Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

4


Khi cả hai bước ra ngoài đã nhận lấy ánh mắt kinh ngạc của mọi người.Yoongi đoán chắc chắn là họ đã biết chuyện. Ở quán ăn họ không thể nói chuyện nên anh quản lí bảo họ trở về kí túc xá rồi tính tiếp.

Về đến nơi, cả bọn ngồi ở ghế sofa còn anh quản lí thì đi qua đi lại.

-Tại sao lại có tấm hình đó? Là ai đã chụp? Có phải là các em làm không?

Tất cả đều yên lặng không ai trả lời.

-Yoongi, Hoseok hai em giải thích sao về chuyện này?- Không ai nói gì khiến anh quản lí khó chịu quay sang hai người. 

-Em không biết tại sao lại có tấm ảnh đó!- Yoongi cúi đầu trả lời.

-Em thì nghĩ là saesang fan đã chụp nó và đăng lên, tụi em vẫn thường đùa giỡn như vậy mà!- Hoseok nhún vai.

-Thôi được rồi, anh sẽ đi giải thích với PD-nim! - Anh quản lí ôm đầu- Các em tốt nhất đừng gây ra thêm chuyện gì!

Nói rồi anh quản lí cũng rời đi, chỉ còn lại 7 người trong phòng.

Jin vỗ nhẹ vai Hoseok.

-Chắc là không có gì lớn đâu, đừng lo! 

Cả hai chỉ biết gật đầu. Cậu nhìn sang phía Taehyung chỉ thấy bộ dạng dửng dưng như không có gì của nó khiến bản thân vô cùng tức giận.

-Taehyung, ra đây hyung muốn nói chuyện với anh!- Yoongi nói rồi bước ra ngoài.

-Muộn rồi hai người còn đi đâu!- Namjoon nói với theo.

-Em ra ngoài nói chuyện với ảnh một chút sẽ vào mà hyung!- Taehyung cười mỉm một cái.

Nó vừa kéo cửa bước ra đã bị Yoongi nắm lấy cổ áo lôi ra khiến lưng đập vào lan can.

-Hyung có gì muốn nói với em?- Nó bình tĩnh nhìn anh.

-Rốt cuộc thì em muốn cái gì đây hả Kim Taehyung?- Anh nghiến răng nhìn nó.

-Anh còn muốn em nói đến bao nhiêu lần?- Nó nói vào tai anh - Em muốn anh!

Vừa dứt câu nó đã bị cú đấm của anh làm cho ngã sang một bên.

-Nói cho em biết, hyung không thể nhịn em mãi được đâu! Nếu em không thôi ngay cái trò này thì chúng ta từ nay không còn là anh em!

Taehyung im lặng đứng dậy, lau nhẹ vết môi mình, nó cười nhạt.

-Lúc nào cũng xem em là con nít, em cũng đã nhịn đủ rồi!- Nó tiến tới ghì chặt Yoongi vào tường- Em sẽ không bao giờ dừng lại cho đến khi em có được anh!- Taehyung móc điện thoại trong túi ra, nó bấm bấm rồi giơ lên trước mặt cậu.

Trên màn hình điện thoại là cảnh ân ái của cả hai tối hôm qua trên sofa. Yoongi không thể tin vào mắt mình, anh vội giật lấy điện thoại của nó ,tức tốc xóa đi nhưng chưa kịp...

-Anh có xóa cũng vô dụng, nó không chỉ nằm ở đó, suốt khoảng thời gian qua hai người mùi mẫn bên cạnh nhau em đã lưu lại hết rồi!- Taehyung cười nói, phát ngôn câu này tim nó cũng đau âm ỉ.

Mắt cậu cay cay, một giọt nước trong như pha lê rơi xuống. Nó nâng cầm anh lên.

- Đừng khóc! Ở bên cạnh em, em sẽ yêu thương anh!

-Cậu... tôi sẽ ghi nhớ những gì cậu làm với tôi ngày hôm nay! Sẽ có lúc cậu phải trả giá cho việc cậu làm!- Yoongi hất tay nó ra lườm nó một cái rồi bước vào trong nhà. Taehyung cười lạnh. Nó muốn như vậy sao? Nó còn lựa chọn khác sao?

