Chương 67 (END)
Edit: Thỏ
"Anh chỉ.... cái gì?" Trần Phổ Minh cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Lê Nhã Phong thở dài nói: "Nếu phu nhân không đi cùng ta, vậy ta cũng chỉ có thể đưa phu nhân đi cùng."
Trần Phổ Minh còn chưa kịp hiểu ra sự khác biệt thì đã ngửi thấy mùi máu tanh ngày càng nồng nặc. Một Omega bị đánh dấu chẳng thể chống lại được pheromone của kẻ đánh dấu – đây là khiếm khuyết về mặt sinh lý mà bọn họ không thể khắc phục được.
Hơn nữa, Trần Phổ Minh còn là một Omega mắc chứng rối loạn gắn kết!
Khi hít phải mùi pheromone quen thuộc, hắn bỗng mất hết khả năng kháng cự.
Lê Nhã Phong không đành lòng nhìn vợ mình tổn thương nên đã dùng biện pháp "làm tình thật sảng khoái" để khiến hắn ngất xỉu.
Trần Phổ Minh bị giày vò đến mức ngủ thiếp đi, khi tỉnh lại đã ở trong một chiếc xe rộng rãi.
Hắn sửng sốt: "Sao em lại ở đây?"
"Đây là khu trọng điểm của Kinh đô, không thể lái trực thăng bừa bãi được." Lê Nhã Phong đáp: "Ta chỉ biết lái xe."
Đó không phải là điều Trần Phổ Minh muốn hỏi, hắn muốn biết tại sao mình lại xuất hiện trên xe một cách khó hiểu.
Hắn xoa xoa cái eo đau nhức của mình, thận trọng suy nghĩ, lúc này mới phát hiện ra người đưa hắn lên xe là Lê Nhã Phong chứ còn ai nữa.
"Anh muốn chở em đi đâu?" Sau khi trải qua những biến cố liên tiếp trong vài ngày qua, Trần Phổ Minh dường như đã trở nên bình tĩnh hơn và có thể thản nhiên giao tiếp với Lê Nhã Phong.
Mà kể cả y cũng cảm nhận được sự thay đổi ở Trần Phổ Minh.
Hắn không còn sợ hành vi ngang ngược của Lê Nhã Phong nữa, ngược lại dần dần chấp nhận tình hình hiện tại.
Tốt quá.
Lê Nhã Phong rất đỗi vui mừng: Y và bạn đời dường như ngày càng hòa hợp với nhau hơn.
"Đương nhiên là đưa vợ ta về nhà." Lê Nhã Phong cũng thẳng thắn trả lời.
Mí mắt Trần Phổ Minh giật giật: "Không phải em đã nói sẽ không quay lại cho đến khi suy nghĩ thấu đáo sao?"
"Đúng vậy." Lê Nhã Phong gật đầu: "Em đã nói rồi."
Ngụ ý: Đúng vậy, phu nhân đã nói, nhưng ta không nghe.
Trần Phổ Minh dở khóc dở cười.
Hắn còn tự trách mình đã bị bộ dạng ngoan ngoãn vừa rồi của Lê Nhã Phong ở khách sạn lừa gạt?
Y không phải là chú cún nhỏ đáng thương.
Đó không đơn giản là chuyện có thể xoa dịu bằng cách xoa đầu hay nói vài lời an ủi. Lê Nhã Phong là một con thú hoang, Trần Phổ Minh lại luôn quên mất điều này.
Chiếc xe bon bon tiến về phía trước.
Trần Phổ Minh thắc mắc: "Mình đang đi đâu?"
Lê Nhã Phong đáp: "Đến sân bay."
"Sân bay? Chúng ta ngồi máy bay về à?" Trần Phổ Minh hỏi.
Lê Nhã Phong trả lời: "Máy bay tư nhân của ta đang đỗ ở sân bay. Khi đến đấy, ta và em sẽ lên máy bay để rời khỏi Kinh đô và trở về thành phố Vô Danh."
