Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

23

Buổi sáng khi tỉnh lại, Jeon Jungkook như cũ bị Kim Taehyung ôm chặt cứng. Tuy nói hôm nay không cần làm việc, nhưng cậu vẫn muốn đúng giờ làm bữa sáng cho Kim Taehyung. Cho nên cậu nhẹ nhàng tách ra muốn rời khỏi cái ôm của anh, nhưng anh vẫn giống như hôm qua nửa mê nửa tỉnh siết chặt tay, lằng nhằng một hồi mới chịu buông cho Jeon Jungkook rời giường. Khi Kim Taehyung ra khỏi phòng ngủ, trên bàn đã dọn xong bữa sáng nóng hổi.

"Nếu ở nhà nhàm chán quá thì cứ ra ngoài đi dạo. Chi phiếu này cho em, thích mua cái gì thì mua cái đó." Kim Taehyung đi đến bàn ăn ngồi xuống, thuận tay lấy tờ chi phiếu trong túi, nhét vào trong tay Jeon Jungkook đang còn bận rộn dọn cơm chưa có ngồi xuống.

"Không... không cần, chi phiếu lần trước vẫn đủ dùng ..." Jeon Jungkook lập tức đem chi phiếu trả lại cho Kim Taehyung.

"Lấy đi." Ngữ khí Kim Taehyung kiên quyết, đem chi phiếu ấn lại trong tay Jeon Jungkook.

"... Cám ơn." Jeon Jungkook không từ chối nữa, cúi đầu nhỏ giọng cảm tạ.

"Với tôi mà khách sáo cái gì, nhanh ngồi xuống ăn cơm đi." Kim Taehyung cười cười, quay đầu hết sức chuyên chú ăn điểm tâm.

Kim Taehyung ăn xong bữa sáng liền chuẩn bị đến công ty, khi anh đứng trước gương đeo cà vạt thì đúng lúc Jeon Jungkook đi tới. Hai người không dùng Kimn ngữ trao đổi, Kim Taehyung trực tiếp dừng lại, mà Jeon Jungkook cũng thực tự nhiên đưa tay giúp anh thắt cà vạt. Kim Taehyung đúng lúc nhìn thấy thân ảnh của hai người trong gương, Jeon Jungkook cuối thấp đầu, ngón tay cầm chiếc cà vạt nghiêm túc đeo cho anh, trông thật giống cô vợ nhỏ nhu thuận giúp ông xã của mình đeo cà vạt đi làm, trong gương, gương mặt Kim Taehyung nhất thời nở ra một nụ cười hạnh phúc.

"Trên đường lái xe cẩn thận." Jeon Jungkook đeo xong cà vạt, lại giúp Kim Taehyung sửa sang một chút quần áo, lấy qua áo khoác cùng cặp táp đưa cho anh, còn cẩn thận dặn dò một câu.

"Ân, buổi tối chờ tôi về nhà." Kim Taehyung tươi cười cúi người hôn lên môi Jeon Jungkook, rồi mới xoay người ra cửa.( máaaaa sao ngọt vậy )

Kim Taehyung đi xong, Jeon Jungkook thu thập bàn ăn, giặt chăn đệm làm dơ hôm qua, cũng đem phòng sửa sang lại một lần, rồi mới ngơ ngác ngồi trên ghế sa lông, không biết nên làm cái gì.

Jeon Jungkook lấy ra tờ chi phiếu Kim Taehyung mới đưa, tiền bên trong đại khái dù cho cậu có ăn xài sa hoa cũng không hết. Chỉ là... Chi phiếu lần trước anh đưa cậu ngay cả một phân tiền còn chưa dùng qua.

Kim Taehyung hẳn vẫn coi cậu là MB mới có thể lại đưa loại chi phiếu này. Quan hệ bao dưỡng này của cả hai muốn duy trì bao lâu nữa!? Lúc nào mới có thể hướng anh giải thích đây!? Nhưng là nếu nói với Kim Taehyung mình không phải MB, vậy anh nhất định sẽ hỏi mình tại sao muốn lưu lại bên cạnh anh, chẳng lẽ đem tình cảm thầm mến mười năm nói ra!? Jeon Jungkook không dám! Tuy rằng gần đây Kim Taehyung đối với cậu càng ngày càng tốt, nhưng trước khi chưa nắm chắc mười phần Kim Taehyung thật sự thích mình, Jeon Jungkook không có can đảm mạo hiểm phiêu lưu, vạn nhất Kim Taehyung không chấp nhận tình cảm của mình thì sao!? Quên đi, hay là đợi thêm một khoảng thời gian nữa, chính mình đối Kim Taehyung càng tốt hơn, có lẽ sẽ có một ngày làm anh động tâm.( động rồi, động rồi a)

