Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 11 - Chương 12

Chương 11

Edit: Thỏ

Hoa gian tạ không dùng loại cửa gỗ thông thường, thay vào đó là dãy cửa ngăn hình khối được điêu khắc hoa văn. Xuyên qua những khe hở có thể nhìn thấy phong cảnh bên ngoài, khi ánh sáng tự nhiên và màu hoa anh đào đan xen vào nhau giữa từng khoảng trống, nom thật ý nhị và uyển chuyển.

Phong Nhan không có tâm trạng để ngắm nghía trời mây, thật hao hơi tổn sức mới có thể chung đụng với Lê Nhã Phong, không ngờ gặp hai tên kỳ đà cản mũi này. Cậu ta hậm hực chất vấn: "Sao các anh lại tới đây?"

"Đi dạo ấy mà." Đỗ Vạn Tinh cười đáp. "Còn em đi đâu nhỉ?"

Phong Nhan bĩu môi: "Tôi cũng dạo mát, tiện thể ghé qua uống một tách trà."

Bọn họ thế mà đã hiểu nhau ngay: Đỗ Vạn Tinh cá cược Phong Nhan lấy cớ đi vệ sinh để tiếp cận Lê trụ trì, nhưng trật lất rồi, cậu ta vẫn sang trọng hơn một chút, bịa chuyện cũng tao nhã hơn một chút – là đi uống trà chứ không phải đi WC.

Trần Phổ Minh ra dấu nhìn Đỗ Vạn Tinh, chỉ thấy gã ta nháy mắt lại với hắn. Ai ngờ hành động này đối với người khác chính là hàm ý: tình trong như đã, mặt ngoài còn e.

Phong Nhan bèn bơm đểu: "Đỗ Tổng, Tiểu Minh, hai anh nắm tay nhau đi dạo rừng đào thật lãng mạn làm sao!"

Trần Phổ Minh nghe xong hơi hốt hoảng, hắn không sợ Phong Nhan châm biếm mà chỉ e Lê Nhã Phong hiểu nhầm. Hắn cuống cuồng giải thích: "Bọn tôi... bọn tôi không phải..." Trần Phổ Minh vốn ăn nói vụng về, nay rơi vào tình huống khó xử lại càng lúng túng như gà mắc tóc. Lời lẽ cứ lắp ba lắp bắp, khác nào có tật giật mình đâu?

Phong Nhan tỏ ra giễu cợt: "Có gì mà ngượng ngùng? Tuy giới Beta không thể sinh đẻ nhưng Tiểu Minh chẳng thể tìm thấy ai tốt hơn Đỗ tổng đâu. Sau này các anh sống hạnh phúc bên nhau, tôi thấy cũng là ý hay đấy. Anh đã 28 tuổi cũng chưa làm nên trò trống gì, thế nên..."

"Phong Nhan thí chủ." Lê Nhã Phong bỗng ngắt lời cậu ta. "Họa từ miệng mà ra."

Phong Nhan giật mình, cũng ý thức được vừa rồi mình nói năng cay nghiệt làm ảnh hưởng đến hình tượng ngây thơ, cho nên bèn sửa mồm ngon ngọt: "Ý tôi là... Hai người này rất xứng đôi."

Đỗ Vạn Tinh bật cười: "Xứng đôi hay không đâu đến lượt người ngoài phán xét, còn phải xem tiêu chuẩn vợ chồng thế nào nữa. Ví như anh, nhất định anh phải tìm một bạn đời có học thức, am hiểu văn thơ. Riêng cái ngữ chưa tốt nghiệp trung học, nghề ngỗng bấp bênh, chi cả đống tiền để phẫu thuật thẩm mỹ thì anh đây chướng mắt lắm."

Nét mặt Phong Nhan tái mét: "Anh mới nói gì?"