"Sau khi về thành phố Vô Danh chúng ta sẽ làm gì?" Trần Phổ Minh hỏi từng câu một, giống như đang giao tiếp với một đứa bé. Hắn rất kiên nhẫn và dùng giọng điệu rất thân thiện.
Lê Nhã Phong nở nụ cười ngây thơ như trẻ con: "Về nhà!"
Trần Phổ Minh hỏi: "Anh có tiếp tục nhốt em không?"
"Chỉ cần em không bỏ trốn, ta sẽ không nhốt em." Lê Nhã Phong trả lời.
Trần Phổ Minh hỏi: "Nhưng anh sẽ tiếp tục theo dõi em, đúng không? Và anh không định tháo chip định vị trong người em, phải chứ?"
Lê Nhã Phong đáp: "Ừm."
Câu trả lời rất đơn giản và trần trụi khiến Trần Phổ Minh không nói nên lời.
Trước đây, y luôn suy nghĩ kỹ trước khi nói, những câu chữ được y trau chuốt kỹ lưỡng thường có hàm nghĩa mơ hồ và khó hiểu.
Nhưng giờ đây y đã cởi bỏ lớp vỏ cao quý của mình và bộc lộ hết tâm tư.
Nhưng hắn không cho rằng Lê Nhã Phong vì thế mà trở nên dễ đối phó hơn.
Y không còn ý định ngụy trang nữa, mọi chuyện càng thêm phiền phức.
Bíp—bíp—
Một tiếng báo động đinh tai nhức óc vang lên từ bên ngoài.
Lê Nhã Phong và Trần Phổ Minh đều giật mình, quay đầu lại thì thấy một chiếc xe cảnh sát đang đi tới từ ngã tư.
Nhìn thấy hai chiếc xe càng lúc càng gần, cửa sổ hạ xuống, Ngải Ni thò đầu ra ngoài, tay cầm loa phóng thanh hét lớn: "Xe phía trước, dừng lại ngay!"
Trần Phổ Minh kinh ngạc: "Chị họ? Chẳng phải chị ấy đang dưỡng bệnh sao?"
Lê Nhã Phong lạnh lùng nói: "Có lẽ cô ả nghĩ rằng ta sẽ bắt cóc em, nên gấp đến độ phải ra đây bằng được."
Trần Phổ Minh vô cùng sửng sốt.
Trên thực tế, suy đoán của Lê Nhã Phong gần như đúng rồi.
Cuồng Hoa biết Lê Nhã Phong đã đưa Trần Phổ Minh rời khỏi khách sạn, dù sao y đã đánh Cuồng Hoa trước, sau đó mới đi tìm Trần Phổ Minh.
Cuồng Hoa cãi nhau với Lê Nhã Phong, cảm thấy chuyện đã xong, không có ý định tiếp tục xen vào hôn nhân của người khác.
Vì vậy gã đi thẳng đến tìm Ngải Ni và nói rằng mình đang chuẩn bị rời khỏi Kinh Đô. Ngải Ni chỉ trông thấy Cuồng Hoa chứ không thấy em họ mình, nên bèn hỏi một cách lo lắng, "Em tôi đâu?"
Cuồng Hoa thành thật đáp "Cậu ta bị Lê Nhã Phong bắt về."
Ngải Ni sửng sốt, nhìn vào khuôn mặt bầm tím của Cuồng Hoa "Có phải Lê Nhã Phong đã đánh vào mặt ngài không?"
"Đúng vậy." Cuồng Hoa thừa nhận "Nhưng con lừa trọc cũng bị ta đấm lại, ăn một quyền ngay bụng còn gì, chẳng qua mặc áo che nên không thấy thôi." Gã bổ sung thêm các chi tiết khác nhằm giữ gìn thể diện.
