01
Junghwan có một bí mật siêu lớn. Cậu nghe được nhịp tim và tiếng hát của Kim Doyoung ở tai trái dù ở xa cỡ nào.
Chuyện là thế này. Từ trước khi là một thực tập sinh cậu chỉ tham gia các quảng cáo, đóng phim một chút, học taekwondo. Đại khái là cậu không có mấy hứng thú với âm nhạc lắm.
Có một lần cậu va phải một cậu trai tóc hoe vàng trước cổng công viên, cả 2 người đầu ong ong ngã xuống đất.
Junghwan thấy đầu mình đau kinh khủng, nhất là bên trái đầu va phải cậu trai kia. Hai tai cậu ù đi. Ngã xuống. Tỉnh dậy thì đã thấy mình trong bệnh viện rồi.
Thực ra thì cũng không có vấn đề gì quá lớn cả, cũng không hiểu tại sao lại va đến mức ngất xỉu, lúc cậu tỉnh lại thì cái cậu kia cũng đi mất tiêu, chỉ biết là người đó mặc đồng phục đỏ, chắc vẫn còn là học sinh.
Tưởng là mọi chuyện cứ như vậy mà trôi qua thôi, một tuần sau Junghwan liền thấy điều lạ kì, một bên tai của cậu cứ văng vẳng tiếng tim đập của ai đấy.
Thịch thịch, thịch thịch, từng nhịp từng nhịp cứ vậy vang sát bên tai trái của cậu.
Ban đầu Junghwan nghĩ là di chứng vì cú va chạm tuần trước liền đi gặp bác sĩ khám lại, kết quả là chẳng có gì lạ cả, 2 tai đều vô cùng bình thường, chụp não cũng không tìm ra được bất kì vấn đề xảy ra với cậu cả.
Là ảo giác sao?
Nhiều lúc Junghwan còn tưởng là mình bị hoang tưởng, lại còn thiếu chút gia vị tình yêu ngốc xít học trò nên mới sinh ra ảo giác linh tinh.
Nhưng mà 1 tuần sau, 2 tuần sau, 1 tháng sau, bên tai cậu vẫn cứ như kề ngực của ai đó vậy. Tiếng nhịp tim cứ đều đều cả ngày lẫn đêm, đồng thời một đứa không có đam mê âm nhạc tí nào như cậu lại bắt đầu nghiện nghe nhạc piano cổ điển.
Đúng vậy, các cậu không nghe nhầm đâu, là nhạc piano cổ điển đấy. Junghwan cũng bắt đầu có hứng thú hơn với việc nhảy và hát.
Lúc này trong đầu của cậu bé 12, 13 tuổi chỉ nghĩ tới ăn uống và vui chơi là chính lại nảy sinh vài nốt nhạc lạ, bên tai ngoài nhịp tim lại nghe được thêm tiếng hát của ai. Rất êm tai.
Nhưng tiếng hát đó lại không thường xuyên xuất hiện, lâu lâu lại vang lên một chút hoà cùng tiếng nhịp đập vốn có rồi lại âm thầm biến mất. Có đôi lúc Junghwan nghe được tiếng kia ngân lên vài bài nhạc quen, em lại muốn hát theo một chút.
Cứ vậy tần suất hát theo của em cũng trở nên hơi nhiều, bạn bè vậy mà nói Junghwan hát cũng hay lắm, nên đăng kí thử làm thực tập sinh đi.
Nghe vô lý, thằng bé chỉ có chút hứng thú với âm nhạc, lại còn là tuyển thủ taekwondo thì nhảy với hát cái gì ?
Ấy vậy mà Junghwan đi đăng kí thật.
Thực ra cậu làm vậy là có lý do cả. Lý do đầu tiên là cậu muốn thử sức một chút xem bản thân có thể không, vì Junghwan cũng muốn được toả sáng, được đứng trên sân khấu.
