Chương 5: Hy vọng của kẻ cô đơn
Cơ thể cậu cong lên dữ dội như một con rắn bị thương sau khi cố siết chặt con mồi rồi bị nó cắn lại, đôi chân mảnh khảnh quẫy đạp trong không khí, cố gắng che đi vị trí nhạy cảm – hậu huyệt cậu, nơi ngón tay thô ráp của Steven đang xâm phạm không thương tiếc.
Mặc dù cậu từng có ý nghĩ muốn anh đâm thúc vào sâu bên trong hoặc cưỡi lên người anh, chìm vào hân ái loạn lạc. Nhưng khi thật sự làm chuyện đó, nó không giống với suy nghĩ chút nào.
Mồ hôi lạnh túa ra trên làn da tái nhợt, từng giọt lăn dài xuống đùi, hòa lẫn với mùi tanh ngọt của máu cũ từ vết cắn trên ngực, không khí càng thêm ngột ngạt, khát tình.
Steven cười khẩy, tiếng cười trầm đục như tiếng gầm của một con thú săn mồi đã lấy lại thời kì đỉnh cao.
Steven: "Bây giờ không chịu dùng miệng trên thì dùng miệng dưới, có nhiêu đó cũng hỏi."
Giọng anh lạnh lùng đầy thống trị, chả khác gì một ác quỷ vừa tìm thấy niềm vui mới trong địa ngục dục vọng. Đạo đức giả tạo của một pháp sư giờ đây bị phơi bày hoàn toàn trước mặt cậu mà không cần phải kiềm nén.
Và đó cũng là lúc, chiếc chuông trong tim anh, từng câm lặng không biết đung đưa ra tiếng nhưng giờ đây vang lên dữ dội thúc mạnh vào tâm trí Hoàng.
Anh không chần chừ, ấn ngón tay sâu hơn vào lớp thịt nóng bỏng, cảm nhận cơn co thắt dữ dội của hậu huyệt, trải nghiệm cảm giác từng thớ thịt siết chặt quanh ngón tay mình như lời thách thức cấm kỵ.
Dục vọng bùng nổ trong lồng ngực anh, hơi thở trở nên hổn hển, gương mặt vặn vẹo trong khoái cảm thô bạo – đôi mắt nâu sâu thẳm lóe lên sự chiếm hữu, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhỏ giọt xuống ngực Hoàng, để lại vệt nóng bỏng trên da lạnh giá.
Hoàng vẫn không chấp nhận, cậu bực bội nói: "Nhưng ta không đồng ý!"
Cậu vùng vẫy điên cuồng đẩy tay Steven ra khỏi người mình, cơ thể bất tử uốn éo dưới sức mạnh pháp sư của Steven, bàn tay cậu cào cấu vào không khí, móng tay sắc nhọn để lại những vết xước mờ trên cánh tay anh.
Nhưng phép thuật siết chặt như xiềng xích vô hình, dù Steven không thể mạnh bằng cậu, nhưng tạm thời, sức mạnh bùng nổ đột ngột do một thời gian dài kiềm nén cũng giữ được cậu nằm yên.
Hoàng vẫn run rẩy giữa ý thức không muốn anh xâm phạm nơi đó và một khao khát lạ lùng – một cảm giác hoang đường xâm chiếm linh hồn bất tử, như lời nguyền hàng thế kỷ đang bị thử thách bởi hơi ấm phàm nhân đầu tiên cậu cảm nhận được.
Tim cậu, vốn đông cứng, giờ đập loạn nhịp yếu ớt, dục vọng trỗi dậy từ sâu thẳm, dương vật cậu khẽ động đậy.
Steven đáp trả, giọng đầy khinh miệt và chiếm hữu tuyệt đối, hơi thở nóng hổi phả vào tai Hoàng:
"Vậy lúc nãy ta không muốn, ngươi có đồng ý hay không. Ăn miếng trả miếng thôi mà."
Anh đè cậu xuống giường như muốn nhốt Hoàng trên chiếc giường cũ kỹ đó, để mình anh ngắm, cơ thể vạm vỡ ép sát lấy thân hình mảnh khảnh của Hoàng, côn thịt cứng ngắc của anh – nóng bỏng, mạch đập – cọ sát vào đùi cậu, để lại vệt dịch trong suốt lấp lánh dưới ánh nến.
Mỗi lần đưa đẩy là một lời đe dọa xâm nhập, biến giấc mơ ký ức méo mó thành cơn ác mộng dục vọng điên cuồng, nơi Hoàng – ma cà rồng kiêu ngạo – không còn là kẻ thao túng mà là con mồi bị chinh phục hoàn toàn, ẩn dụ cho hình ảnh một con rắn săn mồi dù nguy hiểm tới cỡ nào cũng không thể ăn hay nắm giữ một con nhím đầy gai, cơ thể cậu hơi co giật vì sự tiếp xúc lạ lùng ấy.
Hoàng bị thứ nóng bỏng ấy cọ sát liên hồi vào đùi trong, cậu nuốt nước bọt đánh ực, cổ họng khô khốc dù cơ thể bất tử không cần nước.
Đôi mắt đỏ thẫm của cậu chằm chằm nhìn xuống – dương vật Steven, cứng ngắc và mạch đập mạnh mẽ, cậu đã từng chạm vào nó, vuốt ve nó, đo chiều dài của nó bằng cổ họng của mình, nhưng giờ đây Steven như bị điên lên, kéo theo thứ gậy thịt nóng hổi vốn đã to nay còn to lớn hơn những gì cậu từng tưởng tượng từ ký ức mờ nhạt về dục vọng phàm nhân.
