27
Jungkook từ lúc nào bắt đầu lừa gạt mình!? Rốt cuộc đã lừa mình bao lâu rồi!? Cậu đến tột cùng ở bên ngoài làm cái gì!? Nếu không dám nói thật, thì chắc chắn không phải chuyện quan minh chính đại tỉ như xuống phố mua thức ăn! Tiếng ho khan của người đàn ông xa lạ trong điện thoại, vết bầm bị người nắm trên cánh tay, cả ngày một bộ dáng cực kỳ mỏi mệt... Gương mặt tươi cười giả bộ trong điện thoại vừa rồi đã sớm biến mất, sắc mặt Kim Taehyung càng ngày càng âm trầm.
Nếu như nói tối hôm qua Kim Taehyung còn do dự, đối với những điểm đáng ngờ trên người Jeon Jungkook chỉ là hoài nghi, đó là bởi vì chưa có chứng cứ rõ ràng, trong lòng Kim Taehyung còn trước sau giằng co, một bên không thể hoàn toàn tin tưởng Jeon Jungkook, một bên lại luyến tiếc cậu đối với mình thật tốt.
Nhưng hôm nay đối mặt với sự lừa gạt trắng trợn của Jeon Jungkook, những suy đoán cùng hoài nghi trong lòng Kim Taehyung tất cả đều thành thực, cảm giác bị lừa gạt, bị phản bội nháy mắt nảy lên trong lòng, Kim Taehyung trong cơn giận dữ, nếu không phải cần đem văn kiện về công ty gấp, chỉ sợ lúc này anh chắc chắn sẽ tìm đến Jeon Jungkook, xem rốt cuộc cậu nói dối mình để làm gì.
Kim Taehyung nổi giận đùng đùng trở về công ty, tuy rằng nhóm người cấp dưới không biết vì sao Kim tổng về nhà một chuyến liền trở nên tức giận như vậy, nhưng ai có can đảm đi hỏi việc nhà của anh, một đám lo sợ tránh còn không kịp, sợ lửa giận của Kim tổng sẽ lan đến trên người mình, cho nên khi nhìn thấy Kim Taehyung đều tận lực lánh đi, có việc gì cũng tự mình giải quyết tuyệt đối không quấy rầy tới anh.
Kim Taehyung một mình ở trong phòng làm việc tức giận. Hiện tại đã biết bị Jeon Jungkook lừa, tiếp theo nên tính làm sao!? Cho dù tới nước này, Kim Taehyung vẫn không nghĩ sẽ chấp dứt bao dưỡng, không muốn để cho Jeon Jungkook rời đi. Là lưu luyến thân thể ấm áp của cậu sao!? Hay luyến tiếc cậu đối với mình thật là tốt!? Hay là quen rồi khẩu vị cơm cậu nấu!? Khóe miệng Kim Taehyung trào phúng nở nụ cười, đến lúc này rồi, chính mình còn suy nghĩ những thứ đó. Trong lòng Kim Taehyung nhắc nhở chính mình, không để cho Jeon Jungkook lập tức cút đi, chẳng qua là muốn biết cậu rốt cuộc đang làm gì thôi. Nếu Jeon Jungkook cố giấu diếm mình, vậy thì mình càng nhất định phải tra ra chân tướng rõ ràng.
"Có cá trích tươi hay không!?" Sau khi tan tầm, thuận theo kế hoạch đã định trước đó, Jeon Jungkook trước tiên là đi chợ mua thức ăn. Nhớ tới canh cá trích rất bổ, liền nghĩ mua một con cá trích để Kim Taehyung hảo hảo bồi dưỡng một chút.
"Jungkook, anh xem con này đi!?" Chỗ Jeon Jungkook mua cá vẫn là sạp hàng mà lần đầu tiên Kim Taehyung đưa cậu đi mua. Tuy nói lần đó người bán cá bị Jeon Jungkook vạch trần, đem những việc trước kia lừa Kim Taehyung đều nói ra hết. Người bán cá lúc ấy cũng thật mất hứng, sau đó Jeon Jungkook lại đến mua cá, công việc đưa tới đương nhiên không thể không làm, nhưng sắc mặt dĩ nhiên là không hề thân thiện. Jeon Jungkook cũng là vì thấy chỗ này bán cá so với mấy chỗ khác điều tươi ngon hơn, mới hạ thấp mặt mũi lại đây mua.
