Chương 17 - Chương 18
Chương 17
Edit: Thỏ
Da dẻ Lê Nhã Phong trắng muốt như thể nhiều năm không xuất hiện dưới ánh mặt trời, tất nhiên cũng có thể do di truyền. Bởi lẽ cha ruột của Lê Nhã Phong là một Omega trắng nõn tựa băng tuyết và cơ thể ông toát ra mùi hoa sơn trà trắng.
Mỗi ngày ở gian phòng chật hẹp đều nồng nặc mùi hoa sơn trà hòa quyện trong pheromone lẫn lộn của Alpha, thứ không khí đặc quánh bện lại một chỗ khiến người khác nghẹt thở đến tận cùng.
Nhiều năm chứng kiến vô số Alpha ra vào nhà mình, suốt khoảng thời gian dài Lê Nhã Phong chỉ nhìn thấy một Omega duy nhất – cũng chính là cha ruột của y. Thậm chí y vững tin rằng Omega chính là thứ sinh vật õng ẹo đầy quái đản. Gần như ngày nào ông ta cũng phát tình, cũng rên rỉ và phơi bày khuôn mặt lẳng lơ thèm khát đàn ông, cơ thể vặn vẹo tựa như một con rắn.
Đừng thấy vóc dáng cao lớn như ngọn núi của Lê Nhã Phong hiện tại mà nhầm tưởng y gan lì, bởi lẽ khi đó y chỉ là một đứa trẻ. Trong mắt y, người cha mảnh khảnh kia chẳng khác nào quái vật. Một người cha luôn quỳ mọp trên giường tựa như cánh bướm tàn hơi vướng vào tơ nhện, cùng với những tên Alpha dã thú trong hình hài con nhện khổng lồ, chỉ cần há to mồm là có thể xơi tái ông ta.
Nếu thứ nhục dục ấy hóa thành thực thể hẳn sẽ có một đám ruồi nhặng bâu đen, thứ giòi bọ sinh sôi từ thịt thối và xộc lên mùi máu thiu tởm lợm, tựa như song sắt hoen rỉ trong tháp đá.
Lê Nhã Phong mở to đôi mắt.
Ngày qua ngày, y bắt đầu đón nhận sự thay đổi về mặt thể chất. Y không còn là cậu bé gầy gò, thân hình trở nên rắn chắc như thép nguội, cho dù đặt lên bàn cân để so sánh với giới Alpha thì y vẫn là nhân tố vượt trội.
Dáng vóc cao lớn kéo theo những biến chuyển khác thường.
Dù thích hay không y vẫn là một Alpha vị thành niên đầy mạnh khỏe; sự thèm thuồng của Omega xuất phát từ cơ thể hoàn mỹ ấy, mà sự kháng cự Omega cũng bén rễ từ trong lòng y. Sâu thẳm trong ký ức của Lê Nhã Phong mãi mãi tồn tại gương mặt sa đọa của người cha giống như sẽ chết vì thiếu dưỡng khí bất cứ lúc nào. Ông ta khàn giọng rên rỉ cả đêm, âm thanh lọt vào tai khác nào tiếng quỷ ma than khóc, cứ thế mang đến cơn ác mộng dài đăng đẵng.
Phu nhân lão trụ trì là một Omega nữ, thân là mẹ nuôi bà đã nhanh chóng tìm đối tượng phù hợp cho Lê Nhã Phong. Mà pheromone từ Omega luôn khiến y buồn nôn, đừng nói đến việc cùng nhau thân mật.
Lê Nhã Phong không thích bọn họ.
Bất kể là Omega xinh đẹp đến nhường nào, chỉ cần phóng thích niềm hợp hoan thì Lê Nhã Phong sẽ cảm thấy khó chịu cả thể chất lẫn tinh thần, để rồi đối phương sẽ lo lắng theo quán tính: "Anh sao vậy? Bị bệnh ư?"
Lê Nhã Phong trả lời: "Không sao, vừa nãy tôi ngửi thấy mùi pheromone của cô."
Mọi mối quan hệ đều kết thúc như vậy.
Lê Nhã Phong không hề luyến tiếc, y hẹn hò với những Omega này là do thành ý của mẹ nuôi. Y thờ ơ với Omega, vì từng cá thể xuất hiện đều khơi gợi ý ức về người cha kỳ quặc ấy. Y muốn tránh xa bọn họ và quyết định trở thành một tăng nhân trong chùa.
