60
Ngày hôm sau, trời vừa mới sáng Chính Quốc đã tỉnh dậy.
Mục Cận hẵng còn ngủ say, bị động tác của cậu làm giật mình, mở mắt mơ mơ màng màng gọi "Ba ba..." Mục Nhiên cúi đầu dỗ bé, "Ba đi làm cơm, Mục Cận ngủ tiếp một lát." Mục Cận còn chưa tỉnh hẳn, mí mắt vẫn dính chặt vào nhau, nghe Chính Quốc nói thế thì ầm ừ một tiếng, chậm rãi ngủ trở lại.
Chính Quốc nhìn nhìn bé, vươn tay kéo chăn bông lên cao hơn một chút, sau đó mới xuống giường.
Trước kia vì lo cho bệnh dạ dày của Thái Hanh mà cậu từng tới hỏi rất nhiều bác sĩ, chính mình cũng đọc nhiều sách báo, biết gạo kê ấm dạ dày an thần, bí đỏ tính ôn vị ngọt, tốt cho các vết loét dạ dày nên đã chuẩn bị nguyên liệu nấu gạo kê và canh bí đỏ.
Bên ngoài trời còn chưa sáng rõ, bóng đèn trên trần dùng đã lâu, độ sáng cũng không quá tốt, toàn bộ phòng bếp thoạt nhìn có chút mờ mịt.
Chính Quốc cúi đầu khuấy nồi cháo, biểu tình trên mặt vô cùng chuyên tâm, chăm chú.
Kì thật tối qua cậu không ngủ được, trong đầu lăn qua lộn lại đều là những lời nói của Thái Hanh, câu "Đừng không cần anh" kia, còn có, "Anh yêu em"... đều quá đỗi bất ngờ, thậm chí đến tận hiện tại cậu vẫn nghi ngờ liệu đó có phải là ảo giác, là những gì cậu tưởng tượng ra hay không.
Trở về cùng Thái Hanh? Nhưng nếu thật sự về rồi, Thái Hanh lại phát hiện anh chỉ nhất thời tâm huyết dâng trào với mình thì sao? Cho dù anh hiện tại thật sự thích cậu đi chăng nữa, bên cạnh anh nhiều người cả bề ngoài lẫn gia thế đều ưu tú như vậy, liệu có khẳng định anh sẽ luôn thích cậu? Còn có Mục Cận, còn có chuyện nhà của Thái Hanh...
Càng nghĩ càng phát hiện việc mình cùng Thái Hanh ở bên nhau không mảy may có chút khả năng nào.
"Ba ba!"
Chính Quốc lấy lại tinh thần, vừa quay đầu liền thấy Mục Cận đứng ở ngoài phòng bếp nhìn cậu, trên đầu thắt hai bím tóc, có điều một bên lệch sang tai, một bên lại lệch ra sau đầu.
Cậu nhìn bé, dở khóc dở cười hỏi, "Con tự mình buộc tóc sao Mục Cận."
Mục Cận lí nhí vâng một tiếng, rồi lớn tiếng nói, "Ba còn nấu cơm."
Ba nấu cơm vất vả, cho nên tự con chải đầu. Chính Quốc biết lời bé là ý tứ này.
Trong lòng như bị ai nhéo một cái, cậu đi đến ngồi xổm xuống trước mặt Mục Cận, nhìn bé ôn thanh nói, "Giờ Mục Cận đi đánh răng rửa mặt, ăn sáng xong ba sẽ buộc lại tóc cho con có được không?"
Kì thật chính Mục Cận cũng biết được mình buộc tóc không đúng, trông là lạ, không giống ngày thường được ba buộc cho, bé hơi xấu hổ gật đầu, xoay người chạy vào buồng vệ sinh.
Mục Cận là do cậu nhận nuôi, là trách nhiệm của cậu, nếu trở về cùng Thái Hanh đồng nghĩa với việc gia tăng thêm một gánh nặng. Hơn nữa ba người sống cùng nhau, Mục Cận khẳng định sẽ dần nảy sinh tình cảm với Thái Hanh, nếu đến một ngày, anh không cần cậu và Mục Cận nữa, điều này sẽ gây tổn thương tới đứa nhỏ.
Chính Quốc nghĩ miên man, nụ cười nơi khóe miệng nhạt dần, chút hi vọng nhỏ bé xa vời khẽ dấy lên trong lòng từ hôm qua từng chút bị dập tắt.
Tô Văn Dương đúng giờ hẹn tới.