Bỗng nhiên Yoongi vụt chạy ra khỏi phòng tắm, anh đứng ngay cửa phòng, giơ điện thoại lên so sánh góc quay.Chính xác là clip này đã được quay từ góc phòng này...Mà Taehyung thì không ở trong phòng này. Chỉ có anh, Hoseok cùng.... Jiminie??Tối hôm qua anh và Hoseok ở ngoài kia thì người đứng trong phòng này quay lại chính là... Jiminie... 

Yoongi bàng hoàng.Không, không thể thế được... Jimine là đứa em của anh, nó không thể nào làm thế với anh được... Đang suy nghĩ đã nhìn thấy Jimin vào phòng.

-Yoongi hyung, anh đứng đây làm gì vậy? Sao không tắm rửa rồi ngủ đi!- Jimin ngạc nhiên nhìn anh.

-Ờ anh chuẩn bị đi tắm nè!- Anh nói- Hoseok đâu?

-Bên phòng làm việc cùng hai người kia rồi!- Jimin nói khẽ rồi leo lên giường ngồi.

Thấy Yoongi vẫn còn đứng chần chừ ở cửa, nó nheo mày.

- Anh làm gì mà đứng đó quài vậy?-Jimin à, anh có chuyện muốn hỏi mày!

-Chuyện gì ạ ?

-À... ừm... thôi không có gì, tao đi tắm!

-hyung này...

Quyết định không nói vì anh tin Jimin không phải là người như thế. Cậu tin tưởng nó, tuyệt đối không thể là Jimin hại cậu.

Tắm rửa xong anh bước ra ngoài thì thấy Jimin đã ngủ. Yoongi ngã lên giường, nhìn chân chân trên trần nhà. Anh rất mệt mỏi, anh không biết phải nói thế nào với Hoseok cả, và cả anh cũng không muốn rời xa cậu. 

Nhưng Taehyung nhất quyết không chịu dừng lại, nếu anh không làm theo ý nó thì chắc chắn nó sẽ làm liên lụy đến cậu. Anh không thể để cậu vì mình mà tiêu tan sự nghiệp, đây là ước mơ mà cậu đã luôn ấp ủ. 

Những lần sống chết tập luyện trong phòng tập của cậu không thể vì anh mà lãng phí. Yoongi gác tay lên trán. Anh nhắm chặt mắt lại.Chuyện gì đến cũng sẽ đến, anh phải chấp nhận thôi...

Taehyung bước vào phòng. Nó chứng kiến hết bộ dạng thống khổ của Yoongi. Tim nó cũng thắt lại, nó tiến đến giường anh.Nghe tiếng động anh mở mắt đã thấy nó.

-Cậu lại muốn cái gì?- Ánh mắt chán ghét của anh dành cho nó khiến nó cười nhạt trong lòng. Đã vậy nó sẽ không bao giờ buông tha. 

-Điện thoại của em!

Anh đứng dậy lấy điện thoại ở đầu giường đưa cho nó. Nó nhận lấy tiện thể nói

-Hoseok đang ngồi một mình ở phòng khách! Hyung biết phải làm gì rồi đó!- nó nhếch môi rồi đi ra ngoài.

Yoongi run rẩy, anh bước ra cửa nhìn. Quả nhiên là cậu đang ngồi xem tivi ở phòng khách, lại còn uống cả bia...Anh tiến lại gần cậu.

-Sao không đi ngủ, còn uống bia?-Anh giật lon bia trên tay cậu.

-Em hơi khó ngủ, uống một chút rồi vào ngủ, còn anh ra đây làm gì?- cậu mỉm cười kéo anh ngồi xuống.

-Anh cũng không ngủ được!-Yoongi ngồi trong lòng để cậu vuốt tóc mình. Anh tham lam ngửi lấy mùi thơm trên người cậu, đây có lẽ là lần cuối... 

-Chuyện lúc nãy anh đừng lo, không sao đâu!- cậu nói khẽ.

-Đó là lí do mà anh muốn nói với em!

-Sao?- Hoseok nghe không hiểu.

-Chúng ta... kết thúc đi...

______________________________

Cắt cắt :vv

Các cô cmt + vote cho tui đi T^T để tôi có động lực chuyển tiếp T^T

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com