Để tách biệt đám đông, Lê Nhã Phong gần như không rời khỏi chùa và hiếm khi đón khách lạ. Nếu muốn gặp y, trước tiên bọn họ phải tắm táp sạch sẽ, mặc những trang phục được nhà chùa chuẩn bị để đảm bảo rằng trên người họ không có mùi pheromone. Tử Đài là nơi người khác không được phép bước chân vào cũng vì lẽ đó.
Lê Nhã Phong giảng giải mọi chuyện cho Trần Phổ Minh, y không kể chi tiết nên chỉ gói gọn trong vài ba câu. Trần Phổ Minh chưa tỏ tường lắm, nhưng trong lòng lại nửa vui nửa buồn: "Vậy tâm ma này... khiến ngài rất phiền muộn sao?"
Lê Nhã Phong khẽ mỉm cười: "Cảm ơn thí chủ đã quan tâm ta như vậy. Ta tự cảm thấy mình không thể chiến thắng tâm ma, dẫu rằng lão trụ trì dạy ta gõ mõ tụng kinh và mời cố vấn tâm lý đến gặp nhưng mọi thứ đều vô ích. Hơn nữa ta cũng không cảm thấy buồn phiền."
"Thật vậy chăng?" Trần Phổ Minh nửa tin nửa ngờ hỏi.
Lê Nhã Phong gật đầu: "Ta học được cách chung sống với tâm ma."
"Chung sống với tâm ma?" Trần Phổ Minh càng thêm bối rối.
"Ta xem tâm ma như một phần của chính mình, hoặc nên gọi là bản ngã không muốn ai nhìn thấy, là thói quen tương đối đặc biệt. Điều đó cũng tốt, chẳng ảnh hưởng nhiều đến sinh hoạt hằng ngày."
Trần Phổ Minh dần dần thấu hiểu, vì Lê Nhã Phong không cách nào gần gũi với đám đông và ngửi mùi pheromone từ bọn họ nên hắn xa rời quần chúng, tự mình cô lập để có thể chung sống với tâm ma.
Trần Phổ Minh chợt nghĩ tới vấn đề khác: "Nói như vậy, ngài cũng không định kết hôn..." Một suy đoán lóe lên trong đầu Trần Phổ Minh, để rồi hắn thẳng thừng đặt câu hỏi. "Nhưng ngài buộc phải tuân theo chính sách cưỡng chế hẹn hò?"
Nếu vì lẽ đó mà Lê Nhã Phong đồng ý ở cạnh mình thì...
Đôi mắt Trần Phổ Minh khó giấu giếm nỗi thất vọng.
"Trên thực tế" Giọng Lê Nhã Phong trở nên mờ ám. "Ta không hề ghét hương vị của em."
Gương mặt Trần Phổ Minh nong nóng, hắn xấu hổ nhìn ra cửa sổ, trong đầu hiện lên một ý niệm đơn thuần: "Do ngài ở trong chùa đã lâu nên quen với mùi Ngũ thụ lục hoa?"
(*)Ngũ thụ lục hoa: 5 loài cây & 6 loài hoa được trồng theo quy định của Chùa. 5 loài cây gồm: Cây bồ đề, cây đa, cây cau, cây cọ, cây thốt nốt (cọ đường); 6 loài hoa gồm: Hoa sen, hoa đại tướng quân, hoa gừng vàng, hoa sứ, hoa mộc tê, hoa chuối sen vàng.
Mà pheromone của Trần Phổ Minh chính là mùi hoa sứ.
Lê Nhã Phong khẽ gật đầu: "Có lẽ vậy."
Trần Phổ Minh thấp thỏm, vì bọn họ hợp nhau nên y không ghét pheromone của hắn cũng là chuyện bình thường?
Lê Nhã Phong tiếp tục bảo: "Đúng là vậy, nhưng chẳng biết đến lúc đó ta sẽ làm ra chuyện gì."
Trần Phổ Minh ngẩn ngơ: "Ngài sẽ làm gì?" Như để giảm bớt sự căng thẳng trong bầu không khí, hắn bèn đùa vui. "Cùng lắm thì buồn nôn như khi gặp Omega khác."
"Chắc chắn không." Lê Nhã Phong xem chừng rất tự tin về khoản này. "Ta không hề dị ứng mùi hương của em, ngược lại vô cùng thích."
Ba chữ vô cùng thích ngửi đánh thẳng vào mặt Trần Phổ Minh khiến gò má hắn nóng bừng lên.
