Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Đoản 7: [BillDip] Chi phí

Cỏ: Vầng, tớ thừa nhận, khi viết cái này tớ có bị nhiễm teenfic Mary Sue... QAQ

----------

Trong ngôi trường trung học nổi tiếng này, một kẻ nghèo túng như cậu đúng là không nơi nào dung thân.

Cậu vào đây nhờ cái đầu thông minh, còn gia thế thì tàn tạ nhất quả đất rồi. Tiền ăn trưa dĩ nhiên chẳng có, cơm trưa cố nhiên không, cậu cứ thế ốm yếu gầy sọp dần đi theo ngày tháng.

Rồi người đó, đùng một phát chuyển tới học khiến mảnh đời éo le của cậu được một lần bừng lên những phép màu.

Anh là Bill Cipher, đẹp trai ơi là đẹp trai, hơn cậu hai lớp, học siêu siêu siêu giỏi. Ít ra đấy là điều mà cậu biết qua lời kể của lũ con gái, nhưng cậu chẳng bận tâm cho tới khi tận mắt tiếp xúc với nhân vật ấy.

Đẹp trai ? Ừ !!!

Nhạy bén ? Ừ !!!

Tốt bụng ? Ừ !!!

Đúng là như thế, là như thế thật, cậu trố mắt ra rồi đó. Trong lúc cậu còn đang mải mê quan sát, thì anh đã bước đến từ bao giờ.

"Em học ở trường này à ?"

Giọng nói trầm dịu dễ nghe bất chợt vang lên bên tai.

Cậu giật mình, đoạn cúi gằm mặt lúng túng:

"V...Vâng, sao anh lại hỏi vậy ? Em đang đứng đây mà."

Ánh mắt Bill dừng lại trên cánh tay khẳng khiu và cơ thể mảnh khảnh đến lạc lõng của cậu, toan nói gì đó lại thôi.

"Em tên gì ?"

"Dạ, là Mason Pines..."

"Mason à ? Còn tên anh là Bill Cipher."

Cậu cố nặn ra một nụ cười nhìn anh, còn thấp thoáng vương nét bối rối khó xử. Anh trông bàn tay cậu đang nắm chặt cùng vẻ mặt thiếu sức sống, khẽ nhíu mày:

"Em chưa ăn đúng không ?"

Cậu khẽ run lên, nhưng vẫn lắc đầu nguầy nguậy:

"E... em ăn rồi."

Đột nhiên cái bụng phản chủ của cậu sôi lên một tiếng khiến Mason ngượng chín mặt mày, ấp a ấp úng chẳng biết nói sao cho vừa nữa.

Bill chép miệng, dứt khoát kéo tay cậu vào canteen rồi ấn xuống ghế.

"Em muốn ăn cứ gọi, để anh trả tiền."

"A, làm sao mà thế được, em đã giúp gì cho anh đâu..."

Bill mỉm cười thanh nhã:

"Nếu em muốn đền đáp, vậy ăn xong đi đã."

Cậu ngại quá, lại còn cảm thấy bao nhiêu ánh mắt đổ dồn vào mình nữa. Cũng phải thôi, tận đáy của xã hội ngồi cùng bàn với bậc thượng lưu cỡ Đế vương, không sinh chuyện mới lạ.

Rốt cuộc cậu cũng chọn được một phần bánh sandwich bơ lạc, mới đầu còn ăn nhấm nháp nhưng sau đói quá liền gặm ngấu nghiến, bỏ qua gọn lẹ thứ được gọi là thể diện.

Thấy cậu liếm liếm mép, Bill bật cười nghiêng đầu:

"Muốn ăn nữa à ?"

Cậu "không" rất nhỏ, sau đó cụp mắt xuống.

Anh vẫn tiếp tục gọi thêm hai phần bánh rồi đẩy qua chỗ cậu.

"Ăn đi, em có quỵt của anh đâu mà sợ. Tuy nhiên anh cũng sẽ không bắt em trả tiền."

Cậu nghe thế chưa kịp hình dung ra nhưng đã hơi hơi yên tâm, lại cắm cúi lùa đồ ăn vào miệng.

Đó là lần đầu tiên cậu biết tới bữa trưa.

Ăn uống xong xuôi, Bill dẫn cậu đi tới một vị trí mà cậu chưa thấy qua lần nào. Ở đây không có người, lại xanh mướt bóng cây trông rất mát mắt. Đúng là đẹp, nhưng vì sao anh lại đưa cậu ra đây nhỉ ?

