Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

43

Jungkook giúp Kim Taehyung hoàn thành xong công việc thì vội đi nấu cơm trưa. Lúc hai người ăn cơm, lâu lâu Kim Taehyung lại trộm cười một mình, miệng thiếu điều kéo đến mang tai, trong lòng thích đến chịu không được, Jungkook tốt như vậy mà mình cũng có thể gặp được, thật sự là đảm việc nhà, giỏi việc nước, thượng được giường... Aisz, hiện tại cũng còn kém một bước cuối cùng.

Cơm nước xong, hai người ngồi ở trên ghế sa lông xem TV, vẫn là tư thế giống như trước, cánh tay Kim Taehyung quàng qua bả vai Jungkook, cậu hơi hơi nghiêng thân thể dựa vào người anh, ngẫu nhiên nghiêng đầu nhìn nhau cười hoặc là thảo luận vài câu về tiếc mục TV. Ánh nắng buổi trưa chiếu vào phòng khách, không khí ấm áp mà tốt đẹp.

Trận hỏa hoạn ngày hôm qua làm Jungkook lo lắng hãi hùng, hôm nay vì Kim Taehyung làm bữa sáng lại dậy thật sớm, hiện tại nhìn TV một lát đã cảm thấy mắt híp lại, đầu nghiêng qua dựa vào vai Kim Taehyung ngủ mất.

Kim Taehyung sợ sẽ đánh thức Jungkook, lập tức tắt TV, cương thân thể không dám lộn xộn, nhưng lại nhịn không được nghiêng đầu nhìn gương mặt đang ngủ của cậu, xoay cổ một thời gian dài làm anh đau nhứt khó chịu, nhưng tầm mắt lại không có biện pháp mảy may rời đi. Trước kia hai người đồng giường cộng chẩm, Kim Taehyung cũng xem qua bộ dáng đang ngủ của Jungkook, nhưng tâm tình sao có thể so với hiện tại. Dung nhan ôn nhuận hiện tại không những làm anh nhìn hoài không chán, mà chỉ cần đơn giản nhìn như thế cũng đủ khiến lòng anh ấm áp vui vẻ.

Kim Taehyung không chuyển mắt nhìn chăm chú một lát, tầm mắt liền không tự chủ tập trung ở miệng Jungkook, đôi môi mềm mại khẽ nhếch, bởi vì dính vào một chút nước miếng mà trở nên ướt sũng. Kim Taehyung đột nhiên cảm giác miệng khô lưỡi khô, muốn đi mút một chút đôi môi ướt sũng kia.

Anh nhìn thấy Jungkook cũng không có dấu hiệu chuyển tỉnh, dùng tay chuyển nhẹ đầu cậu từ bả vai mình sang ghế sofa, rồi mới hơi hơi nghiêng thân, cuối đầu thật cẩn thận hôn lên cánh môi của cậu.

Tuy rằng trong lòng Kim Taehyung kích động muốn chết, nhưng động tác hôn lại cẩn thận nhẹ nhàng, Kim Taehyung không muốn lại giống lần sinh nhật trước, bởi vì quá xúc động mà phá đi mối quan hệ thật vất vả mới chấp nối được. Anh hôn lên khóe miệng Jungkook, lại thiếp lên đôi môi cọ xát vài cái, tái vươn đầu lưỡi liếm một liếm, Kim Taehyung nhắm mắt lại hưởng thụ cảm xúc gắng bó tốt đẹp này.

Khi Jungkook mở mắt ra vừa lúc nhìn thấy vẻ mặt ôn nhu của Kim Taehyung, đuôi mày khóe mắt còn lộ ra ý cười thỏa mãn. Kỳ thật lúc anh di chuyển đầu cậu, Jungkook cũng đã tỉnh lại, nhưng chưa kịp mở mắt, đôi môi Kim Taehyung đã thiếp đi lên, cẩn thận đụng chạm, chậm rãi ma xát, Jungkook bởi vì sự dịu dàng của Kim Taehyung mà nội tâm rung động không thôi, cũng có chút không muốn mở mắt, sợ phá hư không khí ấm áp tốt đẹp của hai người, nhưng Kim Taehyung lại hôn hoài không buông, dù có muốn giả ngủ nữa cũng không được.

"Jung... Jungkook..." Anh mở mắt ra đang chuẩn bị tiến hành động tác tiếp theo, liền phát hiện ánh mắt trong trẻo không có nửa điểm buồn ngủ của Jungkook, sợ tới mức vội vàng rời khỏi môi cậu.

Jungkook không nói gì, khóe mắt dần dần cong lên mỉm cười.

"Jungkook!" Kim Taehyung trong lòng mừng như điên, lập tức lần thứ hai hôn lên.