Sau khi mua tới mua lui vài lần, người bán cá dần dần thấy Jeon Jungkook kỳ thật cũng rất tốt, ngươi chỉ cần bán với giá cả vừa phải, cậu cũng sẽ không kỳ kèo mặc cả, hơn nữa một phân tiền lẻ cũng trả không thiếu. Jeon Jungkook chọn cá cũng rất có kinh nghiệm, ngẫu nhiên còn có thể cùng người bán cá trao đổi vài câu, người bán cá tiêu trừ khúc mắc với Jeon Jungkook, hai người dần dần thân thiết hơn. Cho nên lúc Jeon Jungkook đi mua cá, đều chọn gian hàng của hắn đầu tiên.
"Ừm, vậy con này đi." Jeon Jungkook vừa lòng gật gật đầu.
"Một cân ba hai, tổng cộng mười khối tư, thu anh mười khối là được." Người bán hàng lưu loát đem cá bọc vào trong gói to rồi đưa qua cho Jeon Jungkook.
"Anh buôn bán chắc cũng không dễ dàng, bao nhiêu thì tôi trả bấy nhiêu." Jeon Jungkook tiếp nhận gói to, lấy ví ra, thanh toán một xu cũng không thiếu.
"Jungkook hôm nay sau chỉ có mình anh, anh Kim không đi cùng anh sao!?" Sau khi quen biết, người bán cá có cùng Jeon Jungkook nói một chút về chuyện nhà. Thường xuyên nhìn thấy Kim Taehyung cùng cậu đi mua đồ, người sáng suốt đều có thể đoán ra quan hệ của họ không chỉ là bằng hữu thông thường.
"Anh ấy còn chưa tan tầm." Jeon Jungkook thuận miệng đáp, khẩu khí thật giống như Kim Taehyung là người nhà của mình vậy.
"Cậu giỏi mua cá như vậy, chắc tài nấu nướng cũng rất lợi hại. Con cá hôm nay chắc là nấu cho anh Kim ăn rồi, canh cá trích vừa thơm ngon vừa bổ dưỡng, anh Kim thật là có lộc ăn." Người bán cá nghe khẩu khí của Jeon Jungkook, lại chọc ghẹo nói vài câu.
"Taehyung cũng nói đồ ăn tôi làm so với bên ngoài đều ngon hơn." Jeon Jungkook lộ ra vẻ mặt tươi cười, cũng không phải muốn khoe tài nấu nướng của mình, mà chỉ muốn ở trước mặt người khác biểu hiện quan hệ của mình và Kim Taehyung có bao nhiêu thân mật.
Bởi vì Jeon Jungkook còn cần mua một chút rau, nên cùng người bán cá nói thêm hai ba câu liền cầm bọc cá cáo từ.
"Jungkook đến đây a, muốn mua thứ gì!?" Đại thẩm bán hàng vừa nhà thấy Jeon Jungkook đi tới, lập tức nhiệt tình tiếp đón. Jeon Jungkook đến mua thức ăn, cho nên mấy đại thẩm ở đây đều quen thuộc, hơn nữa Jeon Jungkook bộ dạng thanh tú lịch sự, tính tình lại hoà nhã, thực đúng mẫu người mà phụ nữ trung niên thích.
"Hôm nay nấu canh cá trích, mua chút rau nấu chung sẽ ngon hơn. Cái này đi, làm phiền dì cân giúp." Jeon Jungkook cúi đầu lựa rau rồi đưa cho đại thẩm bỏ lên cân.
"Jungkook cậu nhìn rất khá, tính tình lại tốt, trù nghệ giỏi... Cái người hay cùng cậu đi mua đồ cậu Kim gì đó thật không biết kiếp trước tích được đức gì, mới có thể may mắn gặp cậu!" Đại thẩm một bên cân đồ một bên cùng Jeon Jungkook nói chuyện phiếm.
"Taehyung cũng tốt lắm." Jeon Jungkook sợ người khác hiểu lầm Kim Taehyung, vội vàng lên tiếng biện giải.
"Tốt cái nỗi gì! Mỗi lần lúc cậu đi mua thức ăn anh ta đều đứng kế bên hết nhìn đông rồi ngó tây, mua xong cũng không biết xách giúp cậu một chút. Tôi thấy mấy lần cậu đều tự mình xách đồ đến đi đường cũng có chút khó khăn, mà anh ta lại giống như đại thiếu gia hai tay trống trơn... Được rồi được rồi, tôi không nói nữa." Đại thẩm có chút bất bình thay cho Jeon Jungkook, bất quá vừa thấy sắc mặt cậu thay đổi, lập tức dừng lại đề tài.
