Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 15 - Chương 16

Chương 15

Edit: Thỏ

Sáng hôm sau, Kiều Dung Dung dứt khoát bảo với con trai: "Mẹ không đồng ý cuộc hôn nhân này."

Thái độ người mẹ đột nhiên thay đổi khiến Trần Phổ Minh cực kỳ sửng sốt. Rõ ràng tối qua bà đã hứa sẽ mềm mỏng khuyên nhủ Trần Kiến An, nhưng tại sao lại cư xử như thế?

Trần Phổ Minh cầm bánh quẩy trên tay với vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Kiều Dung Dung rót cho hắn một cốc sữa đậu nành nóng hôi hổi: "Con à nghe lời mẹ đi, người như Lê Nhã Phong không phù hợp với nhà chúng ta, mà mình thì đâu dám trèo cao."

Trần Phổ Minh cũng thấy mẹ mình có lý, nhưng hắn buộc phải hỏi: "Chuyện này con đã từng suy nghĩ, tối qua cha cũng đề cập đến, nhưng trước đó mẹ đã ủng hộ mà?"

Kiều Dung Dung bị lật tẩy nên mỉm cười giả lả: "Lúc ấy mẹ chưa suy nghĩ thấu đáo, trước khi ngủ mẹ đã cân nhắc hồi lâu và cảm thấy không ổn chút nào, cha con lo lắng cũng đúng thôi."

Trần Kiến An còn đứng một bên cổ vũ: "Cha có cái lý của riêng cha! Nhân lúc còn sớm con nên đề nghị đổi đối tượng với hệ thống thì hơn."

Trần Phổ Minh ngậm bồ hòn làm ngọt. Hắn không hiểu vì sao bọn họ đồng loạt nói hắn trèo cao.

"Shh..." Trần Phổ Minh bất giác thở dài thườn thượt.

Không khó để Kiều Dung Dung nhận ra hắn rất luyến tiếc cuộc hôn nhân này nhưng bà vẫn dứt khoát cấm cản, thà đau một lần rồi thôi hơn là gồng gánh những chuyện bất trắc ập đến trong tương lai.

Trải qua bữa sáng nhạt thếch, Trần Phổ Minh uể oải đến công ty làm việc. Hắn đưa bản thảo chỉn chu cho sếp và chỉ chỉnh sửa đôi chút thì đã được phê duyệt. Lão không vạch lá tìm sâu như mọi khi nhưng tâm trạng hắn vẫn nặng nề. Việc cha mẹ phản đối mối tình này khiến lồng ngực hắn như có tảng đá đè lên, khó mà buông lỏng được.

Giờ nghỉ trưa, Đỗ Vạn Tinh kéo Trần Phổ Minh ra ngoài. Thấy gã cố tình lựa một quán cơm Tây thì Trần Phổ Minh bèn hỏi: "Ăn lót dạ thôi sao lại vào nơi xa xỉ thế này? Cậu mời tôi sao?"

"Đương nhiên tôi mời!" Đỗ Vạn Tinh được dịp hào phóng. "Tiền thưởng hạng mục lần trước được phát tôi vẫn còn dư một ít đây."

Trần Phổ Minh mỉm cười: "Đừng vung tay quá trán, chẳng phải cậu muốn dành tiền mua nhà sao?"

Tưởng tượng đến chuyện mua nhà mua cửa khiến thần kinh của Đỗ Vạn Tinh căng như dây đàn: "Hừ, chút này thấm tháp vào đâu!" Nói đoạn gã nhăn nhó với Trần Phổ Minh. "Là cậu thì chẳng cần lo, cứ tìm đại gia là được."

Nhắc đến đề tài này khiến Trần Phổ Minh trở nên phờ phạc: "Đại gia gì chứ, cậu bớt tào lao lại đi."

Đỗ Vạn Tinh lật menu xoành xoạch rồi lại tia sang Trần Phổ Minh: "Cậu dở hơi bơi ngửa à? Sáng giờ cái mặt như đưa đám ấy. Được tôi mời ăn cơm mà cứ ngồi như linh hồn tượng đá, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?"

