Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

1

Ở phía đông của dãy núi Tùng sơn, một dãy núi thuộc Thành phố Lạc Dương có một ngôi làng nhỏ. Ngôi làng này được người ta biết đến với cái tên gọi làng đẻ mướn hay làng đẻ thuê. Ngôi làng duy trì khả năng sinh đẻ vượt trội bằng cách kết hôn với người cùng làng. Phụ nữ sinh con là chuyện bình thường, vậy nhưng những người phụ nữ ở đây lại thụ thai vô cùng dễ dàng. Có thể nói bọn họ được thượng đế ban cho khả năng sinh đẻ, chỉ cần một lần tiếp xúc với đàn ông là đã có thể mang thai con của người đàn ông đó. Chưa kể còn có thể dễ dàng sinh hai, sinh ba cùng lúc.

Điều đặc biệt của ngôi làng này là không chỉ nữ nhân mới có thể sinh con, mà nam nhân cũng có thể mang thai. Có những trường hợp kết hôn với người ngoài, con của họ khi sinh ra lại bị vô sinh. Ngược lại thì có những đứa bé nam do phụ nữ ở ngôi làng này sinh ra lại có khả năng mang bầu và sinh ra những đứa trẻ.

Không phải là ai cũng biết đến ngôi làng nhỏ đặc biệt này, thế nhưng những người dân ở đây vẫn sống trong sự ấm no và sung túc. Họ chăn nuôi, trồng rau, cây ăn quả như những ngôi làng khác, sau đó sẽ mang xuống núi bán cho những du khách đến đây tham quan, du lịch. Ngoài tiền kiếm ra từ sức lao động họ còn kiềm được tiền bằng việc sinh con hộ cho những gia đình giàu có.

Phụ nữ của ngôi làng chiếm số đông, còn những nam nhân thường là người sinh ra và lớn lên tại đây. Họ đều đã ở độ tuổi trung niên, lác đác lắm mới nhìn thấy một vài cậu trai độ tuổi trưởng thành ở ngôi làng này.

Những người tìm đến đây thường là hai nhóm người. Một là những người hiếm muộn, hai là không thể sinh được con nối dõi. Những người ở nhóm thứ hai thường là chủ yếu.

Vậy nên người mang thai sinh ra con gái cũng sẽ có hai lựa chọn. Một là vứt bỏ, hai là mang về nuôi, còn tiền thuê sinh sẽ chẳng nhận được một đồng nào. Người thuê có thể chọn người đấy tiếp tục mang thai hoặc là đổi một người khác. Chỉ khi nào sinh ra đứa trẻ mang giới tính mà họ mong muốn thì mới nhận được tiền công.

.....

Cậu thanh niên có thân hình nhỏ nhắn ngó nghiêng khắp nơi, miệng không ngừng gọi lớn, "Tiểu Lam.... Tiểu Lam à"

Người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi với vẻ mặt hiền hậu bước ra từ căn nhà gỗ đơn sơ, nở nụ cười ôn nhu nhìn đứa con nhỏ của mình

"Điềm Điềm, con bé lại chạy trốn con sao?"

Nhất Bác thở dài đi lại chiếc ghế gỗ nhỏ bên ngoài ngồi xuống, "Con bé này thật khiến con mệt mỏi, không biết nó giống ai mà lại nghịch ngợm như thế nữa?"

"Baba.... baba, Tiểu Lam tặng cho baba cái này này"

Cô bé xinh xắn chạy tới bên cạnh Nhất Bác, đưa cho cậu một bông hoa dại. Trên khuôn mặt cô bé biểu hiện sự thích thú, cười không thấy mặt trời.

Vương Tư Hạ đi tới lau mồ hôi trên gương mặt nhỏ nhắn, bà giả bộ trách mắng, "Tiểu Lam, con chạy đi đâu mà để baba con tìm hoài không được?"

"Bà ngoại, Tiểu Lam đi hái hoa tặng cho baba mà", Cô bé quay sang phụng phịu nói khiến Nhất Bác bật cười.