Lê Nhã Phong gõ nhẹ vào khay trà bằng đá Ô Kim: "Hẳn ta sẽ lộ rõ sự bất thường của mình đấy..."
Chất giọng Lê Nhã Phong vẫn điềm nhiên như cũ, khác với miệng giếng cổ lặng thinh, y tựa như mặt biển yên tĩnh nhưng không biết phía dưới tiềm ẩn nguy cơ gì.
Trần Phổ Minh nuốt nước bọt, dẫu đang là mùa xuân nhưng hắn vẫn thấy ớn lạnh sống lưng.
"Nếu không thể chấp nhận, thì em được phép rời đi." Lê Nhã Phong giữ nguyên thái độ ôn hòa. "Kể từ đây em là cánh chim tự do."
Trần Phổ Minh nghe thấy hai chữ "rời đi" bèn lắc đầu theo quán tính: "Tôi sẽ không..."
"Ta mong em cân nhắc thật kỹ, xin đừng vội vàng hứa hẹn với ta." Mi mắt Lê Nhã Phong rũ xuống, tựa như quan sát chú kiến trên mặt đất.
Mà Trần Phổ Minh vẫn ngồi như trời trồng, không thể hiểu được hàm nghĩa của đối phương.
Mãi cho đến một lúc sau hắn mới nhận ra ẩn ý từ cuộc nói chuyện này, tất cả mọi thứ đều cô đọng thành ba chữ: Chạy-ngay-đi.
Chương 18
Tuy Trần Phổ Minh không hiểu hết lời nói của Lê Nhã Phong nhưng lại cảm thấy điều đó tựa như viên kẹo ngọt được áo lớp băng mỏng bên ngoài, thậm chí khiến hắn sởn cả gai ốc. Hắn cúi đầu, nhìn chằm chặp đôi tay đang để ngay ngắn trên đầu gối. Luôn là vậy, mỗi khi căng thẳng Trần Phổ Minh sẽ vô thức nhìn xuống ngón tay hoặc ngón chân – đây là thói quen từ thời thơ ấu.
Mà thời thơ ấu... là gì?
Trần Phổ Minh bỗng dưng hoảng hốt.
Lê Nhã Phong bảo bóng ma thuở ấu thơ khiến y bị chấn thương tâm lý, rồi hắn chợt nghĩ liệu có phải cơn ám ảnh thời tấm bé của mình còn đáng sợ hơn cả y? Bởi Trần Phổ Minh đã quên sạch những chuyện xảy ra trước 5 tuổi.
Mọi thứ thật kỳ quái.
Nói tóm lại, trẻ em 3 tuổi không nhớ gì là chuyện dễ hiểu, nhưng lên 5 vẫn quên tất tần tật thì hơi bất thường. Ngay từ đầu hắn không ngờ vực quá nhiều về chuyện này, tuy nhiên thái độ mất tự nhiên của cha mẹ đã khiến hắn sinh nghi.
Có một lần Trần Phổ Minh hỏi vu vơ: Ngày xưa con học mẫu giáo ở đâu? thì hai ông bà lo lắng và giữ im lặng.
Phản ứng của bậc phụ huynh thật lạ lùng, họ trở nên nhạy cảm khi hắn nhắc đến đề tài "thơ ấu." Những gia đình khác luôn thích tán gẫu với con cái về tuổi thơ, người lớn trong nhà sẽ mỉm cười và nói: Hồi nhỏ con thích ăn cái này, con hay chơi đùa ở đằng kia; hoặc con còn nhớ không, đây là nơi con từng đến... Nhưng cha mẹ Trần Phổ Minh chưa bao giờ nói như vậy.
Bọn họ chưa từng ôn lại kỷ niệm cùng Trần Phổ Minh.
Từ trước đến nay hắn hiền như đất, thậm chí bị Phong Nhan tỏ ra láo toét, xấc xược nhưng vẫn cố gắng đối xử lịch thiệp với cậu ta, lẽ hiển nhiên hắn sẽ không hỏi khó hai ông bà. Trông thấy sự buồn bã và âu lo của họ, Trần Phổ Minh tự giác không đề cập đến chủ đề kia.
Hắn lờ mờ đoán được lúc nhỏ đã xảy ra một chuyện chẳng vui vẻ gì, chắc chắn rất nghiêm trọng nên cha mẹ mới căng thẳng như vậy, và có khi cũng chính là nguyên nhân dẫn đến việc hắn mất đi trí nhớ.
