Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

35

Thêm một ngày nữa nằm ì trên giường như thể đã hòa tan vào nó, Lisa nhặt điện thoại lên rồi đặt xuống, bầu mắt nặng ngàn cân, cô không biết mình đang chờ đợi điều gì nữa. Điện thoại đã sắp cạn kiệt năng lượng, cô cũng chẳng buồn với tay lấy dây sạc ở cạnh giường. Chờ cho đến khi vạch pin cuối cùng nhấp nháy, màn hình tối lại, Lisa mới chịu nhắm mắt để đi ngủ.

Cảm giác ấy khi cuối cùng cũng có một thông báo hiện lên màn hình nhưng lại chẳng phải từ nơi cô đang mong chờ. Lisa ngồi dậy trên giường khi mặt trời đã mọc, nhìn trân trân vào màn hình dần sáng khi được cắm dây sạc.

Mẹ: chuẩn bị hành lí đi, sáng mai mẹ đón ra sân bay

Chẳng cần phải dài dòng, Lisa cũng biết được rằng năm nay cô sẽ dành cả kì nghỉ hè ở Thái Lan. Trước kia thì ghét lắm, vì đã quen với quê nhà nên cô chẳng đi đâu, chỉ quanh quẩn trong nhà cùng với đám anh em họ là cùng. Nhưng năm nay thì cô coi cuộc gọi đó như vị cứu tinh, ít ra mùa hè này cô sẽ có lí do để không phải gặp lại Chaeyoung và Jennie dù vô tình hay cố ý. Cô cần thời gian để sắp xếp lại rắc rối trong đời, và chấp nhận sự thật là mình đã thức dậy khỏi một giấc mơ tưởng chừng không hồi kết nữa.

Lisa còn một ngày trước khi tạm thời rời khỏi Hàn Quốc, ở nhà cũng cạn kiệt đồ ăn vặt, cô quyết định ra ngoài mua một chút đồ để đem theo về quê. Không chần chừ thêm, Lisa cuối cùng cũng có lí do thiết thực để ra được khỏi giường. Cô chải tóc, mặc một chiếc áo sơ mi bên ngoài áo phông và quần đùi rồi cầm theo điện thoại cùng ví, bước ra khỏi nhà. Những tia nắng đầu tiên mà cô cảm nhận được từ lúc bước vào mùa hè rơi xuống trên da. 

Tâm trạng vẫn không vì vậy mà tươi sáng hơn, nhưng ít nhất lúc này cô cũng cảm thấy cuộc sống đang vận hành trở lại. 

Lisa bước vào trung tâm thương mại, kéo theo xe đẩy và nhặt bừa một vài món đồ ăn vặt vào bên trong, cô sẽ chất đầy cả một vali với chúng. Nghĩ về những tháng ngày ăn chơi phè phỡn ở quê nhà, Lisa cảm thấy tương lai dù còn mù mịt nhưng cũng nhẹ nhõm làm sao. 

Năng lượng trong cô vừa nhích lên được đôi chút nhờ ánh nắng mặt trời thì liền tụt xuống đáy sau khi nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc ở trước quầy thực phẩm đông lạnh.

Lisa nuốt nước bọt, cổ họng nhanh chóng nghẹn lại. Kí ức về đêm dạ hội quay trở lại như sét giáng xuống đầu, cô bắt đầu cảm thấy chóng mặt và thật sự mong rằng đây chỉ là ảo giác. 

Cô muốn vắt chân lên cổ mà chạy đi, nhưng toàn bộ năng lượng trong người đã bị rút cạn và trả về với lòng đất. 

Cho nên cô đứng đực ra ở đó, ánh mắt dán chặt lên thân hình mỏng manh phía trước, thầm mong rằng em sẽ không nhìn thấy cô. Nhưng năng lượng cạn kiệt đâu có nghĩa là cô có khả năng biến mất khỏi thế giới này? 

