Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 3. BÓNG TỐI PHÍA SAU LỜI CA

​Vọng Lâu Mạn Châu Sa về đêm mang theo một vẻ đẹp tĩnh mịch, nhưng cũng ẩn chứa sự đe dọa. Trong thư phòng riêng của Bùi Lan Hương, chỉ có ánh đèn dầu hiếm hoi soi rọi những trang giấy đã ngả vàng của cuốn sổ tay tổ tiên. Mùi mực cũ, giấy ẩm và tinh dầu trầm hương hòa quyện, tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. ​Bùi Lan Hương đặt cuốn sổ xuống trước mặt Ái Phương. Đây là một hành động chưa từng có tiền lệ. Việc chia sẻ tài liệu mật của Lan Gia Tộc cho người thuộc nhánh ly khai là một sự phản kháng ngầm đối với Hội Đồng Cựu Tộc.

"Đây là Bản Ghi Thức Tỉnh," Hương khẽ khàng lên tiếng, âm vực trầm lắng. "Nó chứa đựng những ký hiệu âm phổ cổ mà các Trưởng Lão đã cố tình làm biến dạng trong các văn bản công khai. Người của Phan Gia Tộc chắc chắn đã từng nghiên cứu nó."

​Ái Phương, với sự điềm đạm học thức của một nhà nghiên cứu nghệ thuật, nhẹ nhàng lật từng trang. Cô nhận ra ngay những ký hiệu trường đoản bị thất lạc trong thư tịch hiện đại của Phan Gia Tộc. Khi kết hợp các đoạn âm phổ bị cắt xén lại với nhau, một sự thật kinh hoàng dần lộ diện.

​"Đúng như tôi nghi ngờ," Ái Phương thì thầm, ngón tay lướt trên những dòng chữ cổ. "Cái gọi là 'Nguyền Chú Hát' không phải là lời nguyền tự nhiên của Huyền Âm. Nó là một biến thể bị thao túng của Luật Lệ Bảo Hộ Tộc."

​Hương dựa lưng vào thành ghế, vẻ mặt cô chìm trong sự mệt mỏi và nỗi cô độc.

"Luật gốc là: 'Huyền Âm không được bị làm phân tâm bởi cảm xúc cá nhân, nếu không Tộc sẽ suy yếu.' Nhưng các Trưởng Lão đã sửa đổi nó thành 'Huyền Âm sẽ hủy hoại bất cứ người nào được người thừa kế yêu thương.' Họ biến sự cảnh báo thành một lời nguyền tàn độc để đảm bảo sự cô lập tuyệt đối của người nắm giữ Huyền Âm, để bảo vệ quyền lực và bí thuật."

"Vậy sự ly khai của Phan Gia Tộc..."

"Là vì họ tin rằng 'Thủy Tinh Tâm' chính là vật phẩm giải mã, thứ có thể khôi phục lại Luật Gốc và xóa bỏ Nguyền Chú Hát," Hương nói, giọng cô mang theo một âm hưởng kim loại lạnh lẽo. "Họ đã thất bại và phải rời đi. Tôi đang đi lại con đường của những kẻ thất bại đó, Ái Phương. Và Đồng Ánh Quỳnh đang theo dõi."

​Ái Phương đặt cuốn sổ lại, nhìn thẳng vào Hương. Cô thấy sự tuyệt vọng ẩn sau vẻ ngoài kiêu hãnh đó. "Vậy chúng ta có cùng mục tiêu tìm 'Thủy Tinh Tâm' để khôi phục lại sự thật. Cô có thể tin tôi, Bùi Lan Hương. Tôi không làm điều này vì Phan Gia Tộc, tôi làm vì chân lý của âm nhạc."

​​Để xác nhận các ký hiệu cổ, Ái Phương cần sự giúp đỡ bên ngoài. Cô tìm đến Hậu Hoàng, Người Đưa Tin Lén Lút, người có khả năng truy cập vào mạng lưới thông tin số mà MisThy đang kiểm soát. ​Dưới sự che chắn của sương mù dày đặc và sự phân tán năng lượng Huyền Âm mà Bùi Lan Hương tạo ra một cách vô tình, Ái Phương đã gặp Hậu Hoàng tại khu rừng bao quanh Vọng Lâu.

