26
Kim Taehyung đã giải trừ được hoài nghi đối với Jeon Jungkook, một hồi hoan ái lại làm cho anh từ thân đến tâm đều đạt cực hạn thỏa mãn. Mà Jeon Jungkook sau khi hoan ái lại được Kim Taehyung dịu dàng ôm chặt, trong lòng ngọt như mật. Tâm tình tốt nên lúc hai người ăn cơm chiều không khí cũng tự nhiên ấm áp vô cùng, Jeon Jungkook cũng không để ý chính mình ăn cơm, thường gắp đồ ăn cho Kim Taehyung, chén anh mới vừa trống, cậu liền lập tức đứng dậy chạy vào bếp múc chén cơm khác. Kim Taehyung nhìn Jeon Jungkook vội đến vội đi, cười dặn cậu cũng nhanh ăn đi. Một câu nói mềm mỏng làm cho lòng Jeon Jungkook lại nhạc khai liễu hoa.
Nhưng dù có cao hứng, thì cả ngày làm việc sau đó về nhà còn bị Kim Taehyung đặt ở phòng bếp làm tình, rồi còn nấu cơm chiều cho anh, cơm nước xong còn phải thu thập bàn ăn, sửa sang lại phòng bếp, "Thể lực làm việc" của Jeon Jungkook liên tiếp giảm sút, dù cho cậu có hưng phấn đến đâu thì thân thể cũng mệt mỏi đến cực điểm, chờ khi làm xong hết thảy ngồi vào sofa cùng Kim Taehyung xem TV, cậu đã muốn duy trì không được, trong TV thanh âm hỗn tạp làm đầu cậu ong ong cả lên, ý thức càng ngày càng mơ hồ, đôi mắt không tự chủ được nhắm lại, đầu nghiêng dựa vào vai Kim Taehyung mà ngủ.
Sao lại mệt thành cái dạng này!? Bên tai Kim Taehyung truyền đến tiếng ngáy rất nhỏ của Jeon Jungkook, anh quay đầu lại nhìn gương mặt đang gối trên vai mình ngủ, vừa rồi khi làm tình cùng ăn cơm anh không nhìn kỹ, hiện tại nhìn gần mới phát hiện dưới mí mắt của cậu lại xuất hiện quầng thâm, thần sắc mệt mỏi đến mức ngủ ngáy. Kim Taehyung gần đây mỗi đêm đều ôm Jeon Jungkook ngủ, biết cậu khi ngủ hô hấp thực nhẹ, cơ hồ còn không thể nghe thấy. Tuy rằng tiếng ngáy hiện tại cũng không đinh tai nhứt óc như đàn ông bình thường, chỉ là hô hấp có chút ồ ồ, nhưng so với yên lặng ngủ thường ngày, đủ để chứng minh Jeon Jungkook đã mệt tới cực điểm.
Trong lòng Kim Taehyung lại nổi lên cảm giác kỳ quái, cho dù lúc trước Jeon Jungkook còn đi làm ở Kim thị, mỗi chiều tan ca cuộc sống cũng không khác với bây giờ, nhưng cũng sẽ không mệt như lúc này, xem TV đều có thể đang ngủ. Chẳng lẽ là do cậu vừa về tới nhà đã bị mình quấy nhiễu một phen!? Kim Taehyung nhớ lại, thật sự là trước kia sau khi hai người cơm nước xong không còn việc gì nữa mới tiến hành "Vận động trên giường", tuy nói hôm nay trình tự đảo ngược, làm tình rồi mới nấu cơm làm Jeon Jungkook rất mệt, nhưng không lẽ mệt đến nỗi liền ngay cả mắt cũng thâm đen?
"Ưm..." Có lẽ nghiêng cổ hơi lâu nên Jeon Jungkook có chút khó chịu, vô thức hừ một tiếng, giật giật đầu, muốn ở trên vai Kim Taehyung tìm một tư thế thoải mái.
Kim Taehyung quay đầu nhìn hai má gầy yếu của Jeon Jungkook, một tầng da mỏng manh không chút thịt còn chưa tính, thậm chí chỗ hai má còn hơi hơi hõm xuống. Kim Taehyung khẽ thở dài, đáy lòng nổi lên một tia thương tiếc đem nghi hoặc ép xuống dưới.
"Jungkook, tỉnh lại, tắm rửa rồi về giường ngủ." Kim Taehyung giơ tay lên vỗ nhẹ nhẹ khuôn mặt Jeon Jungkook đánh thức cậu, cứ tiếp tục ngủ như vầy, ngày mai nhất định sẽ bị sái cổ.
