Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 4

Jimin không hiểu mình đang làm gì. Hết giờ làm việc anh lại đến công ty của Taehyung, núp vào một chỗ để nhìn,nhìn Jungkook lại đến đón Taehyung, nhìn hai người họ ân cần và thân mật với nhau. Jimin biết mình phải làm gì nhưng anh không đủ quyết tâm, có lẽ vì thế mà anh làm việc này, để anh có đủ dũng cảm quyết định, đủ mạnh mẽ để dứt bỏ.

Hôm nay Jungkook vẫn rất đẹp, khuôn mặt có chút lạnh lùng khi đứng một mình. Jimin rất ít khi  thấy vẻ mặt này của Jungkook, ở cạnh anh, em ấy luôn dịu dàng và quan tâm. Jungkook có thể giận, có thể cằn nhằn, có thể mắng anh nhưng Jimin chưa bao giờ thấy em ấy nổi nóng anh, là người mà JImin có thể dựa vào bất kỳ lúc nào. 

Và rồi Taehyung xuất hiện, ngoại hình và nụ cười ấm áp của Taehuyng là điều thu hút ánh nhìn của mọi người. Taehyng lúc nào cũng có  vẻ thấu hiểu và lắng nghe một cách cẩn thận, Jimin luôn cảm thấy nếu trời sập xuống, anh chỉ cần đứng đằng sau Taehyung là đủ. Hai người họ thật hoàn hảo và không dành cho anh. 

.

Jungkook cất điện thoại vào túi, bước về phía Taehyung và Taehyung cũng đi nhanh hơn, họ khoác vai nhau, trao nhau nụ cười vui vẻ và chụm đầu trò chuyện. Khi bước về phía  xe, Jungkook hơi cúi người xuống và hôn lên trán Taehyung, Taehyung khẽ cúi đâu cười ngại ngùng, cả hai bước vào và xe lăn bánh.

.

Trong khoảnh khắc Jimin chẳng cảm thấy gì cả, hình ảnh lướt qua mắt anh thật nhanh rồi cũng từ từ dừng lại, anh cuối cùng cũng đã cảm thấy đến giới hạn của mình rồi, đã đến lúc rồi. Jimin cứ dứng yên một chỗ thật lâu, những suy nghĩ mơ hồ xẹt ngang qua đầu, khi anh định nghĩ về  chuyện cần làm thì suy nghĩ khác lại ùa đến như sóng triều và Jimin lại lạc trong đó. Mãi khi trời sập tối, Jimin mới trấn tĩnh rút điện thoại ra, gửi một tin nhắn rồi tắt máy, bước ra đường lớn vẫy xe.

Đã lâu rồi anh mới đến quán bar. Jimin vốn có một cuộc sống tiệc tùng và phóng túng, anh từng là hoàng tử tiệc tùng từ thời sinh viên, luôn là tâm điểm của mọi  sự chú ý, gây thu hút những nơi mình đặt chân đến. Nhưng từ lúc gắn bó với hai người họ, hai người mà Jimin luôn chọc là đối lập hoàn toàn với mình, vô cùng nghiêm túc và đứng đắn thì Jimin cũng kiềm chế cuộc sống của mình lại, anh cũng không còn là sinh viên vô lo vô nghĩ, anh sống có trách nhiệm và điều độ hơn. Hôm nay Jimin muốn một lần thật thoải mái, xả hết mọi bức bối trong lòng, muốn uống thật say để quên đi. Nhưng lâu cũng thành nếp, Jimin không còn thấy dễ chịu với những tiếng ồn ã và ánh đèn điên cuồng, khung cảnh nhốn nháo nên JImin chọn một quán bar chuyên về rượu vang để chìm trong suy nghĩ.

Quán bar rất thanh lịch và yên tĩnh, trang trí theo phong cách phương Tây đầy nghệ thuật khiến người làm việc liên quan đến nghệ thuật như JImin có chút hào hứng khi bước vào, anh nghĩ đến chuyện sẽ rủ Taehyung và Jungkook đến đây nhưng hình ảnh lúc chiều lại hiện lên trong đầu và Jimin khựng người, đứng yên một lúc cho đến khi nhân viên phục vụ lên tiếng.