Có lẽ cảm thấy chủ đề này không thích hợp để nói nên Cuồng Hoa đã dứt khoát chào tạm biệt. Ngải Ni nhìn tay đạo sĩ vội vã rời đi, trong lòng tràn đầy bối rối.
Cô vốn cho rằng Lê Nhã Phong là một người hung hăng và tàn nhẫn, nếu đã từng muốn ám sát cô thì còn điều gì y không làm được nữa?
Lê Nhã Phong đánh bại Cuồng Hoa, còn dám mang Trần Phổ Minh đi?
Đây là Kinh đô!
Dưới chân hoàng đế!
Sao có thể vô pháp vô thiên như vậy?
Ngải Ni lo lắng cho sự an toàn của em trai mình nên không thể quan tâm đến bất cứ điều gì khác, cô lê cơ thể bị thương trở lại đồn cảnh sát để kiểm tra camera giám sát – có thẩm quyền cao nên chuyện đó cũng đơn giản thôi, thông qua hệ thống giám sát trực tuyến cô nhìn thấy bị Lê Nhã Phong đưa ra khỏi khách sạn trong tình trạng hôn mê.
Điều này càng khiến Ngải Ni tin rằng Lê Nhã Phong là một kẻ ngoài vòng pháp luật, to gan bắt cóc người giữa ban ngày!
Đây là Kinh đô!
Nơi tôn sùng luật pháp tối cao.
Sao cứ làm như nhà hoang chết chủ thế?
Ban đầu Ngải Ni hứa sẽ không can thiệp vào chuyện gia đình của Trần Phổ Minh, điều này xuất phát từ nhiều lý do.
Nhưng giờ đây khi phát hiện Lê Nhã Phong quá xấu xa và hắc ám, Ngải Ni không thể ngồi yên được nữa.
Cô nghĩ rằng chỉ cần ở Kinh đô, Lê Nhã Phong sẽ không thể coi trời bằng vung được.
Nếu chờ đến lúc Trần Phổ Minh bị Lê Nhã Phong đưa về thành phố Vô Danh thì đúng là hết cứu. Vì vậy, cô đã điều động một xe cảnh sát và hai cán bộ hỗ trợ đến giải vây cho em họ mặc dù đang bị thương.
Ngải Ni đuổi kịp xe của Lê Nhã Phong, dùng loa phóng thanh hét lớn: "Tôi cảnh cáo lần nữa, nếu không dừng xe thì xem như chống đối người thi hành công vụ!"
Trần Phổ Minh nghe thấy mấy chữ "chống đối người thi hành công vụ " thì vô cùng hoảng sợ. Hắn kéo Lê Nhã Phong lại, nói: "Dừng xe nhé! Giải thích với chị họ đi anh."
Lê Nhã Phong cười hỏi Trần Phổ Minh: "Em định giải thích thế nào với cô ả? Nói rằng em tự nguyện theo ta?"
"Em..." Trần Phổ Minh sửng sốt.
"Hay là..." Lê Nhã Phong nhéo cổ Trần Phổ Minh "Em muốn để cô ta đưa em đi?"
Thú thật thì Trần Phổ Minh chưa suy xét kỹ.
Hắn không muốn quay về với Lê Nhã Phong rồi sống cuộc đời vô định.
Nhưng nếu hắn xuống xe và quay lại cùng Ngải Ni, càng e rằng hai người bọn họ lại xảy ra xung đột.
Trần Phổ Minh rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Khi Ngải Ni thấy chiếc xe phía trước không thèm để ý đến mình, cô càng tức giận hơn: Cảnh sát tới còn cóc thèm để ý! Lê Nhã Phong quả thực ngạo mạn thế là cùng!
Ngải Ni rụt đầu vào trong xe và định ra lệnh cho phụ tá lái xe. Cậu chàng trông như thể đã phát hiện ra điều gì đó khủng khiếp, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt: "Phanh xe bị hư rồi!"
"Cái gì?" Ngải Ni kinh hãi.