"A!?... Thực xin lỗi, không sao, em... em không sao, xem ... xem TV." Jeon Jungkook vừa mở mắt đã hoàn hồn lại, phát hiện mình thế nhưng lại dựa vào vai Kim Taehyung ngủ, lập tức ngồi thẳng dậy xin lỗi, cố gắng đem toàn bộ lực chú ý đặt lên màn hình TV.
"Đi ngủ thôi." Kim Taehyung lấy điều khiển tắt TV, cầm tay Jeon Jungkook kéo cậu đứng dậy, rồi mới dắt cậu đi về phòng ngủ.
Jeon Jungkook cũng là cực kỳ mệt mỏi nên không từ chối. Trở về phòng nhìn thấy Kim Taehyung lấy quần áo chuẩn bị tắm rửa, bản thân liền ngoan ngoãn đứng ở một bên chờ anh tắm trước. Bình thường nếu là hai người sau khi làm tình xong thì sẽ cùng nhau tắm rửa, mà nếu không phải lúc ân ái, Jeon Jungkook đều nhường Kim Taehyung tắm trước, dù sao người tắm sau sẽ phải dùng phòng tắm đã ướt sủng, chắc chắn không thấy thoải mái.
"Cùng nhau tắm đi." Kim Taehyung nhìn Jeon Jungkook đứng bất động, lần thứ hai dắt tay cậu đi vào phòng tắm.
Hai người đã không biết bao nhiêu lần nhìn nhau khỏa thân, cho nên cũng không có gì ngại ngùng, liền cởi hết quần áo chuẩn bị tắm rửa.
"Cánh tay em bị sao vậy!?" Sau khi Jeon Jungkook cởi áo, Kim Taehyung nhìn thấy trên cánh tay cậu một vết bầm thật rõ ràng, để nhìn rõ hơn, anh nâng cánh tay cậu lên trước mặt mình.
"Không... không cẩn thận bị đụng trúng." Vết bầm trên cánh tay Jeon Jungkook là do lúc tan tầm bị ông chủ Lee nắm kéo đi ăn cơm, bị cậu hung hăng nắm mới tạo thành, nhưng cậu làm sao dám nói thật với Kim Taehyung, lập tức vội vàng rút cánh tay từ trong tay anh về, lắp bắp nói đại cái cớ, rồi chột dạ cúi đầu không dám nhìn Kim Taehyung.
"A, sau này cẩn thận một chút." Kim Taehyung bình thản quan tâm nói một câu, rồi giống như vô tình lại giơ tay sờ soạn lên vết bầm trên cánh tay Jeon Jungkook.
Tuy rằng Jeon Jungkook rút tay lại rất nhanh, nhưng Kim Taehyung vẫn có thể thấy rõ vết bầm kia không phải là một mãng, mà là mấy vết nhỏ xếp thành, nhìn hình dạng giống như là bị tay người nắm tới bầm. Hơn nữa ánh mắt né tránh cùng biểu tình chột dạ của Jeon Jungkook, làm cho Kim Taehyung nổi lên lòng nghi ngờ, thế là khi lần thứ hai giơ tay lên, bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay Jeon Jungkook, ngón tay điểm vào vết bầm, Kim Taehyung lập tức liền xác định suy đoán trong lòng.
Jeon Jungkook nói là về nhà, trong nhà chỉ có cậu cùng mẹ, cho dù cậu cùng mẫu thân xảy ra tranh chấp, nhưng mẹ cậu có tức giận đến đâu thì cũng không thể nhẫn tâmbóp tay con mình, huống chi một phụ nữ tuổi đã lớn sức lực sao có thể mạnh đến vậy. Nhìn mức độ nghiêm trọng của vết bầm trên cánh tay Jeon Jungkook, tuyệt đối phải là một người đàn ông hung hăng nắm mới tạo thành.
Jeon Jungkook sao lại lừa gạt mình!? Tiếng ho trong điện thoại cùng người nắm tay Jeon Jungkook có phải hay không là cùng một người!? Jeon Jungkook luôn ở nhà nghỉ ngơi lại có bộ dáng thật mệt mỏi!? Kim Taehyung nhíu mày, hoài nghi vừa giải trừ khi nãy lần nửa lại nổi lên.
