Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 7

Thùy Trang sững người, trong tiềm thức cô muốn tiến về phía trước, nhưng lý trí khiến cô đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn người kia.

Lan Ngọc cắn môi, nhấc chân đi tới, thân hình hơi lung lay.

Thùy Trang không thể nhịn được nữa, bước tới đỡ nàng, lông mày nhíu chặt, nghiêm khắc mắng:

"Bị thương còn chưa lành còn đi lung tung làm gì ?"

Lan Ngọc gạt cánh tay cô ra, tức giận nói:

"Không cần chị lo !"

Cãi nhau thì cãi nhau, phải đến nỗi như thế này sao ? Không nói chuyện với nàng, còn lạnh lùng như vậy, có chuyện gì sao không chịu nói ra ? Nàng sai lầm chỗ nào, chỉ cần sửa sai là được mà.

"Không cần tôi lo lắng ?"

Thùy Trang đang giơ tay khác định đỡ nàng, thì thu hồi lại, lạnh lùng nói:

"Được, vậy em tự đi đi, để tôi xem em có thể đi được tới đâu"

Lan Ngọc thật sự cầm chai truyền dịch đi về phía trước, nàng không biết đi đâu, nhưng lời nói như bát nước đổ đi, nàng chỉ có thể đi dọc theo hành lang đi về phía trước. Vừa đi được mấy bước liền cảm thấy thể lực yếu ớt không thể chống đỡ, nghiến răng nghiến lợi mà đi, không dừng lại.

"Em dừng lại cho tôi !"

Thùy Trang ở phía sau ngăn nàng lại.

Nước mắt của Lan Ngọc trào ra không thể kiềm chế.

Ngay lập tức, tiếng bước chân nhanh chóng vang lên, Thùy Trang đưa tay cầm chai truyền dịch bên tay phải nàng, nói:

"Em cho rằng..."

Cô chưa nói dứt lời thì sửng sốt, luống cuống nhìn những giọt nước mắt trên mặt nàng.

Cô chưa bao giờ cưỡng lại được nước mắt của Lan Ngọc. Dù là quá khứ hay hiện tại, chỉ cần đôi mắt đỏ hoe, cô sẽ cảm thấy tim đau như dao cắt.

Lan Ngọc giơ tay phải lên lau mắt, nhưng nước mắt của nàng càng ngày càng nhiều hơn.

"Chị Thùy Trang..."

Nàng nghẹn ngào gọi tên cô, giọng điệu lên án.

Thùy Trang nghẹn lại, khàn khàn đáp: "Ừ"

Lan Ngọc khóc ngày càng dữ dội hơn: "Chị nói dối"

Thùy Trang nghe lời nói vừa rồi, nắm chặt tay trái lại.

"Chị nói sẽ không bao giờ không quan tâm em, cũng không làm em khóc"

Lan Ngọc vùi mặt vào vai Thùy Trang, ngay sau đó lớp vải mỏng bị nước mắt làm ướt.

Thùy Trang im lặng một lúc lâu, tay ôm chặt nàng, giọng nói khàn khàn:

"Tôi xin lỗi"

Lan Ngọc khóc rất dữ dội, Thùy Trang đành đi lại sờ đầu nàng, nhẹ giọng dỗ dành:

"Tôi sai rồi, đừng khóc nữa được không ?"

"Không được !"

Lan Ngọc nghẹn ngào, há miệng cắn vào vai cô.

Thùy Trang cảm thấy hơi đau nhưng cô lại cảm thấy hơi ấm dịu dàng ngày xưa từ nỗi đau này. Cảm giác này khiến cô gần như đau xót muốn khóc, như thể một nửa thiếu thốn nhiều năm cũng được lấp đầy, tâm hồn cô đã được hoàn chỉnh. Cô nhắm mắt lại, cho phép chính mình đắm chìm trong vòng tay này, cùng sự gần gũi đau đớn với người cô yêu.

Nếu không có mười năm đó thì tốt rồi.

Cô sẽ không bối rối như vậy, tự mắc kẹt trong lưới tù, cắm rễ thật sâu, như một con thú vật lộn, giãy giụa đau đớn trong lồng giam, mà không thể làm được gì.

Giữa hai người không thể có tương lai.

Thùy Trang dịu dàng vuốt ve mái tóc dài sau lưng Lan Ngọc.