Bất quá chuyện trọng yếu trước mắt không phải là tiến triển tình cảm của cậu và Kim Taehyung, mà là cậu đã từ chức, sau này chi tiêu hằng ngày phải lo liệu sao đây!? Còn số tiền lương mà mỗi tháng vẫn thường gửi mẹ trước đây, hiện tại không có nói mình đã từ chức, tiền lương vẫn phải như bình thường gửi mẹ để tránh bà lo lắng. Chính là hiện tại số tiền này làm sao kiếm ra!?

Jeon Jungkook thở dài, đem chi phiếu Kim Taehyung đưa cho nhét lại vào túi. Cậu vô luận thế nào cũng sẽ không dùng đến một phân tiền của anh. Ngoài chuyện tiền bạc, Jeon Jungkook cũng không cho phép bản thân ở nhà để Kim Taehyung nuôi, dù tính cách cậu có chút ôn nhu yếu đuối, nhưng cũng sẽ không ăn ké cơm nam nhân.

Nhưng mà Kim Taehyung nói muốn mình ngoan ngoãn ở nhà. Jeon Jungkook nghĩ nghĩ, may mắn Kim Taehyung giữa trưa không có trở về ăn cơm, mình có thể tìm một công việc có giờ tan ca sớm, chỉ cần mỗi ngày rời nhà trễ hơn Kim Taehyung, rồi lại về sớm chuẩn bị cơm chiều là được. Jeon Jungkook nghĩ đến đây, liền thay đồ ra khỏi nhà đi kiếm việc làm.

Jeon Jungkook ra khỏi nhà, mua lấy một tờ báo bên đường. Báo có đăng thông tin tuyển dụng của một số công ty, cậu chuẩn bị đi từng cái từng cái xem thử. Kế hoạch của Jeon Jungkook rất tốt, nhưng muốn tìm một công việc phù hợp với yêu cầu của cậu đâu có dễ dàng. Mỗi một công ty đều cùng Kim thị giống nhau về thời gian làm việc, làm sao có thể cho cậu tùy tiện đi muộn về sớm. Huống chi Jeon Jungkook vừa mới từ chức ở Kim thị, mặc dù cậu nói do mình có việc bận nên chủ động xin từ chức, nhưng Kim thị ở thương giới cũng là xí nghiệp tiếng tăm lừng lẫy, tự nhiên đi từ chức ở một công ty tốt như vậy rồi tìm việc khác, cái này không thể làm người khác không hoài nghi nguyên nhân mà Jeon Jungkook từ chức. Cho nên, Jeon Jungkook liên tiếp đi phỏng vấn ở vài công ty đều bị trượt.

Jeon Jungkook bận rộn cả ngày cũng không có thu hoạch. Mắt thấy thông báo tuyển dụng đã vơi đi một nửa, cậu quyết định thử thêm một công ty cuối cùng, nếu không được thì để ngày mai tìm tiếp, nhìn sắc trời cũng đã tới lúc về nấu cơm chiều cho Kim Taehyung.

"Cậu Jeon, cậu vừa mới từ chức ở Kim thị sao!?" Jeon Jungkook đến nhận phỏng vấn ở công ty cuối cùng trong ngày hôm nay. Phía sau bàn công tác là một người đàn ông trung niên mập mạp, đôi mắt nhỏ như hạt đậu lóe sáng, cái trán bóng lưỡng, dưới cầm xếp tầng tầng thịt mỡ, ngón tay ngắn ngủn cầm lấy lý lịch của Jeon Jungkook nghiền ngẫm thật lâu.

"Tôi... Tôi là bận chút việc riêng nên mới từ chức ở Kim thị." Rút kinh nghiệm ở những công ty trước, Jeon Jungkook vội vàng giải thích nguyên nhân mình từ chức.

"Không sao không sao, tôi chỉ tùy tiện hỏi thôi, mỗi người không nhất thiết cả đời chỉ làm việc một công ty." Trung niên nam tử cười cười như đã hiểu.

"Cám ơn ngài đã thông cảm." Jeon Jungkook cũng lập tức tươi cười nói cảm tạ.