"Baba, hôm nay Tiểu Lam gặp được một bạn nhỏ này thú vị lắm"

Nhất Bác bế đứa bé của mình lên đùi, nhẹ nhàng vuốt đầu đứa nhỏ, "Đứa trẻ ngốc nghếch này, con thì lớn hơn ai mà gọi người ta là bạn nhỏ chứ"

Nếu tính tuổi đúng thì Nhất Bác năm nay gần hai mươi hai tuổi. Một cậu trai vẫn đang ở độ tuổi ăn học, còn có cơ hội được tìm hiểu và khám phá nhiều điều khác lạ về cuộc sống vậy mà lại trở thành baba của một đứa bé gái. À, không đúng, phải nói là trở thành baba của hai đứa trẻ ở độ tuổi mười bảy, mười tám.

Vương Tư Hạ là một người sinh ra và lớn lên tại ngôi làng này. Bà cùng với người đàn ông mà mình yêu thương kết hôn sớm và sinh con tại chính quê hương của hai người. Trong một lần cùng nhóm thanh niên đi săn, chồng của bà không may bị ngã từ trên núi xuống mất mạng. Vương Tư Hạ khi đó còn chưa sinh ra Nhất Bác.

Vương Tư Hạ mắc bệnh tim bẩm sinh, đối với việc sinh thuê là không thể. Chẳng có ai mất tiền lại muốn thuê một người bệnh tật sinh con cho mình cả.

Bệnh tình bà ngày càng trở nặng. Khi Nhất Bác mười bảy tuổi mẹ Vương đã phải nhập viện, tiền không có nhiều nên mọi thứ đều bất lợi. Nhất Bác từ nhỏ đã luôn ở trên núi cao, ngoài việc phụ giúp việc nhà thì cậu không biết làm việc gì cả.

Bệnh viện ở tít dưới thành phố, ở đó cũng chỉ cho người nhà vào thăm theo giờ. Nhất Bác thơ thẩn một mình trong căn nhà gỗ, cậu rất sợ tối nên cũng chẳng dám đi ngủ. Cũng may có Trác Thành người anh hàng xóm hơn Nhất Bác sáu tuổi sang bầu bạn. Thấy Nhất Bác buồn phiền vì tiền viện phí của mẹ Vương, Trác Thành bất đắc dĩ mang chuyện đẻ thuê nói cho cậu.

Nhất Bác hỏi Trác Thành, nếu cậu đồng ý làm vậy thì sẽ có tiền lo cho mẹ phải không? Trác Thành nói với Nhất Bác, chỉ cần cậu đồng ý sinh con cháu cho họ thì bệnh tình của mẹ Vương chỉ là chuyện nhỏ, số tiền bọn họ trả có thể cho mẹ Vương dưỡng già cả đời. Nếu may mắn gặp được người thích mình cuộc đời sẽ mở sang một trang mới.

Giống như Trác Thành vậy. Bốn năm trước vì muốn cuộc sống sung túc hơn nên đã đồng ý sinh con cho người khác. Ai ngờ đâu lại được người đàn ông đó nhìn trúng, đưa Y về làm bạn đời luôn.

Vừa hay tuần này lão công của Y bận đi công tác nên Y đưa bảo bối nhỏ của mình về đây chơi với bà ngoại. Trác Thành cũng chỉ có mẹ, mẹ của Y đi đẻ thuê lần đó đã mang song thai, người ta chỉ cần đứa nhỏ ra đời trước còn không nhận đứa trẻ sinh sau cho dù đó có là con trai đi chăng nữa. Cuối cùng bà đành mang đứa con út về nuôi, dù sao cũng chỉ có một mình, có thêm một đứa nhỏ bầu bạn sẽ vui hơn.

Ai nghĩ Trác Thành lại là một trong số những bé trai đặc biệt có khả năng sinh ra những đứa trẻ, nhờ vậy mà cuộc sống của mẹ Uông được đầy đủ, ấm no hơn. Nhiều khi Trác Thành muốn đưa mẹ về ở với mình, nhưng bà nói bà muốn sống ở nơi mà mình sinh ra.