Nhưng người trước mặt lại không có ký ức mười năm này, là người yêu cũ của cô.

Nàng vẫn ngây thơ, trong sáng, kiêu kỳ và đáng yêu. Nàng là sự tổng hợp của tất cả những điều tốt đẹp trên đời, lúc vui vẻ, nàng sẽ nũng nịu, lúc tức giận sẽ tỏ ra nóng nảy. Hạnh phúc, tức giận, niềm vui, nỗi buồn của nàng đều tác động đến trái tim cô. Trong lòng nàng, dù hai người chỉ mới ở bên nhau, cũng đã có vô vàn khát khao đẹp đẽ. Khi nhìn cô, ánh mắt nàng sẽ sáng rực lên, đầy lưu luyến và vui sướng, như cả thế giới đều bừng sáng.

Cô không thể thờ ơ được nữa !

Thay vì hành hạ bản thân, hành hạ nàng như vậy, không bằng...xem như đây là một giấc mơ, một giấc mơ được dệt nên một cách tình cờ, hai người vẫn còn ở bên nhau.

"Lan Ngọc", cô cao hơn Lan Ngọc vài centimet, cô đặt cầm lên vai người kia, nhẹ nhàng cọ cọ, giọng nói dịu dàng chưa từng thấy:

"Chúng ta trở lại phòng bệnh nhé ?"

"Không"

Lan Ngọc biết đây là tín hiệu yếu thế của cô, làm bộ làm tịch nói.

Thùy Trang cười khúc khích, lồng ngực khẽ rung lên.

Nụ cười này vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, Lan Ngọc đã chấp nhận tỉnh lại là hiện thực của mười năm sau, nhưng Thùy Trang này...nàng ngẩng mặt lên, quan sát Thùy Trang từ khoảng cách gần, ánh nhìn hiện lên vẻ tò mò.

Thùy Trang thật sự rất đẹp.

Cô còn đẹp hơn ngày hôm qua, không phải, phải là đẹp hơn mười năm trước.

Nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy Thùy Trang ở trước cửa phòng giáo viên, Lan Ngọc lúc đó là lớp trưởng, nàng đến nhận tài liệu và bài kiểm tra đã chấm cho lớp. Lúc đi ra, một bóng người lỗ mãng hấp tấp xông tới, làm đống giấy tờ rơi đầy ra đất.

Đó là buổi chiều, ánh nắng vàng nhạt bắt đầu le lói về phía tây đang chiếu sáng trên dãy hành lang dài. Một nữ sinh trung học xinh đẹp mặc mặc đồng phục đen trắng, tóc đen dài qua vai, tóc mái lại rất dài, ngồi xổm xuống đất vừa nói xin lỗi vừa giúp nàng nhặt tài liệu. Khi ngẩng đầu lên, cô theo thói quen vén tóc mái lên, người ngùng nói với nàng, Lan Ngọc mới nhìn rõ khuôn mặt cô.

Đôi mắt trong veo, đôi môi đỏ mọng, hàm răng trắng đều, khi cô cười, lúm đồng tiền bên má trái thấp thoáng như ẩn như hiện, tựa như thiên sứ.

Hiện tại, khuôn mặt Thùy Trang đẹp như tranh vẽ, càng làm cho người khác nhìn không rời mắt.

Thùy Trang nhận thấy nàng đang nhìn chằm chằm vào ánh mắt của mình, cô cúi đầu, nhíu mày, vẻ mặt buồn cười:

"Hả ? Em muốn nói gì ?"

Lan Ngọc đỏ mặt, ngượng ngùng vùi mặt vào cổ cô lần nữa.

Thùy Trang một tay ôm lấy Lan Ngọc, một tay đỡ người đó lại. Lúc này, cô phát hiện Lan Ngọc rất gầy, nhất là tay mảnh khảnh đến dọa người, tựa như chỉ cần dùng sức một chút cũng có thể làm nứt gãy. Quả thật, mấy ngày nằm viện đã khiến Lan Ngọc gầy đi không ít, nhưng cũng không đến mức gầy đến mức này.

Suốt những năm qua, nàng sống không được tốt sao ?

Thùy Trang không nhịn được mà cứ nghĩ về nó suốt.

Đem suy nghĩ này kéo về, chuyện này không liên quan gì đến cô.