Jimin ngồi một mình trong góc quầy bar, chầm chậm uống từng ly, nhân viên quầy bar im lặng châm thêm mỗi khi ly của anh vơi đi, chẳng biết thời gian trôi bao lâu cho đến khi một nhân viên phục vụ lại gần khẽ nói

"Thưa quý khách, vị khách đằng kia muốn mời quý khách một ly"

Jimin nhìn theo ánh mắt của nhân viên và thấy một người đàn ông ngồi một mình ở cái bàn nhỏ, ăn mặc lịch sự như nhân viên công sở hoặc doanh nhân, thấy ánh mắt Jimin, anh ta cầm ly lên đưa về hướng anh và gật đầu. Jimin cứ chăm chú nhìn anh ta, chẳng biết phải làm gì cho đến khi nhân viên lại lên tiếng

"Nếu quý khách không bằng lòng tôi sẽ chuyển lời lại".

Jimin hơi giật mình rồi đưa tay ngăn nhân viên lại

"Được rồi, cảm ơn cậu".

Jimin quay lại, uống hết ly của mình rồi bước về phía người đàn ông kia. Cũng chẳng phải lần đầu Jimin được mời như thế, mỗi khi Jimin đi một mình đều có người muốn gây chú ý với anh và trước đây mỗi lần đi một mình anh lại muốn ai đó mời anh.

Jimin chẳng nhớ mọi chuyện sau đó diễn ra như thế nào, hoặc như thể anh làm như thói quen, nói chuyện, uống thêm nhiều ly và rồi Jimin thấy mình hôn người đàn ông kia ở một chỗ nào đó. Jimin dừng lại giữa nụ hôn, anh đột nhiên thấy tỉnh táo,  không phải nụ hôn ngọt ngào và quyến rũ của  Taehyung, hay dịu dàng và nâng niu của Jungkook, nó xa lạ, kỳ cục và không thể chịu nổi. Jimin lùi lại,đưa tay lau miệng, quay người bước đi. Mọi thứ có thể đã hết nhưng anh không thể buông thả bản thân được nữa.

.

Jimin về nhà lúc quá nửa đêm, Jungkook và Taehyung đứng phắt dậy ngay khi Jimin vừa mở cửa, cả hai ngồi trên ghế sopha, có lẽ họ đang đợi anh. Cảm giác ấm áp vừa trỗi dậy đã bị nhấn chìm, anh phải thật dứt khoát. Khi Jimin vừa bước vào, Jungkook đã lớn tiếng

"Anh đã đi đâu?"

Jimin nhìn trân trối vào em, Jungkook có vẻ tức giận, mặt em tái đi, những sợi gân ở cổ hiện lên

"Anh chỉ nhắn một tin không về nhà tối nay  rồi tắt điện thoại, không liên lạc được, đến gần sáng mới về" Jungkook nói lớn hơn, mắt em mở to hơn và bàn tay nắm chặt

"Anh sao vậy hả?".

Jimin chưa bao giờ thấy em thật sự nổi giận, anh có thể cảm nhận được cơn giận của em ấy, có thể cảm nhận được sự mất bình tĩnh trong giọng nói. Bình thường Jimin có lẽ đã hoảng sợ hoặc sẽ làm lành, nhưng anh chỉ im lặng đứng nhìn. Em ấy ghét mình cũng tốt.

"Được rồi Jungkook, cậu  ấy cũng về rồi,  bình tĩnh đã." Taehyung cất giọng ôn hòa nhưng vẫn hơi đanh lại

"Cậu có biết bọn tớ lo lắng lắm không, cứ phải nghĩ đến những chuyện tồi tệ có thể xảy ra".

Jimin đưa mắt nhìn hai người và cả ba im lặng nhìn nhau, không khí bỗng trở nên nặng nề. Một lúc sau anh mới từ từ lên tiếng

"Chúng ta kết thúc đi".

Mắt của Jungkook và Taehyung mở to nhìn anh trừng trừng, trước khi họ kịp nói gì Jimin nói tiếp

"Là tớ và hai cậu, nên chấm dứt..."

"Tại sao?" Taehyung ngắt lời

"Tại sao lại đột ngột muốn chia tay? Tớ sẽ không chấp nhận, tuyệt đối không chấp nhận".

"Đã xảy ra chuyện gì?" giọng của Jungkook trầm xuống, em không còn giận dữ mà trở nên lo lắng làm Jimin thấy nhói lòng

"Bọn em đã làm sai chuyện gì? Hay anh đã thích người khác?"