Chính Quốc và Mục Cận vừa ăn sáng xong, chuẩn bị kĩ càng chuẩn bị rời khỏi nhà thì người nọ gõ cửa.
Chính Quốc không được tự nhiên nói, "Thật ra anh không cần đến đón đâu, chúng tôi tự qua bệnh viện cũng được."
Tô Văn Dương thản nhiên trả lời, "Đừng khách khí như vậy." Xong cúi đầu nhìn Mục Cận, nhẹ giọng hỏi, "Mục Cận ăn sáng chưa?" Thật ra y đã biết rõ hai người vừa ăn sáng xong, cũng chỉ muốn trò chuyện đơn giản với nhóc con.
Mục Cận ngoan ngoãn gật đầu: "Cháu ăn rồi ạ!"
Tô Văn Dương cười cười, mở cửa xe để hai người lên.
Đến bệnh viện đúng lúc Thái Hanh đang thay băng, Chính Quốc cũng không hỏi nhiều, để bình giữ nhiệt xuống đứng một bên lẳng lặng nhìn, chờ đến khi vết khâu tầm năm, sáu mũi trên bụng Thái Hanh lộ ra, sắc mặt cậu có phần không tốt.
Tô Văn Dương sợ dọa đến Mục Cận, giữ bé đứng xa một chút, lại ngồi xổm xuống bằng bé, thấp giọng hỏi, "Chú mang cháu ra ngoài chơi nhé, được không?"
Mục Cận có thể đồng ý việc ở ngoài phòng bệnh chờ Chính Quốc, nhưng muốn bé rời đi cùng người khác đương nhiên bé sẽ không chấp nhận. Cho nên Mục Cận lập tức ngẩng đầu nhìn Chính Quốc lắc lắc đầu.
Chính Quốc nghe vậy vội vàng đi tới nói, "Không cần, không cần, để bé đi với tôi là được."
Tô Văn Dương cũng không vội vã nói gì, lấy từ ngực áo ra một chiếc di dộng vỏ bọc gấu mèo, bấm số Chính Quốc rồi đưa cho Mục Cận, "Có cái này cháu có thể tìm ba ba lúc nào cũng được, xa đến đâu cũng không sao."
Bao di động kia cực kì tinh xảo đáng yêu, cũng không biết Tô Văn Dương tìm được ở chỗ nào. Những món đồ vật này trẻ con luôn luôn không chống cự lại được, Mục Cận cũng không ngoài ý muốn. Bé đầu tiên là ngẩng đầu nhìn Chính Quốc, thấy cậu không có ý phản đối, lúc này mới nhận di động, học bộ dáng bình thường của cậu, cẩn thận đặt ở bên tai nghiêng đầu nghe.
Chính Quốc không muốn đánh gãy hứng thú của đứa trẻ, lấy di động trong túi quần ra ấn nút nhận cuộc gọi, nhẹ nhàng "Alo" qua ống nghe một tiếng.
Mục Cận khúc khích cười.
Tô Văn Dương dắt bé ra ngoài, chờ đi xa một chút, Chính Quốc chụm tay vào ống nghe cười nhẹ gọi "Mục Cận", gần như ngay lập tức bên ngoài cửa truyền đến thanh âm hưng phấn, vui vẻ trả lời "Ba!"
Mục Cận rời khỏi tay Tô Văn Dương, bịch bịch như bay chạy về, nhìn Chính Quốc, con ngươi linh động trong suốt hô, "Con nghe được tiếng ba!"
Chính Quốc nhìn bộ dáng cao hứng của bé, nghĩ nếu bắt bé ở trong phòng bệnh này cũng không hay, ngồi thấp xuống xoa đầu hỏi, "Mục Cận có muốn cùng chú ra ngoài chơi không?"
Ngày hôm qua bé cùng Tô Văn Dương ra ngoài chơi thật lâu, cuối cùng còn ngủ say trên tay y, cho nên bé không phải không thích người nọ. Bé cũng biết Chính Quốc tới đây là để chăm sóc chú bị bệnh, nên có phần hơi do dự.
Tô Văn Dương từ phía sau ôm lấy nhóc, trấn an nói, "Không sao, lát nữa chúng ta sẽ về."
Mục Cận lại nhìn Chính Quốc, thấy cậu tươi cười cổ vũ, rốt cuộc gật gật đầu, nhẹ nhàng nói được.
"Làm phiền anh rồi." Chính Quốc quay đầu nhìn Tô Văn Dương, ái ngại nói xin lỗi. Tô Văn Dương lắc đầu ý bảo cậu yên tâm, sau đó mới dẫn Mục Cận ra ngoài.
