Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Ghen 2

Sau khi hiểu lầm được gỡ bỏ hôm ấy…
Bách và Công chính thức bước vào cuộc đời nhau theo một cách rất tự nhiên.
Không tỏ tình hoành tráng.
Không câu chữ hoa mỹ.
Chỉ là một ngày, Bách xách vali đứng trước cửa phòng trọ của Công, nói rất tỉnh:
— “Ở chung không?”
Công nhìn một lúc, rồi né sang một bên:
— “Vào đi.”
Vậy là… sống chung.
Cuộc sống của hai người đơn giản lắm.
Sáng Bách gọi Công dậy, dù bản thân cũng buồn ngủ chết đi được.
Trưa Công nhắn “ăn chưa” dù chính mình còn chưa ăn.
Tối thì cãi nhau mấy chuyện linh tinh như “ai rửa chén”, “ai quên tắt đèn”…
Nhưng chưa bao giờ… thiếu nhau.
Cho đến một ngày.
Bách nhắn:
— “Tối nay tao về nhà ba mẹ, chắc ở lại một đêm.”
Công đang ngồi học, chỉ “ừ” một cái.
Bình thường thôi.
…nhưng không hiểu sao trong lòng lại thấy trống trống.
Tối hôm đó.
Công đi ăn với bạn ở Haidilao, ồn ào, náo nhiệt, khói lẩu nghi ngút.
Đang cười nói thì… ánh mắt chợt khựng lại.
Ở bàn phía bên kia.
Bách.
Đang ngồi đối diện… một cô gái.
Cô ấy cười rất tươi.
Bách cũng cười.
Không phải kiểu cười xã giao.
Mà là kiểu… dịu dàng.
Tim Công chợt hụt một nhịp.
Bạn bên cạnh lay lay:
— “Ê Công, mày nhìn gì vậy?”
Công giật mình, vội quay đi:
— “Không… không có gì.”
Nhưng từ lúc đó, mọi thứ xung quanh như bị tắt tiếng.
Tiếng cười, tiếng nói… đều xa dần.
Chỉ còn lại hình ảnh đó.
Bách… và một người khác.
Tối.
Công về nhà trước.
Căn phòng tối om.
Không bật đèn.
Không bật điện thoại.
Chỉ ngồi im trên giường.
Trong đầu cứ lặp lại một câu:
“Bách nói… về nhà.”
“Vậy người kia là ai?”
Cửa mở.
Bách bước vào, vừa tháo giày vừa gọi:
— “Công ơi?”
Không có tiếng trả lời.
Bách bật đèn.
Thấy Công ngồi đó, im lặng.
— “Sao không bật đèn?”
Công không nhìn lên:
— “Mày về nhà… vui không?”
Bách khựng lại một giây:
— “Ừ… cũng ổn.”
— “Ổn đến mức… đi ăn với người khác luôn à?”
Không khí chợt chùng xuống.
Bách nhìn Công.
— “…mày thấy rồi à?”
Công cười.
Nhưng mắt lại hơi đỏ:
— “Ừ. Thấy rồi.”
— “Đẹp nhỉ.”
— “Cười cũng xinh nữa.”
Bách đứng yên vài giây.
Rồi… thở ra một hơi, bước lại gần.
— “Công.”
— “Lại đây.”
Công lắc đầu:
— “Không cần.”
— “Tao không có quyền hỏi.”
— “Lần trước mày ghen anh Tùng, tao còn cười mày… giờ tới lượt tao rồi.”
Bách nghe xong… không nhịn được cười nhẹ.
— “Ừ, cuối cùng cũng tới lượt mày.”
Công ngước lên, cau mày:
— “Mày còn cười?”
Bách không nói gì.
Chỉ kéo điện thoại ra, mở một tấm hình.
Đưa cho Công.
Trong ảnh, cô gái đó đang kéo má Bách, còn Bách thì nhăn mặt khó chịu.
Caption:
"Anh hai khó ở 😒 nhưng vẫn phải dẫn em đi ăn.”
Công chớp mắt.
— “…anh hai?”
Bách gật đầu, cười:
— “Ừ. Thơ. Em gái tao.”
Công đơ luôn.
— “…hả?”
— “Nó mới ở sg vô, tao đi đón rồi dẫn nó đi ăn.”
— “Còn cái vụ ‘về nhà ba mẹ’…”
— “Thì đúng mà. Nó ở nhà đó, tao về đón nó.”
Công im lặng.
Hai giây.
Ba giây.
Rồi… lấy tay che mặt.
— “…quê.”
Bách bật cười:
— “Lại ghen nữa à?”
Công lườm:
— “Không có!”
— “Thật không?”
— “…có một chút.”
Bách tiến lại gần hơn, cúi xuống nhìn Công:
— “Một chút là bao nhiêu?”
Công lí nhí:
— “…nhiều.”
Bách không nói nữa.
Chỉ nhẹ nhàng kéo Công vào lòng.
Ôm.
Ấm.
Rất quen thuộc.
— “Lần sau muốn hỏi thì hỏi thẳng.”
— “Đừng tự tưởng tượng rồi buồn một mình.”
Công lí nhí:
— “Tại tao sợ…”
— “Sợ gì?”
— “…sợ mày không còn là của tao nữa.”
Bách khựng lại.
Rồi không nói gì.
Chỉ kéo Công vào lòng.
Ôm chặt.
— “Ngốc.”
— “Tao chưa bao giờ là của ai khác.”
— “Từ trước đến giờ… chỉ có mày.”
Công vòng tay ôm lại.
Dụi đầu vào vai Bách.
— “Vậy lần sau… nhớ nói rõ.”
— “Đừng để tao ghen.”
Bách cười nhẹ:
— “Ừ.”
— “Nhưng mà…”
— “Ghen một chút cũng dễ thương.”
Công đẩy nhẹ:
— “Không dễ thương!”
— “Quê chết đi được!”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com