"Nếu là chuyện đó..." Taehyung cắn môi đến tái nhợt

"Tớ có thể chấp nhận....".

"Không phải" Jimin ngắt lời

"Tớ chỉ...." anh không biết phải nói thế nào, tại sao đến lúc này anh không thể dứt khoát chứ.

"Vậy thì tại sao? Tại sao anh lại đột ngột muốn chấm dứt dễ dàng như thế?" Jungkook nói lớn, em ấy thật sự xúc động, từng đường nét trên khuôn mặt run rẩy làm tim Jimin nhói lên, anh không muốn nhìn em ấy như thế.

"Tớ nghĩ đó là điều tốt nhất cho chúng ta" Jimin hít một hơi

"Hai cậu xứng đáng có được người tốt hơn, hai cậu cần người tốt hơn tớ".

"Ai xứng đáng không phải là việc của anh" Jungkook gay gắt, ngược lại Taehyung có vẻ bình tĩnh hơn, cậu nhìn Jimin chăm chăm rồi khẽ hỏi

"Tại sao cậu nghĩ vậy?" Jimin không trả lời, anh không dám nhìn lại Taehyung đành quay mặt đi hướng khác. Không khí lại trở nên im lặng nặng nề,  một lúc sau Taehyung chậm chạp lên tiếng, có vẻ như ngạc nhiên trong chính lời nói của mình

"Có lẽ nào,  có lẽ nào cậu đã thấy?".

Jungkook và Taehyung cùng quay về hướng Jimin, mặt Taehyung lộ rõ vẻ kinh ngạc, Taehyung đang cố sắp xếp lời nói trong đầu

"Cậu nghĩ Jungkook và tớ....ở sau cậu...?'

Nhìn Taehyung đánh vật với mớ từ ngữ rối rắm, Jungkook phút chốc cũng nhận ra, em ấy ồ lên một tiếng rồi bước về phía Jimin

"Anh đã thấy em và Taehyung...là hiểu lầm".

Jimin nhíu mày, hiểu lầm gì chứ? Nhưng cậu chưa kịp hỏi Taehyung đã vội nói

"Là tớ, tớ nhờ Jungkook giúp đỡ vì có một kẻ cứ  làm phiền rồi còn bám đuôi ở công ty, bọn tớ không nói cho cậu vì sợ cậu lo thôi".

Jimin mất gần phút để tiêu hóa hết những gì Taehyung vừa nói, hiểu nhầm ư? Là hiểu nhầm? Thấy vẻ mặt ngẩn ra của Jimin, Jungkook bước tới ôm chầm lấy anh, em ấy cúi đầu, vùi mặt vào vai anh

"Lần sau có gì hãy nói thẳng, đừng đột ngột nói chấm dứt như vậy, em sợ lắm".

Jimin lúng túng vòng tay ôm Jungkook, anh quay mặt nhìn Taehyung, Taehyung cũng nhìn lại mỉm cười, nét mặt hơi giãn ra.

"Em và Taehyung thực sự cũng có tình cảm với nhau nhưng em yêu anh" Jungkook thì thầm

"Nhất trên đời này".

"Em nói thế Taehyung sẽ buồn đó" Jimin ôm Jungkook chặt hơn cười với Taehyung, còn Taehyung chỉ thản nhiên.

"Tớ không cần tình yêu của em ấy, bọn tớ chỉ cần cậu, không có cậu sẽ không có chúng ta, không có cậu tớ và Jungkook chẳng là gì của nhau cả".

Jimin chưa kịp đáp lại đã thấy vai mình bị đè nặng rồi mặt bị chặn lại, không chút  suy nghĩ anh đáp lại nụ hôn của Jungkook, khi cả hai quấn lấy nhau Jimin cảm thấy một bên cổ nóng lên và hơi nóng đến bỏng rát đang di chuyển lên xuống cổ và một bên vai áo bị kéo mạnh xuống.

Khi Jimin lùi lại, thở  hổn hển vì thiếu không khí thì Taehyung di chuyển nụ hôn lên tai, phả hơi nóng hổi vào tai anh

" Hôm nay bọn tớ sẽ phạt cậu vì tội làm bọn tớ lo lắng".

Jimin mỉm cười, quay đầu sang, hôn phớt lên môi Taehyung

"Để xem sao" anh quay lại cười với Jungkook rồi nắm tay cả hai kéo vào phòng.

.