Ban đầu, nó chỉ là sự bài xích thuần túy – thứ này là biểu tượng của sự yếu đuối loài người, thứ cậu từng khinh miệt khi hút cạn linh hồn nạn nhân mà không cần chạm đến.
Đồ... phàm tục bẩn thỉu - cậu nghĩ thầm, cơ thể cong lên chống cự dữ dội hơn, chân quẫy đạp lên vai anh cố đẩy Steven ra, cả người cậu bị dồn lại thành một cục, móng tay cào cấu vào gáy và mặt anh để lại những vết xước rỉ máu, giọng hét đầy giận dữ:
"Cút! Ngươi nghĩ ta là thứ gì mà dám dùng thứ đó đưa vào ta? Ta là một kẻ bất tử, không phải con mồi của ngươi!"
Anh im lặng, vẫn cứng đầu chà sát nó lên đùi trong, Hoàng bắt đầu mệt mỏi với sự lì lợm này, sâu thẳm, một sự tò mò lạ lùng bắt đầu len lỏi – thứ cảm giác cậu chưa từng có sau lời nguyền rút cạn cảm xúc.
Hàng thế kỷ qua, cậu chỉ "săn" bằng nanh và dục vọng một chiều, nuốt máu và linh hồn mà không bao giờ để ai chạm đến chính mình, không bao giờ cảm nhận sự xâm nhập, sự co thắt đau đớn xen khoái lạc mà phàm nhân từng rên rỉ trong vòng tay cậu.
Giờ đây, với trái tim vừa thức tỉnh từ giọt máu Steven, cậu tự hỏi một câu hỏi cậu đã lặp đi lặp lại nhiều lần trong mấy ngày hôm nay, cụ thể hơn là trong giấc mơ của cậu:
Thứ nóng bỏng này, nếu đâm sâu vào cơ thể bất tử của cậu, sẽ thế nào? Liệu nó có đốt cháy lớp băng giá vĩnh cửu, khiến cậu "cảm nhận" thực sự – đau, thích nghi, bùng nổ – như một sinh vật sống?
Sự tò mò ấy như một lời nguyền phản tác dụng, cơ thể cậu chống đối nãy giờ bỗng phản bội: hậu huyệt khẽ co thắt theo nhịp cọ sát, một dòng nhiệt lạ lùng lan từ đùi lên bụng, dương vật cậu động đậy dưới cơ bụng của Steven, cứng dần vì khao khát bị kìm nén.
Steven nhận ra sự thay đổi ấy, nhếch mép đầy mỉa mai, giọng anh khàn khàn vì dục vọng:
"Sao, quái vật? Giờ thì im thin thít rồi à? Hay mày đang tưởng tượng thứ này sẽ làm mày rên rỉ thế nào?"
Anh ấn hông mạnh hơn, để đầu dương vật cọ sát trực tiếp vào lối vào nhạy cảm, cảm nhận sự co thắt bất chợt của Hoàng, dịch tiết ra làm ướt cả hai, tiếng da thịt chạm nhau "chụt" nhẹ vang lên dâm đãng.
Hoàng cắn môi đến rỉ máu, cố giữ vẻ kiêu ngạo, nhưng giọng cậu run, thì thầm đầy bất lực xen lẫn sự hiếu kỳ:
"Thôi được rồi... nhưng mà ngươi đâm mạnh, ta.. đau. Tại vì nó còn chặt quá."
Lời nói ấy là bước đầu hàng đầu tiên – cậu, kẻ từng cười nhạo đau đớn của nạn nhân, giờ thừa nhận nó trên chính mình, sự tò mò chiến thắng ghê tởm, cậu nuốt nước bọt lần nữa, mắt không rời khỏi "thứ kia", tưởng tượng cảm giác bị lấp đầy, bị chinh phục.
"Thứ quái quỷ như mày cũng biết đau à?"
Steven không tin lắm, giọng đầy thống trị, dương vật anh ấn sâu hơn một chút để thử thách, cảm nhận lớp thịt siết chặt như lời mời gọi bất đắc dĩ.
Hoàng lắc đầu, nhưng không còn chống cự dữ dội nữa, sự tò mò giờ đã biến thành khao khát rõ ràng hơn – cậu muốn biết, muốn thử, dù chỉ để chứng minh lời nguyền không thể chạm đến cậu.
"Cứ cho là ta không biết đau đi... vậy còn ngươi? Ngươi đâm vào khi nó thít chặt thế không thấy đau à? Đúng là kẻ chưa từng quan hệ với ai nên không biết gì hết."
Lời nói đầy châm chọc phản đòn, nhưng giọng cậu khàn đi, cơ thể thả lỏng dần, chân khẽ tách ra thay vì quẫy đạp.
"Làm như ai cũng rành như mày. Không muốn đau thì mau hướng dẫn đi!"
Steven hằn học, nhưng anh cảm nhận được sự thay đổi – Hoàng không còn là kẻ thao túng, mà đang "chịu" theo cách riêng, tò mò dẫn lối.
Và rồi, Hoàng co chân lại, tách hai chân mình ra chậm rãi theo hình chữ M, vùng bụng vốn phẳng lì nhưng cũng vì động tác này mà da bụng dồn lại một chỗ ở giữa cuối xương sườn và gần háng, trong có phần đẫy đà cong lên, mềm mại và gợi cảm vô cùng, phơi bày hoàn toàn dưới ánh nến mờ ảo, ngực phập phồng theo nhịp thở gấp gáp:
"Dùng tinh dịch của ngươi bôi trơn nó... ngón tay tách mở ra, từng ngón một thôi, đừng vào hết một lần hiểu chưa? Chậm thôi, ta... ta không có thích nghi kịp đâu."