Lê Nhã Phong không có ý định chống cự khi bị bắt giữ trên trục đường chính ở tỉnh Kinh đô. Y tự tin rằng mình có thể đưa vợ đi mặc cho Ngải Ni làm khùng làm điên.
Những gì y vừa nói chỉ nhằm để thử lòng Trần Phổ Minh mà thôi.
Vì vậy, y dự định sẽ từ từ dừng xe lại bên vệ đường và trả lời câu hỏi của Ngải Ni. Nhưng chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra, xe cảnh sát từ phía sau lao tới, tông thẳng vào đuôi xe của Lê Nhã Phong.
Rầm—
Túi khí bật ra.
Đôi con ngươi Trần Phổ Minh tràn ngập những hình ảnh trôi nổi.
Dường như có những sóng nước lăn tăn đang nhảy múa trước mắt.
Những bóng tròn lấp lánh xao động, hệt như ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống tán cây.
Trong cơn choáng váng, hắn mơ màng nhìn thấy cây hoa sứ.
Trong phòng trưng một bình hoa màu xám, viền hoa trắng như tuyết; nhụy vàng, lá xanh, tuy đơn giản mà đẹp.
Bên cạnh bình hoa là một chiếc sofa, nơi có hai đứa trẻ đang ngồi xem TV.
Đứa bé dựa đầu vào vai đứa lớn, hai mắt díp lại; rõ là chương trình trên TV không thu hút được sự chú ý của nó.
Tuy nhiên, đứa lớn lại chăm chú ngồi xem.
"Anh Tử Thú, sao anh lại thích xem phim hình sự vậy?" Nhóc Trần khẽ hỏi "Lớn lên anh cũng muốn làm cảnh sát giống cha em sao?"
Tử Thú không nói nhiều, nhưng lại rất kiên nhẫn với bé con, nhả từng chữ một: "Không-có."
Nhóc tì chớp mắt nhìn anh Tử Thú.
Nó phát hiện anh Tử Thú không thích xem phim hoạt hình, nhưng lại rất thích các chương trình pháp lý, hiện trường vụ án và phim kinh dị giết người.
Để làm anh Tử Thú vui, bé con sẽ cùng anh xem phim.
Nhưng nó lại không có khoái chí lắm, đành quay đầu nhìn bình hoa trên bàn, muốn đưa tay chạm vào những bông sứ tươi.
Tử Thú kéo nó ra: "Đừng chạm vào-có độc."
Tay nhóc Trần mềm như bông, sờ rất thích, y bèn nhéo thêm hai cái.
Nhóc tì chu mỏ: "Chỉ nhựa cây mới có độc thôi ~~ Mà cũng hổng nghiêm trọng lắm! Lần trước uống vào em chỉ bị tiêu chảy."
Nghĩ đến lần trước Tiêu Phù bị bệnh, Tử Thú càng không vui, nắm chặt tay Tiêu Phù hơn: "Không-được."
Bé con cong môi, không nói nữa.
Nó vẫn rất nghe lời anh Tử Thú.
Tử Thú đưa tay xoa đầu đứa nhỏ.
.
.
Đột nhiên, có tiếng gõ cửa.
Giọng nói của ông lão truyền qua cánh cửa gỗ mỏng: "Tiểu Minh có nhà không?"
Nó bèn đáp: "Là bác La phải hông?"
"Là bác đây!" Giọng của ông lão rất nhẹ nhàng.
Tử Thú nghe thấy âm thanh này thì buồn nôn, sắc mặt y lạnh tanh.
Nhóc tì chạy đến bên cửa, nói vọng qua khe: "Bác ơi, cha mẹ cháu không có nhà."
Ông ta thừa biết, ông cố ý đến đây là vì Trần Kiến An và Kiều Dung Dung không có nhà.
Bé con vẫn còn nhớ lời cha mẹ dạy: Khi cha mẹ đi vắng, không được mở cửa cho bất kỳ ai.