"Cậu Jeon không cần khách khí như vậy. Tôi xem lý lịch của cậu, cảm thấy cậu nhất định có kinh nghiệm làm việc, thực phù hợp với điều kiện tuyển dụng của công ty chúng tôi. Cậu Jeon, hoan nghênh cậu trở thành thành viên của công ty chúng tôi." Trung niên nam tử theo ghế đứng lên, hướng Jeon Jungkook duỗi một tay ra.

"A!? Cám... Cám ơn!" Jeon Jungkook không ngờ mình sẽ được nhận, sửng sốt một chút mới từ trên ghế đứng lên bắt tay với người đàn ông trung niên. Jeon Jungkook cảm giác đối phương lặp tức gắt gao cầm chặt tay mình, có lẽ do quá mập, trên tay người kia cũng đầy thịt mỡ, Jeon Jungkook bị nắm thực không thoải mái, nhưng lại ngại không có rút tay về.

"Tôi họ Lee, sau này làm việc cứ gọi ông chủ Lee là được." Trung niên nam tử cười tủm tỉm tự giới thiệu, vẫn như cũ nắm chặt tay Jeon Jungkook chưa chịu buông.

"Ông chủ Lee, bởi vì trong nhà tôi có chuyện nên phải đến trễ và về hơi sớm..." Jeon Jungkook cũng chỉ có thể tùy ý để đối phương nắm, không yên lòng nói ra yêu cầu của mình.

"Cái này không sao, chỉ cần cậu làm tốt công việc là được." Ông chủ Lee thoạt nhìn như là một người rất phóng khoáng, không để ý đến yêu cầu của Jeon Jungkook.

"Cám ơn ông chủ. Vậy hôm nay..." Jeon Jungkook còn nhớ phải nhanh chóng về nấu cơm chiều cho Kim Taehyung, thật cẩn thận thử rút tay về.

"A, hôm nay cậu cứ về trước. Nhớ rõ ngày mai đi làm." Ông ta giống như vừa mới tỉnh ngộ, lập tức buông lỏng tay Jeon Jungkook ra.

"Vậy tôi đi trước, chào ông chủ, ngày mai gặp." Jeon Jungkook lễ phép mở miệng.

"Được , được, ngày mai gặp." Ông chủ Lee nhiệt tình đưa Jeon Jungkook tới cửa phòng làm việc. Đợi khi bóng dáng của cậu hoàn toàn biến mất, trung niên nam tử mập mạp mới đưa bàn tay vừa nắm tay Jeon Jungkook lên miệng, vươn cái lưỡi đỏ chói liếm liếm lòng bàn tay, trên mặt lộ ra một nụ cười không có ý tốt.( khiếp quá!)

Jeon Jungkook vội vã về nhà. Không biết tại sao, cảm giác bị ông chủ Lee kia nắm tay luôn làm cậu thấy không thoải mái, kỳ thật cũng chỉ là bắt tay xã giao, nhưng trong lòng Jeon Jungkook vẫn cảm thấy có chút phản cảm, bất quá công việc kia có thể giải quyết vấn đền hiện tại của mình, có lẽ ông chủ thuộc loại người nhiệt tình đi, Jeon Jungkook làm mình phóng khoáng tâm, nhưng là dù cậu rửa tay hết lần này tới lần khác, vẫn cảm thấy chưa được sạch sẽ, cuối cùng liền dùng sức chà xát, mạnh đến mức toàn bộ bàn tày đều bị chà đến đỏ.

Đã đến giờ tan tầm, Kim Taehyung sẽ rất nhanh về nhà, vẫn là mau chóng nấu cơm thôi. Jeon Jungkook thổi thổi bàn tay sắp bị chà đến tuột da, bắt đầu chuẩn bị nấu cơm chiều cho Kim Taehyung.

Kim Taehyung xuất chìa khóa mở cửa, phòng bếp truyền đến thanh âm " Đương đương" có quy luật. Anh đổi xong dép liền theo thanh âm đi xuống nhà bếp, nhìn thấy chính là Jeon Jungkook đang đưa lưng về phía cửa chăm chú niết thái. Kim Taehyung nhìn bóng dáng nhỏ nhắn đang bận rộn kia cười thầm, cảm giác gia đình ấm áp hạnh phúc lại tràn ngập không gian, anh cố ý phóng nhẹ cước bộ, lẳng lặng không tiến động tiến tới phía sau Jeon Jungkook.

"Cơm chiều ăn cái gì!?" Kim Taehyung nâng hai tay ôm lấy thắt lưng Jeon Jungkook, cằm gác lên bờ vai của cậu.