Từ lúc Chính Quốc bước vào ánh mắt Thái Hanh luôn đặt trên người cậu. Cậu cúi đầu nhẹ giọng cùng Mục Cận nói chuyện, biểu tình ôn nhu kiên nhẫn, không biết tại sao lại khiến thâm tâm hắn ngứa ngáy, thậm chí có chút không nhịn được muốn hôn cậu.
Bác sĩ đã sớm thay băng xong rời khỏi, Tô Văn Dương và Mục Cận đi rồi trong phòng chỉ còn hai người bọn họ. Chính Quốc vừa quay lại, nhìn thấy ánh mắt của Thái Hanh, tim liền đập nhanh một chút, cả người cũng khẩn trương cứng ngắc lên.
Cậu đi đến trước giường, rũ mắt nói lắp bắp, "Trước... Ăn cơm trước đi." Nói xong lúng túng đổ cháo gạo kê và canh bí đỏ từ bình giữ nhiệt ra.
Thái Hanh vẫn nhìn cậu, vẻ mặt nghiêm túc nói. "Anh muốn hôn em."
Tay Chính Quốc mãnh liệt run lên, canh thiếu chút nữa sánh ra ngoài, mặt cũng đỏ bừng như muốn xuất huyết.
Những lời này quá khó trả lời, nói cái gì cũng không phải nên cậu quyết định lờ đi, đưa bát qua cho Thái Hanh, lí nhí nói, "Ăn cơm đi."
Thái Hanh biết cậu mất tự nhiên cũng không làm khó cậu, nhận lấy bát cháo uống.
Cháo gạo kê ấm áp len lỏi vào dạ dày, đau đớn giống như đều biến mất, Thái Hanh chậm rãi một hơi một hơi uống cháo, biểu tình chuyên chú đến mức không ai dám lên tiếng quấy rầy.
Cũng không biết qua bao lâu, Thái Hanh đột nhiên ngẩng đầu, nhìn Chính Quốc nhẹ giọng hỏi, "Lần đó rất đau phải không?"
"Lần nào cơ?" Chính Quốc bị hỏi thình lình làm khó hiểu, mờ mịt nhìn anh hỏi lại.
"Lần anh làm đổ cháo lên người em đó, có phải rất đau không?" Thái Hanh nghiêm túc chất vấn.
Chính Quốc ngây cả người, lúc này mới kịp phản ứng hiểu anh muốn nói gì, vội vàng lắc đầu, "Không có không có..."
Thái Hanh buông bát, đưa tay áp lên mặt cậu, thanh âm có chút trầm thấp, "Thực xin lỗi, trước kia anh đã làm rất nhiều chuyện quá đáng."
Ánh mắt Chính Quốc lấp lánh, cậu cho tới bây giờ chưa hề nghĩ tới Thái Hanh sẽ xin lỗi mình. Hơn nữa thời điểm kia, rõ ràng là bản thân cậu vô liêm sỉ liều chết quấn lấy anh...
"Tôi không sao." Chính Quốc lại lắc đầu, "Nhưng là anh..." Do dự một chút, lúc này mới nhẹ giọng nói, "Đừng uống rượu nữa, chú ý đến sức khỏe của mình."
Thái Hanh gật đầu, trịnh trọng đáp, "Được, về sau tất cả đều nghe theo em."
Chính Quốc hơi kích động, "Tôi không phải muốn có ý này!"
Thái Hanh nhìn cậu, khóe miệng câu lên thản nhiên cười nói, "Anh chính là có ý này!"
Nói xong cũng không quản phản ứng của cậu, bưng bát lên cúi đầu tiếp tục uống cháo.
_____________________
Chính Quốc còn muốn nói vài điều nhưng nhìn Thái Hanh đang uống cháo đành không lên tiếng quấy rầy nữa. Chờ anh ăn xong rồi, cậu dọn dẹp một chút bát đũa, bình giữ nhiệt, sau đó mới một lần nữa ngồi xuống bên giường, do dự gọi nhẹ, "Thái Hanh."
Thái Hanh nghe tiếng, ngẩng đầu nhìn cậu.
Chính Quốc có chút khẩn trương nắm chặt nắm tay, "Vấn đề hôm qua anh hỏi tôi, tôi đã suy nghĩ kĩ rồi..." Không tự chủ được cúi thấp đầu, trốn tránh ánh mắt của anh.