Ông lão cố gắng dỗ dành vài lời, nhưng nhóc Trần từ chối mở cửa.
Ông ta không ngờ đứa trẻ này lại bướng bỉnh như vậy, đành phải xấu hổ bỏ đi.
Sau khi lão già rời đi, Tử Thú lạnh lùng nói: "Lão là đồ xấu xa."
Bé có chút kinh ngạc: "Không thể nào? Bác La rất tốt."
"Lão gớm ghiếc lắm." Tử Thú cắn môi dưới "Lão khi dễ mẹ anh."
"A!" Tiểu Trần còn quá nhỏ, không hiểu được ý nghĩa "khi dễ" trong lời Tử Thú, nhưng dù thế nào đi nữa, khi dễ là sai trái. Bé con cũng phẫn nộ "Lão thật là xấu xa!"
Tử Thú rất buồn bực, quay người trở về phòng.
Nhóc Trần ngồi một mình ở phòng khách, lại nghe thấy những tiếng động lạ trong sân.
Nó đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên thấy bác La đang lén lút đi lại ở sân sau.
Bé con ngạc nhiên.
Mặc dù còn nhỏ nhưng cậu bé biết rằng hành vi như vậy rất có vấn đề.
Nó nhớ lại lời Tử Thú nói, rằng bác La là người xấu.
Nó nhíu mày, tức giận suy nghĩ một lúc, bèn hái hoa sứ trong bình, đổ nhựa từ cành vào tách trà.
Ý tưởng của nó rất đơn giản: Uống thứ này sẽ gây đau bụng.
Nó muốn dạy cho lão ác ôn một bài học.
Vì vậy, bé con chạy ra sau nhà, cười ngọt ngào hỏi: "Bác La vô chơi hông?"
lão nghe thấy giọng nói của nhóc Trần thì giật mình, nhưng thấy nó cười vô tư, lão bèn vờ vịt bịa đặt: "Bác vào nhà là vì thấy cổng nhà không khóa... à, cha cháu bảo bác vào."
Nhóc con gật đầu như thể tin tưởng, rồi dẫn ông ta vào nhà.
Lão già vui mừng khi thấy thằng nhóc không có chút phòng bị nào nên cũng đi theo nó vào trong. Sau đó thằng nhóc rót trà mời nước lão: "Bác ơi, uống trà đi."
Lão đương nhiên chẳng ngờ rằng một thằng bé ngoan ngoãn như vậy lại đầu độc mình.
Sau khi bị bắt quả tang lẻn vào sân nhà người khác, lão cảm thấy có lỗi, miệng cũng khô khốc nên đã đồng ý uống trà.
...
...
Trần Phổ Minh đột nhiên mở mắt ra, bên trên là trần nhà trắng như tuyết.
"A...là mình..." Trần Phổ Minh lẩm bẩm, miệng khô khốc "Là mình..."
"Con trai, con sao vậy?" Giọng nói của Kiều Dung Dung có vẻ lo lắng.
Trần Phổ Minh lúc này mới hướng mắt về phía giường bệnh, nhìn thấy cha mẹ đang hết sức căng thẳng.
"Cha mẹ..." Trần Phổ Minh choáng váng, có vẻ không hiểu tình hình hiện tại. "Sao hai người lại ở đây?" "
"Con và Lê Nhã Phong gặp tai nạn giao thông, cảnh sát đã gọi cho mẹ." Bà Kiều nói, "Cha mẹ nhanh chóng chạy đến đây."
"Tai nạn giao thông... Tử Thú..." Trần Phổ Minh đột nhiên nhớ ra, đầu càng đau hơn. "Anh Tử Thú sao vậy?"
Khi Kiều Dung Dung và Trần Kiến An nghe thấy hai chữ "Anh Tử Thú", sắc mặt đều tái nhợt.
Trần Phổ Minh nhận ra sự thay đổi trong biểu cảm của bọn họ, vì vậy thở dài và nói, "Con đã nhớ tất cả mọi thứ."
