Chương 4:
- Thế tại sao chị không cố gắng tăng cấp để sống lại? Cơ hội tốt thế mà... - Tôi do dự hỏi.
Việc tiếp tục cuộc sống trần thế đối vẫn luôn là một lời mời gọi hấp dẫn cho bất kỳ ai, bởi vì trong vận mệnh không được tốt đẹp đó, luôn có ít nhất một thứ gì đó khiến bản thân phải tiếc nuối.
- Khi em nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ trong phòng, em cảm thấy như thế nào? Đẹp đúng không? – Đột nhiên chị ấy hỏi lại tôi.
Mất một lúc thì tôi mới đoán được chị ấy đang ám chỉ đến cái gì.
Khung cửa sổ mỗi lần tôi trở về nghỉ ngơi đều vẫn vậy. Nó vẫn phản chiếu khung cảnh phố thị đầy sầm uất nhưng khác ở chỗ, mọi thứ ở đây đều có thể bay trên không trung mà không cần máy móc. Bởi vì, những người sống ở đây đều là những linh hồn trở về từ nhân thế và bắt đầu một cuộc sống mới, để rồi lại chờ đợi một vòng tuần hoàn đầu thai chuyển kiếp.
Nhưng chưa bao giờ tôi thấy nó đẹp. Nó mang một chút thong dong cùng ủ rũ mà tôi không thể nào hòa hợp được, ít nhất là cho tới thời điểm hiện tại.
- Nhưng mà đối với chị khung cảnh kia thật là đẹp. Bởi vì dù không nhìn thấy, chị vẫn biết anh ấy đang ở gần bên chị. Chí ít nếu ở đây, chị và anh ấy vẫn giống như đang ở chung một thế giới. Còn khi trở về, hai người không còn bất kyf điểm chung nào nữa.
Tình yêu thực sự sâu đậm đến thế sao? Tôi cũng chẳng hiểu. Nhưng có lẽ chúng tôi có một điểm chung đó chính là, chưa thể quên đi được tình đâu...
A phi. Ai chưa quên đi được tình đầu cơ chứ?
Nói chính xác là tôi hận thằng chả thì đúng hơn. Con trai đã không tinh tế còn mê game hay xù kèo nữa chứ. Hừ, đúng là ngữa mắt.
Chìm trong suy nghĩ khiến tôi không để ý đến biến hóa ở xung quanh mình. Nhưng đến khi tôi ngẩng đầu dậy thì không gian rỗng giống như một quán pub đã trở thành một không gian trắng tinh không còn bất cứ gì. Ngoại trừ tôi, chị gái bên cạnh và cô gái tôi đã gặp tại lần đầu tiên bước chân vào đây.
Trái ngược lại với lần gặp trước, cô ấy mang một bộ đồ màu đen tuyền rất giống style của mấy diễn viên trong phim Hàn Quốc mà tôi đã từng xem. Cô ấy im lặng rồi nhìn về cô gái vẫn đang ngồi trên ghế đến chết lặng, sau đó nói:
- Số 213, cô đã bị cảnh cáo lần thứ 4 rồi. Nếu bị cảnh cáo thêm một lần nữa thì cô sẽ...
- Tôi sẽ thực sự chết chứ gì. – Chị ấy cười nhạt cướp lời khiến cô gái kia yên lặng.
Thực sự chết ư? Vậy là nếu trong quá trình chịu phạt ở đây, nếu số lần vi phạm và bị phạt tới lần thứ năm thì sẽ chính thức chết đi. Nhưng mà phạt gì chứ?
Tôi không ngờ được rằng một đứa chỉ vì tò mò lại phải ngồi nghe cuộc nói chuyện đầy nghiêm trọng của người khác. Chăm chú nghe cũng không ổn mà làm phiền cũng không xong, tôi chỉ còn biết cái ngồi im lặng và cố ý đánh mắt sang chỗ khác, mặc dù ở không gian tràn đầy màu trắng này cũng chẳng có gì để nhìn.
