.

Nhưng mấy năm nay Seohyun đều đem tình cảm của mình cất giấu rất tốt, không lộ ra bất cứ dấu vết gì, nếu như Yuri không xuất hiện, Seohyun mới có thể tiếp tục giấu đoạn kí ức kia đi.

Seohyun không hiểu, lại rất tức giận, người này vì sao đột nhiên xuất hiện ở đây.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com