Lần này không chỉ đơn độc một mình anh, Jungkook cũng bắt đầu chậm rãi đáp lại, hai người từ nụ hôn nhẹ nhàng dần biến thành điên cuồng hôn môi, một bàn tay Kim Taehyung hoàn trụ thắt lưng Jungkook, hai tay của Jungkook thì ôm lấy cổ anh, thân thể hai người thiếp hợp kín kẽ không một khe hở, tựa hồ như muốn đem khát vọng cùng tưởng niệm đối với đối phương đều hòa tan bên trong nụ hôn.

"Ưm... A!" Trong lúc vô tình động tác hai người quá kịch liệt, không cẩn thận đụng phải vết thương trên tay Kim Taehyung.

"Tay anh!" Jungkook lập tức thoát khỏi nụ hôn của Kim Taehyung, cầm tay anh cẩn thận coi.

"Không sao không sao, Jungkook..." Kim Taehyung rút tay về nói không sao, đầu lại chồm qua muốn tiếp tục hôn Jungkook.

"Được rồi được rồi, chờ vết thương khỏi hẳn cho anh thân đủ. Trước hết cho em xem tay anh đi." Jungkook bất đắc dĩ đẩy đầu Kim Taehyung ra, lần thứ hai thật cẩn thận cầm lấy tay anh.

"Đây là do em nói đó, đến lúc đó không được đổi ý!" Kim Taehyung tựa như tiểu hài tử được cho kẹo, trong lòng quả thực nhạc khai liễu hoa, cũng không tái tùy tiện lộn xộn, ngoan ngoãn để Jungkook coi.

Jungkook vẻ mặt khẩn trương nhìn nhìn hơn nữa ngày, sau khi xác nhận chỗ bị thương không có việc gì, mới nhẹ nhàng thở ra.

"Trên ghế sofa không thoải mái, lên giường ngủ thôi." Hai người nùng tình mật ý một lát, Kim Taehyung nhớ tới vừa rồi Jungkook mệt đến ngủ gật trên ghế sofa, đau lòng muốn bảo cậu lên giường ngủ.

"Lên giường!?" Jungkook lăng lăng lặp lại một lần, hai người vừa mới thân xong, hiện tại sẽ đi lên giường!?

"Chỉ là muốn em ngủ thoải mái một chút. Anh có muốn làm gì, cũng phải chờ thương thế tốt lên mới được, đây là chính em lúc nãy vừa nói mà." Kim Taehyung nhìn biểu tình Jungkook liền biết cậu đang suy nghĩ cái gì, cố ý nâng cánh tay bị thương quơ quơ trước mặt Jungkook, nửa đùa nửa thật nói.

Jungkook bị anh đùa cho đỏ mặt, nhưng lại không biết nên phản bác làm sao, chỉ có thể cúi đầu không nói chuyện.

"Đi ngủ đi." Jungkook lúc này bày ra bộ dáng nhu thuận dễ khi dễ, Kim Taehyung chỉ hận không thể lặp tức nhào qua, nhưng hôm nay chỉ mới là ngày đầu tiên hai người hảo hợp, có một số việc cũng không nên quá nóng vội, dù sao vết thương trên tay cũng không nghiêm trọng, không quá vài ngày là có thể khỏi hẳn, đến lúc đó... hắc hắc... Trong lòng Kim Taehyung càng nghĩ càng đắc ý, cũng không tái tiếp tục đùa Jungkook, kéo tay cậu theo ghế sofa đứng lên, cùng đi về phòng ngủ.

Hai người vừa mới tiến vào phòng ngủ, Kim Taehyung liền thức thời chạy nhanh đến giường trải chăn đệm ra.

"Để em phụ." Jungkook nhìn Kim Taehyung một tay vội đến vội đi bộ dáng ngốc nghếch, đi đến giường cuối người giúp anh cùng nhau trải.

Trải chăn xong xuôi, Kim Taehyung bắt đầu cởi quần áo, một bàn tay không tiện, cởi một nút thắt thôi cũng đã lao lực.

"Thật không biết hôm qua anh làm sao tắm rửa một mình được đây!?" Jungkook tự nhiên bước đến bên cạnh Kim Taehyung giúp anh cởi quần áo, cũng liền thuận miệng nói một câu, chính là sau khi ý thức được câu nói của mình, không đợi Kim Taehyung mở miệng, cậu ngược lại đỏ mặt trước.

"Phiền toái muốn chết, vì đề phòng vết thương dính nước, anh còn phải lấy túi plastic bao lại, hơn nữa một bàn tay tắm rửa cũng không tiện, nhiều chỗ trên người không có với tới. Jungkook bằng không hôm nay em giúp anh tắm rửa nha!?" Nhìn đến bộ dáng đỏ mặt của Jungkook, Kim Taehyung liền lại nổi lên tâm tư trêu đùa. Anh thật sự rất thích nhìn bộ dáng nhu thuận thẹn thùng này của cậu, mặt khác anh cũng là đang tiến hành bước thăm dò, từng chút tiến công, từ hôn môi đến ngủ lại, Jungkook nếu không muốn, anh cũng sẽ không ép sát, Jungkook nếu là đáp lại hoặc là gật đầu đáp ứng, anh liền lập tức hướng mục tiêu kế tiếp tiến công. Hơn nữa dùng khẩu khí nói giỡn, Jungkook cho dù không muốn cũng sẽ không cảm thấy xấu hổ nan kham.