Trần Phổ Minh than ngắn thở dài: "Cha mẹ tôi không hài lòng đối tượng hẹn hò của tôi, khăng khăng ép tôi phải đổi."

Đỗ Vạn Tinh giật mình thon thót: "Tại sao? Chẳng lẽ y giàu nhưng vừa già vừa xấu?"

"Đương nhiên không phải!" Trần Phổ Minh bảo vệ người mình thích theo bản năng. "Y điển trai, phong độ ngời ngời."

Đỗ Vạn Tinh thấy phản ứng của hắn bèn cười hô hố: "Cậu bênh y như vậy là vì trót sa vào lưới tình rồi?"

Trần Phổ Minh bị nói trúng tim đen nên ngượng ngùng im lặng.

Đỗ Vạn Tinh thôi cợt giỡn đối phương: "Nhưng tại sao hai bác không đồng ý?"

"Cha mẹ tôi bảo..." Trần Phổ Minh lừng khừng giây lát, song chỉ úp úp mở mở. "Đối phương nhà cao cửa rộng nên không dám đũa mốc mà chòi mâm son."

"Trời ơi!" Đỗ Vạn Tinh lại giở thói bông đùa. "Hóa ra y thuộc dòng dõi trâm anh thế phiệt!"

"Tôi không biết gọi là trâm anh thế phiệt hay không nhưng thật tình y rất giàu có." Trần Phổ Minh trả lời lộn xộn. "Đôi bên chẳng môn đăng hộ đối, cha mẹ tôi lo lắng cũng đúng thôi."

"Đúng thế quái nào được? Tôi thấy vô lý cực kỳ luôn!" Đỗ Vạn Tinh cực lực phản đối quan điểm này. "Gia đình cậu ai cũng hiền như cục bột sao? Kỳ lạ quá! Người ta giàu không chê cậu thì thôi còn cậu năm lần bảy lượt đi chê bai người ta?"

Trần Phổ Minh mỉm cười đầy bất lực: "Nồi nào úp vung nấy, cậu hiểu không?"

Đỗ Vạn Tinh lắc ngón trỏ liên tục: "Cậu quá cổ hủ rồi. Tôi thấy cậu chết mê chết mệt y nhưng muốn buông tay chỉ vì điều kiện đối phương quá tốt, dăm ba câu chống chế nửa mùa nghe cứ như đấm vào màng nhĩ vậy."

Trần Phổ Minh thừa biết điều này bất hợp lý nhưng hắn vẫn do dự nói: "Tôi thích người ta nhưng chưa chắc người ta thích tôi, cách người ta cư xử cũng thờ ơ nữa."

Đỗ Vạn Tinh đột nhiên thấu đáo: "Hóa ra là vậy à? Cậu nên nói cho tôi biết sớm hơn mới phải!"

"Cậu nhận ra điều gì rồi sao?" Trần Phổ Minh hỏi ngay.

Đỗ Vạn Tinh cầm cốc nước uống một hớp thật sảng khoái: "Chẳng phải cậu e dè bối cảnh của y, cậu cảm thấy y thật cao quý nhưng vì lối cư xử hững hờ nên cậu muốn rút lui. Nếu môn đăng hộ đối thì còn gắng gượng, đằng này địa vị giữa cậu và y chênh lệch rất nhiều khiến cậu rơi vào tình trạng phập phồng lo sợ. Được dịp mẹ cha xúc tác thì cậu muốn bỏ cuộc ngay."

Đỗ Vạn Tinh như đi guốc trong bụng Trần Phổ Minh. Hắn sửng sốt một lúc lâu mới chậm chạp trả lời: "Chắc vậy..."

Đỗ Vạn Tinh chớp đôi con ngươi đầy thông thái: "Cậu nên thẳng thắn bày tỏ sự băn khoăn với y. Nếu y thích cậu thật lòng đương nhiên sẽ thay đổi theo chiều hướng khác. Nếu đã nói xong vẫn như nước đổ đầu vịt, cậu nên tìm người mới thì hơn. Mãi đuổi theo người không yêu mình cũng chẳng hạnh phúc gì."