Giọng cậu thì thầm, đầy hướng dẫn thực tế, nhưng xen lẫn sự thắc mắc lộ liễu – cậu đang mời gọi, không phải vì đầu hàng, mà vì muốn khám phá khoái lạc này, muốn biết cơ thể bất tử của mình sẽ phản ứng ra sao khi bị xâm phạm thực sự.
Steven đỡ dương vật mình cọ vào động huyệt cậu lần nữa, lần này không phải cố gắng đâm vào mà dùng nó để bôi trơn, anh cầm nó khuyếch tán từ trên xuống dưới, ngay lập tức chất dịch tiết ra dồi dào, làm ướt động huyệt trơn trượt, lấp lánh dưới ánh mắt Steven.
Anh đưa một ngón tay vào thăm dò, tiến sâu vào trong nhanh chóng, cảm nhận lớp thịt nóng bỏng bao quanh, co thắt dữ dội như lời phản kháng cuối cùng.
Hoàng căng cứng cả người, lưng cậu cong nhẹ, thở dốc dữ dội, tiếp tục hướng dẫn giữa những tiếng rên khe khẽ:
"Cứ đâm vào rồi rút ra... làm ướt bên trong đi... ta thích nghi được thì từ từ nó sẽ giãn ra thôi, như vậy sẽ dễ cho ngươi đưa thứ trần tục bẩn thỉu đó vào."
Steven nhếch mép, tập trung vào điểm hồng nhạy cảm, đôi khi không làm theo lời Hoàng chỉ rút ra rồi đâm vào mà rút hẳn ra gãi lên nếp gấp, đưa vùng thịt hơi thô ráp ở ngón tay vẽ lên nó từng vòng tròn như trấn an nó hãy thả lỏng rồi lại đút vào trong khấy đảo.
"Bảo là thứ bẩn thỉu thì tại sao còn muốn nó đưa vào hả? Không biết ngượng miệng à."
Hoàng không trả lời, bởi sự khiêu khích từ ngón tay Steven đã đủ làm cậu câm lặng, đôi khi Steven rút ra bất chợt khi anh sắp chạm vào điểm nhạy cảm ẩn sâu bên trong Hoàng, làm cậu mất kiên nhẫn, phải đưa đẩy hông để nuốt ngón tay anh vào sâu hơn.
Tiếng "chụt chụt" ướt át vang lên, kéo theo tinh dịch và chất lỏng bên trong chảy ra thấm ướt ga giuờng trắng tinh, biến lớp vải thành một vũng hỗn độn dâm đãng, mùi dục vọng tanh nồng lan tỏa khắp phòng.
Steven nhìn chằm vào nó, động tác mới đầu còn chậm rãi, thăm dò từng centimet, nhưng dần mất nhân tính, ra vào nhanh hơn, ngón tay uốn cong chạm vào những điểm nhạy cảm, Hoàng rên rỉ lớn hơn.
Đến khi lối vào dễ dàng hơn, anh bắt đầu cho ngón thứ hai vào, kéo giãn lớp thịt chặt chẽ, xoay tròn rồi tách hai ngón ra để mở rộng thứ đó, ngón giữa và ngón áp út của anh cùng nhau chơi đùa, tay khép lại ngửa lên thành một cái móc câu kéo theo từng đợt sóng tình dữ dội trào ra, cảm nhận sự phấn khích lan tỏa từ cơ thể cậu.
Hoàng cắn môi, đôi mắt đỏ thẫm mờ đi vì khoái cảm lạ lùng.
Hoàng nói tiếp, giọng vỡ òa giữa hơi thở hổn hển: "Sẽ có một điểm... ah... một điểm kích thích bên trong đó, tìm đi...nếu không không tìm được thì đúng là một pháp sư vô dụng!"
Tim cậu đập nhanh hơn bao giờ hết, vì động tác của Steven – tay anh và cửa huyệt vang lên tiếng ướt át biến thái, "nhóp nhép". Hoàng kéo Steven lại gần, bàn tay cậu siết chặt gáy anh, thì thầm:
"Trong lúc đó ngươi hôn ta, trả phí cho thầy giáo đi, nhanh lên." Lời nói đầy khao khát, như thể nụ hôn sẽ neo giữ cậu khỏi vực thẳm dục vọng.
Steven không nói gì, chỉ làm theo lời cậu một cách bản năng, cúi xuống hôn triền miên – môi anh thô bạo nuốt lấy môi Hoàng, lưỡi cuốn lấy lưỡi cậu lạnh giá nhưng giờ đang nóng dần, vị tanh ngọt của máu và dục vọng hòa quyện, khiến cả hai thở dốc.
Rồi, khi ngón tay anh động đến "chỗ ấy" – điểm kích thích sâu bên trong, uốn cong ấn mạnh – Hoàng kêu lên một tiếng sắc nhọn, "Ah!", cơ thể giật nhẹ như bị điện giật, dương vật của cậu cong lên cạ sát vào bụng Steven, để lại vệt dịch nóng bỏng trên da anh.
Hoàng nói nhỏ, giọng run rẩy đầy dục vọng:
"Mau! Ma sát chỗ vừa nãy đi... chỗ làm ta kêu lên ấy... mạnh hơn, Steven..."
Thấy Steven chậm chạp, cậu chủ động hôn anh như đang cầu xin hãy tha hoá cậu, hãy chiếm giữ cậu.