Đôi vợ chồng há hốc mồm kinh ngạc: "Con... sao con nhớ được..."
"Con đột nhiên nhớ ra." Trần Phổ Minh nhíu mày đau đớn "Là con... là con khi đó..."
Kiều Dung Dung vội vàng che miệng Trần Phổ Minh: "Con đang nói gì vậy, thằng nhóc này? Con là..."
Trần Phổ Minh tách tay Kiều Dung Dung ra, giọng nghẹn ngào: "Chính con."
Cảnh tượng năm đó dường như lại hiện ra trước mắt.
Chất độc phát huy tác dụng, môi lão chuyển sang màu đỏ thẫm kinh hoàng, toàn thân run rẩy ngã xuống đất và rên rỉ vì cơn đau dữ dội.
Nhóc Trần hoảng sợ: "Là em...là em... giết người..."
Tử Thú mím môi không nói gì, chỉ nhìn nhóc con đầy vẻ sợ hãi kia, một lát sau nói: "Không phải, là anh giết."
Nói xong, Tử Thú cầm dao đâm chết lão già không còn sức phản kháng kia.
Trần Phổ Minh đưa cho ông lão nhựa cây sứ, mục đích ban đầu là để ông ta bị tiêu chảy.
Tử Thú mỗi ngày đều xem nhiều chương trình pháp luật và phim hình sự, tuy không thể trở thành chuyên gia về tội phạm hay nắm vững luật pháp, nhưng vẫn có những phán đoán cơ bản.
Nếu bỏ mặc lão chết vì trúng độc thì Trần Phổ Minh chính là kẻ giết người. Cho dù Trần Phổ Minh không cố ý giết người thì cũng không thể thoát tội và phải chịu trách nhiệm hình sự.
Nhưng nếu lão bị đâm chết trước khi chất độc phát huy tác dụng thì bé con sẽ vô tội.
Cho nên, Tử Thú không chút do dự mà giết chết lão ta.
Dù sao đi nữa, y đã muốn lấy mạng thằng khốn kiếp này từ lâu rồi.
Trần Phổ Minh quên mất sự việc này vì chứng PTSD, đây là một niềm vui ngoài ý muốn với Lê Nhã Phong.
Y cảm thấy điều này thật tốt, tạ ơn trời em đã quên đi.
Như vậy, em sẽ không phải gánh chịu bất kỳ tội lỗi và nỗi ám ảnh giày vò nào.
Hãy để anh nhận hết quả báo... thay em nhé.
"Mẹ cũng biết mà... đúng không?" Trần Phổ Minh ngơ ngác nhìn cha mẹ mình "Cha cũng vậy..."
Trần Kiến An và Kiều Dung Dung nhìn nhau, thở dài rồi gật đầu.
"Lúc đầu, cha mẹ phản đối cuộc hôn nhân này. Sau đó, y nói rằng cha mẹ vẫn nghĩ y là một kẻ sát nhân tâm thần ư?" Kiều Dung Dung thở dài "Cho nên, y đã phơi bày sự thật năm đó. Rằng lão ta..."
Trái tim của Trần Phổ Minh như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Kiều Dung Dung rơi nước mắt: "Thì ra... lão giở trò đồi bại với con, nên Tử Thú mới ra tay giết lão."
Trần Phổ Minh sửng sốt.
"Con ơi, con đã chịu khổ rồi..." Trần Kiến An cũng khóc "Do cha không bảo vệ được con..."
Hắn bối rối.
Hắn suy nghĩ rất lâu mới hiểu ra: Lê Nhã Phong nhất định đã nói dối Trần Kiến An và Kiều Dung Dung.
Không đời nào y lại kể với bất kỳ ai về vụ đầu độc của Trần Phổ Minh, ngay cả khi đó là cha mẹ ruột của hắn.