Đỗ Vạn Tinh giả vờ hoảng sợ: "Anh nào dám, anh nào dám đá đểu em! Mặc dù em chưa lấy bằng cấp ba, chưa có công việc ổn định, thích lạm dụng dao kéo nhưng anh đang nói về người khác. Anh là đồng tính nên chỉ yêu Beta. Em là Omega, không liên quan gì cả."

(*)Đồng tính ám chỉ: Beta-Beta, dị tính: Alpha-Omega

Phong Nhan bị chửi cho bục mặt nhưng không biết phản bác làm sao, nếu ở chỗ khác thì cậu ta đã gân cổ lên cãi, tuy nhiên trước mặt Lê Nhã Phong lại không dám khẩu nghiệp, chỉ đành tẽn tò ôm cục tức.

Đỗ Vạn Tinh khéo ăn khéo nói, lúc thốt ra những lời này vừa dè bĩu Phong Nhan, vừa tiện đà phủ nhận mối quan hệ yêu đương giữa gã và Trần Phổ Minh. Được nước làm tới, Đỗ Vạn Tinh tiếp tục cà khịa: "Anh đây chẳng tự ti về khả năng sinh sản tí nào, thử hỏi ai đẻ mà không đau? May mắn anh là đồng tính, và anh hài lòng với vai trò Beta của mình, chẳng có gì phải khốn khổ hết."

Lê Nhã Phong khẽ gật đầu, tựa như đồng tình với quan niệm của Đỗ Vạn Tinh.

Phong Nhan ho khan hai tiếng, muốn châm trà cho Lê Nhã Phong, nhưng y đã che cốc của mình lại: "Không cần."

Nét mặt Đỗ Vạn Tinh toát nên vẻ bỡn cợt: "Nghe bảo người ngoài không thể phục vụ Lê trụ trì, Phong Nhan, em nghĩ mình là người ngoài hay người trong?"

Phong Nhan giận đến mặt mày đen như gan lợn. Cậu ta không thể hiểu được, một kẻ trước đó vẫn nịnh nọt lấy lòng nay trở mặt nhanh như giở sách vì đâu?

Lê Nhã Phong cười bảo: "Người trong hay ngoài cũng thế, nhưng Phong Nhan thí chủ là khách, sao lại để khách thay ta rót trà?"

Y nói cho có lệ, vậy mà Phong Nhan vẫn tin sái cổ. Cậu ta vui mừng hỏi Lê Nhã Phong: "Lê trụ trì, em có một thỉnh cầu... Chúng ta xem như có duyên, liệu ngài có thể xem chỉ tay giúp em không ạ?"

Dứt lời, Phong Nhan ưỡn ẹo đưa hai tay về phía Lê Nhã Phong, cậu ta còn cố ý bôi nước hoa Pheromone để quyến rũ đối phương. Nước hoa Pheromone là sản phẩm kích thích sinh học được nghiên cứu và chế tạo dựa trên các đặc điểm sinh lý của Alpha, tựa như loại vũ khí dùng để chinh phục đàn ông. Trông Lê Nhã Phong thanh cao đấy, nhưng y chính là Alpha, đối với pheromone cũng tương đối nhạy cảm.

Lê Nhã Phong chẳng những không đón nhận tấm chân tình kia mà còn thẳng thừng giơ cao tay áo chặn lại: "Thứ lỗi, ta không biết xem chỉ tay."

Mười ngón tay cứng đờ trong không khí, có chút xấu hổ cứ thế lên ngôi.

Đỗ Vạn Tinh nhếch miệng cười: "Em nghĩ Lê trụ trì là giang hồ bói toán sao? Lại còn tay với chả chân."

Phong Nhan ném cho Đỗ Vạn Tinh một cái nhìn sắc lẻm, nhưng nào dám chửi đổng lên. Cậu ta chỉ biết dằn lại cơn tức, tỏ ra bình tĩnh mà nói: "Lê trụ trì là cao nhân, tinh thông Tử vi thuật số, hẳn do duyên phận em chưa tới nên ngài không khai sáng cho em."