"Chị Phương, em đã giải mã các tệp dữ liệu mà chị gửi qua kênh ẩn," Hậu Hoàng thì thầm, vẻ mặt căng thẳng.

"Các ký hiệu âm phổ đó là thật. Chúng đã được sử dụng trong một nghi lễ cách đây ba thế kỷ, ngay sau đó, Phan Gia Tộc ly khai. Điều tồi tệ hơn, MisThy đang chuẩn bị một chiến dịch truyền thông lớn."

"Nội dung là gì?" Ái Phương hỏi, cảm thấy áp lực dồn nén.

"Họ sẽ không cáo buộc chị đánh cắp bí thuật. Họ sẽ cáo buộc chị đang thao túng cảm xúc Đại Tiểu Thư Hương. MisThy có những hình ảnh và đoạn ghi âm về buổi tập luyện của hai người, nơi Huyền Âm và Thuận Lãng đã kết hợp. Họ sẽ bóp méo rằng sự hợp tác đó là một chiêu trò lãng mạn để làm suy yếu quyền lực Lan Gia Tộc, phá hoại Nguyền Chú Hát," Hậu Hoàng giải thích.

​Sự lo sợ dâng lên trong Ái Phương. Đây là một đòn đánh hiểm độc, nhắm thẳng vào yếu điểm của Bùi Lan Hương – Nguyền Chú Hát và sự cấm đoán cảm xúc.

"Và Trưởng Lão Thảo Trang?"

​"Bà ta đang tạo áp lực lên Hội Đồng Cựu Tộc. Nếu tin tức này nổ ra, Hội Đồng sẽ buộc phải ra phán quyết, và gần như chắc chắn là phán quyết bất lợi cho cả hai người. Họ sẽ tách chị ra và cô lập Đại Tiểu Thư Hương vĩnh viễn."

Hậu Hoàng trao cho Ái Phương một chiếc USB nhỏ. "Đây là bằng chứng về sự cấu kết của MisThy và Thảo Trang. Nó có thể giúp chị lật ngược thế cờ, nhưng phải dùng đúng lúc, và chỉ sau khi tìm thấy Bảo Vật."

​Ái Phương nắm chặt chiếc USB, cảm thấy gánh nặng của trách nhiệm đè nặng lên vai. Nàng phải bảo vệ Bùi Lan Hương khỏi kẻ thù bên ngoài, và quan trọng hơn, khỏi nỗi sợ hãi bên trong cô ấy.

​Áp lực từ bên ngoài, cộng hưởng với sự thật về Nguyền Chú Hát, đã khiến Bùi Lan Hương suy sụp. Sự thật được phơi bày càng làm cô thấy mình bị phản bội và bị lừa dối bởi chính tổ tiên mình. ​Ái Phương trở về phòng, tìm thấy Hương đang ngồi co ro bên cửa sổ, bàn tay siết chặt đến mức trắng bệch. Sự kiêu ngạo đã biến mất hoàn toàn. Cô là một người phụ nữ bị tổn thương sâu sắc, đang bị mắc kẹt giữa định mệnh và sự thật.

"Nó là một lời nói dối... một biến thể tàn nhẫn," Hương lặp lại, giọng cô run rẩy, một điều hiếm thấy. "Họ bắt tôi phải sống trong sự cô độc, trong sợ hãi, chỉ để giữ quyền lực."

​Ái Phương tiến lại gần, quỳ xuống bên cạnh Hương. Nàng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên lưng Hương, truyền đi một luồng năng lượng Thuận Lãng ấm áp, làm dịu đi sự co thắt của nỗi sợ hãi. Không còn là sự hợp tác nghệ thuật, mà là sự chữa lành thuần túy.