Lý do thứ 2, từ cái hôm cậu nhận thấy những điều kì lạ trong người liền liên tưởng đến cái cậu trai áo đỏ kia. Tại vì cậu chắc chắn là mọi chuyện chỉ bắt đầu sai khi đụng độ với người ta, ngay khi chắc chắn với suy nghĩ đó cậu liền đi tìm bạn áo đỏ hôm đó va phải cậu.
Người ta thì đi nhanh quá, lại còn không thấy mặt trước gì cả nên Junghwan chỉ có thể dò hỏi những người quen ở công viên hôm đó. Sau vài tháng điều tra thì Junghwan cũng tìm ra được chút manh mối.
Cái cậu trai áo đỏ hôm đó đến để tập nhảy, tên là Kim Doyoung lại còn thực tập ở YG. Đã từng xuất hiện trong chương trình của JYP với tư cách thực tập sinh nhỏ tuổi nhất của YG.
Tới công chuyện. Bao nhiêu lâu tìm kiếm của Junghwan cũng không có đến nỗi đổ bể đổ sông. Nhất định khi gặp lại, cậu sẽ hỏi người kia cho ra chuyện xem sao.
Không uổng sự kì công luyện tập của Junghwan, cậu đã trở thành thực tập sinh của YG, xếp vào lớp C, nhóm có các thực tập sinh có độ tuổi nhỏ nhất trong công ty.
Nghe tên lớp xong cậu lại có chút buồn, nghe bảo cái người Doyoung kia tận lớp A cơ. Có muốn gặp thì cũng chỉ gặp lúc kiểm tra cuối tháng thôi, mà đã gặp kiểm tra mà ra hỏi chuyện nghe vô lý như là "Sau khi va phải anh tai em kì lắm" thì nó lại sai quá trời. Còn chưa chắc là người ta nhớ cậu không cơ.
Haiz, sầuuuuu.
Và chuyện gì tới cũng sẽ tới thôi. Cậu đã gặp Kim Doyoung mà cậu luôn mong ngóng rồi. Tóc hơi hoe, áo đỏ, tất vàng, cái style này...hơi lạ chút. Junghwan ngồi ở một góc khác với Doyoung, từ phía xa cậu liền lén nhìn thật kĩ cái người va phải cậu.
Nói vậy thì hơi kì nhưng mà ấn tượng đầu tiên của Doyoung với Junghwan là anh ấy cười xinh quá đáng luôn. Da trắng bóc, má phính, mắt to, nhìn rất là cute.
Bên tai trái của Junghwan vẫn là tiếng nhịp tim của người lạ nào đó. Phía dưới là tim em hình như lúc nhìn Doyoung đã hơi đập nhanh một chút. Đừng hiểu lầm, chỉ là con người đều hướng đến cái đẹp, mà Doyoung thì gọi là hyung còn viết ra là đẹp. Chỉ là cảm giác yêu mến cái đẹp thôi.
"Kim Doyoung 15 tuổi lớp A chuẩn bị."
Vừa đúng với khuôn mặt của bản thân, cute đáng yêu, thì cách nói chuyện cũng như lối đi đứng của Doyoung cũng cute như vậy đó.
Bước ra giữa phòng tập với một chút ngượng ngùng, tay giữ chặt lấy mic, trên môi vẫn giữ nguyên nụ cười thật xinh chào tất cả các giáo viên ở đó liền bắt đầu bài hát của mình.
Giọng hát kia vừa vang lên là Junghwan liền nhận ra ngay, giọng hát bí ẩn mà lâu lâu vẫn vang bên tai của cậu đây mà. Hai mắt cậu mở to tròn, trong lòng chứ đầy nghi vấn.
Trời ơi cái gì đang xảy ra đây ? Sao giọng Kim Doyoung lại giống cái giọng hát trong tai em mỗi ngày thế này.
Thậm chí bài hát hôm nay Doyoung chuẩn bị, chưa có ai được nghe qua anh hát cả thì Junghwan cũng đã nghe rồi.