Thái Hanh nhìn phản ứng của cậu, nụ cười nơi khóe miệng dần thu lại, biểu tình nghiêm túc lắng nghe.
"Hiện tại sức khỏe tôi rất tốt, anh đừng lo lắng." Câu đầu tiên cậu nói là như vậy.
"Tôi cũng đã quen với cuộc sống ở nơi này..." Dừng lại, đoạn chầm chậm nói tiếp, "Tôi với Mục Cận cũng rất tốt."
"Cho nên... tôi..." Đôi môi bị mím đến trắng bệch, "Tôi sẽ không trở về."
Trong phòng thoáng chốc trở nên yên tĩnh đáng sợ.
Chính Quốc nín thở chờ đợi, nhưng mãi vẫn không có tiếng động nào, cậu lại càng không dám ngẩng đầu nhìn Thái Hanh nên chỉ có thể thấp thỏm lo lắng. Câu trả lời như vậy có phải đã sai chỗ nào không, liệu anh có cảm thấy mình ngu ngốc không biết phân biệt nặng nhẹ.
Tay cậu dần nắm thành quyền, ngón cái không ngừng ma xát dọc theo ngón trỏ, chỉ cần nhìn cũng đủ biết cậu đang khẩn trương đến mức nào. Thái Hanh trầm mặc một lúc lâu, đột nhiên vươn tay nắm lấy tay cậu, kéo người lại gần mình một chút, hạ tầm mắt như tùy ý nói, "Không về thì không về."
Chính Quốc kinh ngạc ngẩng đầu, còn chưa kịp nói gì Thái Hanh đã nghiêng người hôn phớt lên môi cậu, thấp giọng nỉ non, "Nếu em muốn ở chỗ này, vậy thì chúng ta sẽ lại chỗ này."
Chính Quốc ngây người, chờ đến khi hiểu hết ý tứ trong lời anh liền sốt ruột đứng lên lắp bắp, "Không phải không phải... Thái Hanh anh không cần..."
"Anh cứ sống cuộc sống của mình là tốt rồi."
"Sống cuộc sống của mình?" Thái Hanh có phần sửng sốt hỏi lại.
Chính Quốc mạnh mẽ gật đầu.
"Là cuộc sống như thế nào?" Thái Hanh cười nhạt vừa hỏi vừa trả lời, "Làm việc, xã giao, rảnh rỗi thì ra ngoài cùng bạn bè vui đùa một chút, gặp người hợp khẩu vị thì lên giường theo nhu cầu. Sau đó theo ý nguyện của cha mẹ mà cưới vợ sinh con, mãi cho đến khi chết già, cũng không liên quan gì đến em..."
"Sống cuộc sống như vậy, có phải không?"
Chính Quốc thất kinh nhìn anh, một câu cũng không thốt nên lời.
Thái Hanh hừ một tiếng cười châm chọc, như có như không nói, "Hai lần đều như vậy."
"Lần đầu tiên nói dạ dày anh không tốt, muốn anh chú ý nhiều hơn, sau đấy đáp ứng sẽ chờ anh trở lại. Có điều chờ tới khi anh về, em đã không còn ở nơi ấy."
Thanh âm dần trở nên khàn đặc, "Hôm nay cũng thế. Nấu cháo cho anh, dặn anh tự chăm sóc chính mình, sau đó nói cho anh biết, anh tự sống cuộc sống của mình là tốt rồi."
"Chính Quốc." Khóe miệng cười biến mất, sắc mặt chợt nhuốm mỏi mệt, "Em đâu có phải người tàn nhẫn như vậy."
Chính Quốc im lặng lắng nghe, cũng không biết qua bao lâu cậu mới run rẩy mở miệng, "Tôi không biết, nếu anh có một ngày đột nhiên hối hận thì phải làm thế nào... Nếu Mục Cận phát sinh tình cảm với anh, rồi anh không cần chúng tôi nữa thì phải làm thế nào... Còn có... Còn có người nhà của anh..." Chính Quốc lắc lắc đầu, "Sao có thể đồng ý cho chúng ta ở cùng một chỗ..."
Thái Hanh chua chát nói, "Em lo lắng mấy vấn đề này sao? Mặc kệ anh có hứa hẹn bao nhiêu lần? Nếu em không thể tin chúng, vậy chúng cũng chỉ là lời nói suông vô giá trị. Chính Quốc em đừng lại một lần nữa dùng những lời đó mà đẩy anh ra, ngay cả ở bên cạnh em cũng không muốn cho anh cơ hội."