"Anh ấy không phải có ý không giúp tôi, chỉ tại tôi yếu quá, có một chút đồ mà xách cũng không nổi." Jeon Jungkook bất đắc dĩ nở nụ cười, sau đó trả tiền, còn tán thưởng đồ ăn của đại thẩm, nói đã mua được đồ tốt về nhà.
Kim Taehyung vừa mới bước qua cửa liền ngửi được một mùi thơm nồng đậm, nhịn không được hít mạnh một hơi, dạ dày trong nhất thời nổi lên cảm giác đói bụng réo inh ỏi, đổi xong giày đi vào nhà, càng đi hương khí càng nồng đậm.
"Anh đã về. Canh cá trích em nấu xong rồi, anh đi thay quần áo là có thể ăn." Jeon Jungkook trùng hợp đang bưng một đĩa đồ xào từ nhà bếp đi ra, nhìn thấy Kim Taehyung, khóe miệng không tự giác cong lên.
Nụ cười ấm áp, lời nói ôn nhu, đồ ăn nóng hổi... Kim Taehyung lúc trước vừa mới cảnh báo chính mình phải phòng tâm, đột nhiên trở nên có chút lơi lỏng.
"Jungkook, hôm nay ở nhà làm cái gì!?" Kim Taehyung bước lên trước, hai tay hoàn trụ thắt lưng Jeon Jungkook, từ phía sau kéo hắn vào trong lòng ngực.
"Không... không có làm cái gì, chỉ dọn dẹp nhà một chút, rồi mới đi ra ngoài mua đồ ăn. Buông ra trước đã, để em... em đem đồ ăn đặt lên bàn cơm." Jeon Jungkook chột dạ muốn chết, thậm chí sợ Kim Taehyung dán ở sau lưng có thể nghe thấy tiếng tim mình đập quá nhanh. Lợi dụng lấy cớ đặt đồ lên bàn mà hơi giãy giụa thoát khỏi lòng ngực Kim Taehyung.
"Thực ngoan! Tôi đi trước thay quần áo." Kim Taehyung cười khích lệ một câu, quay đầu ở trên mặt Jeon Jungkook hôn nhẹ. Sau khi buông tay ra quay người đi, ý cười trên mặt anh lập tức biến mất đích vô tung vô ảnh, trong lòng nảy lên cảm giác thất vọng tràn trề, cho cậu một cơ hội nói thật, cậu lại như cũ nói dối với mình.
Khi Kim Taehyung thay xong quần áo đi ra, trên bàn đã dọn chén bát chỉnh tề, ở giữa là một tô canh cá trích lớn hương bay tứ phía, chỉ cần ngửi mùi thơm cũng đủ làm người ta tưởng tưởng được vị ngon của nó.
"Nhanh thừa dịp còn nóng uống nhiều một chút." Kim Taehyung mới vừa ngồi vào ghế. Jeon Jungkook liền lấy muỗng múc một chén canh đưa đến trước mặt anh.
Kim Taehyung bưng bát lên, uống một chút nước canh, mùi vị thơm ngon, hòa nguyện với hương khí nồng đậm. Trù nghệ của Jeon Jungkook trước sau như một vẫn nấu rất ngon, thậm chí lúc này mỗi một lần đều ngon hơn hồi trước, nhưng trong lòng Kim Taehyung lại không còn cảm giác ấm áp khi ăn nữa, hiện tại ăn cái gì chỉ giống như để no bụng mà thôi.
Một chén canh uống xong, Kim Taehyung ngẩng đầu lên, nhìn thấy Jeon Jungkook đôi mắt chờ mong nhìn mình.
"Canh cá uống ngon lắm." Kim Taehyung vẫn nhịn không được mở miệng khen ngợi một câu.
"Em... em giúp anh múc thêm một chén." Trong nháy mắt nụ cười sáng lạn tràn ngập khuôn mặt của Jeon Jungkook, cậu đưa tay cầm lấy cái chén trong tay Kim Taehyung định tiếp tục múc canh cho anh.
"Tự tôi làm được rồi, em cũng ăn mau đi." Kim Taehyung né tránh Jeon Jungkook, tự mình cầm muỗng múc canh.
"Vâng." Jeon Jungkook ngoan ngoãn đáp ứng, nhưng nụ cười sáng lạn trên mặt cũng dần dần biến mất, thản nhiên nổi lên biểu tình thất vọng.