Trần Phổ Minh có hơi mềm lòng, nhưng bóng ma tâm lý quá lớn khiến hắn chỉ lắc đầu buồn bã: "Nhỡ y thay đổi thái độ mà cha mẹ tôi vẫn thế thì sao?"

"Tôi nghĩ hai ông bà cũng không phải loại người bảo thủ. Họ chỉ lo cho cậu mà thôi. Nếu đôi lứa thật dạ yêu đương, cha mẹ cậu sẽ thông cảm ngay lập tức." Đỗ Vạn Tinh nhiệt tình khuyên lơn. "Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau, có không giữ, mất bò mới lo làm chuồng."

Từng câu từng chữ của Đỗ Vạn Tinh đều thấm vào lòng Trần Phổ Minh. Những mâu thuẫn vốn dĩ rối ren kia được Đỗ Vạn Tinh nhẹ nhàng tháo gỡ.

Sau bữa trưa, Trần Phổ Minh bèn nhắn tin cho Lê Nhã Phong về buổi hẹn cuối tuần này.

Theo thường lệ, họ sẽ gặp nhau tại Tử Đài ở núi Vô Danh.

Tử Đài là một gian nhà nằm khuất trong rừng trúc, ngoại trừ Trần Phổ Minh và Lê Nhã Phong thì những người khác đều không được phép bước vào. Đây là lần thứ tư hắn đến đây, trước kia từng ngủ lại một đêm.

Hắn nhớ rõ lầu hai của Tử Đài có một căn phòng bí mật, bên trong bày chiếc giường tân hôn làm bằng gỗ lê vàng.

Vì sao lại đặt giường tân hôn ở đó? Quên đi, thật ra chẳng có gì kỳ lạ, Lê trụ trì đến tuổi kết hôn nên chuẩn bị vật dụng cho đêm tân hôn cũng là chuyện bình thường. Huống chi chiếc giường kia không phải nói mua là mua được. Gỗ lê vàng là một loại gỗ quý, muốn sử dụng để đóng thành giường cần phải tìm thợ mộc lành nghề để chế tạo, nếu đợi lúc tân hôn mới lật đật đi làm thì đã muộn rồi.

Đầu óc Trần Phổ Minh rối beng.

"Trà sắp nguội." Lê Nhã Phong bỗng mở miệng.

Nghe được giọng nói của y, bấy giờ Trần Phổ Minh mới thu gom dòng suy nghĩ hỗn độn về một chỗ, ngượng ngịu nâng chung trà lên: "...Ngại quá, vừa rồi tôi hơi ngẩn người."

"Không sao." Lê Nhã Phong vẫn giữ dáng vẻ khoan dung như vậy. "Thí chủ đang chiêm nghiệm vấn đề gì?"

Trần Phổ Minh nuốt nước bọt, lần lữa hồi lâu mới thận trọng nói: "Dường như ngài chưa nắm được hoàn cảnh gia đình tôi... Thật ra nhà tôi ở huyện nhỏ, tôi chỉ là một nhân viên bình thường, còn ngài thì..."

"Ta biết thí chủ muốn nói gì." Lê Nhã Phong cắt ngang lời hắn.

Trần Phổ Minh tò mò nhìn y: "Ngài biết?"

"Bốn chữ đơn giản thôi." Lê Nhã Phong vuốt nhẹ chung trà bút lông thỏ. "Không dám trèo cao."

(*)Chung trà bút lông thỏ: Làm bằng gốm sứ màu ngọc bích, nét mực bên trong lòng chung phải tủa ra thẳng và dài đến đáy, tựa như bút lông thỏ.

Sắc mặt Trần Phổ Minh hơi tái đi, rồi hắn dè dặt cúi đầu: "Không dám trèo cao, liệu cơm gắp mắm, cha mẹ tôi hay dặn dò như vậy."

Lê Nhã Phong mỉm cười.