Chính Quốc nhìn anh nhiều lần tự đặt mình vào thế yếu để thỉnh cầu, muốn nói cậu thật ra không cần anh hứa hẹn, cũng không phải cậu muốn đẩy anh ra, chỉ là cậu không muốn sau này anh sẽ phải khó xử. Nhưng cố gắng vài lần, mỗi lời đều thủy chung ngạnh ở cổ họng, không có cách nào phát ra được.
Thái Hanh đợi không được câu trả lời trong lòng không khỏi thất vọng, nhưng hắn cũng không muốn gây áp lực cho cậu, cuối cùng đành phải nói, "Em không muốn trở về anh sẽ không miễn cưỡng em. Chờ Tô Văn Dương quay lại, anh sẽ bảo cậu ấy liên hệ tìm người để em kiểm tra toàn diện thân thể, xem thể trạng hiện tại của em thế nào." Kì thật trước khi tới đây hắn đã sắp xếp xong bác sĩ ở nhà, chỉ chờ Chính Quốc cùng mình trở về là có thể lập tức kiểm tra. Thế nhưng nhìn thái độ hiện giờ của cậu, trong khoảng thời gian ngắn khẳng định sẽ không nguyện ý về cùng mình, nơi này điều kiện chữa bệnh và bác sĩ đều không thể so với ở nhà, không khỏi khiến hắn lo lắng. Trước tiên chờ cậu xét nghiệm ban đầu, không được thì buộc phải mời bác sĩ đến vậy.
Chính Quốc biết Thái Hanh có ý tốt, cũng không muốn anh phải lo lắng nên đành gật đầu, nói một chữ được.
Thái Hanh trong lòng thở ra một hơi, hắn còn muốn hỏi cậu lúc ở trại an dưỡng hồi phục như thế nào, di động đặt bên giường đột nhiên vang lên. Thái Hanh nhíu mày, cầm điện thoại lên phát hiện là dãy số trong nhà, không nghĩ nhiều liền ấn nút nhận.
Có điều đến khi nghe được thanh âm đầu dây bên kia, sắc mặt hắn hơi thay đổi, sau đấy cung kính qua điện thoại chào hai tiếng, "Ông nội."
Chính Quốc thấy thần sắc Thái Hanh trở nên trịnh trọng như vậy, lo lắng anh không tiện nói chuyện liền đứng dậy muốn rời đi. Thế nhưng vừa mới đứng lên đã bị anh kéo tay lại, ý bảo cậu ngồi xuống.
Thái Hanh vẫn còn tiếp tục nghe điện thoại, cậu không dám quấy rầy đành phải theo lực đạo của tay anh ngồi xuống ghế.
Thời gian trò chuyện không lâu, Thái Hanh cũng không nói gì nhiều, chỉ vài câu rồi đồng ý, cúp điện thoại.
Thái Hanhcầm tay Chính Quốc, thẳng thắn nói, "Mai anh phải về nhà một chuyến, thu xếp xong anh sẽ trở lại."
Chính Quốc hơi nhíu mày, lo lắng hỏi, "Mai phải về rồi? Miệng vết thương còn chưa hoàn toàn bình phục..."
Thái Hanh lắc đầu cười cười, "Không sao, không có gì đáng ngại."
"Thái Hanh, trong nhà của anh..." Chính Quốc dừng một chút, do dự nói tiếp, "Có phải xảy ra chuyện gì hay không?"
Thái Hanh, cũng không trực tiếp trả lời, đơn giản trấn an cậu, "Em không cần lo lắng, chờ anh trở lại.
Chính Quốc còn muốn nói tiếp, bên ngoài phòng bệnh đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa. Chờ có người đồng ý mới thấy Tô Văn Dương mở ra, Mục Cận theo chân y đi vào, vừa nhìn thấy Chính Quốc liền chạy tới nhào vào người cậu.
Bé con mặc một chiếc áo len nhỏ, bên ngoài khoác áo khoác lông dê màu hồng nhạt, chiếc váy vừa vặn cùng quần tất nhung ấm áp, dưới chân đi một đôi giày trắng xinh xắn, nói bé là thiên kim tiểu thư con nhà giàu cũng không ai hoài nghi.
Chính Quốc giật mình nhìn Tô Văn Dương, không đợi y mở miệng Mục Cận đã dựa vào trên đùi Chính Quốc có chút ủy khuất nói, "Chú ấy nói là ba dặn mua." Ban đầu Tô Văn Dương dỗ bé thử ít quần áo mùa đông bé nhất quyết không chịu mặc, sau nói là Chính Quốc dặn mua bé mới do dự mặc vào.