Steven mỉm cười trong nụ hôn, ngón tay anh ma sát liên hồi vào điểm ấy – sâu bên trong hậu huyệt Hoàng, nơi lớp thịt nhạy cảm co thắt dữ dội quanh ngón tay anh, mỗi lần ấn mạnh đều chạm đúng vào "chỗ làm ta kêu lên ấy".
Hoàng bị kích thích dữ dội, không thể nào nằm yên một chỗ hưởng thụ vì ham muốn dâng trào, làm Steven nhiều lần phải đè cậu xuống để không bật ra khỏi giường.
Tiếng rên rỉ lớn dần thành những tiếng nức nở như trẻ con, cơ thể bất tử run rẩy như bị thiêu đốt từ bên trong, linh hồn cậu bị kéo vào cơn lốc khoái lạc phàm trần mà cậu chưa từng biết đến.
"Ah... Steven... mạnh hơn nữa... đừng dừng... nó sướng lắm!" Giọng cậu vỡ òa, đầy khao khát, đôi mắt đỏ thẫm mờ đi trong cơn lũ ướt át vồ vập giữa những ngón tay và cửa huyệt, mồ hôi lấm tấm trên làn da tái nhợt, hòa lẫn với dịch lỏng ướt át từ lối vào.
Ma sát không ngừng nghỉ, ngón tay Steven uốn cong ấn sâu, nhanh dần theo nhịp thở hổn hển của cả hai, tiếng da thịt va chạm "bạch bạch" do lòng bàn tay rộng lớn của anh dập vào mông cậu, ướt át vang vọng trong phòng một cách thác loạn, mùi dục vọng tanh ngọt lan tỏa hòa quyện với hương hoa hồng đen cổ xưa.
Hoàng không còn chống cự – cậu quắp chân vô thức quanh hông Steven, những ngón chân mảnh khảnh cuộn tròn chặt đến trắng bệch vì khoái cảm bùng nổ, cơ thể cậu cong lên như cung tên, dương vật cứng ngắc cọ sát vào dương vật hơi lớn hơn so với cậu, chẳng khác gì hai con rắn tới mùa giao phối quấn lấy nhau.
Mỗi lần ma sát chạm đúng điểm, một dòng điện khoái lạc chạy dọc sống lưng cậu, tim bất tử đập loạn nhịp, lời nguyền hàng thế kỷ như bị xé toạc bởi hơi ấm phàm nhân từ Steven.
Nhưng khoái cảm quá tải, Hoàng không kìm được bản năng ma cà rồng – cậu ngoạm lấy vai Steven, cắn mạnh vào da thịt săn chắc ấy với hàm răng trắng muốt, để lại hai dấu răng sâu hoắm ngay lập tức, máu tươi rỉ ra nóng hổi, nhỏ giọt xuống ngực cậu, ướt đẫm thánh giá bạc lấp lánh.
Steven nhìn sợi dây chuyền, anh từng không muốn cậu đeo nó vì thứ tà vật như Hoàng đang vấy bẩn thánh giá linh thiêng, nhưng giờ đây, máu anh nhuộm đỏ thánh giá, nó không còn là sự tinh khiết thánh thuần nữa mà như những viên ruby sáng lấp lánh dưới ánh trăng.
Steven tấm tắc khen ngợi: "Tao thật sai lầm khi nói mày không nên đeo thánh giá, mày cứ đeo đi, màu đỏ của máu tao trộn vào đó khiến nó hợp với sự lẳng lơ, đĩ thoã của mày lắm."
"Máu... của ngươi...!" Cậu thì thầm khàn khàn, lưỡi liếm láp vết thương, nuốt lấy giọt máu quen thuộc đã đánh thức cậu, nhưng giờ nó hòa quyện với khoái cảm từ ma sát, biến đau đớn của Steven thành nhiên liệu cho dục vọng của cậu.
Vai Steven rỉ máu đỏ thẫm, cơn đau nhói lan tỏa khiến anh gầm lên, nhưng dục vọng thúc đẩy anh ấn ngón tay mạnh hơn, siết chặt hông Hoàng để đáp trả.
Hoàng giật nảy, chân cậu quặp chặt hơn, ngón chân cuộn tròn dữ dội như đang níu giữ khoái lạc, cơ thể cậu run bần bật khi cao trào ập đến – dương vật cậu bắn ra dịch trắng nóng hổi lên bụng Steven, tiếng rên kéo dài vang vọng như tiếng thét thỏa mãn từ lâu đài trong truyền thuyết.
Steven theo sau ngay lập tức, ngón tay anh ấn sâu lần cuối, hơi thở hổn hển phả vào tai Hoàng:
"Mày... cắn tao... giờ thì mày là của tao rồi..."
Họ nằm đó, máu và dịch lỏng hòa quyện trên drap giường ướt sũng, nhưng ánh mắt Hoàng mở ra, lấp lánh dục vọng mới – không phải kết thúc, mà là lời nguyền đang biến đổi, nơi đau đớn và khoái cảm đan xen thành nỗi ám ảnh vĩnh cửu.
Steven hôn liên tục lên môi Hoàng một cách chiều chuộng mà anh không hiểu nổi, bởi hình ảnh trước mắt khá dâm dật nhưng cũng đáng yêu cuốn hút lạ thường. Gương mặt xinh đẹp phi giới tính nhưng cũng có phần trẻ con ấy đã kiệt sức hoàn toàn khi chỉ mới xuất tinh lần đầu trong đêm.
Steven thở hổn hển, dục vọng dâng trào, lồng ngực anh phập phồng, anh nhìn Hoàng nằm đó – cơ thể mảnh khảnh vẫn chưa hết run rẩy trong dư âm khoái cảm.