Trần Phổ Minh bị choáng váng bởi nụ cười kia, nó khác xa với nét nhã nhặn ngày thường của Lê Nhã Phong. Nếu trước kia Lê Nhã Phong mỉm cười rất khẽ, cười như không cười, chỉ cong môi lấy lệ thì lúc này đây nụ cười tựa như tảng băng trong nước, vừa nổi vừa chìm, khiến người khác rét lạnh thấu xương.

Chương 16

Edit: Thỏ

Trần Phổ Minh cúi thấp đầu, tựa như tội nhân đang cắn rứt lương tâm. Thái độ nhận lỗi chân thành như vậy Lê Nhã Phong đã trông thấy nhiều, mà Trần Phổ Minh không giống những người khác. Tuy giờ phút này hắn lộ vẻ khiêm nhường nhưng không vì khuất phục Lê Nhã Phong, bởi một lẽ đơn giản hắn vốn chẳng phải tín đồ của y.

Lê Nhã Phong rất lấy làm tiếc về chuyện này. Y luôn hi vọng Trần Phổ Minh khuỵ gối dưới chân mình.

Đã tâm thuận, cũng thần phục.

Nhưng việc này không thể vội vã.

Lê Nhã Phong vẫn tiếp chuyện bằng chất giọng ôn tồn: "Cha mẹ thí chủ khẳng định "không dám trèo cao" và "liệu cơm gắp mắm"? Có phải họ ghét bỏ ta là một đứa trẻ côi cút nghèo khổ hay chăng?"

Trần Phổ Minh đâu ngờ Lê Nhã Phong sẽ hỏi như vậy, hắn bèn trợn tròn mắt: "Đương nhiên không phải..."

Lê Nhã Phong là đứa bé côi cút nghèo khổ?

Trần Phổ Minh vẫn chưa hiểu hết con người y. Hắn chỉ biết một Lê trụ trì với hào quang rạng rỡ được chúng dân sùng bái tựa như thần tiên giáng trần.

Bốn chữ "côi cút nghèo khổ" này dường như không dính líu đến y.

Nhưng Lê Nhã Phong từng nói với hắn rằng y được lão trụ trì nhận nuôi, điều đó cho thấy y có thể là trẻ mồ côi. Dẫu là thế, lão trụ trì vẫn chăm nom y từ nhỏ và trao quyền kế thừa gia nghiệp; thậm chí mỗi một cử chỉ, động tác của Lê Nhã Phong đều toát nên sự tao nhã vô cùng. Từ bé y đã tiếp thu sự giáo dưỡng tốt đẹp nên có lẽ chưa từng trải qua những chuyện khốn khó.

Ánh mắt Trần Phổ Minh hiện lên tia nghiền ngẫm: "Tôi không biết xuất thân của ngài là..."

Lê Nhã Phong bình thản cười: "Không sao, ta vốn dĩ sinh ra đã cô độc. Bù lại cuộc sống thuở nhỏ rất tốt, thí chủ đừng bận tâm." Rồi Lê Nhã Phong đánh vào trọng điểm. "Ý thí chủ ta cũng hiểu, gia đình thí chủ ngại ta quá giàu sang nên cảm thấy thua thiệt đó ư?" Lê Nhã Phong lắc nhẹ chung trà bút lông thỏ. "Vừa rồi ta nói về thân thế bần hàn của mình, ấy là lời chân thật. Ta thấy bản thân chẳng có gì ghê gớm, vốn dĩ gia đình không tròn vẹn, mà thí chủ có song thân khỏe mạnh và mái ấm thuận hòa, hẳn ta nên ngưỡng mộ thí chủ."

Nghe Lê Nhã Phong thành tâm giảng giải khiến Trần Phổ Minh choáng váng hồi lâu, tựa như đang lạc lối trong mê cung ngôn từ do chính tay y tạo dựng.

"Gia cảnh chỉ là một phần..." Lúc sau Trần Phổ Minh bèn nói. "Tôi thấy ngài đối xử với tôi..."

Đến đây hắn bỗng dưng im bặt, bởi vế sau chính là: Ngài không hề quan tâm tôi.

