21
Mặt trời đã ló dạng sau những rặn núi, rực lên cả một vùng trời xám xịt, xua đi cái lạnh giá đêm đen, cũng phần nào xua đi được đống bề bộn trong lòng kẻ nặng tình. Vài sợi nắng mỏng manh thả mình chốn thành đô vội vã, nhảy múa trên nhành hoa tán lá, và rồi đáp xuống nơi cặp tình nhân đang âu yếm mặt đối mặt.
Hyunsuk choàng tỉnh, ý cười ngập mắt khi nhận ra mình vẫn nằm trong vòng tay vững chắc của người thương như ngày nào. Cậu khẽ đưa tay vuốt lấy mái tóc bù xù của hắn, mê mẩn dáng vẻ còn say ngủ của người kia. Jihoon của cậu đẹp thật, luôn luôn là vậy. Vùng vẫy trong mớ rắc rối mấy ngày qua, trân quý của cậu hẳn cũng đã kiệt quệ, da dẻ không còn hồng hào như thuở trước, đôi mắt cũng sâu hoắm đườm đườm buồn, nom có vẻ gầy đi nhiều. Cậu ước gì mình đã từ tốn hơn một chút, dành ít thời gian để nghe lời bộc bạch của đối phương, Jihoon nhà ta cũng đã vất vả nhiều rồi.
Hyunsuk chẳng ngần ngại mà trao cho hắn một nụ hôn, không nồng nàn, nhưng đủ để giải toả nhung nhớ bấy lâu.
"Hôn trộm là nghề của em nhỉ?" Jihoon lờ mờ mở mắt, cười hiền, tay vòng qua eo cậu xiết thật chặt, hắn không thể mất thứ quý giá này thêm một lần nào nữa.
"Em ghét anh"
"Ừm, anh cũng yêu em"
Lâu rồi Hyunsuk mới cảm nhận được con tim mình thổn thức vì tình, nếu chỉ có một người làm được điều đó, thì luôn luôn là Park Jihoon.
Cả hai chỉ nằm đó, không ai nói với ai lời nào, hẳn là đều bận đắm chìm trong dòng suy tư riêng, mặt khác lại muốn tận hưởng hơi ấm của đối phương, tận hưởng dấu yêu của đời mình mà chẳng cần nói thành lời.
"Hôm nay em muốn làm gì đó" Hyunsuk uể oải nói trong khi mặt vẫn áp sát vào ngực hắn.
"Làm vợ anh thì được"
Hyunsuk từ khi nào mà cũng chẳng còn khước từ mấy lời đường mật của Jihoon như trước, cậu chỉ vùi mặt vào lòng Jihoon, chừa lại hai tai đã ửng đỏ vì ngại.
"Được thế thì tốt quá" Cậu lí nhí.
_
Mọi thứ quay về nhịp sống thường ngày, kể cả hắn và cậu. Hyunsuk tất bật với tiệm hoa đã lâu không mở cửa. Jihoon thì cả ngày như cái đuôi lẽo đẽo theo cậu không rời nữa bước.
"Anh thất nghiệp rồi hả? Sao cứ đi theo em như cún con vậy?" Hyunsuk cau mày nói trong khi vẫn đang loay hoay với mớ giấy gói.
"Ừ thì... Cũng có thể nói là vậy. Anh từ chức rồi" Jihoon nhe răng cười, nói về việc thất nghiệp nhẹ tênh như không.
"Do em sao?" Hyunsuk chưa già nhưng cậu sống đủ lâu để biết nguồn cơn sự việc là do tính bốc đồng của mình, lí nhí hỏi hắn.
"Đương nhiên là không, chỉ là anh không thích thôi. Em yên tâm đi mấy ngày nữa anh đi làm rồi em muốn nhìn mặt cũng khó"
Đứng trước câu trả lời của hắn, Hyunsuk cảm thấy tội lội dâng trào, không biết phải nói sao nên cậu chỉ nở một nụ cười gượng gạo rồi quay ngoắt mặt đi mà lẩm nhẩm trong miệng.
"Em xin lỗi bạn nhiều"
Jihoon chầm chậm bước đến, ôm Hyunsuk vào lòng, tựa đầu lên vai người thấp hơn.