"Tae... Taehyung..." Jeon Jungkook cuối đầu hơn nửa ngày cũng không nghe thấy động tĩnh của Kim Taehyung, chột dạ muốn biết anh đang làm cái gì, lo sợ ngẩng đầu lên, nhìn thấy chính là Kim Taehyung mặt mày âm trầm cau có. Jeon Jungkook cũng không biết là do anh đoán ra được cái gì hay do chuyện khác mà đột nhiên trở nên mất hứng, trong lòng liền càng thêm kích động.
"Nhanh tắm rửa đi." Kim Taehyung hòa hoãn sắc mặt, đi đến dưới vòi sen.
Jeon Jungkook cẩn thận đi qua, đứng ở bên cạnh Kim Taehyung.
Dòng nước ấm áp phun xuống, hai người yên lặng tắm rửa, Jeon Jungkook lâu lâu lại trộm liếc sắc mặt Kim Taehyung. Anh nhếch môi, biểu tình như đang suy nghĩ điều gì, dòng nước bắn lên mặt cũng không đưa tay lau đi. Bọt nước trong suốt lấp lánh thuận theo hai má anh chậm rãi chảy xuống cổ, ngực, bụng... Jeon Jungkook đỏ mặt, nhanh chóng chuyển mắt, không dám tiếp tục nhìn xuống phía dưới.
Trong lòng Kim Taehyung còn đang suy nghĩ về vết bầm trên cánh tay Jeon Jungkook. Kỳ thật lấy quan hệ của Kim Taehyung cùng Jeon Jungkook, bất quá cũng chỉ là một kim chủ, một MB được bao dưỡng. Kim Taehyung không cần hao tâm tổn trí hoài nghi suy đoán, nếu cảm thấy Jeon Jungkook ở sau lưng mình lén cùng nam nhân khác tới lui, trực tiếp cho tiền chấm dứt bao dưỡng đuổi hắn đi là xong.
Nhưng Kim Taehyung luyến tiếc, luyến tiếc mỗi bữa cơm mà sáng tối Jeon Jungkook tỉ mỉ chế biến, luyến tiếc khoái cảm điên cuồng khi tiến vào thân thể mất hồn thực cốt của cậu, luyến tiếc cảm giác ấm áp khi hai người ôm nhau ngủ... Kim Taehyung đã quen mỗi ngày xuống giường đều được ăn một bữa sáng nóng hổi, mỗi ngày về nhà là có thể nhìn thấy thân ảnh đơn bạc kia ở nhà bếp vì mình mà hết sức chuyên tâm nấu cơm chiều... Khi ăn cơm, có người không lo ăn, chỉ không ngừng giúp mình gắp đồ ăn; khi xem tv, có thân thể ấm áp tọa trong ngực mình, hai người cùng nhau huyên thuyên thảo luận tiết mục TV...
Cho nên, đối mặt với nhiều điểm đáng ngờ trên người Jeon Jungkook, còn có lời nói dối của cậu, trong lòng Kim Taehyung đầu tiên là hoài nghi, rồi mới phủ định, rồi lần thứ hai hoài nghi, liền phủ định, càng nghĩ, càng do dự. Trên thương trường Kim Taehyung mỗi điểm đều quyết đoán rõ ràng, mạnh mẽ vang dội. Nhưng ở chuyện của Jeon Jungkook lại do do dự dự, thậm chí có chút sợ biết đáp án.
Hai người tắm rửa xong lên giường tiến vào ổ chăn. Jeon Jungkook lúc nãy mệt đến xem TV cũng ngủ gục, sau khi tắm rửa thân thể càng thả lỏng, cơn buồn ngủ lại lần nữa thổi đến. Cậu vốn đang có chút lo lắng thái độ của Kim Taehyung đối với vết bầm trên cánh tay mình, nhưng bị vòng tay cường kiện của anh ôm chặt, nằm trong lòng ngực vừa ấm vừa thoải mái của anh, mí mắt liền không tự chủ được từ từ khép lại.
Nếu là thường ngày, Kim Taehyung luôn ngủ trước Jeon Jungkook, mỗi lần ôm thân thể ấm áp kia, anh cơ hồ có thể lập tức tiến vào trong mộng. Nhưng tối nay, thân thể trong ngực kia tuy rằng vẫn ấm áp, nhưng khi ngón tay Kim Taehyung sờ đến chỗ vết bầm kia, trong lòng liền trằn trọc, làm sao cũng không thể bình yên đi vào giấc ngủ.