"Nói thế chưa phải." Lê Nhã Phong trả lời. "Tuy ta không xem chỉ tay, nhưng vẫn biết xem tướng."

Ánh mắt tràn đầy thất vọng của Phong Nhan một lần nữa sáng lên: "Thật ư? Lê trụ trì có bằng lòng chỉ giáo?"

Lê Nhã Phong nhìn đôi mắt cậu ta, bèn nói: "Ấn đường của thí chủ đã biến thành màu đen, trong vòng ba ngày sẽ gặp huyết quang tai ương." (Họa máu)

Phong Nhan sợ hãi, cuống quýt hỏi: "Thưa vâng, có cách nào hóa giải không?"

"Giữa trán thí chủ hiện lên ánh sáng, nghĩa là có quý nhân ở gần. Chỉ e thí chủ xúc xiểm quý nhân nên mới nhận lấy tai họa bất ngờ." Lê Nhã Phong rơi vào trầm ngâm.

"Sao ạ? Quý nhân?" Phong Nhan vừa mừng vừa lo. "Quý nhân là ai, sao lại ở gần em?"

Y bấm tay tính toán: "Hắn tuổi Thân, sinh vào mùa xuân."

"Tuổi Thân?" Phong Nhan giật mình. "Sinh vào mùa xuân?"

"Vậy thì trùng hợp rồi!" Đỗ Vạn Tinh vỗ đùi: "Tiểu Minh của tôi cầm tinh con khỉ, cũng sinh vào mùa xuân đấy!"

Lê Nhã Phong đáp: "Ừm, điều đó thật ngạc nhiên."

Chương 12

Edit: Thỏ

Phong Nhan đang muốn hỏi thêm, nhưng Lê Nhã Phong không đủ kiên nhẫn tiếp chuyện nên bảo cần nghỉ trưa, vì vậy cả ba lập tức cúi chào.

Từ khi rời khỏi Hoa gian tạ, Phong Nhan cảm thấy rất buồn bực. Sao mọi thứ lại trở nên như vậy? Con mọt sách mà cậu ta ghét cay ghét đắng lại là quý nhân? Có nhầm lẫn hay không?

Phong Nhan len lén nhìn Trần Phổ Minh và Đỗ Vạn Tinh, chỉ thấy gã đang cười xấu xa nhìn mình, bỗng sự hoài nghi dâng lên hừng hực: Cái tên Đỗ Vạn Tinh tiểu nhân kia chắc hẳn muốn lừa cậu! Sao lại trùng hợp lạ lùng đến thế? Lê trụ trì vừa bảo quý nhân tuổi Thân, sinh vào mùa xuân thì Trần Phổ Minh bèn nhận vơ là hắn, chắc chắn Đỗ Vạn Tinh cố tình lừa phỉnh cậu dựa trên tiên đoán của trụ trì nhằm khiến cậu nhục mặt phải không?

Phong Nhan càng nghĩ càng thấy đúng, cậu ta đâm ra cáu tiết với cả hai.

Nhân viên hậu cần trông thấy ba người cùng nhau trở về, chợt lấy làm lạ. Bọn họ cười hỏi: "Các anh đi chung à?"

Phong Nhan đang rất ủ dột, không rảnh để ý tới những lời kia. Thế mà Đỗ Vạn Tinh khéo léo trả lời: "Khu rừng này tuy rộng, nhưng đi vài bước đã gặp rồi."

Bọn họ không mảy may nghi ngờ lời nói của Đỗ Vạn Tinh.

Gã còn kéo tay Trần Phổ Minh, mời mọc: "Bên kia có hồ cá, hay chúng ta đến xem đi!" Trần Phổ Minh đồng ý, hai người bước tới bên hồ ao; khung cảnh hoa trôi nước chảy lững lờ, mặt nước trong vắt, sóng sánh như dải lụa, có thể trông thấy từng đàn cá bên dưới bơi lội tung tăng.