Để thay đổi ấn tượng của cha mẹ vợ tương lai về mình, Lê Nhã Phong đã bịa ra một câu chuyện như vậy.
Không chỉ thế, y còn làm giả chứng cứ Trần Phổ Minh bị xâm hại.
Lê Nhã Phong tìm được vợ của lão già ấy, ép bà ta nói với Trần Kiến An: "Chồng tôi đã xâm hại con trai ông."
Trần Kiến An nghe vậy vô cùng chết lặng, sau khi lấy được niềm tin, hai người họ cũng đối xử khác với Lê Nhã Phong.
"Nếu anh Tử Thú giết người không phải vì mắc chứng hoang tưởng bị hại, tại sao bác sĩ lại chẩn đoán anh ấy mắc bệnh tâm thần?" Trần Phổ Minh tiếp tục hỏi.
"Bởi vì khi y đâm người đó, tâm trí bị kích thích và phát bệnh" Ông giải thích. "Y bị tâm thần phân liệt do bị ngược đãi khi còn nhỏ, trong lúc cảm xúc dồn nén quá mức thì lên cơn đâm chết người, vì vậy bác sĩ kết luận y phát bệnh khi gây án."
Bởi vì Lê Nhã Phong có tiền sử tâm thần, và giết người trong tình trạng tâm lý không ổn định, vì vậy được xác nhận là ngộ sát. Đây quả thực là một điều may mắn, vì nó đã cứu Lê Nhã Phong khỏi cảnh tù tội.
Trần Phổ Minh càng nghĩ càng sợ: "Sao con lại gặp tai nạn?"
Kiều Dung Dung trả lời: "Có người phá xe của Ngải Ni, phanh hỏng, khiến xe mất thắng đâm vào xe của hai vợ chồng con. Sau đó xe con tông vào xe phía trước... gây ra tai nạn giao thông liên hoàn."
"Anh Tử Thú không sao chứ?" Trần Phổ Minh vội vàng hỏi.
"Con...con..." Kiều Dung Dung biến sắc: "Cảnh sát nghi ngờ Lê Nhã Phong bắt cóc con?"
"Không, không có chuyện đó!" Trần Phổ Minh vội vàng xua tay.
Trần Kiến An chớp mắt, nghiêm túc nói: "Nhưng theo camera trích xuất của khách sạn, con đã rời khỏi đó trong tình trạng hôn mê. Hơn nữa, người ta còn phát hiện trong xe của Lê Nhã Phong có dây xích, dây thừng và nhiều thứ khác..."
Trần Phổ Minh nghe xong thì hiểu ra, nhưng vẫn xoa xoa trán, nghiến răng nói: "Cái đó, cái đó là tình thú..." "
"..." Trần Kiến An và Kiều Dung Dung nhất thời không biết nói gì.
Trong vụ tai nạn xe hơi này, người bị thương nặng nhất thực ra là Ngải Ni.
Vết thương cũ vẫn chưa lành và cô lại bị thương mới. May mắn thay, cô đã đủ may mắn để sống sót, nhưng sẽ phải nằm viện khoảng một tháng.
Theo điều tra của cảnh sát, chính chồng cũ của Ngải Ni là người đã đâm Ngải Ni nhiều nhát.
Sau khi bị đuổi khỏi Văn phòng Kinh đô vì một vụ bê bối tình dục, gã đã gia nhập băng đảng xã hội đen. Nhờ vào mưu hèn kế bẩn và mạng lưới quan hệ rộng rãi, gã nhanh chóng nổi lên trong băng đảng. Sau khi có được sức mạnh, điều đầu tiên gã làm là trả thù Ngải Ni.
Nói cách khác, vụ ám sát Ngải Ni không liên quan gì đến Lê Nhã Phong.
Sau khi hiểu lầm được giải quyết, Ngải Ni cảm thấy rất hối hận và thành tâm xin lỗi Lê Nhã Phong.