Sáng sớm ngày hôm sau, Jeon Jungkook vẫn mệt mỏi như cũ, nhưng thân thể đã hình thành thói quen sinh lý, tới đúng giờ liền thức dậy chuẩn bị nấu bữa sáng. Khi cậu nhẹ nhàng tách khỏi cái ôm của Kim Taehyung, anh không giống bình thường nửa mê nửa tỉnh siết chặt lấy cậu đòi ôm thêm chút nữa, mà ngủ thực sự trầm, ngay cả Jeon Jungkook xuống giường rồi cũng không có dấu hiệu tỉnh lại. Jeon Jungkook cũng không quá để ý, nghĩ rằng có lẽ ban ngày anh làm việc quá mệt nhọc, trong đầu tính toán chiều nay khi đi chợ, nhất định phải mua thêm đồ ăn làm cơm chiều phong phú một chút để Kim Taehyung có thể bồi bổ.
Jeon Jungkook đứng cạnh giường nhìn gương mặt ngủ nghiêng của Kim Taehyung lòng cảm thấy ngập tràn hạnh phúc, nhịn không được khom người ở một bên mặt của anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn, vẻ mặt ngọt ngào ngây ngô cười rồi lặng lẽ rời khỏi phòng ngủ.
Tối hôm qua ngón tay Kim Taehyung vẫn luôn đặt ở chỗ vết bầm kia, Jeon Jungkook bởi vì quá mệt ngủ thật say nên không có phát hiện, nhưng còn Kim Taehyung thì càng nghĩ tâm càng phiền, nghĩ đến khuya mới mơ mơ màng màng ngủ mất. Giấc ngủ không được tốt, lúc thức dậy liền có chút chóng mặt, Kim Taehyung lắc lắc đầu muốn thanh tỉnh, nhưng không ngờ lại càng chóng mặt hơn, đành phải lấy tay không ngừng xoa huyệt thái dương để giảm bớt một chút cảm giác không khỏe, cau mày, sắc mặt cực kỳ khó coi đi ra khỏi phòng ngủ.
"Có chuyện gì sao!? Chỗ nào không thoải mái sao!?" Jeon Jungkook đang bày biện bữa sáng, nhìn thấy Kim Taehyung sắc mặt khó chịu bước ra khỏi phòng ngủ, lập tức vội vàng chạy lại, đưa tay đặt lên trán anh.
"Không sao, chỉ là tối qua ngủ không ngon giấc thôi." Kim Taehyung nghiêng đầu, né tránh bàn tay Jeon Jungkook.
"Em có nấu cháo gạo nếp anh thích, thừa dịp còn nóng ăn nhiều một chút." Jeon Jungkook cũng không để ý đến thái độ lãnh đạm của Kim Taehyung, cảm thấy anh không thoải mái thì tính tình kém một chút cũng là bình thường, chính mình nên quan tâm anh nhiều hơn nữa. Nhìn thấy Kim Taehyung đi lại bàn ăn, liền vội vàng chạy lại kéo ghế cho anh.
"Ừ." Kim Taehyung vẫn lạnh lùng đáp một tiếng, ngồi xuống ghế cuối đầu ăn điểm tâm.
Jeon Jungkook thấy anh không muốn nhiều lời, cũng liền ngoan ngoãn ngậm miệng, kéo ghế ngồi xuống yên lặng ăn cơm.
Cơm nước xong, Kim Taehyung đứng lên chuẩn bị tới công ty, Jeon Jungkook giống bình thường giúp anh đeo cà vạt, lấy áo khoát cùng cặp táp đưa cho anh, tiễn Kim Taehyung ra tận cửa.
"Ngoan ngoãn ở nhà chờ tôi về." Kim Taehyung vừa ra đến trước cửa, đột nhiên quay đầu lại dặn dò một câu, sắc mặt lạnh lùng nãy giờ cuối cùng cũng nở nụ cười.
"Ân." Jeon Jungkook vừa thấy Kim Taehyung nở nụ cười, không chút suy nghĩ liền gật đầu đáp ứng.
"Tôi đến công ty." Kim Taehyung vừa lòng nghiêng người hôn xuống khóe môi Jeon Jungkook, sau đó đi ra khỏi nhà.
Kim Taehyung đi rồi, Jeon Jungkook nhìn lên đồng hồ treo tường, cũng đã đến thời gian làm việc của mình. Nhớ tới lời Kim Taehyung vừa mới dặn dò, bất đắc dĩ thở dài, nhưng vẫn thay quần áo rời nhà đi làm.