Chính Quốc nhìn về phía Tô Văn Dương, thấy y vẻ mặt thản nhiên giống như sự thật chính là Mục Cận nói vậy. Cậu biết y là muốn tốt cho Mục Cận nên không đẩy qua đẩy lại so đo, hướng Tô Văn Dương cười cười, không tiếng động cảm ơn y, sau đó ôm Mục Cận có phần bất an lên đùi, nhẹ giọng nói, "Là ba nhờ chú mua giùm, quần áo mới của Mục Cận rất đẹp."
Lúc này bé mới thả lỏng đôi chút, trên mặt cũng lộ ra nụ cười thẹn thùng.
Trời tối một chút, Tô Văn Dương chở hai cha con Chính Quốc và Mục Cận về, lại xác định lịch hẹn kiểm tra thân thể với Chính Quốc xong mới quay trở về bệnh viện.
Lúc về đến nơi Thái Hanh đang nói chuyện với mẹ hắn, cúp điện thoại xong mới giải thích với Tô Văn Dương, "Mẹ tôi vì việc này nên đã nhờ ông nội xuất hiện."
Ông nội Thái Hanh vì Kim gia mà vất vả cả đời, từ sau khi Kim Hải Chiêu chân chính tiếp quản ông liền rời khỏi nhà chính, tìm nơi non xanh nước biếc để tu thân dưỡng tính. Người trong Kim gia đều rõ, trừ phi thật sự xảy ra chuyện đại sự, nếu không tuyệt đối không thể đi quấy rầy ông. Không nghĩ tới mẹ Thái Hanh sợ hắn và Hải Chiêu thực sự xung đột, thế nên đành mời ông nội trở về.
Tô Văn Dương nghe xong, mày chậm rãi nhíu lại.
Thái Hanh lại như không biết gì, thản nhiên nói với y, "Sáng mai về nhà thôi."
_________________________________
Thái Hanh về đến nhà lớn đúng lúc đang giờ ăn trưa, đại khái do Kim lão gia tử trở về nên trong nhà tề tựu rất nhiều người, không kể đến các chú các bác , ngay cả chú hai luôn ở nước ngoài làm việc cũng có mặt.
Thái Hanh đi đến bên cạnh Kim lão gia tử cúi đầu cung kính chào một tiếng "Ông nội", tiếp đến chào hỏi vài vị trưởng bối trong nhà, xong đâu đấy mới ngồi xuống ghế của mình.
Hải Chiêu vẻ mặt bình tĩnh không nói gì, ngay cả khi Thái Hanh chào mình cũng không phản ứng. Sau khi Thái Hanh nằm viện mẹ hắn đã gọi thư kí Giang đưa mình tới thăm, sau lại sử dụng thân phận phu nhân khiến thư kí Giang không thể không giao tin tức của Chính Quốc ra. Hải Chiêu vừa biết tin này đã lập tức sai người hành động, nếu không phải mẹ Thái Hanh gọi cầu Lão gia tử về ngăn lại thì thằng con trời đánh của ông làm sao có khả năng gặp được tên nhóc kia.
Mẹ Thái Hanh cũng không để ý Hải Chiêu, bà ấy hỏi han Thái Hanh vài câu rồi gọi người phân phó vài việc.
Chốc lát sau người giúp việc bưng từ phòng bếp lên một chút cháo cá, đậu hũ và canh gà, mẹ Thái Hanh dặn dò, "Uống canh trước đừng để nguội."
Kim lão gia tử vốn đang cùng chú Thái Hanh nói chuyện, nghe vậy hơi nhấc đầu lên, nhìn hắn thản nhiên hỏi, "Thân thể không tốt?"
Thái Hanh cúi thấp đầu đáp, "Đã không có vấn đề gì ạ."
Lão gia tử gật đầu, "Chút nữa để lão Trần qua xem." Lão Trần là bác sĩ lão gia tử mang theo người, y thuật dĩ nhiên không cần phải nói.
Thái Hanh lên tiếng đồng ý, thấy ông nội không đề cập gì nữa mới cúi đầu ăn cơm.
Mọi người trong nhà ai nấy đều biết chuyện Thái Hanh yêu một nam nhân, thậm chí còn vì người này mà không tiếc phản kháng với Hải Chiêu, mối quan hệ xấu đến cực điểm. Mấy đứa cháu cùng lứa tuổi với Thái Hanh nghĩ thầm, nếu hắn tiếp tục gây chuyện như vậy không phải mình sẽ có cơ hội hay sao? Trong lòng càng không khỏi tính toán cung kính lấy lòng Kim lão gia tử thêm một chút.