Đỗ Vạn Tinh đâu có tâm trạng thưởng thức cảnh đẹp, gã chỉ mỉm cười nhìn Trần Phổ Minh: "Tôi đoán trúng phóc, giờ cậu mau khai báo đối tượng hẹn hò của mình đi."

Trần Phổ Minh bèn đáp: "Cậu đoán sai rồi, cậu bảo Phong Nhan lấy cớ đi WC để tìm Lê trụ trì, trên thực tế cậu ta muốn uống trà, vậy nên không tính."

Đỗ Vạn Tinh lắc đầu nguầy nguậy: "Có gì khác nhau đâu, dù sao mục đích của nó chỉ để tiếp cận Lê trụ trì."

"Khác xa một trời một vực! Uống trà và đi vệ sinh, một cái vào, một cái ra, cứ như râu ông nọ cắm cằm bà kia ấy!" Trần Phổ Minh tiếp tục phản bác.

Đỗ Vạn Tinh trông thấy sự chống chế vụng về từ đối phương, suýt chút cười bể bụng: "Ra vào cái quái gì hả, lại còn thích trả treo."

"Nhưng cậu là người thua cược," Trần Phổ Minh hỏi. " Sẽ đền bù gì đây?"

Đỗ Vạn Tinh bèn nói: "Để tôi bắt đền Phong Nhan cho cậu! Giờ cậu là quý nhân của nó, còn không mau chèn ép nó đi!" Dứt lời, Đỗ Vạn Tinh quay đầu về phía Phong Nhan, gân cổ gọi. "Phong Nhan, em tới đây nhanh lên!!"

Cậu ta vội chạy đến, sốt ruột hỏi: "Chuyện gì?"

Đỗ Vạn Tinh trỏ vào Trần Phổ Minh: "Tiểu Minh là quý nhân của em, có thể giúp em đẩy lùi nghiệp chướng, sao không cố gắng ở gần cậu ấy để được thơm lây? Em xem thường huyết quang tai ương à?"

Vừa rồi nể mặt Lê Nhã Phong nên Phong Nhan còn giả vờ hiền thục, nay cậu ta đã hiện nguyên hình, nhe nanh múa vuốt: "Sợ cái mẹ gì? Vài lời nhảm nhí cũng đem ra lừa bịp tôi? Anh nghĩ tôi là thằng ngu chắc?"

Đỗ Vạn Tinh tỏ ra kinh ngạc: "Mấy chuyện này sao là giả được, hơn nữa em văng tục với bọn anh làm chi? Em không nghe Lê trụ trì bảo họa từ miệng mà ra à? Em dám báng bổ quý nhân, mang tội khẩu nghiệp, cẩn thận bị trời giáng tai họa đấy!"

Nét mặt Phong Nhan đầy tức tối: "Anh nghĩ mình là ai mà dám chửi bới tôi?"

Trông thấy cậu ta và Đỗ Vạn Tinh sắp choảng nhau, Trần Phổ Minh bỗng nổi lên lòng trắc ẩn, tự dưng hắn muốn hòa giải đôi bên. Hắn kéo bọn họ dạt ra hai phía: "Đủ rồi, Phật môn thanh tịnh, các cậu đừng la hét ầm ĩ nữa!"

Phong Nhan vốn ngứa mắt Trần Phổ Minh từ lâu, nay thấy hắn dám đụng vào người mình thì nổi cơn điên tiết. Cậu ta gào to: "Anh kéo tôi làm gì!" Sau đó Phong Nhan vùng vằng tránh né, còn đẩy Trần Phổ Minh sang một bên. Hắn đâu ngờ thằng nhóc phản ứng thái quá như vậy, do không kịp đề phòng nên chỉ nghe tõm một tiếng, Trần Phổ Minh trượt chân té vào hồ nước.

Trần Phổ Minh rơi xuống hồ, Phong Nhan liền ngoe nguẩy bỏ đi, bước tới mái đình bên kia hóng gió.