Lan Ngọc trở lại giường, trong lòng vẫn còn bồn chồn, một tay siết chặt cổ tay Thùy Trang, nàng sợ cô sẽ rời đi. Thùy Trang để nàng lôi kéo tay mình, chiều nay cô đã ngủ rất lâu, hiện tại cô không thể ngủ được nữa.

"Chị Thùy Trang"

Lan Ngọc thận trọng gọi cô.

Thùy Trang quay đầu lại nhìn Lan Ngọc.

"Có chuyện gì ?"

"Chị không giận em sao ?"

Thùy Trang dừng một giây, dịu dàng nhìn nàng nói:

"Tôi không giận em, chỉ là tâm trạng tôi không tốt"

Lan Ngọc bĩu môi.

Thùy Trang kiềm chế ý muốn véo má nàng.

Một tia nghi ngờ thoáng qua trong mắt Lan Ngọc, nàng hỏi:

"Có phải chị đang gạt em không ?"

Thùy Trang nhếch môi cười, nhẹ nhàng nói:

"Không có, thật sự là do tâm trạng của tôi không tốt, tôi mới nghỉ việc hai ngày trước"

Lúc này, Lan Ngọc liền trở nên hưng phấn, những suy đoán khi nãy nàng nghĩ trên giường bệnh, giờ đã có cơ hội nói ra, rưng rưng hỏi Thùy Trang:

"Chị có thể cho em biết chúng ta đã trải qua như thế nào suốt mấy năm nay được không ?"

Toàn bộ trái tim của Lan Ngọc đều bị chiếm bởi sự tò mò. Không nhận thấy sự bất thường của cô, vì vậy, nàng hỏi vấn đề gần nhất:

"Chị đã thi vào trường đại học nào ?"

Quá khứ sống động rõ ràng trước mắt, lồng ngực của Thùy Trang như ngưng trệ, giống như một tảng đá đè nặng, khiến cô gần như không thở nổi. Cô bất động, hít một hơi thật sâu, lông mi cụp xuống, ánh mắt rơi xuống đất, lắc đầu, nhẹ nhàng trả lời nàng:

"Tôi...không học đại học"

Lan Ngoc buột miệng: "Tại sao ?"

Rõ ràng thành tích của Thùy Trang ngày càng tốt, lại có sự giúp đỡ của Lan Ngọc, không đề cập đến chuyện thi đậu vào những trường đại học danh tiếng, một trường trọng điểm hay một trường bình thường đều được, chẳng lẽ Thùy Trang đã thi rớt đại học ?

Thùy Trang nhún vai, giọng thoải mái nói:

"Tôi thi đại học không tốt, hơn nữa tôi không đọc sách, cũng không muốn, nên không có ôn tập"

Lan Ngọc muốn hỏi điều gì đó, Thùy Trang ngắt lời nàng:

"Hiện tại, tôi sống rất tốt, cũng kiếm được khá nhiều tiền"

Lan Ngọc bị cắt ngang, quên mất mình muốn nói gì, hỏi theo cô:

"Không phải chị vừa nói nghỉ việc sao ? Nghỉ việc ở công ty nào ? Tại sao chị lại nghỉ việc ?"

"Một công ty game, nghỉ việc vì tăng ca quá nhiều, tóc ngày càng thưa thớt"

Thùy Trang cười cười, hài hước nói.

Lan Ngọc - năm 2014 còn chưa hiểu tình huống này, chỉ mờ mịt một tiếng 'hả'. Nàng nhìn vào mái tóc của Thùy Trang, tóc cô rõ ràng là còn rất nhiều.

Thùy Trang thay đổi đơn giản để giải thích:

"Công việc quá mệt mỏi, thường xuyên phải làm thêm giờ, thức suốt đêm, tôi nghĩ điều đó không tốt cho sức khỏe nên nghỉ việc"

Lan Ngọc ồ lên một tiếng, lần này mới hiểu, đồng ý với cô:

"Đúng vậy, thân thể vô cùng quan trọng, chị nhìn xem, chị gầy đến như thế rồi, phải bồi bổ nhiều hơn"

Thùy Trang cười cười.

"Em mới gọi là gầy đấy !"

Lan Ngọc có thêm lý do để tra khảo cô, lên giọng, giả vờ giận dữ:

"Chị chăm sóc thế nào mà để em gầy như vậy ?"

Thùy Trang gật đầu, ậm ừ, nắm tay nàng lung lay, chân thành nói:

"Tôi sai rồi"

Lan Ngoc phá lên cười, nói:

"Tha thứ cho chị đó !"

