89
Lúc này Naravit như bị điểm huyệt, Phuwin thì khép chặt miệng, cả hai người đều dùng cách riêng của mình để đối diện với bầu không khí ngượng ngập lan tràn này.
Phuwin thực sự có cảm tình với hắn.
Phuwin thật sự… cũng có chút thích hắn.
Cổ họng của Naravit kích động đến co giật, pheromone điên cuồng tỏa ra khắp nơi, như một chú chó lớn lúc thì lao đến bên người omega cọ cọ, lúc thì chạy ra cửa chính cào cào, khi lại phóng lên lầu hai rồi lại quay xuống.
Trong căn hộ rộng hơn 80 mét vuông, pheromone của alpha mạnh mẽ tràn vào chiếm lĩnh khắp nơi, mùi cỏ sau cơn mưa dần lan tỏa khắp các góc, rồi bị ngọn lửa bừng lên ngoạm lấy, nuốt trọn.
So với ngọn lửa bùng cháy ấy, chủ nhân của nó lại kiềm chế hơn nhiều, hay phải nói là biết cách che giấu hơn. Naravit đè nén ý nghĩ muốn làm sạch omega từ đầu đến chân rồi nuốt trọn vào bụng, ngồi xuống bên cạnh Phuwin, nói: “Tôi muốn… hôn thêm một lần nữa.”
Phuwin làm sao có thể nói không.
Mỗi khi cậu cảm thấy alpha hơi rời đi, nghĩ rằng đối phương đã hôn đủ, thì không ngờ chỉ là để cậu thở một chút. Ngay giây tiếp theo cậu lại bị cắn lấy môi và kéo lại, cứ lặp đi lặp lại ít nhất sáu bảy lần.
Yết hầu của Naravit trượt lên trượt xuống, từng ngụm nuốt lấy thứ nước trong suốt cướp được từ miệng của omega.
Đó là chất dẫn truyền pheromone với nồng độ cao, chỉ đứng sau máu.
Naravit như uống rượu, giữa ban ngày ban mặt mà uống đến lâng lâng, như thể say khướt.
Miệng khô khốc, tốc độ chiếm đoạt vượt xa tốc độ tái tạo. Đến cuối cùng, khi Phuwin cảm thấy môi mình như sắp biến thành một đống thạch tan chảy, Naravit mới chịu rời đi để lại cho cậu một chút không gian.
Nếu hôn thêm chút nữa, e là lại phải chạy vào phòng tắm. Đây mới là ngày thứ hai, Naravit không muốn tiến quá nhanh… lỡ làm Phuwin sợ thì sao. Hắn khẽ nâng người dậy, nhưng khi nhìn thấy đôi môi của omega thì bất giác sững người.
Hắn cẩn thận dùng đầu ngón tay chạm nhẹ lên môi của omega, thấp giọng hỏi: “Hình như tôi dùng sức hơi mạnh… có đau không?”
Phuwin lắc đầu, không phải không đau, mà là cậu hoàn toàn không còn cảm giác nữa, chỉ thấy nóng, tê và sưng.
Naravit mang thuốc mỡ phục hồi đến, thoa lên cho Phuwin.
Phuwin không thấy được miệng mình ra sao, chỉ cảm giác alpha này như đang bôi mỡ heo, cứ muốn bôi thật nhiều lên.
Thuốc mỡ mát lạnh, thật ra cũng khá dễ chịu.
Naravit như không thể rời khỏi Phuwin dù chỉ một giây, vừa đặt thuốc mỡ xuống lại không nhịn được cầm lấy tay cậu đặt trên đầu gối, kéo qua đặt lên chân mình.
Hắn nói: “Tôi đã xin chuyển đến trại quân sự ở khu Tân Hưng rồi, chắc vài ngày nữa sẽ có kết quả.”
Phuwin vốn đang cúi đầu nhìn alpha cứng đầu cố tình đan tay mình vào mười ngón tay cậu nghe vậy thì lập tức ngẩng đầu lên: “Tại sao? Có ảnh hưởng gì đến cậu không?”
“Không ảnh hưởng nhiều lắm, chỉ là điều kiện chỗ ở kém hơn và lương tháng thấp hơn, nhưng tôi không quan tâm mấy thứ đó.” Naravit nói: “Nếu ở khu nhà giàu, mỗi ngày tôi phải đi lại bốn tiếng, sẽ mệt hơn rất nhiều.”
Không phải quân nhân nào cũng phải túc trực trong doanh trại 24/7 quanh năm. Với cấp bậc sĩ quan trung cấp trở lên, đến chiều năm sáu giờ là có thể về nhà, còn ca đêm chỉ cần luân phiên một tuần một lần.
Như vậy, một tuần Naravit có thể ở cùng Phuwin sáu buổi tối.
Chỉ cần nghĩ đến thôi, hắn đã cảm thấy hạnh phúc đến choáng váng.
Mu bàn tay bị móng tay alpha cào nhẹ một cái,có hơi ngứa, Phuwin hỏi: “Vậy cậu nói với cô chú chưa?”
“Chưa.” Naravit dò ý cậu: “Đợi họ về, chúng ta cùng nói, được không?”
“Chuyện quan trọng thế này, nên nói trước thì tốt hơn?” Phuwin hỏi lại, chỉ lo nếu có thay đổi chính sách hoặc Hoắc gia có sắp xếp gì khác cho Naravit, đến lúc được duyệt thì đã muộn.
Naravit nhỏ giọng nói: “Nếu họ không đồng ý thì sao.”
Phuwin không cảm xúc, hóa ra người này định làm trước báo sau.
Cuối cùng, dưới sự “ép buộc” của omega, Naravit không tình nguyện gọi cho Giang Gia Năng.
“Alo, mẹ...”
“Gì, đang bận, có gì nói nhanh.”
Naravit rõ ràng đã quen với cách nói chuyện của mẹ mình, ngược lại Phuwin có chút kinh ngạc, vì Giang Gia Năng trước giờ chưa từng nói năng thô lỗ với cậu, luôn luôn dịu dàng nhẹ nhàng.
Naravit: “Con muốn chuyển đến khu Tân Hưng.”
Giang Gia Năng cười nhạt, nói như dạy bảo: “Không được, con trai à, tình yêu không phải là thứ mà ngày ngày bám lấy Phuwin là được đâu…”
Naravit: “Chúng con đang yêu nhau rồi.”
“Cái gì một lần, đây có phải câu lần thứ nhất đâu?”
Naravit hết nói nổi: “Con nói là, con và Phuwin đang ở bên nhau.”
“...”
Bên kia im lặng ba phút: “Con trai, dạo này con có uống thuốc không đấy?”
“...”
Thấy cuộc trò chuyện này lạc đi đâu mất, Phuwin đành mở miệng: “Cô, thật mà.”
“...”
Cách một khoảng, Phuwin vẫn nghe được tiếng Giang Gia Năng: “Trời ơi! Thật không? Con, con giỏi lắm… Không không không, đưa máy cho Phuwin!”
Phuwin nhận lấy, chỉ nghe Giang Gia Năng lo lắng hỏi: “Phuwin à, Naravit… có ép cháu không? Có phải nó đe dọa cháu không? Không sao đâu, cứ nói với cô, không phải sợ, cô đứng về phía cháu, xem cô xử nó thế nào…”
Mặt Naravit đen lại: “Mẹ!”
Phuwin
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com