Ánh mắt của Chaeyoung chạm vào cô, rất nhanh chóng rời đi, nhưng rồi khi cảm nhận được cô vẫn đang nhìn em, Chaeyoung lại quay đầu nhìn cô. Không thể đoán được cảm xúc sau đôi mắt đó, y hệt như cái đêm dạ hội đó vậy. Nếu không vô tình chứng kiến Chaeyoung đứng khóc bên ngoài hội trường thì Lisa đã tưởng rằng em hoàn toàn vô cảm với kết cục của hai người.

Cô không chắc mình nên cảm thấy thế nào về điều đó nữa.

Chaeyoung lẽ ra phải nhìn cô như thể muốn ểm bùa chú thâm độc lên cô mới đúng, nhưng em chẳng thể hiện gì cả. Gương mặt đó đã từng phong phú đủ thể loại cảm xúc nhưng giờ đây... nó phẳng lặng, như mặt hồ đã đóng băng. Lisa chưa từng nghĩ chuyện này lại đáng sợ tới vậy, cơ bản cô còn chưa từng nghĩ ngày kế hoạch bại lộ sẽ xảy ra. 

Cô tưởng rằng mọi thứ sẽ luôn ở trong tầm kiểm soát.

Mặc dù Chaeyoung luôn là nhân tố khiến cho những kế hoạch của cô trật khỏi đường ray, nhưng lần này chẳng phải lỗi của ai khác ngoài chính Lisa. Cho nên cô không biết phản ứng thế nào, cô nên tức giận hay không, hay là thất vọng bản thân, hay là tuyệt vọng... có lẽ là tất cả những điều trên dồn lại. 

Vậy mà lại một lần nữa, cô muốn chết vì cái miệng của mình. 

-Chaeyoung...! -Cô lên tiếng, nhanh như một tiếng nấc, khi Chaeyoung đang chuẩn bị quay người bước đi. 

Em khựng lại, ánh mắt không còn ở trên người cô nữa. 

Bỗng dưng được cho một cơ hội để giải thích, nhưng Lisa chưa kịp chuẩn bị gì cả, cô cứ trân trân đứng nhìn thời gian trôi qua một cách vô ích. Khi bộ đếm trong đầu Chaeyoung reo lên, em sẽ ngay lập tức bước đi mà không thèm quan tâm Lisa sẽ định làm gì nữa.

-Thật ra tôi có mất trí nhớ, có lẽ cậu cũng nghe rồi... tôi thật sự bị mất trí nhớ tạm thời... chỉ là vì không biết phải thay đổi cách đối xử với cậu như thế nào nên tôi tiếp tục... -Lisa lắp bắp, trong tất cả những điều cô có thể nói với em, đây hẳn là điều tệ nhất.

Chaeyoung vẫn lặng im, điều đó càng khiến cho Lisa cảm thấy bức bối, cô đã nghĩ tới trường hợp em thưởng cho cô một cái bạt tai sau lời biện hộ ngu ngốc vừa rồi. Nhưng việc em không phản ứng với nó càng khiến cô thấy lo sợ hơn.

-Tôi... cũng chẳng biết chứng minh... cho cậu như thế nào nữa... nhưng đúng là tôi đã có khoảng thời gian mất trí nhớ thật... cho nên đó hoàn toàn không phải là giả dối... -Lisa nhếch môi, cô ước gì mình có đủ dũng khí để bỏ chạy, hay là nói lên điều thật sự cần phải nói. Thỉnh thoảng cô ước lòng tự trọng của mình không cao một cách bất thường như thế. Nhưng việc thay đổi chẳng phải chuyện ngày một ngày hai. Cô đã sống cả đời như vậy rồi, giờ đây khi chẳng còn thứ để mài nhọn cái tôi, cô chẳng biết phải làm gì được nữa. 

Chaeyoung nhìn sang bên, góc nghiêng của em càng khiến cho Lisa nhận ra em gầy gò biết nhường nào, xương hàm của em mỗi lúc một rõ ràng, gò má thì cao hơn và sắc mặt thì nhợt nhạt. Em nuốt nước bọt, không như Lisa vòng vo tam quốc, em đã nói lên điều em cần phải nói.