Đúng là nghe live có khác, nó khác bọt lên tầm cao mới hẳn. Hay quá điiiiii.
Mặc dù vẫn còn một bụng nghi vấn, nhưng hiện tại hãy bỏ qua một chút, nghe cho hết bài hát này rồi Junghwan mới suy nghĩ tiếp. Màn trình diễn vừa rồi của Doyoung khiến Junghwan rơi vào vô vàn những suy đoán của bản thân.
Có chắc là của ảnh không, hay là mình đang cố gán tội cho ảnh vậy trời ?
Cuối cùng thì Junghwan vẫn không dám chạy ra hỏi Doyoung về những việc em suy nghĩ.
Cứ như vậy thời gian thực tập của cậu cứ trôi qua, nhờ các anh ở trong nhóm và YG The Box mà Junghwan cũng đã thân với Doyoung hơn. Không ngại nói chuyện với người ta như lần đầu nữa.
Thậm chí còn có chút ỷ lại với cậy sủng mà sinh kiêu, mặc cho việc bản thân thua người ta 2 tuổi nhưng vẫn 1, 2 tiếng Doyoungie, bỏ luôn cái chữ hyung mất tiêu.
Nhưng mà có sủng thì mới sinh kiêu được, cũng là do Doyoung cưng cậu em Iksan này quá mức nên người ta cũng thuận theo mà bắt nạt người anh lớn hơn 2 tuổi này hoài.
Dần đà Junghwan cũng quen với việc tai em có thêm một nhịp tim, giọng hát kia thì cũng chuyển qua 2 tai rồi, tại vì cậu luyện hát cùng Doyoung nên 2 tai em đều nghe được giọng hát kia.
"Junghwanie, em làm gì mà nhìn Doyoung dữ vậy ?"
"Dạ ?"
"Anh hỏi mày làm gì mà nhìn Doyoung dữ vậy? Định ăn nó luôn hay gì ??" Mashiho từ ngoài đi lại ngồi xuống kế bên Junghwan, trên tay anh còn cầm thêm 1 chai nước đã mở sẵn đưa cho cậu em thân yêu của mình.
"Em làm gì nhìn" Junghwan vội tránh đi ánh mắt của Mashiho, ngả cổ nhấp một ngụm nước để chuyển chủ đề.
"Đừng có chối, ai mà chả biết Junghwanie là cái máy dò Doyoung, người ta ở đâu là thấy mày ở đó liền. "
"Thì tại ảnh thân với em nhất còn gì, người gì lớn hơn em lận 2 tuổi mà cứ như em bé. Cứ phải để người ta phải lo hoài. " Junghwan càm ràm với người anh Nhật Bổn của mình, mắt vẫn cứ phải gọi là dán lấy cái người nhỏ.
"Người ta 18 tuổi rồi, lớn cả mà chỉ có mày mới thấy người ta em bé thôi, mới sáng nay còn có người tỏ tình nữa đó nha. "
Bằng mắt thường ta có thể thấy được chai nước trong bàn tay bắp bò của Junghwan đang dần bị teo tóp, cũng bằng tai thường cũng nghe được tiếng Junghwan rít qua kẽ răng.
"Anh nói gì cơ ?"
Chết rồi, lỡ miệng. Trong một khoảng khắc, Mashiho đã đốt nhà Doyoung cháy bùng bùng.
" Anh mày có nói gì đâu, ai da, hình như Junkyu gọi anh, mày lát về cùng Doyoung đi nhá. Anh về dorm trước đây. "
Chuồn lẹ, chứ không dám ở đây một mình với con Super king cow đang ghen đâuuuuu. Anh xin lỗi em Doyoung, bảo trọng em thân yêuu.