Quá khứ xem ra không biết thì tốt hơn.
Tuy bảo không tò mò là giả, nhưng bản tính sợ sệt ưa trốn tránh đã đè bẹp lòng hiếu kỳ của hắn. Việc mạnh dạn bóc trần sự thật và bước ra khỏi vùng an toàn luôn đối chọi lẫn nhau, những người gan góc dám nghĩ dám làm sẽ trở thành nhà thám hiểm tài ba, nhưng nguy cơ tử vong là rất lớn. Kẻ nhát gan thu mình trong vỏ ốc chắc chắn không làm nên trò trống gì, ấy vậy có xu hướng sống thọ hơn.
Trần Phổ Minh nhận thấy bản thân nằm ở vế sau. Hắn cứ trôi lênh đênh theo dòng suy tư, tựa như hoa đào rụng rơi trước lầu nhỏ.
Tách! Tách! Tiếng máy móc vang lên cắt ngang sự đăm chiêu vô tận của Trần Phổ Minh.
Hắn ngẩn ngơ giây lát, quay đầu mới nhận ra đó là âm thanh phát ra từ ống kính.
Trên tay Lê Nhã Phong cầm một chiếc máy chụp hình.
Trần Phổ Minh rất ngạc nhiên: "Ơ trụ trì..."
Thật lòng thì Trần Phổ Minh thấy khung cảnh trước mắt vô cùng kỳ quái, có lẽ trong ấn tượng của hắn Lê Nhã Phong chưa từng chạm vào bất cứ thiết bị hiện đại khoa học kỹ thuật nào. Nay bất thình lình sử dụng máy ảnh DLSR, cứ như y du hành xuyên không gian và thời gian vậy...
(*)Máy ảnh phản xạ ống kính đơn kỹ thuật số (Digital single-lens reflex camera).
"Ngài lấy ở đâu thế?" Trần Phổ Minh thắc mắc.
"Ở kia." Lê Nhã Phong chỉ về phía sau bàn trà. "Thật ra ta mới bắt đầu học nhiếp ảnh, vẫn chưa thông thạo lắm, vì vậy ta chọn mua cấu hình cơ bản."
Y đang cầm một chiếc SLR mini điều khiển bằng cảm ứng. Màn hình cảm ứng có thể xoay góc rộng, thoạt trông sử dụng rất dễ dàng. Hơn nữa dòng máy được thiết kế thon gọn giúp Lê Nhã Phong thuận tiện cầm nắm chỉ với một bàn tay.
Trần Phổ Minh bối rối: "Vậy... vừa nãy ngài chụp gì?"
Lê Nhã Phong trả lời: "Em."
Rồi y phóng khoáng đảo màn hình để Trần Phổ Minh có thể nhìn thấy bức ảnh vừa được chụp: Trong khung ảnh, Trần Phổ Minh hơi cúi đầu, nét mặt quá đỗi hoang mang tựa như chàng ngố rừng nào đó.
Trần Phổ Minh hơi ngượng ngịu: "Sao ngài lại đột nhiên chụp tôi..."
"Chụp bất ngờ mới đẹp." Lê Nhã Phong đáp. "Đó mới là em của thường ngày."
Trần Phổ Minh đâm ra khó hiểu: "Nhưng mà..."
"Thế này đi, em xem như ta không tồn tại, muốn làm gì thì làm nấy." Lê Nhã Phong tỏ vẻ rất hứng thú. "Em cứ cư xử thoải mái là được."
Nhìn máy ảnh trong tay đối phương, Trần Phổ Minh ngồi đơ như khúc gỗ: "Tôi nên làm gì đây..."
Lê Nhã Phong nhận ra sự gượng gạo của Trần Phổ Minh, bèn hỏi: "Hay chúng ta cùng ra ngoài ngắm hoa?"
Trần Phổ Minh gật đầu tán thành.
Bọn họ rời khỏi Tử Đài, nương theo bậc thang đi vào hoa viên, chỉ thấy trong vườn trồng một cây Miếu thụ cao to và xum xuê cành lá. Hiện giờ chưa tới mùa hoa nên nó được bao phủ một màu tươi tốt xanh um; thoạt nhìn chẳng khác nào loài cây cối thông thường.