"Họ lừa dối cô về lời nguyền, nhưng họ không lừa dối cô về cảm xúc của cô," Ái Phương khẽ khàng. "Cô có quyền giận dữ. Cô có quyền được sống mà không cần phải mang gánh nặng của sự dối trá. Nguyền Chú Hát không phải là định mệnh. Nó là một tiết tấu mà cô có thể thay đổi."

​Hương dựa nhẹ vào vai Ái Phương, một hành động vô thức của sự đầu hàng trước sự dịu dàng. Cô ngước nhìn Ái Phương, ánh mắt hổ phách lấp lánh sự ẩm ướt, chứa đựng một sự thú nhận không lời.

"Và nếu tôi không thể thay đổi nó?" Hương hỏi, giọng nói đầy sự tuyệt vọng.

"Nếu sự thật là tôi đã... cảm nhận được 'May Mắn' khi có cô ở đây? Nếu cô rời đi, tôi sẽ bị hủy hoại. Và nếu tôi yêu cô..."

​Ái Phương dùng tay nâng cằm Hương lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào mình.

"Cô không bị hủy hoại. Cô đang sống trở lại. Bùi Lan Hương, 'May Mắn' không phải là lời nguyền, nó là bến bờ mà Phan Gia Tộc đã tìm kiếm từ lâu. Hãy tin vào Thuận Lãng của tôi. Tôi sẽ không rời đi. Tôi sẽ chiến đấu với mọi định kiến, mọi lời nguyền, để cô được tự do."

​Khoảnh khắc đó, lời thú nhận Nguyền Chú Hát của Hương và lời hứa May Mắn của Phương đã kết nối họ sâu sắc hơn bất kỳ âm phổ nào. Họ đã sẵn sàng đối diện với mọi rào cản.

​Ngay sáng hôm sau, sự bình yên bị phá vỡ. Thảo Trang, cùng với Đồng Ánh Quỳnh, đã triệu tập Ái Phương và Bùi Lan Hương đến sảnh chính.

"Sự hợp tác này đang kéo dài quá mức cần thiết," Thảo Trang tuyên bố, giọng điệu sắc lạnh. "Hội Đồng Cựu Tộc đã nhận được những báo cáo đáng lo ngại về sự xâm phạm quy tắc. Chúng tôi nghi ngờ Phan Gia Tộc đang lợi dụng tình hình để làm suy yếu quyền lực Lan Gia Tộc. Vì vậy, tôi đưa ra tối hậu thư."

​Thảo Trang nhìn thẳng vào Ái Phương, ánh mắt đầy sự ngờ vực: "Các người có bảy ngày. Bảy ngày để tìm ra 'Thủy Tinh Tâm'. Nếu thất bại, Phan Gia Bùi Tộc sẽ bị trục xuất khỏi Thành phố Huyền Kính vĩnh viễn, và Đại Tiểu Thư Hương sẽ bị cô lập hoàn toàn, tước quyền thừa kế tạm thời."

​Bùi Lan Hương đứng bên cạnh Ái Phương, ánh mắt cô lạnh lẽo nhưng không hề sợ hãi. Cô siết chặt tay, thể hiện sự cứng rắn. Ái Phương quay sang nhìn cô, và trong cái nhìn đó, họ đã có một thỏa thuận không lời. Không có đường lui.

​Ái Phương cúi đầu, chấp nhận: "Chúng tôi chấp nhận điều kiện của Hội Đồng. Bảy ngày."

​Khi Thảo Trang và Đồng Ánh Quỳnh rời đi, không khí trở nên nặng nề. Hương quay sang Ái Phương, ánh mắt rực lửa quyết tâm.

​"Bảy ngày," Hương nhắc lại. "Giờ đây, chúng ta không chỉ chiến đấu vì Bảo Vật, mà vì sự thật của chính chúng ta. Hãy dùng Thuận Lãng của cô để tìm ra con đường."

​Ái Phương mỉm cười, một nụ cười mạnh mẽ. Nàng biết, cuộc đua đã bắt đầu, và nàng đã có được May Mắn lớn nhất sự tin tưởng của Bùi Lan Hương.

----------

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com