Jimin mở mắt, nhìn lên trần nhà, cảm giác dễ chịu và thoải mái lan từ đỉnh đầu đến tận gót chân. Anh nhớ lại chuyện hôm qua và nhấn lưng xuống tấm nệm mềm mại. Thật tuyệt vời khi anh vẫn có thể giữ được cả hai bên cạnh mình, nhận tình yêu của cả hai người. Bên trái anh không có ai trong khi Jungkook ở bên phải đã ngồi dậy dựa vào thành giường, xem gì đó trên điện thoại. Jimin xoay người, vung tay một cách khoa trương, vòng qua người Jungkook, em ấy vẫn nhìn chăm chú vào điện thoại, đưa tay vuốt tóc anh.

"Tae đâu?" Jimin hỏi. những ngón tay của Jungkook luồn vào tóc thật dịu dàng.

"Đi kiểm tra cơ thể rồi" Jungkook đáp, dứt mắt khỏi điện thoại, cúi xuống cười cười 

"Hôm qua có ai đó cắn vai anh ấy đến chảy cả máu cơ mà".

"Không phải do anh" Jimin kêu lên

"Là tại ai chứ? Trong lúc anh ở trên người cậu ấy thì ai không kiềm được làm anh đau muốn chết, anh có muốn vậy đâu?" Jimin vung tay đập đám mền trên người Jungkook.

"Vậy lỗi do em?" Jungkook ném điện thoại đi, cúi đầu thấp hơn.

"Đúng thế" Jimin liếc nhìn điện thoại, còn chưa tới sáu giờ 

"Em nhớ xin lỗi cậu ấy".

Có tiếng mở cửa rồi Taehyung bước vào, cậu cởi trần, bên vai trái là một miếng băng dán khá to. Taehyung đóng cửa phòng, bước lên giường, Jimin nhổm người dậy xem xét.

"Có vẻ nặng" anh nói với vẻ bàng quan làm Taehyung bật cười

"Có đau không?".

"Đau" Taehyung đáp

"Suýt nữa lòi cả xương ra".

"Phóng đại quá" Jimin nói rồi ngả người xuống, nằm dài lên giường

"Jungkook xin lỗi Taehyung đi".

Taehyung hơi trợn mắt nhìn sang Jungkook và đáp lại Jungkook chỉ khẽ lắc đầu

"Nhanh lên nào" Jimin hối.

Jungkook bất đắc dĩ ngồi dậy, nghiêng người qua bên trái, Taehyung liếc nhìn Jimin một cái rồi cũng nghiêng người sang bên phải, cả hai khá gần nhau, ngay bên trên người Jimin.

"Nhanh lên nào, các cậu có phải trẻ con đâu" Jimin đập chân dưới lớp mền dày.

Taehyung nhún vai một cái và rướn người thêm, chạm vào môi Jungkook trước, Jungkook thoáng ngần ngừ rồi cũng đáp lại. Jimin thích thú nhìn Taehyung chủ động và Jungkook rụt rè đáp lại nụ hôn. Một lúc sau nụ hôn dần trở nên ướt át hơn, môi cả hai trượt lên nhau và cả tiếng rên khe khẽ không rõ của ai.

Jungkook chủ động kết thúc nụ hôn, quay đầu nhìn Jimin, trán em hơi nhăn lại. Jimin ngồi dậy, vuốt ve cằm em như cách người ta gãi cổ mấy chú mèo.

"Tuyệt lắm" Jimin quay sang nói với Taehyung 

"Em ấy thật quyến rũ đúng không?" 

Taehyung nhếch mép gật đầu và Jimin bật cười trong khi mặt Jungkook tiếp tục nhăn lại. Mỗi sáng của ba người họ luôn vậy, Jimin sẽ chọc ghẹo Jungkook, Taehyung nửa hưởng ứng  nửa không và Jungkook thì nhăn nhó chấp nhận. Thật tuyệt vời làm sao khi anh có được cả hai người bên cạnh mình.

Họ có lẽ kì lạ, Jimin nghĩ khi kéo Jungkook vào một nụ hôn khác trong lúc Taehyung cũng bắt đầu tấn công anh từ phía sau. Họ có thể trái ngược với lẽ thường, nhưng Jimin yêu cả hai người con trai này và chỉ cần hạ hạnh phúc là được, những chuyện khác không phải bận  tâm.

END.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #fanfic