Chỉ là không để cậu múc canh giúp thì đã thất vọng vậy sao!? Sau lưng mình không biết đã làm ra những chuyện xấu xa gì, ở trước mặt ngược lại làm bộ làm tịch, bởi vì sự lừa dối lúc trước, biểu tình hiện tại của Jeon Jungkook khi chiếu vào trong mắt Kim Taehyung, hoàn toàn trở thành một loại trào phúng.
Hiện tại ăn cơm Kim Taehyung đương nhiên không có tâm tình cùng Jeon Jungkook nói giỡn, nhưng anh cũng không phải loại người để tâm sự lộ ra trên mặt, cho dù trong lòng đã thay đổi thái độ đối với Jeon Jungkook, cũng sẽ không để cho cậu dễ dàng phát giác, nhiều lắm chỉ là không liền tiến cuối đầu ăn cơm mà thôi.
Kim Taehyung không nói, Jeon Jungkook cũng không dám nhiều lời, cậu nghĩ nhất định là ban ngày Kim Taehyung làm việc quá mệt mỏi, chính mình nhiều lời lại làm anh càng phiền lòng, cũng liền an tĩnh ăn cơm, thậm chí bị hóc xương cá cũng không dám ho khan một tiếng.
Bữa cơm của hai người trầm buồn vô cùng. Cơm nước xong, Kim Taehyung buông chén đũa liền lập tức đứng dậy ly rời đi. Jeon Jungkook yên lặng thu thập chén bát đến nhà bếp tẩy rửa.
Sau khi Jeon Jungkook ra khỏi nhà bếp, cũng không nhìn thấy Kim Taehyung ngồi ở sô pha xem TV, ngược lại trong phòng ngủ truyền ra tiếng động rất nhỏ.
"Taehyung!?" Cửa phòng ngủ khép hờ, Jeon Jungkook đẩy cửa vào, thật cẩn thận gọi tên.
"Ừ!? Có chuyện gì sao!?" Kim Taehyung chính là đang dựa vào đầu giường lật xem văn kiện, nghe thấy tiếng Jeon Jungkook liền nghi hoặc ngẩng đầu.
"Không... không có việc gì." Jeon Jungkook đã có thói quen mỗi ngày cơm nước xong, bản thân sẽ được Kim Taehyung ôm vào trong ngực cùng xem TV, không khí ấm áp khi cả hai huyên thuyên thảo luận tiết mục, điều đó làm cho cậu cảm thấy mình và Kim Taehyung giống như là ái nhân. Hôm nay Kim Taehyung đột nhiên thay đổi thói quen, trong lòng Jeon Jungkook có chút hốt hoảng, vào phòng ngủ chỉ là muốn nhìn anh, rời xa anh mới có một lúc, liền làm cho tâm cậu khi không hốt hoảng. Hiện tại bị Kim Taehyung hỏi có việc gì, Jeon Jungkook cũng không biết nên trả lời sao đây, bối rối bất an nhìn lại Kim Taehyung.
"Lại đây." Kim Taehyung giơ cánh tay lên hướng Jeon Jungkook vẫy.
Jeon Jungkook thuận theo nhanh chóng đến bên cạnh anh.
"Hôn tôi." Kim Taehyung đem tập văn kiện cầm trong tay ném lên tủ đầu giường, ngẩng đầu lên hướng Jeon Jungkook nhíu lông mày.
Jeon Jungkook sửng sốt một chút, nhưng cũng lập tức cúi đầu đem đôi môi mềm mại của mình thiếp lên, nhẹ nhàng cọ xát qua lại, vươn đầu lưỡi hướng phía trước đỉnh hạ, tựa hồ là muốn đi vào trong miệng Kim Taehyung.
Kim Taehyung hé miệng, để đầu lưỡi Jeon Jungkook tiến vào, khi đầu lưỡi cả hai quấn quít cùng một chỗ, nguyên bản chỉ là hôn lướt qua nhanh chóng trở nên nóng bỏng, cũng phân không rõ là ai chủ động hoặc ai bị động, đều liều mạng dây dưa hôn mút đối phương. Kim Taehyung nhắm mắt, chính mình trầm luân theo đuổi khoái cảm mãnh liệt do tình dục mang lại, đàn ông thôi, tình cảm là một chuyện, dục vọng lại là một chuyện khác, huống chi Jeon Jungkook vốn chính là một MB do mình bao dưỡng, có đạo lý gì không hưởng thụ.
Kim Taehyung không buông, Jeon Jungkook cũng không dám tránh ra, đầu lưỡi đều bị mút đến đau, hơn nữa tư thế xoay người đứng thẳng rất không được tự nhiên, đứng lâu chân cùng xương sống đều cảm thấy tê dại, nhưng cho dù là như vậy, Jeon Jungkook cũng ráng chống đỡ thân thể để Kim Taehyung tận hứng hôn môi.