Mình trước khi ra cửa còn dặn dò một tiếng, Jeon Jungkook hẳn là sẽ ngoan ngoãn ở nhà đi!? Kim Taehyung nhớ tới bộ dáng nhu thuận nghe lời của Jeon Jungkook, khóe miệng không tự giác gợi lên thành vòng cung.
___________
"Kim tổng, Kim tổng..." Kim thị đang họp hội đồng quản trị, Kim Taehyung ngồi ở vị trí chủ trì nhưng bộ dáng lại giống như hồn bay đi đâu đâu. Một chủ quản nêu ra ý kiến chờ Kim Taehyung hồi đáp, nhưng đợi nửa ngày anh cũng không có phản ứng, lại còn bày ra vẻ mặt vui vẻ tươi cười. Hiện tại đang bàn về hiện trạng hoạt động của Kim thị, tuyệt đối là một đề tài nghiêm túc, trong phòng họp một đám chủ quản hai mắt nhìn nhau, đều không rõ Kim Taehyung rốt cuộc cao hứng cái gì, hoàn cảnh trong lúc nhất thời liền trở nên có chút xấu hổ. Thư ký phụ trách ghi chép cuộc họpngồi bên cạnh Kim Taehyung vội vàng lên tiếng nhắc nhở.
"Khụ khụ... Tiếp tục đề tài vừa mới thảo luận đi." Kim Taehyung ho nhẹ một tiếng che đi xấu hổ, thu liễm tâm tình đem tinh lực tập trung lên đề tài thảo luận.
Kế tiếp Kim Taehyung lại khôi phục bộ dáng lãnh tĩnh quyết đoán, hội nghị tiến hành cũng rất thuận lợi. Nhưng tới lúc cuộc họp gần kết thúc, một chủ quản hỏi Kim Taehyung văn kiện hắn đưa anh đã ký tên chưa, Kim Taehyung chán nản nhớ tới hôm qua mình đem văn kiện về nhà, sáng nay chóng mặt nên quên đem đến công ty, trùng hợp phần văn kiện kia lại đang cần dùng gấp.
"Kim tổng, ở nhà ngài có người không!? Nếu không tôi qua nhà ngài lấy cũng được!?" Chủ quản đương nhiên không dám bảo Kim Taehyung về nhà lấy văn kiện ình, vì thế đưa ra ý kiến muốn đến nhà Kim Taehyung lấy.
"Không cần, để tự tôi về nhà lấy." Kim Taehyung khoát tay, cự tuyệt đề nghi của chủ quản. Jeon Jungkook đang ở nhà, Kim Taehyung không thể để người trong công ty đến nhà mình được. Tuy rằng lúc trước Jeon Jungkook ở Kim thị bất quá chỉ là một nhân viên thông thường, nhưng lỡ như người nọ nhận ra cậu thì tính sao. Vốn Jeon Jungkook từ chức làm Kim Taehyung không còn lo lắng quan hệ của hai người sẽ bị người trong công ty phát hiện, hiện tại cần gì tự tìm phiền phức.
"Jungkook." Kim Taehyung lái xe về đến nhà, xuất ra chìa khóa mở cửa, ở chỗ huyền quan đổi giày thuận miệng gọi một tiếng, lại không nghe thấy Jeon Jungkook đáp lại.
"Jungkook!" Kim Taehyung nâng âm gọi một lần nữa, nhưng vẫn không có ai đáp lời, Kim Taehyung đổi xong giày cũng không gấp đi lấy văn kiện, mà vòng quanh khắp nhà tìm kiếm bóng dáng của Jeon Jungkook.
Không phải đã bảo cậu ngoan ngoãn ở nhà chờ mình về sao!? Sao lại không có ở nhà!? Chẳng lẽ là đi chợ mua đồ nấu cơm trưa!? Hay là... Hoài nghi trong lòng Kim Taehyung lại dâng lên, lập tức rút di động ra bấm số Jeon Jungkook.
Hôm nay sau khi đến công ty, Jeon Jungkook vốn đang lo lắng không biết ông chủ Lee có bởi vì mình ngày hôm qua không đáp ứng ăn cơm cùng ông ta mà chỉ trích mình hay không. Nhưng ông ta tới trưa cũng chưa có nói với hắn một câu, thậm chí ngay cả bàn làm việc của hắn cũng chưa bước tới gần.