Miếu thụ là cây hoa sứ, bởi vì thường được trồng trong chùa nên mới có tên gọi ấy. Hương hoa cũng chính là mùi pheromone của Trần Phổ Minh.
Nhìn Miếu thụ sừng sững nghiêm trang, Trần Phổ Minh nghĩ ngợi rồi vươn tay sờ vào thân cây nham nhám, bỗng nhiên âm thanh quen thuộc vang lên. Hắn giật mình ngoảnh lại, cứ thế rơi vào ống kính được canh góc sẵn.
Tách! Tách! Trần Phổ Minh trở thành người mẫu bất đắc dĩ với nét mặt không thể nào khó đỡ hơn.
"Đừng quan tâm đến ta." Lê Nhã Phong từ tốn nói, "Em thấy cây sứ thế nào?"
Trái tim hắn khẽ bâng khuâng: "Cây phát triển tốt tươi, không biết khi nào nở hoa nhỉ?"
"Đợi hoa đào tàn sẽ tới mùa hoa sứ." Lê Nhã Phong vừa nói vừa cầm chiếc máy ảnh như thể sẵn sàng bấm chụp bất cứ lúc nào.
"Khoảng một tháng sau ư?" Hắn hơi dao động – liệu lúc ấy mình và Lê Nhã Phong sẽ còn bên cạnh nhau?
Nỗi lo âu làm Trần Phổ Minh nhăn mặt, kéo theo sau những tiếng lách tách.
Hắn từng cho rằng hành vi của trụ trì rất lạ lùng, nhưng dần dần không để ý nữa. Có lẽ điều đó đã thành thói quen, có lẽ thái độ hiển nhiên của Lê Nhã Phong khiến hắn cũng nghĩ là bình thường nốt.
Bọn họ rảo bước trong hoa viên, vừa đi vừa tán gẫu; thi thoảng Lê Nhã Phong sẽ bấm máy. Y sẽ chụp cận cảnh Trần Phổ Minh hoặc đứng xa đến nỗi chỉ thấy bóng dáng mơ hồ, đôi lúc gần kề khiến ống kính suýt dán lên mặt đối phương. Trần Phổ Minh xem tác phẩm của y mà buồn cười ghê gớm: "Ngài bảo mình mới nhập môn, hóa ra là nói thật."
Lê Nhã Phong cũng hiểu ý người ta: Hắn đang cười nhạo tay nghề của y.
Đôi khi Lê Nhã Phong chụp vài tấm rất có hồn, nhưng đa số đều thiếu bố cục và thiếu sáng... thậm chí còn bị đứt nét và nhòe nữa.
Lê trụ trì đành khiêm tốn thừa nhận: "Ta vốn không rành về nhiếp ảnh, cũng chưa nắm được cách sử dụng công cụ này. Đối với ta, chụp bằng điện thoại còn dễ dàng hơn."
"Sao ngài không thử dùng nó?" Trần Phổ Minh hỏi.
"Điện thoại của ta tự động kết nối với đám mây, dù quay chụp bất cứ thứ gì cũng sẽ tải trực tiếp lên đấy."
(*)Điện toán đám mây, tương tự như ứng dụng iCloud.
"Cho nên..." Trần Phổ Minh hơi khó hiểu.
"Ta muốn lưu trữ ảnh của em bằng thẻ SD được mã hóa cấp quân sự của mình."
"Hả?" Trần Phổ Minh bắt đầu mù tịt, nhưng một lúc sau bèn nói, "Cho nên ngài dùng máy ảnh chuyên dụng để chụp tôi?"
"Ừ." Lê Nhã Phong nhìn đối phương, đôi mắt đen như mặt hồ thăm thẳm. "Hôm nay em chủ động hẹn ta là vì?"
Trần Phổ Minh ngẩn ngơ, vì cái gì nhỉ?
"Ta thấy tâm trạng em hơi nặng nề, chắc hẳn có nguyên nhân khác."
Trần Phổ Minh cảm thấy áp lực trào dâng, tim hơi nhoi nhói, rồi hắn trả lời bằng chất giọng ủ rũ: "Cha mẹ muốn tôi đổi đối tượng khác."
"Thì ra là vậy." Lê Nhã Phong không ngạc nhiên chút nào, thậm chí lười hỏi lý do tại sao.
Trần Phổ Minh nheo nheo mắt: "Ngài không muốn biết tại sao ư?"
"So với điều này." Lê Nhã Phong ngả bài. "Ta chỉ cần biết quyết định của em."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com