"Mày thì hay rồi, tao còn chưa được bắn đã phải giải toả giúp mày, giờ thì phục vụ tao đi con điếm quái quỷ."
Giọng anh khàn khàn đầy bực tức, đôi mắt nâu sâu thẳm lóe lên sự chiếm hữu thô bạo, bàn tay siết chặt eo Hoàng như muốn nghiền nát lớp da tái nhợt ấy, khẳng định quyền lực pháp sư của mình sau khi bị cậu "hút" khoái cảm một chiều.
Hoàng vẫn còn chìm đắm trong dư âm vừa rồi, cơ thể bất tử của cậu lâng lâng như bị ngấm một loại độc dược phàm nhân, đầu óc mơ hồ với những đợt sóng run rẩy lan từ bụng lên ngực, cậu mặc kệ tiếng cằn nhằn giận dữ bên tai từ Steven.
Hai chân cậu thả lỏng một cách vô thức, gác lên đùi anh – những ngón chân đáng yêu vẫn còn cuộn tròn nhẹ từ cơn cao trào trước, da thịt lạnh giá giờ ấm dần nhờ máu Steven đang lưu thông, tạo cảm giác lạ lùng, gần gũi mà cậu chưa từng biết.
Cậu không nghe rõ lời anh nói, chỉ cảm nhận hơi thở nóng hổi phả vào cổ, và bị Steven liếm lên dây chuyền của cậu, mùi mồ hôi đàn ông hòa quyện với tanh ngọt của máu từ vết cắn trên vai anh, linh hồn cậu lơ lửng giữa thỏa mãn và mệt mỏi.
Song Steven không chờ đợi cậu hồi sức – bực tức dâng trào như ngọn lửa địa ngục, anh nắm chặt eo Hoàng bằng đôi bàn tay thô ráp, móng tay cắm sâu vào da thịt để lại dấu đỏ mờ, rồi đâm mạnh vào trong hoang dã, dương vật cứng ngắc của anh xé toạc lối vào vẫn còn ướt át từ trước, thúc sâu một phát khiến lớp thịt co thắt dữ dội siết chặt quanh anh.
Hoàng bị dương vật thúc vào đột ngột, cảm giác mất thở dồn lên tới não như một cú đấm vô hình, không khí bị ép ra khỏi phổi cậu trong tiếng "phập" ướt át vang vọng, nước mắt trào ra không kìm được từ khóe mắt đỏ thẫm, lăn dài trên má ửng đỏ vì lửa tình.
Cả người cậu run lên bần bật, mỗi lần hít thở là như có ai đang siết cổ mình, bàn tay bấm chặt vào cơ bắp săn chắc trên vai Steven, móng tay sắc nhọn cào cấu để lại những vết xước rỉ máu, thứ to lớn kia cọ xát mạnh mẽ lên tràng bích mềm mại của cậu, tạo áp lực đau đớn xen khoái lạc, động huyệt co lại sau nhiều nỗ lực kéo giãn, cậu rên rỉ khẽ qua môi:
"Nhẹ... nhẹ thôi Steven..."
Nhưng anh không quan tâm, rút ra khỏi lỗ nhỏ rồi lại đâm mạnh bạo vào.
"Ưm Ste..ah...Đau quá chúa ơi!" Giọng cậu vỡ òa, đầy bất lực hiếm hoi, nước mắt mặn chát nhỏ giọt xuống gối, hòa lẫn với mồ hôi lấp lánh dưới ánh nến đỏ le lói.
Steven lại rút ra chậm rãi, cảm nhận lớp thịt siết chặt níu kéo như lời van xin bất đắc dĩ, rồi thúc vào một cái thật mạnh như đang trừng phạt Hoàng vì sự buông thả vừa rồi, hông anh va chạm vào huyệt cậu với tiếng "bốp" dứt khoát, dương vật đâm sâu chạm đến điểm kích thích khiến Hoàng giật nảy.
"Mày không được quyền nhắc tới thần linh nghe chưa! Cái miệng dơ bẩn của mày, tao cấm tuyệt đối!" anh gầm gừ, giọng đầy cảnh cáo và thống trị, bàn tay siết chặt cằm cậu để ép nhìn thẳng vào mắt mình, hơi thở nóng hổi phả vào mặt Hoàng, mang theo mùi dục vọng tanh nồng.
Mỗi lời nói như roi quất, khẳng định anh không chỉ chinh phục cơ thể mà còn linh hồn bất tử của cậu, xóa bỏ mọi tàn dư kiêu ngạo ma cà rồng.
Rồi Steven lại thúc mạnh cái nữa, như thẩm phán gõ búa phán quyết câu tuyên ngôn cuối cùng, hông anh dập mạnh làm giường kêu răng rắc, dương vật lấp đầy Hoàng hoàn toàn, cọ xát liên hồi vào thành trong, cậu không còn sức nói gì chỉ biết ú ớ, nước bọt không theo kịp những lần nuốt xuống đã phải chảy ra khỏi miệng.
Cả người Hoàng vô lực nằm trên giường, thở không nổi với những hơi hắt ra đứt quãng, lồng ngực căng ra, nước mắt vẫn lăn dài hòa lẫn mồ hôi, bàn tay cậu buông lơi trên vai Steven nhưng vẫn bấm nhẹ như móng vuốt mèo níu giữ.
Cậu ghét cơ thể lúc này sau khi uống máu Steven – nó làm cậu nhạy cảm kinh khủng, mỗi cú thúc đều như dao cắt xen lẫn khoái lạc dâng trào, mang đến những cảm xúc dư thừa lạ lùng: đau đớn thực sự, nước mắt không kiểm soát, khao khát được lấp đầy mà cậu chưa từng có.