Cậu còn chưa kịp hiểu gì thì khuôn mặt Bill đã phóng to ngay trước mắt.

"Hôn một cái vào má, đó là chi phí bữa trưa."

Anh phả hơi ấm bên tai khiến cậu nóng bừng mặt, ý gì đây trời ?

Nhưng dù ngượng thế nào, cậu cũng phải trả thôi, vì bánh thì đã chạy xuống bụng từ lâu rồi. Cậu nhắm chặt mắt lại, bờ môi hơi khô ghé vào làn da mát lạnh của Bill.

Một nụ hôn.

Một nhịp tim đập lỡ.

Từ hôm ấy, ngày nào cũng có người kì kèo lôi người kia đi ăn trưa, xong xuôi lại bắt "trả phí", khiến "nạn nhân" xấu hổ chỉ muốn rúc vào bụi cây trốn cho xong.

***

Được ăn uống đầy đủ hơn, cậu không còn gầy tong teo nữa, cơ thể đầy sức sống tôn lên nước da trắng như tuyết ngày đông, mái tóc mềm mại bớt vẻ xơ xác, đôi môi mọng một màu hồng.

Chỉ có tính nhút nhát là giữ y nguyên, không hề thay đổi.

Mặc dù bây giờ đã có nhiều người để ý đến cậu hơn và cũng chẳng có ai bắt nạt cậu nữa, nhưng sợ vẫn là sợ, nghèo làm sao chơi với giàu được chứ, cậu sẽ cô độc tới già mất.

Hôm ấy cậu nói với Bill như vậy thì bị anh cốc đầu rõ đau.

"Nhìn lại xem em đang chơi với ai và ai đang chơi với em đi ?"

Cậu ngây thơ dí sát mắt vào Bill thật, xong khịt khịt mũi:

"Em chơi với anh...?"

Bill mất hết kiên nhẫn nhéo mũi cậu một cái cho chừa tội ngốc, rồi nhét bánh vào miệng cậu:

"Không quan trọng tiền bạc. Ở nơi phức tạp này thứ anh muốn tìm là một tâm hồn sạch sẽ. Từ trước tới giờ quan niệm giàu nghèo của anh gói gọn trong chỉ tiêu 'bản chất' thôi. Cho nên về tài sản em đừng bao giờ lo làm gì, anh chu cấp hết, chỉ cần mãi giữ cho mình sự trong sạch như ngày hôm nay thôi là được rồi, nhớ chưa ?"

Cậu lí nhí, hai tay đan chặt, vẫn đáp mặc dù còn hơi ù ù cạc cạc:

"Vâng..."

"Còn nữa, em có một mình anh là đủ rồi, chẳng cần thêm ai khác đâu."

"... Hửm ?"

Thấy cậu lơ mơ không hiểu, anh chỉ cười dung hoà.

***

"Bill, em có chuyện muốn nói."

Đôi mắt cậu đỏ mọng thâm quầng, mái tóc rối bời còn quần áo thì nhăn nhúm như thể bị ai vò nát.

Anh ngạc nhiên nhìn cậu đầy lo lắng:

"Sao lại ra thế này ? Chuyện gì ?"

Cậu khó khăn lắm mới cất được lời:

"Em... học bổng hết mất rồi... chắc là phải bỏ học... em đến tạm biệt anh lần cuối..."

Chưa kịp nói hết câu thì nước mắt đã giàn giụa ướt đẫm khuôn mặt thanh tú, câu chữ xen vào những tiếng nấc nghẹn lòng.

Bill thở dài:

"Ngẩng mặt lên."

Cậu run run làm theo, mắt vừa chạm ánh sáng đã ngay lập tức bị chắn mất.

Môi anh mềm mại phủ lấy môi cậu, dần dần đầu lưỡi đưa vào xâm chiếm toàn bộ khoang miệng ấm nóng, cứ dây dưa quấn quít đến tận lúc cậu cạn sạch dưỡng khí mới chịu buông.

Anh siết chặt cậu vào vòng tay vững chãi:

"Về nhà anh sống, gia đình có bao nhiêu người đưa hết sang, em chẳng lẽ đã quên anh từng hứa sẽ chu cấp hết cho em sao ?"

Cậu chưa ngừng khóc, vẫn thút thít từ chối:

"Em không thể ăn bám anh được..."

 "Ai nói em ăn bám, lần này là trả phí nuôi cơm trọn đời ! Nếu sợ thiếu, ngay bây giờ trả thêm."

Chẳng kịp ho he gì, cậu đã bị chặn môi ngay tức khắc !

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com