- Cô thật sự không hiểu hay là không muốn hiểu. Nếu thực sự chết đi, cô nghĩ cô còn có khả năng đầu thai nữa sao. Nếu trái tim vẫn chưa được cứu rỗi thì cô bắt buộc phải ở một nơi gọi là Tâm Bế để đóng băng linh hồn cho đến khi quên đi hết cảm xúc. Nhưng dù có quên đi thì vẫn sẽ để lại di chứng. Ở trong ba kiếp tiếp theo cô phải học lại các cảm xúc của con người là hỉ, nộ, ái, ố, đồng nghĩa với việc những kiếp này không khác gì khổ ải. Cô thấy bản thân mình có thể vượt qua không? – Cô gái nhíu mày nhìn người đối diện với vẻ mất kiên nhẫn nói.
- Tôi đã làm gì sai cơ chứ? Chỉ là tôi không thể nào quên được anh ấy mà thôi. – Chị ấy tự hỏi rồi tự trả lời, sau đó đột nhiên bật khóc nức nở.
Hai người chúng tôi nhìn cô gái đang đau khổ mà không thể nói nên lời. Dù sao với tư cách là người đứng bên ngoài, chúng tôi không thể đưa lời khuyên hay cho ý kiến người trong cuộc được.
Không ai thực sự định nghĩa được tình yêu là gì, cũng không ai biết được cái gì tạo nên tình yêu. Ai cũng bảo hết duyên thì tự khắc sẽ rời đi, nhưng không ai biết rằng, dù rời đi nhưng người ở lại vẫn không thể buông bỏ được mối tình khắc cốt ghi tâm đến bản thân còn chẳng hiểu nổi.
Chung quy lại, vẫn thua một chữ TÌNH.
- Nhưng cô không thể chết được. Khoảnh khắc cô chết đi cũng là lúc cô nhớ lại tất cả mọi thứ bao gồm các kiếp mà cô đã sống. Ắt hẳn cô biết rằng những mối quan hệ của kiếp này có thể là nhân quả của kiếp trước. Cô có sẵn sàng nhớ về những nghiệp duyên mà cô đã có cùng người đó ở những kiếp sống trước không? – Mặc dù là nhân viên công chức mẫu mực, nhưng đứng trước người con gái đang bất ổn về cảm xúc, cô gái không thể không mủi lòng mà hỏi.
Vấn đề nhân quả các kiếp luân hồi là một phạm trù mà tôi không thể nào giải thích cũng như hiểu được. Nhưng nghe cô gái kia nói thì cũng hiểu sơ rằng hai người đến với nhau có thể là kết quả của các kiếp sống trước. Có thể là tiếp tục một mối tình không trọn vẹn từ kiếp trước hoặc là kết thúc cho một mối nghiệp duyên.
Nếu con người thực sự chết đi, những nhân quả đã nhận trước đó đều được nhớ lại, đồng nghĩa với việc yêu, hận, tình, thù cũng không thể đoán trước được. Có thể trước khi chết ta không thể vứt bỏ tình cảm sâu đậm đó, nhưng khi nhớ lại có thể hận tại sao mình lại gặp nhau.
Đôi khi có những thứ mình không biết được ắt là hạnh phúc.
Nghe cô gái nói vậy, chị ấy vẫn khóc một lúc rồi ngẩn đầu dậy nước mắt lệ nhòa nhìn về phía cô gái rồi nói:
- Mặc dù biết là không có con đường nào trọn vẹn, nhưng tôi vẫn không thể buông xuống được.
Có nhiều người có thể dứt khoát lựa chọn cho mình một lối đi, nhưng cũng có người không thể biết đâu là con đường đúng đắn nhất để đi. Mọi con đường đều có điểm được điểm mất, có chẳng là người ta chọn được điều cần phải buông bỏ mà thôi.
- Xin lỗi đã đưa cô vào chuyện này nhưng số 357, hy vọng cô không đưa thông tin liên quan cho những người khác. Càng nhiều người biết việc này thì hệ thống sẽ loạn và không thể kiểm soát. Cô cứ coi như đây là may mắn khi cô nắm giữ được nhiều thông tin quan trọng. Bây giờ tôi sẽ đưa cô trở về. – Cô gái nói với tôi.
...
Tôi không biết sự việc tiếp theo sẽ diễn ra như thế nào vì sau khi nói những câu đó với tôi, cô ấy đưa tôi về không gian rỗng. Những ngày tiếp theo tôi cũng không còn bắt gặp chị gái ấy ở quầy bar nữa, mong chị ấy vẫn ổn.