Nhưng đồng thời, cậu lại thích nó một cách bệnh hoạn, vì nó mang đến sự chân thật chứ không nhàm chán như hàng thế kỷ trước – khi cậu coi việc làm tình chỉ như một bữa ăn phải giải quyết cơn đói, hút máu và linh hồn nạn nhân một cách vô cảm, không rung động, không dư âm.
Giờ đây, mỗi nhịp thúc của Steven đều đánh thức thứ gì đó sống động trong cậu, biến dục vọng thành cơn nghiện không thể dứt, dù đau đến mức cậu muốn hét lên.
Steven không dừng lại, nhịp điệu hoang dã tăng dần, mỗi cú thúc sâu đều làm Hoàng xốc lên xốc xuống đưa đẩy cả cơ thể trên giường, cặp đùi thì có da có thịt hơn so với tổng thể nên nó đàn hồi núng nính trong tay anh.
Tiếng thút thít hòa quyện với tiếng da thịt va chạm ướt át, máu từ vết cắn trên vai anh tiếp tục nhỏ giọt lên cổ, lên môi và lên đôi mắt đỏ thẫm của Hoàng – một minh chứng cho sự hòa quyện cấm kỵ giữa pháp sư và ma cà rồng, nơi lời nguyền đang bị dục vọng phàm nhân xé toạc từng mảnh.
Sau những cú thúc dập mạnh như búa bổ, Steven dứt khoát rút ra, cơ thể anh vẫn còn chôn chặt trong Hoàng, nhưng thân dưới tạm thời ngừng động.
Anh không chờ đợi, ngay lập tức cúi xuống, hôn Hoàng rồi bắt đầu bú liếm trên núm vú đã căng cứng, sưng phồng của cậu.
Cơ thể Hoàng, thứ mà Steven luôn miệng sỉ nhục là "dơ bẩn", là "đĩ điếm" đến từ địa ngục, giờ đây lại hóa ngon lành trong miệng anh, từng hạt gai trên lưỡi Steven ma sát vào núm vú mẫn cảm của cậu, tạo nên một cơn điện giật khoái cảm chạy dọc sống lưng bất tử.
Anh liếm láp, mút mạnh, để lại những dấu hôn đỏ rực, ướt át trên nền da trắng bệch của Hoàng – những dấu vết như cánh hoa hồng đen rơi trên tuyết, thô bạo và chiếm hữu.
Miệng anh di chuyển từ núm vú này sang núm vú kia, rồi xuống vùng bụng hơi đẫy đà, múp lên vì tư thế dồn ép của anh, lưỡi anh trượt dọc đường xương hông nhạy cảm.
Cơn khoái cảm dữ dội đến mức Hoàng không thể kiềm chế được tiếng nức nở vừa đau lòng nhưng cũng vì gợi cảm, những âm thanh the thé, thoát ra từ cổ họng như mê sảng.
Hoàng tưởng mình đã thấy được địa ngục thật sự dù rằng con quỷ hút máu như cậu chưa từng đặt chân đến đó bao giờ, vì cái chết là điều xa vời đối với cậu, cái cảm giác thống khoái ấy hòa lẫn với tiếng mút mát ướt át của Steven.
Thân dưới Steven, dù ngừng thúc, vẫn giữ nguyên vị trí, dương vật to lớn của anh vẫn còn lấp đầy Hoàng, cậu liên tục cảm nhận được sức nặng và hơi nóng từ nó. Mỗi khi Steven mút mạnh, cơ thể cậu lại giật nảy, hậu huyệt co thắt dữ dội bao quanh dương vật anh, như muốn giữ chặt nó lại trong mình, muốn nó đừng rút ra.
Steven ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy dục vọng và sự chiếm hữu, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ thẫm từ trong ra ngoài không còn tròng trắng vì khóc quá nhiều.
Anh nâng hông lên, rút dương vật ra một chút, rồi đột ngột, bàn tay anh giáng một cái thật mạnh vào động huyệt Hoàng – tiếng "chát" vang lên khô khốc như trả thù vì lúc nãy cậu dám tát vào mặt anh, in rõ dấu đỏ trên da thịt trắng ngần.
"Cái thứ lẳng lơ, dâm đãng! Nói đi, mày là con điếm đến từ địa ngục nào?"
Steven gầm gừ, giọng anh khàn đục đầy khinh miệt và tức giận, nhưng đôi môi vẫn còn vương vị ngọt lợ của da thịt Hoàng. Anh biết cậu đang lạc trong khoái cảm, đang bị kiểm soát, và anh muốn lời thừa nhận từ chính miệng cậu.
Hoàng bị cú tát bất ngờ làm cho choàng tỉnh khỏi cơn mê, không phải tát vào mông hay tát vào mặt mà là cửa huyệt nhạy cảm mỏng manh, nước mắt vẫn đọng nơi khóe mi, cơ thể cậu rùng mình từng đợt, nhưng đôi mắt đỏ ngầu vẫn ánh lên sự kiêu hãnh bất tử.
"Ta không phải điếm!"
Hoàng thét lên, quờ quạng trên tủ đầu giường quyển sách nghiên cứu của Vân Lăng ném vào người Steven, giọng cậu yếu ớt vì kiệt sức và khoái cảm, nhưng vẫn đầy phẫn nộ.
"Ta là Hoàng - ma cà rồng, một con quỷ hút máu, là nỗi ác mộng kinh hoàng của loài người và cả ngươi! Ngươi dám sỉ nhục ta à!"