Thái Hanh cũng không để ý bọn họ, buông ánh mắt tự mình thản nhiên dùng bữa.
Cơm nước xong, lão Trần làm vài kiểm tra đơn giản cho Thái Hanh, lại cả báo cáo hậu phẫu, sau đó đi đến bên cạnh Dịch lão gia tử thấp giọng nói mấy câu.
Lão gia tử nhăn nhíu mày, ngẩng đầu nhìn Thái Hanh ánh mắt có vẻ không vui, "Đã lớn rồi, chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm phải tự mình biết cân nhắc."
Thái Hanh cúi đầu, cung kính mà đáp, "Vâng, ông nội."
Lão gia tử lắc đầu, gọi Hải Chiêu và vài chú bác khác tới, lại quay đầu dặn Thái Hanh, "Ở đây chờ, chốc nữa ta sẽ gọi cháu lên sau." Nói xong cũng không chờ Thái Hanh trả lời liền cùng người khác vào thư phòng.
Bọn họ đi rồi, mẹ Thái Hanh mới lôi hắn ngồi xuống, ngữ khí như oán giận nói, "Vết khâu còn chưa lành đã đi tìm người, cần phải gấp như vậy sao?"
Thái Hanh cười cười không đáp, vươn tay cầm lấy tay mẹ hắn, thấp giọng nói, "Mẹ, cảm ơn."
Mẹ Thái Hanh trừng mắt liếc hắn một cái, mất hứng nói tiếp, "Cảm ơn cái gì? Cảm ơn mẹ ngăn ba con nên phải mời ông nội về? Mẹ nói cho con biết, mẹ chưa từng nói sẽ đồng ý chuyện con và cậu nhóc kia đâu." Nói tới đây bà ấy nhíu mày, "Không biết là người như thế nào mà từ nhỏ đến lớn chưa từng thấy con như vậy..."
Thái Hanh biết bà ấy đau lòng hắn nên cũng không nói gì thêm, chỉ nhẹ giọng nói một câu, "Cậu ấy tốt lắm."
"Tốt cái gì mà tốt, Ninh Ninh đã nói với mẹ người này tâm thuật bất chính!"
Thái Hanh sửng sốt, ánh mắt phát ra chút lãnh ý sau đó lập tức che giấu đi, mẹ hắn cũng không phát hiện ra, vẫn lải nhải nói thêm điều gì đó.
Hai người trò chuyện chưa lâu đã có người giúp việc từ trên lầu xuống gọi Thái Hanh lên.
Thái Hanh lên lầu, đẩy cửa vào thư phòng thấy lão gia tử ngồi giữa phòng, trên tay lăn hai quả cầu bằng ngọc, nhắm mắt không biết nghĩ cái gì. Lão gia tử đầu tóc bạc trắng, râu lấm tấm hoa râm, mi tâm sâu như khắc gỗ. Hình thể ông cao lớn, lưng thẳng tắp, thoạt nhìn cực kì uy nghiêm.
Lão gia tử nghe được tiếng cửa mở, mở mắt nhìn Thái Hanh, hất cằm ý bảo hắn ngồi xuống, đợi trong chốc lát sau đó mới cất tiếng nói, "Cháu từ bé đã không chịu thua kém ai, ta cũng đặt kì vọng rất lớn. Sao đến cái tuổi này cháu ngược lại lại hồ đồ?"
Thái Hanh nghe xong không phản bác, trực tiếp đứng dậy quỳ xuống, hơi cúi đầu nói, "Đã làm ông thất vọng."
Lão gia tử lắc đầu, "Nếu cháu đã quyết định chúng ta nếu tiếp tục ngăn cản ngược lại sẽ càng làm cháu phản kháng nhiều hơn. Ta hỏi cháu, cháu vẫn cương quyết muốn sống cùng người kia?"
Thái Hanh một giây cũng không do dự, nghiêm túc gật đầu.
Lão gia tử nhíu mày, hai mắt nhắm lại chậm rãi lăn quả cầu ngọc trong tay. Một lúc lâu sau, ông mới một lần nữa mở to mắt, đẩy một con dấu đỏ trên bàn qua, bình tĩnh nói, "Nếu vẫn kiên trì, con dấu này không thể truyền cho cháu. Có hiểu ý ta hay không?"