"A!" Jeon Jungkook phía sau vừa rồi còn không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, bị câu hỏi cùng động tác đột nhiên của Kim Taehyung làm cho giật mình, thái dao thiếu chút nữa cắt lên ngón tay của mình.

"Cẩn thận một chút! Mu bàn tay của em sao lại đỏ như vậy!?" Kim Taehyung vội vàng đem bàn tay Jeon Jungkook cách xa cái dao, nhìn đến mu bàn tay hồng một mảnh liền nghi ngờ hỏi.

"Là lúc rửa tay không cẩn thận chà hơi mạnh." Jeon Jungkook cúi đầu không dám nhìn ánh mắt Kim Taehyung, tuy rằng sự thật là như thế, nhưng vẫn cảm thấy có chút chột dạ.

"Rửa tay thôi có cần dùng sức như vậy, có đau hay không?" Kim Taehyung nắm lấy tay Jeon Jungkook đưa lên miệng, cuối đầu dùng đôi môi mềm mại nhẹ nhàng cọ xát lên chỗ sưng đỏ. (ôi sến!)

"Taehyung..." giọng nói dịu dàng cùng động tác thân mật của Kim Taehyung làm lòng Jeon Jungkook kích động, rất muốn đem chuyện tìm việc làm hôm nay nói ra.

"Hứ!?" Kim Taehyung ngẩng đầu, đáy mắt tràn đầy ý cười ấm áp.

"Không... không có việc gì." Nhưng khi nhìn đến bộ dáng cao hứng của Kim Taehyung cậu lại do dự. Anh đã dặn dò mình cứ ngoan ngoãn ở nhà, hơn nữa Kim Taehyung còn là tổng giám đốc Kim thị, chính mình vừa mới từ chức ở Kim thị liền đi tìm công việc khác, anh có lẽ sẽ mất hứng. Thời khắc ấm áp này không nên nói lời sát phong cảnh chọc anh không vui, còn chuyện công việc cứ tìm dịp khác nói sau. Jeon Jungkook nghĩ đến đây, liền nhẹ nhàng lắc đầu.

"Em nấu cơm đi, tôi ra ngoài trước." Kim Taehyung thấy thế cũng không hỏi nhiều, sau khi buông ra Jeon Jungkook, lại nghiêng đầu hôn má cậu mấy cái mới quay người rời khỏi nhà bếp. Jeon Jungkook giơ tay lên sờ sờ nơi Kim Taehyung hôn qua, trên mặt lộ ra nụ cười ngu ngơ hạnh phúc. Ngơ ngác thất thần hơn nữa ngày mới hồi phục, lại nhanh chóng tiếp tục làm cơm chiều.

Kim Taehyung ngồi mát ăn bát vàng thưởng thức bữa cơm nóng hôi hổi, cơm nước xong tự nhiên có Jeon Jungkook chủ động thu thập chén bát, anh an vị trên ghế sofa nhàn nhã coi TV, chờ khi Jeon Jungkook thu thập xong ngồi vào bên cạnh, Kim Taehyung sẽ không còn tâm tư xem TV nữa. Anh cởi hết quần áo Jeon Jungkook, trên thân thể trần trụi đó chỗ này sờ một cái chỗ kia sờ một cái.

Jeon Jungkook đi tìm việc làm cả ngày, về nhà lại vội vàng giúp Kim Taehyung làm cơm chiều, thân thể cực kỳ mệt mỏi. Nhưng nhìn Kim Taehyung tinh thần hăng say, cậu cũng không đành lòng đánh gãy hứng trí của anh, nhận mệnh để tùy ý Kim Taehyung gây sức ép lên mình.

Kim Taehyung đêm nay dùng tư thế "Kỵ thừa", để cho Jeon Jungkook khóa ngồi trên hai chân mình, hậu huyệt hàm lấy dương vật, Kim Taehyung nắm lấy chiếc eo nhỏ của cậu lên xuống phun ra nuốt vào dương vật, cảm giác thoải mát tiêu hồn kia không cần phải nói, hai người cơ hồ đồng thời bắn ra. Mà tư thế này cũng dễ dàng làm sạch, Kim Taehyung không đem dương vật rời khỏi, trực tiếp dùng tư thế giao hợp bế Jeon Jungkook đến phòng tắm.

Tắm rửa xong lên giường chui vào ổ chăn, Kim Taehyung ôm thân mình ấm áp của Jeon Jungkook ngủ say.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #vkook