Lê Nhã Phong không bị thương nghiêm trọng, cũng không bị tình nghi phạm tội, y nhanh chóng đưa Trần Phổ Minh về nhà an toàn.
Lần này, Trần Phổ Minh tình nguyện đi cùng y về.
Trần Phổ Minh đi theo Lê Nhã Phong và gọi y là "Anh Tử Thú" như trước.
Hắn không còn hỏi về quá khứ của Lê Nhã Phong nữa.
Mà y cũng không nhắc tới.
Lê Nhã Phong dường như đã nhận ra Trần Phổ Minh đã nhớ lại mọi chuyện.
Nhưng vì hắn không nói rõ nên Lê Nhã Phong cũng không hỏi nữa.
Chỉ có một loại cảm thông sâu sắc nào đó ẩn chứa giữa hai người họ.
Khi trở về cây sứ, Trần Phổ Minh dường như nghĩ ra điều gì đó, bèn hỏi y: "Anh đã theo dõi em, tại sao phải đợi đến năm 28 tuổi mới tìm em?"
Lê Nhã Phong dừng lại, mỉm cười nói: "Phu nhân, có phải em đang trách ta sum họp với em quá muộn không?"
Gò má của Trần Phổ Minh hơi nóng, một lúc sau anh gật đầu.
Tâm trạng y cực kỳ tốt: Xem ra phu nhân không còn để ý đến hành vi theo dõi kỳ lạ của ta nữa. Em ấy chỉ muốn ở gần ta thôi.
Lê Nhã Phong trả lời: "Sau khi hết thời hạn truy tố, ta sẽ liên lạc với em."
Trần Phổ Minh sửng sốt.
Đây có phải là thời hiệu truy tố tội đầu độc của Trần Phổ Minh không?
Theo luật pháp của Đế quốc phương Đông, thời hạn truy tố hình sự tối đa là hai mươi ba năm.
Mặc dù Lê Nhã Phong đã biết chuyện Trần Phổ Minh bị đầu độc, nhưng vẫn cực kỳ cẩn thận và thận trọng.
Lê Nhã Phong không chắc liệu việc lại gần Trần Phổ Minh có gợi nhớ đến mối liên hệ giữa họ – mối liên hệ giữa những tội ác hay không.
Tuy khả năng này rất nhỏ nhưng Lê Nhã Phong vẫn rất để ý.
Y nhìn Trần Phổ Minh từ xa, muốn mỗi ngày đều đến gần hắn hơn.
Nhưng y vẫn đợi đến khi hết thời gian truy tố mới tiếp cận hắn.
Lê Nhã Phong rõ ràng là người phỉ báng tăng lữ và Đạo giáo, nhưng y lại khắc Kinh Kim Cương trên người và tụng niệm thành kính mỗi ngày mà không ngừng nghỉ dù chỉ một ngày.
Bởi vì Kinh Kim Cang có thể cứu người thoát khỏi tội giết người và tiêu trừ nghiệp chướng.
Lê Nhã Phong tụng kinh để tích đức cho Trần Phổ Minh.
Y nắm tay vợ mình, nhìn hai đóa hoa sen trên Tử Đài.
Trần Phổ Minh hỏi: "Em có thể đi làm lại được không?"
"Ta có thể tiếp tục 'theo dõi' phu nhân không?" Lê Nhã Phong hỏi.
Ý của Lê Nhã Phong khi nói đến "theo dõi" tất nhiên là ám chỉ đến việc sử dụng nhiều phương tiện và thiết bị khác nhau để theo dõi, giám sát và nghe lén Trần Phổ Minh.
Hắn bất đắc dĩ thở dài, cuối cùng gật đầu: "Nếu như điều này có thể khiến anh vui vẻ."
Lê Nhã Phong lập tức lộ ra vẻ mặt vô cùng vui vẻ.
Trần Phổ Minh không ngờ chồng hắn lại có thể cười sảng khoái như vậy.
Giống như bầu trời quang đãng sau cơn bão.
-HẾT-
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com