Đó là con dấu chỉ mình gia chủ Kim gia được nắm giữ. Việc phân chia hoa hồng trong Kim gia còn có vài văn kiện mấu chốt, không được đóng dấu gia chủ sẽ không có hiệu lực. Đồng lứa với Thái Hanh chỉ có hắn nổi trội nhất, vài anh em khác biểu hiện chỉ thường thường, chính vì vậy mà hắn không bất ngờ được nhắm chắc cho vị trí gia chủ, cố vài năm nữa là được.
Thư phòng lặng phắc, vài người sốt ruột thay Thái Hanh, cũng có người chờ để chê cười hắn. Hải Chiêu tuy rằng không nói gì nhưng tay đã nắm chặt thành quyền, trên cánh tay nổi đầy gân xanh.
Cũng không biết qua bao lâu, trong phòng mới vang lên thanh âm của Thái Hanh, "Cháu hiểu."
Lão gia tử nhìn về phía hắn, Thái Hanh mặt không thay đổi trầm giọng nói tiếp, "Con dấu này xin ông truyền cho người khác đi."
Tiếng hắn vừa dứt, Hải Chiêu liền đứng lên, ném chén trà xanh bằng sứ trên tay về phía Thái Hanh
Người cảnh đều như vậy, thời gian giống như quay trở lại ngày hôm qua. Lần này Thái Hanh như cũ không né tránh, tùy ý để chén trà đập vào trán mình, mặt vẫn thản nhiên không lộ vẻ gì.
Bác cả của hắn đứng dậy ấn Hải Chiêu ngồi xuống, lại khuyên nhủ mấy câu.
Ông nội Dịch Thiên uống một ngụm trà, xong chậm rãi đặt lại chén trà xuống, lúc này mới nói, "Ta lớn tuổi rồi nên không ai đem ta để vào mắt sao..."
Hải Chiêu biến sắc, hô "Ba..." một tiếng.
Lão gia tử không thèm nhìn y, tiếp tục nói với Thái Hanh, "Chính cháu tự lựa chọn thì tự mình gánh chịu hậu quả, ta sẽ không can thiệp vào. Ta chỉ nói một câu, vô luận như thế nào cháu cũng phải có một đứa con của mình, cũng là để cha mẹ cháu có hi vọng." Mấy năm nay công nghệ rất phát triển, lão gia tử không buộc hắn lấy vợ nhưng hắn phải có đứa nhỏ, đây cũng là nhượng bộ lớn nhất.
Thái Hanh hiểu ý tứ của ông, nếu hắn không đáp ứng mặc nhiên vế câu trước cũng không được đồng ý. Nếu ông thực sự muốn ngăn cản hắn và Chính Quốc hắn quả thực bó tay không có biện pháp. Cho nên Thái Hanh đành gật đầu, kiên định nói một tiếng, "Vâng."
Lão gia tử hơi thở dài, ánh mắt cuối cùng nhìn Thái Hanh vẫn ánh lên vẻ thất vọng. Ông phất tay, nói, "Được rồi, ra ngoài xử lí vết thương trên trán đi."
Thái Hanh gật đầu đứng lên, cúi chào ông cùng vài người khác sau đó mới ra khỏi phòng.
Lão gia tử cho dù đã không còn quản chuyện Kim gia nhưng lời nói của ông như cũ vẫn có trọng lượng lớn nhất, Hải Chiêu có muốn cũng không được ngăn trở nữa. Thái Hanh vốn cho rằng mình sẽ phải nháo một trận long trời lở đất, thậm chí còn chuẩn bị sẵn tinh thần để đoạn tuyệt quan hệ, thực không nghĩ tới ông nội xuất hiện, dùng cách đơn giản nhất mà hắn có thể nghĩ ra để giải quyết mọi chuyện.
Vị trí gia chủ kia, nói Thái Hanh hắn không muốn đương nhiên là nói dối.
Thế nhưng hắn cũng hiểu được, cuộc sống này vĩnh viễn luôn rất công bằng, con người nếu muốn đạt được thứ gì đó sẽ phải trả giá bằng những thứ khác, không ai có thể có tất cả mọi thứ.
Hắn không dựa vào thế lực của Kim gia cũng không đến mức trở thành phế vật, chỉ là mất chút quyền lực thượng phong, nhưng với năng lực của hắn không gì có thể gây khó dễ cho hắn.
Muốn hắn phải buông tay Chính Quốc?
Cả đời này vĩnh viễn cũng không có khả năng!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com