Thùy Trang mỉm cười, ánh sáng trong mắt thoáng qua rồi nhanh chóng biến mất.

Lan Ngọc ngáp dài, nói: "Em buồn ngủ quá !"

Thùy Trang thở phào nhẹ nhõm, nhẹ nhàng vén chăn cho nàng.

"Vậy thì đi ngủ đi"

"Không muốn", Lan Ngọc nhẹ nhàng lắc đầu, nói, "chị hát cho em nghe đi"

"Hát cái gì ?"

"Tùy chi, chị hát cái gì em cũng nghe"

Không phải Lan Ngọc đòi hỏi vô cớ mà Thùy Trang thật sự hát rất hay.

"Để tôi suy nghĩ"

Thùy Trang cắn môi dưới.

Lan Ngọc chớp mắt, thở nhẹ, yên lặng chờ đợi.

Thùy Trang trong lóng phức tạp vì ánh nhìn thuần khiết của nàng, quá khứ hiện ra trước mặt cô như đèn kéo quân. Đèn trong phòng mờ đi, toàn bộ phong nền phía sau cô dường như cũng ảm đạm đi một chút.

Tiếng mưa rơi vẫn âm thầm

Trong đêm dường như quạnh hiu

Trôi về đâu áng mây cuối trời

Thùy Trang hát giọng hơi trầm, có chút từ tính, lộ rõ vẻ mê man cùng kiếm chế.

Chỉ ba câu này, Lan Ngọc đã cảm thấy mình bị bao trùm bởi nỗi cô đơn vô bờ bến.

Cô hát một bài hát mà hiện tại Lan Ngọc thấy vẫn như cũ, Thùy Trang khẽ chạm vào mái tóc nàng, cúi đầu nhìn nàng, nhưng ánh mắt như xuyên thấu, nhìn xa xăm.

Vẫn mong chờ dù là phút giây

Đêm ngày qua giấc mơ bình yên

Mãi mong một tình yêu rồi sẽ tìm thấy

Mình trong ước mơ nhỏ nhoi

Có bao giờ bình minh với em

Khi ngày qua trời không buông nắng

Niềm hạnh phúc xa vời vẫn âm thầm

Tìm trong những giấc mơ đêm về

Nhè nhẹ từng đợt đau thương ấp đến trong đêm tối, Lan Ngọc đột nhiên cảm thấy bi thương, trái tim như bị một bàn tay nắm lấy, cảm thấy áp lực, hốc mắt đau nhức, giật giật cổ tay Thùy Trang, nói:

"Đổi bài khác đi !"

Thùy Trang dừng lại, hỏi nàng:

"Bây giờ em có thể nhớ được bài nào ?"

Lan Ngọc suy nghĩ một lúc, cười nói:

"Cô bé mùa đông được không, của ca sĩ Đăng Khôi á, có cũ quá không ?"

Lan Ngọc ngân nga một giai điệu, Thùy Trang bật cười:

"Đúng thật sự là rất cũ rồi !"

Thùy Trang lấy điện thoại ra, tìm bài hát đó. Cô nghe một lần giai điệu 'lỗi thời' quen thuộc, sau đó hát cho nàng nghe.

Bước cùng với nhau dưới cơn mưa phùn rất lâu

Tôi nhìn em, em đỏ mặt

Em không nói khiến cho lòng tôi bồi hồi

Trong ngần mắt em thấy long lanh muôn ngàn tuyết rơi

Một mùa đông em đứng đó, một mùa đông êm đềm

Lan Ngọc buồn ngủ, mí mắt từ từ khép lại.

Thùy Trang cất điện thoại, đứng dậy đắp chăn cho nàng. Dù cố gắng không phát ra bất kỳ âm thanh nào nhưng Lan Ngọc vẫn bị đánh thức, nhìn về phía Thùy Trang đang kinh ngạc không kịp che giấu, ánh mắt thanh minh.

Nàng rút tay khỏi chăn, ngón trỏ đặt lên môi mình rồi thẹn thùng cười:

"Chị có thể hôn em một cái được không ?"

P/s: Hai bài hát mà chị Trang hát tên là "Cho em" của Wanbi Tuấn Anh ft Thùy Chi (Bản gốc) và bài "Cô bé mùa đông" của Đăng Khôi ft Thủy Tiên.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com