Jeon Jungkook thở phào một hơi yên lòng, ngày hôm qua bị ông chủ cứng rắn kéo đi ăn cơm, lúc ấy cậu đúng thật rất sợ hãi, cảm thấy ông chủ có phải đối với mình có ý đồ bất lương, nhưng vừa thấy ông chủ hôm nay tựa như chuyện gì cũng chưa xảy ra, Jeon Jungkook liền nghĩ chắc do mình quá đa nghi, có lẽ ông chủ Lee thật sự chỉ muốn mời mình ăn cơm mà thôi. Ngược lại chính mình có việc không đi. Jeon Jungkook liền không nghĩ nữa, bắt đầu chuyên tâm làm việc, làm nhanh cho xong rồi về nấu cơm chiều cho Kim Taehyung. Buổi sáng khi đi làm thân thể anh hình như không được khỏe, cơm nhiều nhất định phải nấu phong phú hơn.
Lúc Jeon Jungkook đang cuối đầu chuyên tâm làm việc, di động trong túi đột nhiên vang lên, lấy điện thoại ra định ấn nút nghe thì cậu thấy cái tên hiện lên trên màn hình, là Kim Taehyung gọi tới!!! Jeon Jungkook ngây ngẩn cả người, nhớ tới hồi sáng Kim Taehyung một câu dặn mình ngoan ngoãn ở nhà, nguyên lai tâm tình đang thả lỏng đột nhiên liền khẩn trương lên.
"Jungkook, sao cậu không nghe!?" Đồng nghiệp bên cạnh nghe thấy tiếng chuông điện thoại của Jeon Jungkook, nghiêng đầu sang nhìn thấy cậu đang ngơ ngác nhìn màn hình di động mà không chịu đón nghe, tò mò hỏi một câu.
"A, lập tức nghe." Jeon Jungkook đành phải kiên định đầu óc đón nghe điện thoại.
"Taehyung." Jeon Jungkook thật cẩn thận lên tiếng, di động để sát vào lỗ tai, chỉ sợ anh sẽ nghe thấy tiếng những đồng nghiệp đang ở cạnh mình nói chuyện.
"Đang làm gì đó!?" Bên kia điện thoại thanh âm của Kim Taehyung thực bình thản, giống như là tùy tiện gọi tới.
"Mới vừa... Mới vừa nấu xong cơm, đang chuẩn bị ăn." Cũng may hiện tại đang là giờ cơm trưa, Jeon Jungkook lấy cớ là đang ăn cơm. Nhưng bởi vì chột dạ, nói chuyện có chút lắp bắp, lại sợ mấy đồng nghiệp xung quanh nhìn ra mình khác thường, lại cố ý đè thấp thanh âm. Một bộ dạng quá mức cẩn thận, ngược lại có vẻ càng thêm không bình thường.
"Biết vậy gọi cho em sớm là được rồi, đúng lúc trưa nay tôi không có việc gì làm, có thể về nhà ăn cơm trưa. Đồ ăn em nấu so với bên ngoài đều ngon hơn." Đối mặt với thái độ khác thường của Jeon Jungkook, Kim Taehyung lại giống như chưa có phát hiện, trong khi nói còn mơ hồ nghe thấy tiếng cười, làm cho người ta cảm giác bộ dáng anh rất thảnh thơi.
"Ưm... Thực xin lỗi, không biết anh sẽ về, cho nên em chỉ... chỉ nấu một mình em ăn thôi." Jeon Jungkook kích động đến mồ hôi lạnh cũng chảy ra, liều mạng tìm lấy cớ ngăn cản Kim Taehyung về nhà.
"Ai, đáng tiếc tôi không có lộc ăn, buổi tối nhớ nấu nhiều món một chút. Được rồi, không quấy rầy em ăn cơm, không còn chuyện gì tôi cúp máy trước." Kim Taehyung giống như tiếc nuối thở dài một hơi, rồi lại như đang cười dặn dò một câu.
"Dạ, buổi tối gặp." Jeon Jungkook mới vừa một nói xong, liền nghe được tiếng Kim Taehyung cúp điện thoại.
Jeon Jungkook nhìn màn hình di động tối dần mà thở ra, giơ tay lên lau mồ hôi trên trán. Lần này xem như may mắn không bị Kim Taehyung phát hiện chuyện mình không có ở nhà, nhưng nếu lần sau Kim Taehyung đột nhiên trở về thì tính làm sao!?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com