"Em không cần phải cảm thấy có lỗi hay gì đâu. Người sai là anh mà" Nói rồi hắn xoay người cậu lại, đặt lên đó một nụ hôn thật nhẹ.
"Anh yêu Hyunsuk lắm ấy"
"Em yêu anh nhiều hơn"
"Ừm, em nói sao thì là vậy"
Yêu nhau cũng đã lâu, số lần Hyunsuk chủ động được đếm trên đầu ngón tay và may mắn thay hôm nay là một trong những lần đó. Hyunsuk rướn người lên, áp môi mình vào môi người mắt. Hắn cũng chẳng ngại ngùng gì mà đáp trả lại. Vào lúc Jihoon định rời khỏi môi cậu, Hyunsuk có lẽ muốn nhiều hơn như vậy nên đã mạnh dạn kéo hắn lại gần, cho lưỡi của mình vào khoang miệng hắn. Jihoon có chút bất ngờ nhưng nhanh chóng lấy lại phong độ. Hắn mạnh bạo tìm đến chiếc lưỡi rụt rè kia, quấn quýt không rời. Jihoon đưa lưỡi khám phá khắp khoang miệng cậu, đi qua từ ngóc ngách mà nếm vị mật ngọt, tham lam cắn mút cánh môi mọng nước của cậu. Hyunsuk bị hôn đến mức quên cả trời đất, bàn tay nhỏ xíu choàng qua cổ người thương, tay kia run rẩy không biết đặt ở đâu cho phải trông đến thảm hại. Có một điều Hyunsuk không thể chối cãi được đó là Park Jihoon hôn rất giỏi, mỗi lần như vậy hắn đều kéo cậu vào cơn đê mê khó kiểm soát cho đến khi cậu đã bủn rủn tay chân mới chịu buông. Tuy lần này là Hyunsuk chủ động, nhưng đời nào cậu lại theo kịp tốc độ của con người kia, cuối cùng vẫn phải chịu cảnh bị đè. Nụ hôn này ướt át hơn mọi lần nên làm Hyunsuk có chút choáng ngợp, nhưng cảm giác cũng thích đấy chứ nhỉ.
Jihoon cuối cùng cũng chịu tha cho đôi môi sưng tấy của cậu khi nhận thấy em người yêu đã không còn sức dây dưa. Hyunsuk bị hôn đến mặt mày đỏ ửng, hai mắt long lanh phủ một lớp nước mỏng, trông yêu kiều đến lạ.
"Thích không?" Jihoon buột miệng hỏi khi bên tai là hơi thở gấp gáp của người kia.
"Đồ biến thái"
"Ừ nhưng thích không?"
"Thì...có một chút"
"Nữa nhé?" Park Jihoon gì cũng giỏi, giỏi nhất là nói mấy câu làm người ta đỏ mặt nóng tai.
"Mơ đi đồ dê già"
Trong lúc vẫn đang bận đôi co trẻ con với Jihoon thì điện thoại cậu reo lên. Lại là tin nhắn từ cô thanh mai trúc mã yêu quý. Lần này lại là gì nữa đây, Jihoon ngoại tình hay sắp kết hôn. Cậu thở dài bấm vào ô chat.
Mai gặp nhau đi, chỗ cũ
Vẫn là cách nhắn tin quen thuộc, hách dịch và cao ngạo. Cậu chỉ biết lắc đầu ngao ngán nhưng chỉ xem mà không trả lời, có lẽ vì chưa biết có nên gặp người này thêm một lần nào nữa không.
_
Ba giờ ba mươi phút chiều, cậu có mặt tại quán cà phê cũ. Sau một lúc đắn đo, cậu vẫn quyết định gặp cô ta.
"Chào cậu, lâu rồi không gặp" Vẫn như mọi khi, cô nàng diện lên mình mấy món đồ nghìn đô, và mùi mước hoa đắt tiền không lẫn vào đâu được.
"Cô muốn nói gì?" Hyunsuk bỏ qua khâu chào hỏi mà vào thẳng vấn đề, cậu không muốn phí thời gian cho loại người như vậy.