"Tiếp tục..." Hai người hôn môi một lúc lâu, ngay cả hô hấp của Kim Taehyung đều trở nên hỗn loạn, cuối cùng buông lỏng môi Jeon Jungkook ra. Thân thể thoải mái tựa vào đầu giường phía sau, vẫn nhắm mắt như trước, miệng hừ ra hai chữ.
Jeon Jungkook như cũ hơi cuối thắt lưng, môi hôn lên hầu kết của Kim Taehyung, đem đột khởi nhô ra hàm nhập vào trong miệng, cũng không dám quá dùng sức hút sợ lộng đau Kim Taehyung, chỉ là thuận theo hầu kết trượt lên xuống mà nhẹ nhàng liếm lộng.
"Ưm..." Trong miệng Kim Taehyung phát ra thanh âm rên rĩ thoải mái, giơ tay lên cởi bỏ y phục của mình, đè đầu Jeon Jungkook xuống, ý bảo cậu hôn xuống phía dưới.
"Giúp tôi khẩu giao." Kim Taehyung khàn giọng ra lệnh.
Kim Taehyung nếu đã đưa ra yêu cầu, Jeon Jungkook liền nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe theo. Cậu đưa tay đem quần của anh kéo xuống, hé miệng ngậm vào.
"Huh..." Trừ lúc hai người lần đầu tiên làm tình Kim Taehyung say rượu đến lợi hại, không để lại ấn tượng sâu sắc nào. Nhưng ở lần thứ hai lúc ân ái, anh đã phát hiện thân thể Jeon Jungkook đối với mình có một lực hấp dẫn rất lớn, sau đó số lần hai người làm tình nhiều hơn, càng thêm quen thuộc với những đụng chạm lẫn nhau. Cho tới hiện tại, anh cảm thấy mình đối với Jeon Jungkook căn bản không có nửa điểm sức chống cự, dương vật chính là bị khoang miệng ấp ám vây trụ hơn phân nửa, Jeon Jungkook còn chưa tiến hành phun ra nuốt vào, Kim Taehyung đã cảm giác được một cổ nhiệt lưu tụ tập dưới bụng, đành há mồm thở dốc để bình ổn dục vọng quá mãnh liệt trong cơ thể. Kim Taehyung không muốn cứ như vậy mà bắn, tuy rằng Jeon Jungkook khẳng định không dám nói cái gì, nhưng chính anh sẽ cảm thấy không còn mặt mũi.
Jeon Jungkook cũng từng được Kim Taehyung khẩu giao qua, biết rõ tư vị mất hồn khi dương vật hàm vào sâu trong miệng, cho nên cố gắng há miệng thật lớn cố ngậm vào sâu một chút, đến tận khi cực đại quy đầu đi đến chỗ sâu bên trong yết hầu, trong dạ dày nổi lên cảm giác muốn nôn mửa, hô hấp đều trở nên khó khăn, Jeon Jungkook mới chịu ngừng lại. Tạm dừng lại một lúc, Jeon Jungkook mới chầm chậm phun ra dương vật, quá trình cực kỳ thong thả, đôi môi mềm mại cùng trụ thịt cứng rắn ma xát, nước miếng vô pháp nuốt vào thuật theo trụ thị chảy vào giữa háng Kim Taehyung.
"Jungkook..." Giờ này khắc này Kim Taehyung nhịn không được kêu tên Jeon Jungkook, trong thanh âm khàn khàn bao hàm dục vọng nồng đậm cùng khát vọng sâu sắc, bàn tay anh xoa lên đầu hắn, ngón tay luồn vào mái tóc đen nhánh mềm mại nhẹ nhàng lộng trứ. Thời gian khẩu giao càng lâu, nước miếng chảy ra càng nhiều, khi Jeon Jungkook tái phun ra nuốt vào dương vật, tiếng nước vang lên rất lớn, nhóp nhép nhóp nhép thêm kích thích thần kinh Kim Taehyung, hơn nữa khi Jeon Jungkook lần lượt phun nuốt, khoái cảm như từng đợt sóng đánh vào nửa người dưới rồi lan ra từng tế bào trên toàn cơ thể, Kim Taehyung đã dần dần không khống chế được thân thể của chính mình.
"Được rồi!" Nháy mắt trước thời điểm khoái cảm bùng nổ, Kim Taehyung quát bảo Jeon Jungkook dừng lại động tác.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com