Đỗ Vạn Tinh vội vàng đỡ lấy Trần Phổ Minh, mực nước rất nông, Trần Phổ Minh chẳng bị xây xát gì. Hơn nữa tính cách thiện lương nên hắn không tức giận, chỉ mếu máo nói: "Tôi định can ngăn hai cậu, ai ngờ người chịu thiệt là tôi!"

Đỗ Vạn Tinh phì cười: "Cái đó gọi là làm ơn mắc oán. Xem như bài học để đời, sau này thấy người ta đánh lộn thì né sang chỗ khác, đừng anh hùng chạy vào khuyên can."

Tuy Trần Phổ Minh không ngã bị thương nhưng áo quần ướt đẫm, tình trạng cũng tương đối chật vật. Đỗ Vạn Tinh vừa trêu chọc vừa đỡ hắn về đình viện, bỗng nhiên Lê Nhã Phong bước tới, bên cạnh là vị chấp sự sư huynh. Trần Phổ Minh và Đỗ Vạn Tinh định chào hỏi thì Lê Nhã Phong đã lên tiếng: "Trần thí chủ sao thế?"

Phong Nhan bèn nhảy vào họng người khác ngồi: "Không sao đâu, là do anh ta tự ngã thôi ạ!"

Đỗ Vạn Tinh cười lạnh: "Nói láo ông Táo bẻ răng, còn chẳng phải em cố tình xô Tiểu Minh?"

"Nếu anh ta không lôi kéo tôi, tôi đẩy làm gì?"

Trông thấy bọn họ sắp cãi nhau, Lê Nhã Phong nhẹ nhàng bảo: "Trần thí chủ toàn thân ướt đẫm, thật sự rất bất tiện. Chi bằng theo ta đến Hoa gian tạ thay đồ."

Y xoay người, hạ giọng căn dặn chấp sự mấy câu, sau đó đưa Trần Phổ Minh rời khỏi.

Lê Nhã Phong đi phía trước, hắn theo sau, không ai bảo ai mà cùng im lặng. Thân hình cao lớn của Lê Nhã Phong tựa dáng núi đổ xuống người Trần Phổ Minh, tạo nên cảm giác áp bức tuyệt đối. Sự chao đảo vô hình này khiến Trần Phổ Minh thả lỏng hơn...

Lê Nhã Phong vẫn luôn trầm mặc, thẳng đến khi đưa người vào Hoa gian tạ mới cất lời: "Thí chủ vào phòng thay y phục đi, bên trong có áo choàng tắm, là bộ lần trước của thí chủ."

Trần Phổ Minh không bận tâm đến việc tại sao áo choàng tắm mình mặc lần trước lại xuất hiện ở Hoa gian tạ, hắn chỉ vâng dạ bước vào, quả nhiên trông thấy một bộ đồ sạch sẽ. Nơi đó có một ngăn tủ, bên trên đặt chiếc lọ màu trắng cổ cao, cắm thêm nhành đào mơn mởn vừa mới hái. Đào hoa nở rộ, dải lụa tím lục lam được buộc ở thân hoa, thắt thành hình chữ Vạn xinh đẹp.

Trần Phổ Minh thấy hơi quen mắt: Sao giống dây lưng của mình ghê?

Hắn chợt lắc đầu, ai cũng có dây lưng như ai, hẳn mình tưởng bở quá nhiều rồi.

Khoảnh khắc Lê Nhã Phong dẫn hắn rời đi, Phong Nhan muốn đuổi theo nhưng lại không đủ can đảm. Nét mặt trụ trì nghiêm trọng đến nỗi khiến cậu ta không dám tới gần, đành quay đầu hỏi chấp sự sư huynh: "Vừa nãy Lê trụ trì nói gì với ngài ạ?"

Chấp sự thở dài: "Trụ trì nói, thí chủ sớm gặp huyết quang tai ương!"

Phong Nhan nghe xong nín thở.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com