Nhất Bác cầm tay Trác Thành, cậu hỏi có thể tìm được người thuê mình sinh con ở đâu? Coi Nhất Bác như đứa em trai nhỏ lại đồng cảm với cuộc sống khó khăn của cậu, Trác Thành nói sẽ giúp Nhất Bác tìm hiểu rồi lựa chọn một gia đình thật tốt.

Tình trạng của mẹ Vương không thể chờ đợi, Nhất Bác nói bản thân thực sự không thể chậm một giây, một phút nào. Trác Thành thở dài, theo đúng như nguyên tắc đến khi nào đứa bé được sinh ra thì mới nhận được tiền công. Trác Thành nói sẽ giúp Nhất Bác ứng trước một khoản tiền nằm viện cho mẹ Vương, việc tìm gia đình cần thuê người sinh hộ Y sẽ cố gắng trong thời gian sớm nhất, nhưng điều quan trọng hơn là Nhất Bác cần phải làm một vài bước kiểm tra nhỏ xem cậu có khả năng mang thai hay không?

Khi nghe bác sĩ thông báo Trác Thành cũng không tin được vào tai mình. Thực nghĩ Nhất Bác là một đứa bé xinh đẹp, đáng yêu nhưng chưa chắc đã có khả năng đặc biệt ấy. Khi nói Nhất Bác làm kiểm tra Trác Thành cũng chỉ dám cá 30% là kết quả cao nhất rồi.

Một tuần sau đó Nhất Bác vào viện và tiến hành cấy ghép, cậu không nghĩ nhanh như vậy mà Trác Thành đã tìm được người nhờ sinh con, không những thế người này còn rất tốt đồng ý trả trước một nửa số tiền cho cậu.

Cầm số tiền lớn trong tay Nhất Bác không tránh khỏi run rẩy. Chỉ sinh ra một đứa bé mà số tiền này có thể giúp mẹ con cậu mua một ngôi nhà lớn ở trung tâm thành phố, còn có thể giúp cậu tiếp tục đi học nữa.

Mẹ Vương đã được phẫu thuật tim thành công, nhưng thấy đứa con nhỏ phải trả giá bằng cả cuộc đời của mình bà không tránh khỏi đau lòng. Bà là một người mẹ lại chẳng thể đem đến một cuộc sống tốt đẹp cho con của mình, điều này đau đớn biết bao nhiêu.

Cơ thể yếu ớt của Nhất Bác đã không chịu nổi lần đầu mang thai nên sinh non, cứ nghĩ sẽ phải trải qua một lần này thôi nhưng ông trời lại không thương xót cậu. Đứa trẻ mà Nhất Bác sinh ra là một đứa bé gái.

Nhất Bác đã khóc rất nhiều, giờ cậu phải làm gì đây? Nhận tiền của người ta rồi nhưng lại không thể thực hiện đúng như trong hợp đồng. Gia đình họ cần một đứa bé trai, đứa bé đó sẽ là người thừa kế sau này. Phương án đi làm thuê trả nợ cũng được Nhất Bác nghĩ tới, nhưng số tiền nhiều như vậy cậu phải làm tới bao giờ mới trả hết nổi, huống chi bên kia chưa chắc đã đồng ý.

Trác Thành vào thăm Nhất Bác, thấy cậu như người mất hồn Y cũng thương xót vô cùng. Trác Thành hỏi Nhất Bác nếu cho cậu thêm một cơ hội liệu cậu có tiếp tục thử hay không? Nhất Bác vui mừng gật đầu, nói cho dù là bao nhiêu lần cậu cũng sẽ làm, đến khi nào sinh được bé trai mới dừng lại.

Không phải vì Nhất Bác cần tiền của gia đình đó mà chỉ là cậu không muốn phụ tấm lòng của họ dành cho mình. Họ tin tưởng cậu, thậm chí còn phá lệ trả trước một nửa tiền giúp mẹ cậu chữa bệnh, ngoài việc giữ chữ tín Nhất Bác còn muốn trả cho họ ân tình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com