"Bình tĩnh đi chàng trai, tôi đến để xin lỗi thôi"
Một thoáng bất ngờ hiện trên khuôn mặt cậu.
"Gì đây? Cô ta mà lại đi xin lỗi mình á? Tin được không vậy?" Hyunsuk thầm nghĩ.
"Mấy chuyện vừa qua là tôi bịa ra hết. Dù gì thì cũng xin lỗi cậu" Cô ta vẫn nói với thái độ hóng hách như thường lệ, câu xin lỗi nghe còn có chút miễn cưỡng, nhưng thôi kệ có còn hơn không.
"Tôi cũng sắp quay về Mĩ, không làm phiền hai người nữa. Mặc dù anh Jihoon đúng là gu tôi nhưng chắc không giành lại với cậu rồi" Từ nãy đến giờ Hyunsuk chỉ gật gù không đáp, xem ra cô ta hoàng lương rồi.
"Giờ thì tôi đi đây, tạm biệt nhé" Người đối diện đứng lên đi ngay, không để cho cậu nói câu gì, âu cũng vì chút mặt mũi cuối cùng còn sót lại.
"Ừ, có gì thì ở Mĩ đến lúc ngỏm luôn nhé, đừng quay về đây" Hyunsuk nở một nụ cười công nghiệp đáp lại rồi cũng đứng dậy ra về. Thầm cảm tạ trời đất vì không bị vướng vào những thứ rắc rối không đáng có. Trong đầu cậu cũng hiện lên hình ảnh Park Jihoon dõng dạc tuyên bố sẽ chứng minh cho cậu thấy hắn hoàn toàn trong sạch rồi hai khóe bất giác cong lên như đồ ngốc.
Ừ, Choi Hyunsuk đồ ngốc chỉ biết mỗi mình Park Jihoon.
_
Đứng trước cửa nhà Jihoon, cậu thuần thục bấm mật khẩu bước vào. Chẳng biết từ bao giờ nhà của hắn lại được cậu gọi là "nhà của chúng ta".
Trong nhà tối đen như mực, le lói một tia sáng len từ ngoài cửa sổ. Hyunsuk giật thót mình khi có một bóng dáng to lớn ôm chầm lấy cậu từ sau lưng. Không cần nói cũng biết là ai khi hắn mang trên mình một mùi bạc hà signature như vậy. Jihoon nũng nịu vùi mặt xuống hõm cổ cậu, tham lam hít chút mùi hương quen thuộc.
"Em thơm thế, em bé sữa bột"
"Học đâu ra mấy thứ sến súa đó vậy Park Jihoon" Cậu xoay người, đẩy hắn ra xa rồi với tay bật công tắt điện.
"Thể loại ăn mặc gì đây?" Hyunsuk hai tay chống hông, đưa mắt một lượt từ đầu đến chân mà phán xét.
"Sao, đẹp nhỉ?" Jihoon lúc này mặc trên người một chiếc áo lưới, Hyunsuk thề rằng đó là cái mỏng nhất trên đời mà cậu từng thấy, mặc như không mặc vậy. Hyunsuk nhìn chằm chặp vào người kia mà không nói gì, trong đầu vẽ nên hàng vạn viễn cảnh không đứng đắn lắm, hai vành tay cũng từ đó mà đỏ ửng.
"Làm như em chưa thấy bao giờ, có cái gì của anh mà em chưa từng thử qua đâu"
"Im đi, thấy mà ghê" Cậu hét toáng lên đẩy người kia qua một bên tiến về phía sofa, thả mình xuống một cách uể oải.
"Tối nay hẹn hò không?" Jihoon cũng lò dò theo sau, ngồi xuống cạnh cậu.
"Không"
"Vậy chốt nhé, tám giờ anh đến đón em" Jihoon quá quen với cái kiểu anti-romantic này rồi, chi bằng hắn tự quyết cho nhanh.
Hyunsuk cũng chỉ gật gù vài cái rồi cắm cọc ở nhà Jihoon từ lúc đó cho đến tám giờ. Nghe đón đưa cho oai vậy thôi chứ cả hai chưa từng cách nhau nửa bước từ lúc mở miệng ra nói câu rủ rê. Cậu tắm ở nhà Jihoon, mặc đồ của Jihoon, dùng nước hoa của Jihoon như một lẽ thường tình. Mà cũng phải thôi, của chồng công vợ, dùng một chút thì cũng chẳng sao, mà dùng nhiều chút thì Jihoon cũng không được ý kiến.