"Nhưng mẹ em..." Jungkook thật không có trực tiếp cự tuyệt. Do do dự dự, sợ rằng buổi tối không về nhà mẫu thân sẽ lo lắng.

"Không sao không sao, tắm rửa anh còn ứng phó được. Hiện tại nhanh lên giường ngủ đi." Kim Taehyung cũng không trông cậy ngày đầu tiên hai người hảo hợp Jungkook đã có thể lưu lại qua đêm, bất quá cậu chần chừ đã làm anh thật cao hứng, chứng minh cậu thật có tâm tư muốn giúp mình tắm rửa, hơn nữa Kim Taehyung cũng không nỡ để Jungkook khó xử, lập tức liền dời đề tài.

Hai người cởi quần áo tiến vào ổ chăn, đương nhiên cũng không có cởi sạch, mà còn chừa lại nội y, Jungkook là ngượng ngùng, còn Kim Taehyung là sợ khống chế không được chính mình.

"Jungkook..." Kim Taehyung hướng Jungkook bên kia xê dịch thân thể, duỗi tay cẩn thận đưa cậu ôm vào trong ngực.

Jungkook cứng người một chút nhưng không có tránh thoát, một lát sau nhẹ nhàng giật giật cánh tay bị thương của Kim Taehyung, nhượng anh ôm được càng thoải mái.

"Jungkook ..." Kim Taehyung kích động bất chấp cánh tay bị thương, siết chặt vòng tay ôm lấy Jungkook.

"Ngủ đi." Jungkook nghiêng đầu sang hướng Kim Taehyung nhoẻn miệng cười, an tâm nhắm hai mắt lại.

"Ân." Kim Taehyung nhẹ nhàng ứng thanh, những ngày cô độc khó ngủ cuối cùng cũng qua đi, trong lòng cảm giác kiên định mà ấm áp, rất nhanh liền trầm trầm ngủ.

...

Hai người lần nữa tỉnh lại đã là hoàng hôn, đây là giấc ngủ ngon nhất mà Kim Taehyung có được kể từ khi Jungkook rời đi, sau khi tỉnh ngủ thật sự là thần thanh khí sảng, tinh thần tăng gấp trăm lần, bất quá Kim Taehyung vẫn ôm cậu nằm trên giường thêm một lát, mới cùng nhau rời giường đi làm cơm chiều.

Jungkook vốn nói dối mẫu thân hôm nay đi làm bình thường, sau khi ăn xong cơm chiều đã sớm qua khỏi giờ tan tầm, liền vội vàng cáo biệt Kim Taehyung chuẩn bị trở về nhà.

Kim Taehyung tất nhiên luyến tiếc, muốn lái xe đưa cậu về, Jungkook lại lo lắng vết thương trên tay anh, chết sống không cho anh đưa, lấy lý do anh còn tiếp tục dùng dằng thì ngay mai sẽ không tới. Kim Taehyung lúc này mới không đòi nữa, nhưng cũng ngàn dò trăm dặn mới chịu để cho cậu rời đi.

Liên tục vài ngày kế tiếp hai người đều ở chung, tình cảm nhanh chóng ấm lên. Kỳ thật lúc Kim Taehyung còn hiểu lầm Jungkook là MB, hai người sinh hoạt chung sống đã rất tốt, chủ yếu là Jungkook làm việc quá tốt khiến Kim Taehyung muốn lo lắng cũng không được, mỗi ngày đều được hầu hạ đến thư thư phục phục. Hiện giờ bản thân anh cũng đã dung nhập tình cảm vào đó, càng cảm thấy Jungkook đối với mình tốt đến độ không thể phản đối, trong lòng cảm động rất nhiều, nhưng cũng không thể chỉ là đơn thuần hưởng thụ.

Kim Taehyung cũng muốn đối tốt với Jungkook, còn Jungkook, cũng liền muốn đối tốt với Kim Taehyung, hai người giống như đang thi xem ai là người sủng đối phương, tốt với đối phương hơn, cuộc sống gia đình lướt qua ngày càng ngọt ngào, mỗi một ngày dường như là đang sống trong hủ mật.

...