Cậu cố gắng giãy giụa, nhưng Steven lại ấn mạnh hông, đưa dương vật trở lại vị trí rồi tát vào mông Hoàng thêm phát nữa, kìm chặt cậu xuống drap giường ẩm ướt.
"Ma cà rồng hút máu? Chẳng phải truyền thuyết nói rằng ma cà rồng là sinh vật dài như trăn khổng lồ, chân mọc chi chít như rết, mắt trắng dã, răng mọc ngược hay sao? Tao thấy mày chẳng giống người ta miêu tả gì cả."
Steven tiếp tục sỉ nhục Hoàng bằng những từ ngữ dơ bẩn tục tĩu: "Mày không giỏi hút máu như mày tưởng đâu. Mày giỏi hút chặt con cặc của tao hơn đó, tin tao đi, tao sẽ viết lại một cuốn sách riêng về mày, nói về một con quỷ có vẻ đẹp như hồ ly rất thích nuốt con cặc của tao, uống tinh dịch của tao bằng lỗ trên và lỗ dưới nhưng lại ngụy trang thành ma cà rồng."
Anh ghé sát vào tai Hoàng, giọng thì thầm đầy đe dọa và ám ảnh, hơi thở nóng bỏng phả vào vành tai lạnh giá.
Mỗi lời nói như một cái roi quất vào niềm kiêu hãnh cuối cùng của Hoàng, buộc cậu phải đối mặt với bản chất mới vừa bị đánh thức – bản chất của một ma cà rồng khao khát dục vọng, một con quỷ dâm đãng như lời Steven nói, bị giam cầm trong chính cơ thể bất tử của mình.
Steven không chờ đợi phản ứng của Hoàng. Anh cúi xuống, môi anh lại dán vào ngực Hoàng, lưỡi liếm nhẹ lên vết cắn của chính mình, sau đó lại tiếp tục mút mạnh máu của cậu, khiến cậu khóc lóc trong bất lực.
Anh bắt đầu thúc hông mạnh mẽ trở lại, mỗi cú va chạm đều mang theo tiếng "phạch phạch" ướt át, dồn dập, đẩy Hoàng vào một cơn lốc khoái cảm và nhục nhã mới, nơi cậu không còn là kẻ săn mồi mà là con mồi bị chinh phục hoàn toàn bởi dục vọng phàm nhân.
Máu và tinh dịch, ghê tởm và khoái lạc, lời nguyền và dục vọng, tất cả hòa quyện thành một sự ám ảnh không thể tách rời, nơi cả hai đều là kẻ thống trị và bị thống trị trong vòng xoáy của "Huyết Dục".
Hoàng không còn kìm chế, bản năng ma cà rồng hòa quyện với khoái cảm phàm nhân từ máu Steven, bắt cậu van xin một cách hoang dã, giọng vỡ òa giữa những nhịp thở đứt quãng:
"Ah... Steven...hức...ngươi...mạnh hơn nữa đi... ta... ha...ta sắp bắn rồi... làm ta...nhanh lấp đầy nó đi!"
Tiếng nức nở dâm đãng, đầy khao khát bệnh hoạn, cơ thể run rẩy dữ dội, dương vật cứng ngắc giật giật dưới bụng, dịch trong suốt rỉ ra đầu khấc, sẵn sàng bùng nổ – cậu, kẻ từng khinh miệt khoái lạc phàm nhân, giờ van xin như một con điếm địa ngục, linh hồn bất tử bị dục vọng xé toạc.
Steven nghe vậy, đôi mắt nâu sâu thẳm lóe lên sự thích thú tàn nhẫn, anh cười khẩy đầy mỉa mai, bàn tay thô ráp lập tức nắm chặt lấy dương vật của Hoàng – ngón cái và ngón trỏ siết chặt lỗ xuất tinh, bịt kín không cho dịch trắng bắn ra, cậu giật nảy như bị điện giật, cơn khoái cảm dồn nén đau đớn lan tỏa từ bụng lên ngực.
"Ngươi... làm cái gì vậy... sao lại che nó?"
"Ai cho bắn? Đợi chút đi, con quỷ dâm đãng của tao."
Steven gầm gừ, giọng khàn khàn đầy chiếm hữu, hơi thở nóng hổi phả vào tai Hoàng, bàn tay anh siết chặt hơn, cảm nhận dương vật cậu giật giật vô ích trong lòng bàn tay, dịch rỉ ra nhưng không thể phun trào, biến khoái cảm thành tra tấn ngọt ngào.
Anh không dừng lại, thân dưới tiếp tục ra vào nhanh hơn bao giờ hết, hông dập mạnh mẽ như máy móc, mỗi cú thúc sâu đều chạm đúng chỗ kích thích bên trong – lớp thịt co thắt siết chặt quanh dương vật anh, tiếng "chụt chụt" ướt át vang vọng dồn dập, Hoàng cong người hét lên, nước mắt trào ra nhiều hơn, móng tay bấm sâu vào vai Steven để lại vết cào xé ghê rợn trên lưng.
Ngón chân cuộn tròn đau đớn vì khoái cảm bị kìm nén, bụng phẳng lì co thắt theo nhịp thúc, dương vật bị bịt kín giật giật trong tay anh như muốn nổ tung.
"Steven... thả ra... ta... ta không chịu nổi... ah!"
Cậu rên rỉ van xin, giọng đầy tuyệt vọng, nhưng Steven chỉ cười lớn hơn, tăng tốc độ ra vào hoang dã, mỗi lần đâm sâu đều chạm đúng điểm bắt cậu hét lên khoái lạc xen đau đớn, linh hồn bất tử bị đẩy đến bờ vực – cậu ghét sự kiểm soát này, nhưng đồng thời nghiện ngập nó, vì nó mang đến cảm xúc chân thật mà lời nguyền từng cướp mất.