"Em muốn đi đâu?" Jihoon hai tay cầm vô-lăng, quay đầu sang hỏi cậu.
"Gì đây Park Jihoon, rủ người ta đi hẹn hò mà không có kế hoạch gì hết sao?"
"Không phải do em cứ làm phiền anh lúc ở nhà thì bây giờ anh đã biết cần phải chở em đi đâu rồi"
"Đó đâu phải là làm phiền, đó là thể hiện tình cảm"
"Ai lại thể hiện tình cảm như em không?"
"Sao lại không?"
"Bằng cách lén vào phòng và tụt quần anh á"
Câu nói của Park Jihoon có tính sát thương quá lớn khiến Hyunsuk cứng họng.
"Nhưng đàn ông với nhau thì anh sợ gì?"
"Anh không làm như vậy với em được"
"Tại sao?"
"Trẻ con không cần biết"
Hyunsuk chỉ bĩu môi không đáp. Sống dưới sự chiều chuộng và chở che của Jihoon đến mức cậu quên bén rằng người này bé hơn cậu một tuổi, nhưng suy nghĩ lại trưởng thành hơn nhiều. Ngẫm lại thì không có ngày nào là hai người thôi chí chóe nhưng phần lớn Hyunsuk đều giành phần thắng âu cũng là do Jihoon luôn phải đầu hàng trước sự đáng yêu của con nhím chảnh chọe này.
"Đến rồi" Sau một lúc lái xe, điếm đến của cậu và hắn là sông Hàn.
"Ồ, Park Jihoon hôm nay lãng mạn bất thường nhỉ?"
Hắn kéo tay cậu ngồi xuống, ý cười ngập mắt.
"Đây là nơi rất đặc biệt đó Sukie" Jihoon ngồi sát lại với cậu, nói bằng tông giọng tự hào.
"Đây là nơi anh phải lòng nhím nhỏ" Jihoon quay mặt sang dịu dàng nhìn cậu, đáp lại là một Hyunsuk cười tít mắt như mặt trời nhỏ.
Kết cục viên mãn này một trong hai người đều không thể ngờ đến. Cuộc gặp gỡ bắt đầu bằng bản hợp đồng với đủ thứ điều khoản đến một đoạn tình mặn nồng trăm năm.
Cậu và hắn cứ ngồi luyên thuyên về kỉ niệm của cả hai mà không biết chán. Bỗng chốc hắn dừng lại, đặt lên môi mềm của em người yêu một nụ hôn.
"Em biết chúng ta đang thiếu gì không?"
Hyunsuk lắc đầu ngoày ngoậy, mong chờ câu trả lời từ hắn.
"Một cái đám cưới" Hai mắt hắn cong lên như vầng trăng khuyết, từ từ lấy ra trong túi một chiếc hộp nhỏ xíu, quỳ gối xuống.
"Choi Hyunsuk, cho phép anh chăm sóc em một đời nhé"
Hyunsuk trợn tròn hai mắt, không thể tin vào mắt mình. Hai hốc mắt cậu nóng ran lên, đỏ hoe. Ngập ngừng một lúc, mái đầu nhỏ cũng gật không ngừng. Vào lúc ngón tay áp út của cậu cảm nhận được cái lạnh của kim loại, Hyunsuk òa lên nức nở.
"Gì thế này Park Jihoon..." Cậu sụt sịt mãi trong vòng tay ấm áp của hắn, nước mắt nước mũi tèm lem trên chiếc áo hắn yêu thích.
Chờ cho đến khi cậu nín hẳn, Jihoon thơm một cái thật kêu vào má cậu rồi đỡ cậu đứng dậy, đan năm ngón tay mình vào tay người kia, đút vào túi áo.
"Đi thôi"
"Đi đâu?"
"Cục dân chính"
"..."
"Em yêu Park Jihoon lắm ấy"
"Ừm, Park Jihoon cũng yêu em"
End.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com