Nỗi niềm sắp trào dâng từ đáy lòng, nhưng bỗng nghẹn ở cổ họng rồi lọt thỏm vào muôn vàn lặng lẽ. Nói thế khác nào hắn đang làm cao và buộc đối phương phải công nhận những điều vô lý?

Trần Phổ Minh đâm ra lúng túng, bọn họ chỉ gặp gỡ vài lần sao dám trách móc y như vậy? Mối quan hệ này không dựa trên nền tảng tình yêu, vừa qua lại mấy hôm đã chỉ trích đối phương hờ hững với mình, quả thật muốn cố tình gây sự!

Tuy Trần Phổ Minh thầm thương Lê Nhã Phong nhưng lý trí đã nhắc nhở hắn rằng bọn họ đang trong quá trình tìm hiểu lẫn nhau, oái ăm là khi hắn say mê y ngay lần hẹn đầu tiên, điều này vốn dĩ rất kỳ lạ. Nếu hắn yêu cầu Lê Nhã Phong phải bám lấy mình từng phút từng giây thì đó là chuyện hài hước biết chừng nào!

Trần Phổ Minh bèn giấu nhẹm câu "ngài không để ý tôi" vào trong bụng, những lời này chỉ khi hai người thật sự yêu nhau mới đủ tư cách nói ra. Niềm băn khoăn tựa như sợi dây thừng siết chặt khiến cơ thể hắn cứng đờ, đôi môi mấp máy không nói thành câu.

Ánh mắt Lê Nhã Phong trong suốt, y điềm tĩnh nhìn Trần Phổ Minh: "Ta đang cân nhắc việc chúng ta có nên kết hôn hay không."

"A..." Trần Phổ Minh phát ra một âm tiết khó hiểu. Cả người hắn tựa như quả bóng cao su bị xì hơi, thắt lưng cũng mọp xuống tựa như lúa mạch cúi đầu trước gió.

Quả nhiên... chỉ mỗi mình ôm ấp mối tương tư... Đối với trụ trì, sự tồn tại của hắn có hay không cũng chẳng quan trọng.

Trần Phổ Minh bỗng đau khổ vô bờ bến.

Lê Nhã Phong tiếp tục nói: "Dù sao ta cũng tương đối đặc biệt."

"Đặc biệt?" Hắn sực nhớ Lê Nhã Phong từng nói rằng y tương đối đặc biệt nên bọn họ cần nhiều thời gian hơn.

Trần Phổ Minh nhíu mày: "Đặc biệt ở đây là gì thế? Ngài đang ám chỉ việc phải tắm rửa trước khi chạm vào ngài sao?"

"Không chỉ như vậy." Lê Nhã Phong lắc đầu. "Thí chủ thành tâm muốn biết thì ta sẽ thẳng thắn trả lời. Nếu thí chủ thấy phiền thì duyên nợ đành thôi. Nếu thí chủ chấp nhận, chúng ta kết hôn đi."

"Kết hôn?" Lời này khiến trái tim hắn rộn rã.

Lê Nhã Phong mỉm cười: "Ta nói nhiều như vậy nhưng thí chủ chỉ nghe thấy hai chữ kết hôn?"

Trần Phổ Minh mặt đỏ như gấc: "...Không phải thế."

Lê Nhã Phong chỉ cười mà không ừ hử gì thêm.

Trần Phổ Minh càng thêm tò mò: "Đặc biệt nghĩa là sao, thưa ngài?"

Y trả lời: "Ta có bệnh."

Trần Phổ Minh hơi đơ một chút, đang yên đang lành sao ngài tự mắng bản thân?

"Và một tuổi thơ bất hạnh."

Trần Phổ Minh lập tức thông suốt vấn đề, ngài nói có bệnh là bị bệnh thật?

Lê Nhã Phong lần tràng hạt san hô đỏ theo thói quen: "Gọi là tâm bệnh. Bác sĩ nói nỗi ám ảnh thuở ấu thơ quá lớn khiến ta bị chấn thương tâm lý. Ta cũng từng cầu cứu lão trụ trì, ông ấy bảo đây chính là tâm ma."

Trần Phổ Minh kinh ngạc: "Tâm ma?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com