"Công việc" vẫn diễn ra liên tục như một thói quen hằng ngày. Tôi cũng được thử trải nghiệm thứ được gọi là bài kiểm tra thăng cấp được diễn ra khi chiếc đồng hồ lớn nhất ở không gian rỗng điểm con số sáu.
Vào lần đầu tiên kim ngắn chạm tới con số sáu, tôi không tham gia kì thi, bởi vì tôi muốn xem những người xung quanh trải qua như thế nào. Mặc dù ở đây mọi người cũng không quan tâm nhau lắm, nhưng mà để dò hỏi thì cũng không đến nỗi nào.
Tôi đứng đợi ở trước cánh cửa chỉ xuất hiện vào lúc kim đồng hồ vừa điểm con số sáu và lân la dò hỏi những người vừa bước ra đó. Nhìn biểu hiện của họ tôi cũng không thể đoán được mức độ khó dễ của bài kiểm tra, bởi vì có người thì vò đầu vừa ra ngoài, người thì mặt mày không có chút biểu cảm. Nói chung muôn hình muôn vẻ khó mà đọc vị được.
Thế là tôi túm vội một anh trai nhìn có vẻ chân chất mang một cặp kính dày cộp rồi lân la hỏi:
- Anh trai à, bài thi vừa rồi như thế nào? Khó hay không? Nhìn anh có vẻ bình tĩnh như vậy chắc cũng là người có kinh nghiệm nhỉ?
Anh giai kia bị tôi túm lại tỏ vẻ hơi khó chịu đôi chút, nhưng thấy tôi có vẻ là tay mơ nên cũng ban phát lòng tốt mà trả lời những câu hỏi mà cô đã đưa ra:
- Bài thi cũng không đến nỗi khó. May mà lúc còn sống tôi là học sinh giỏi, không thì đến cái cấp thấp nhất cũng không tăng được mất. Tôi cũng coi như là người có kinh nghiệm đi vì nếu vượt qua bài thi hiện tại thì tôi sẽ thăng cấp trở thành NPC cửa hàng rồi.
Thấy anh ta cũng nhiệt tình trả lời thì tôi cũng không ngần ngại mà kéo anh ta tới quầy nước rồi nhanh nhẹn gọi cho anh ta một ly nước làm quen để dò hỏi sâu hơn.
Mặc dù trước đó họ có thông báo cho tôi về các cấp và kì thi, nhưng nội dung của kì thi như thế nào thì tôi hoàn toàn không nắm rõ. So với việc lao đầu vào thử rồi tự khắc sẽ biết nội dung là gì thì tôi muốn chuẩn bị kỹ càng trước thì hơn.
Bài thi cũng không giới hạn nội dung, từ các môn tự nhiên đến xã hội, tới các môn văn – thể - mỹ, có hôm còn kiểm tra IQ, làm người tham gia không biết đâu mà lần:
- Cô biết không. Có đợt tôi đã chuẩn bị rất kỹ để vào thi rồi. Nhưng ai ngờ hôm đó người ta bắt nhảy qua xà một mét rưỡi làm tôi hôm đó trượt thẳng cẳng. Nghĩ lại vẫn còn thấy cay.
Nhưng hệ trừ phạt này khá có tình người ở chỗ khi đồng hồ điểm tới số một thì thư viện thông với không gian rỗng qua một cánh cửa sẽ mở để những người tham gia trừng phạt có thể vào để ôn tập. Chỉ cần học kiến thức trong này thôi là cũng đủ vượt qua các bài kiểm tra.
Cũng không giới hạn rằng tất cả mọi người đều phải tham gia cuộc thi. Nếu muốn thi thì chỉ cần đăng ký với bartender là đủ, sau đó thẻ dự thi sẽ tự động đưa đến tới cửa cho các thí sinh. Còn kết quả sẽ được công bố ngay sau khi cuộc thi kết thúc mà không khiến mọi người phải hồi hộp chờ đợt.
Quả cơ chế thi cử này cũng là tôi phải rửa mắt về tính chuyên nghiệp đấy. Chả khác gì kì thi công chức hay đại học trên trần gian cả.
Vậy chắc tôi phải lên kế hoạch kỹ lưỡng cho kì thi này rồi. Tôi nhất định phải sống lại nhanh nhất có thể.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com