Nháy mắt, trong phòng tập chỉ còn mỗi So Junghwan và Kim Doyoung. Một người thì vẫn ngây thơ tập nhảy, không biết sóng gió đang kéo đến lùng bùng, và một em Angry Cow đang đợi. Người xưa có câu: " Điếc không sợ súng ", chính là hoàn cảnh của Dobby lúc này.
Khi bài nhạc cuối cùng vừa tắt, Junghwan cũng cầm một chai nước mới đã mở nắp đưa cho anh Thỏ, vẫn rất là tri kỉ cầm cả khăn lau mồ hôi còn đọng lại trên mặt của người kia, động tác trôi chảy, mượt mà như đã luyện qua cả trăm lần, ân cần hỏi thăm.
"Doyoungie có mệt không ạ ?"
"Mệt chứ, nhưng mà anh thấy vui, được nhảy vui mà. "
"Tất nhiên. " Tất nhiên là vui rồi, anh được tỏ tình tất nhiên là vui rồi.
Xin đừng hiểu lầm, So Junghwan không ghen, cậu chỉ cảm thấy, Doyoung vẫn còn quá sớm để yêu đương thôi, yêu sớm ảnh hưởng học tập, như vậy là không được. Là công dân tốt của nước nhà, cậu phải bảo vệ đoá hoa của tương lai chứ.
"Ủa mà lúc nãy anh có thấy anh Mashiho mà, ảnh đâu rồi ?"
" Ảnh về với anh Junkyu rồi, lát em với anh về dorm chung. "
" Okiee, vậy một lát anh dẫn em đi ăn nhé?"
"Dạ được"
Hai người cùng nhau thay đồ rồi ra xe, bầu không khí trên xe lúc này có chút là lạ. Người thì vui tươi không cần tưới, người thì hậm hực mà không thể hiện ra. Junghwan ngồi gần sát lại anh Thỏ.
"Hôm nay anh đi học vui không ?"
"Có nha, hôm nay anh đi học được trả bài kiểm tra cũ, điểm cũng ok, vui phết luôn á."
Anh thì vui nhưng em đã căng.
"Em nghe anh Mashiho nói anh được một chị gái tỏ tình."
"Anh, anh làm gì có. Haha, em nhầm á." Bên trán Doyoung đã hơi chút ướt ướt mồ hôi, tiếng cười lả giả sượng trân cũng nhanh chóng xuất hiện.
Tiếng tim đập bên tai Junghwan cũng nhanh hơn một chút, mắt cậu cũng tối sầm lại. A, anh Thỏ nay lớn rồi, cũng biết nói dối luôn.
Hỏi tại sao Junghwan lại biết á? Tại vì nhịp tim bên tai trái của Junghwan là của Doyoung.
Mấy năm về trước lúc sáng sớm ngủ dậy tựa người vào Doyoung ngủ em đã nghe thấy. Nhịp tim bên tai phải kề sát ngực Doyoung khớp với nhịp tim bên tai trái. Nhất là những lúc Doyoung căng thẳng, em đều nghe được nhịp tim bên tai trái của em đập nhanh hơn. Vậy nên, chính xác là lúc này Doyoung đang căng thẳng.
"Doyoung ssi, em cho anh 3s suy nghĩ cho thật kĩ lại, rồi trả lời em."
Giờ phút này Doyoung chỉ muốn khóc thầm trong lòng, ai đó hãy cho Doyoung biết tại sao em Bò đáng yêu lại lớn lên đáng sợ như vậy không ạ?
————————————————————
Mình viết này có cảm hứng từ một chứng bệnh Musicophila. Đại khái là một người khi có chấn thương vì não bất chợt sẽ trở nên đột nhiên có niềm đam mê mãnh liệt với âm nhạc.
Người mà mắc chứng này sẽ trở nên cực kì yêu nhạc luôn, đến nỗi mà nhạc như chảy trong máu, không có nhạc không thể sống và chỉ sống vì âm nhạc thôi.
Nên là mình biến tấu lại một chút xíu, cho phù hợp với fanfic :>>>
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com