-Tôi đã từng ước cậu thật sự mất trí nhớ, nhưng giờ thì tôi chỉ mong rằng người mất trí nhớ là tôi.

-

Lisa trở về nhà với một cơ thể kiệt quệ và một cái đầu tràn ngập ân hận vì đã ra khỏi nhà.

Cô chỉ mong mẹ cô có thể về nhà để đưa cô đi ngay lập tức, chẳng cần đợi một ngày trôi qua vì cô chẳng còn sức lực và tâm trí đâu để mà chờ đợi được nữa.

Lại thả cơ thể nặng trịch xuống giường, Lisa nhắm mắt lại và bắt đầu chờ cho mặt trời lặn. Mong rằng khi cái chớp mắt tiếp theo xuất hiện, thì một ngày mới đã tới. 

Nhưng thứ thanh âm tiếp theo đón lấy cô lại chẳng phải là tiếng chuông báo thức. 

Lisa mò mẫm lấy điện thoại ở dưới gối, cô chớp mắt nhìn màn hình hiện ra một cái tên cô chẳng hề mong đợi.

Jennie Kim.

Cái tên đó đã từng là "người yêu Jisoo" nhưng vì hai người đã trở nên thân thiết hơn nhờ vụ mất trí nhớ. Lisa tưởng nàng đã xóa số điện thoại của cô, chứ đừng nói là nàng sẽ chủ động liên lạc.

-Tôi gọi để hỏi liệu tối mai cô có thể tới sân bay tiễn Jisoo được không? 

Giọng của Jennie nghe thật xa cách, cả cách xưng hô cũng đã thay đổi. Lisa chợt nhớ ra chiếc khăn cô đã tặng cho nàng đêm Giáng Sinh, trước đó cô chẳng nghĩ gì nhiều, nhưng giờ đây chẳng hiểu sao cô chỉ muốn khóc.

Và cả sợi dây chuyền đôi với Chaeyoung nữa, cô vừa mới nhớ ra mình vẫn đang đeo nó trên cổ. Còn về phía Chaeyoung, hẳn là em đã ném nó đi ngay sau khi chạy ra khỏi hội trường.

-Xin lỗi, sáng mai tôi phải về Thái Lan. -Lisa mấp máy môi, cố giữ cho chất giọng ổn định nhất. -Chị... giúp tôi nhé. Chúc hộ tôi Jisoo thượng lộ bình an.

-Tôi nghĩ cô nên ít nhất nhắn tin cho chị ấy, dù sao hai người cũng là bạn. -Jennie đáp.

Bạn ư? Sau đêm dạ hội thì liệu còn có thể nhìn mặt nhau được nữa không đây? Lisa biết rằng Jisoo ghét cay ghét đắng những kẻ nói dối như cuội - loại người mà cả hai đã cùng ghét.

-Tôi... sẽ cố. -Lisa nuốt nước bọt, cô nhắm mắt lại, bắt đầu cảm thấy ngột ngạt với sự im lặng xung quanh mình. -Và... và chị hãy chăm sóc cho Chae...

Cái tên đó từ lúc nào đã khó để thốt lên như vậy?

-Chaeyoung có thể tự lo được. -Jennie đáp lại cụt lủn. 

Nghe thật kì lạ, khi mà Lisa biết rằng Chaeyoung vốn là một đứa con gái vụng về, mít ướt. Kí ức về cái lần hai người mắc kẹt ở kì thực địa ùa về. Chaeyoung mà cô biết lúc nào cũng cần người tận tình chăm sóc.

-... Lisa, tôi nghĩ cô chẳng hiểu gì về Chaeyoung cả. -Như đọc được suy nghĩ của Lisa, Jennie nói tiếp, vô tình mở đường cho những thắc mắc của Lisa.

-Ý chị là sao? -Cô thều thào đáp lại.

-Mọi thứ cô biết về Chaeyoung từ trước đến nay, kể cả trước và sau khi cô mất trí nhớ tạm thời. Tất cả, chỉ là giả dối.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com