Steven thì thầm mỉa mai giữa những cú thúc: "Van xin đi, mày là con quỷ của tao... mày chỉ được bắn khi tao cho phép thôi."
"Steven... cho ta đi... ta là của ngươi từ lâu rồi..."
Cơn tra tấn kéo dài, nhịp độ nhanh đến mức giường kêu răng rắc, cho đến khi Steven cuối cùng thả tay, để Hoàng bắn ra dữ dội và đồng thời anh cũng bắn đầy vào trong bụng của Hoàng – dịch trắng phun mạnh lên bụng cả hai, tiếng rên kéo dài vang vọng như lời nguyền bị phá vỡ, nhưng dục vọng chỉ mới bắt đầu ám ảnh sâu hơn.
Khi cả hai cùng lên đỉnh, máu từ vết cắn trên vai Steven nhỏ giọt lên tim Hoàng ở thời điểm trái tim thổn thức rung động nhất, thấm vào da cậu như một lời thề.
Một luồng sáng xanh – đỏ giao thoa bao quanh họ, rune cổ hiện lên trên da cả hai – Steven cảm thấy sức mạnh mình bị rút đi, còn Hoàng thì cảm nhận được trái tim đập thật sự.
Họ mệt mỏi nhìn nhau, không ai nói gì, nhưng cả hai đều biết: từ giờ, họ không thể giết nhau nữa... vì đã trở thành nửa kia của lời nguyền.
Sau màn tra tấn ngọt ngào đầy dục vọng điên cuồng ấy – nơi cơ thể bất tử của cậu bị đẩy đến bờ vực khoái lạc và đau đớn hòa quyện – cậu ngất lịm lần nữa, ý thức chìm vào bóng tối sâu thẳm như giấc ngủ ngàn năm trong quan tài đá.
Cậu ngủ ngất đến mức không biết trôi qua mấy ngày, thời gian trôi qua vô định tưởng chừng như trong lâu đài đổ nát, nơi tiếng gió hú qua khe đá và mùi hoa hồng đen héo úa vẫn ám lấy không khí.
Khi tỉnh dậy, Hoàng thấy mình nằm trên giường trong căn nhà tranh, quần áo chỉnh tề – chiếc áo đen tay phồng ôm sát thân hình mảnh khảnh, sợi dây chuyền thánh giá lấp lánh trước ngực vẫn sáng bạc chứ không bị nhuộm đỏ bởi máu của anh – như chưa từng có cuộc điên loạn nào vừa diễn ra.
Không một vết tích hỗn độn giữa máu và tinh dịch của họ, chỉ có cơn đau âm ỉ dưới hông nhắc nhở cậu rằng mọi thứ không phải ảo mộng.
Cậu bật ngồi dậy đột ngột, đôi mắt đỏ thẫm quét qua căn phòng mờ ảo dưới ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ vỡ, rồi nghe thấy tiếng xèo xèo từ bếp – mùi thức ăn ấm áp, gia vị quen thuộc lan tỏa, đối lập hoàn toàn với địa ngục dục vọng vừa qua.
Hoàng ngơ người, cơn đau dưới hông vẫn còn đó, nhói lên mỗi khi cậu cử động, cơ thể như muốn xé toẹt ra từng mảnh, nhắc nhở cậu đêm đó không phải chỉ là mơ trong mơ: cảm giác dương vật Steven lấp đầy, tiếng rên van xin của chính mình, máu và dịch lỏng hòa quyện tanh nồng – tất cả quá chân thực, quá ám ảnh để là ảo ảnh.
Nhưng rồi bây giờ sao? Cậu lảo đảo bước xuống giường, gân cốt kêu răng rắc như bị tra tấn, và cảnh tượng trước mắt khiến tim cậu – thứ vừa được đánh thức sau bao năm cô đơn dần dần có chút hy vọng – thắt lại.
Steven và Vân Lăng đang cùng nhau nấu ăn trong bếp nhỏ của ngôi nhà gỗ Biertan, không khí ấm cúng như một buổi sáng bình thường sau cơn ác mộng.
Steven, cao lớn vạm vỡ với thân hình sáu múi vẫn còn dấu vết mờ từ những năm tháng luyện phép trên núi Apuseni, đang buộc tóc giúp Vân Lăng – mái tóc đen dài óng ả của cô buông xõa như dòng suối đêm, đôi mắt nâu sâu thẳm ánh lên nụ cười dịu dàng.
Anh cười nói gì đó với cô, giọng trầm ấm quen thuộc, rồi dọn bát đũa ra bàn ăn gỗ cũ kỹ, ngồi xuống đối diện vị trí của Hoàng – nhưng anh chưa nhìn cậu lấy một cái, như thể Hoàng là bóng ma vô hình, không tồn tại trong thế giới phàm nhân của họ.
Vân Lăng cười khúc khích, chạm nhẹ tay Steven, và họ bắt đầu ăn, tiếng thìa chạm bát leng keng vang vọng, mùi cơm nóng hổi lan tỏa, hoàn toàn thờ ơ với sự hiện diện của cậu.
----
CÒN TIẾP
Bánh đây: sao Bánh muốn làm mọi thứ đơn giản nhưng nó không đơn giản chút nào. Thôi mọi người đọc tới đọc lui đỡ đi để Bánh nghỉ mệt cái. Tiệm này cháy lò vì nướng quá nhiều bánh cuốn rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com