Vết thương trên tay Kim Taehyung được Jungkook tỉ mỉ chăm sóc cuối cùng cũng khỏi hẳn, hiện tại toàn bộ cánh tay đã có thể hoạt động tự nhiên. Vì vậy Kim Taehyung cũng từ đơn giản ôm lấy Jungkook hôn môi, phát triển đến giở trò mọi chỗ trên cơ thể cậu, hiện tại chỉ còn kém làm đến bước cuối cùng mà thôi, cũng không phải Jungkook không muốn, hai người lúc trước sống chung cơ hồ mỗi ngày đều làm tình, đến lúc này lại nói thẹn thùng không tự nhiên thì thật có vẻ già mồm cãi láo. Nguyên nhân chính là do Jungkook vẫn đang giấu diếm chuyện của mình cùng Kim Taehyung với mẹ, mỗi ngày đều canh đúng giờ tan tầm trở về nhà, hai người buổi tối căn bản không có biện pháp ở cùng chỗ.

Lúc ban ngày Jungkook vừa phải làm cơm vừa phải giúp Kim Taehyung xử lý chuyện công ty, Kim Taehyung cũng không nỡ làm cậu mệt. Huống chi là lần đầu tiên sau khi hai người hòa hảo, Kim Taehyung không chỉ muốn làm đủ, mà còn muốn cấp cho Jungkook một kỷ niệm khó quên, cho nên buổi tối vẫn là hợp nhất, vừa có thời gian vừa có không khí.

"Jungkook, hôm nay thứ bảy mà con vẫn phải ra ngoài à!?" Sáng sớm thứ bảy, mẹ cậu nhìn thấy cậu đổi giày chuẩn bị rời nhà, đi tới kỳ quái hỏi.

"Dạ. Con... cùng đồng nghiệp có hẹn, mẹ, buổi trưa con không về ăn cơm." Jungkook chột dạ cúi đầu, không dám nhìn ánh mắt mẫu thân.

"Đi đường cẩn thận một chút." Mẫu thân không có nghi ngờ, chỉ quan tâm dặn dò một câu.

"Dạ biết. Mẹ, con đi đây." Jungkook như đang chạy trốn ra cửa. Hiện tại tình cảm cùng Kim Taehyung đã ổn định, nhưng ngược lại cậu không biết nên mở miệng nói với mẫu thân như thế nào, mẹ luôn hy vọng mình nhanh chóng kết hôn sinh con, cậu thật sự sợ hãi nhìn thấy bộ dáng thương tâm thất vọng của bà, chuyện này cũng vì vậy mà kéo dài dây dưa mãi.

"Jungkook, sớm an!" Jungkook vừa mới từ mái hiên đi ra, liền bị Kim Taehyung không biết từ chỗ nào chạy tới ôm vào trong ngực, tiếp theo đó là vang dội một tiếng hôn môi. Từ khi thương thế của Kim Taehyung lành hẳn, đã bắt đầu mỗi ngày đón đưa Jungkook.

"Đừng làm rộn." Dù sao cũng là dưới lầu nhà mình, Jungkook sợ bị hàng xóm gặp được, vội vàng tránh khỏi cái ôm của Kim Taehyung.

"Jungkook, hôm nay giữa trưa ăn cái gì!?" Kim Taehyung cũng không để ý, sủng nịch tươi cười, giơ cánh tay khoát lên bả vai Jungkook, kéo cậu đi về xe của mình.

"Điểm tâm còn chưa ăn, anh đã muốn ăn cơm trưa! Vết thương của anh hiện tại lành rồi, cũng không cần lo ăn đồ bổ sẽ ảnh hưởng đến việc kéo da non. Giữa trưa liền nấu canh cá trích uống đi, bất quá con cá lần trước đã không còn tươi, thừa dịp buổi sáng chợ còn cá tươi, chúng ta trước đi mua vài thứ rồi hẳn về nhà." Tư thế này tuy rằng có chút ái muội nhưng cũng không đến mức. Jungkook không phản đối nữa, để mặc Kim Taehyung lôi kéo mình. Nhưng mà nếu nhìn từ phía sau sẽ thấy thân thể hai người dán sát vào nhau.

"Được. Canh cá trích em nấu không những ngon tuyệt, hơn nữa đại bổ." Kim Taehyung lập tức gật đầu, có thâm ý cười cười.

Hai người đi đến bên cạnh xe, Kim Taehyung giúp Jungkook mở cửa, lúc cậu xoay người chuẩn bị lên xe, Kim Taehyung đột nhiên thấu lại hôn nhanh lên mặt cậu một cái. Jungkook còn chưa kịp mở miệng răn dạy, Kim Taehyung cũng đã cười to chạy đi.

Kim Taehyung từ phía bên kia leo lên xe, tâm tình sung sướng lái xe rời đi.

Chìm đắm trong hạnh phúc ngọt ngào, hai người hoàn toàn không chú ý tới, mẹ cậu vẫn đang đứng ở ban công nhíu mày nhìn xuống.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #vkook