Tôi gặp người vào một mùa thu cũ, khi lá còn chưa kịp úa vàng và lòng tôi vẫn còn nguyên vẹn.
Chúng tôi đi ngang qua nhau, lặng lẽ như một khúc nhạc không lời. Không ai ngoái lại, không điều gì xảy ra, nhưng từ hôm ấy, thu trong tôi đã không còn như trước.
Giữa những đổi dời của một thành phố sau chiến tranh, chỉ có ánh mắt người ấy còn ở lại trong tôi như một vệt nắng cuối ngày neo vào ký ức, khiến tôi quên cả mình thuở chưa từng biết nhớ biết thương một ai.
Tác phẩm: Đơn Từ Chức Của Vạn Người GhétTác Giả: Nhật Mộ Vi AnNguồn: TruyenhdNgày cập nhật: 24/02/2024Ngày hoàn thành:...Tình trạng raw: Hoàn ThànhTình trạng truyện: đang cập nhậtTổng chương: 120 chương chính truyện, 53 phiên ngoạiThể loại: đam mỹ, hiện đại, sảng văn, trọng sinh, tình cảm, chủ thụ, hào môn thế gia, 1x1, vả mặtEdit + chỉnh sửa: SagaLịch đăng truyện: 1 ngày 2 chươngSaga: nói chung tui cũng siêng năng sương sương nên tui sẽ chăm chỉ làm việc chăm chỉ up truyện cho anh em xem xã sờ tréc ❤️…
Editor: Raining☘️☘️☘️Nam chủ bề ngoài băng lãnh cấm dục thực tế lại là tên lưu manh côn thịt lớn tràn đầy sức sống ham muốn thể xác.vs Nữ chủ: Bề ngoài tinh khiết yếu đuối nhút nhát nhưng nội tâm bên trong lại dâm đãng3S, CaoH, 1vs1, yêu qua mạng.Số chương: 16 chương + 1 Phiên ngoại#Raining🍀🍀🍀Truyện chỉ được đăng trên wattpad. Yêu cầu không tự do reup hay chuyển ver khi chưa được sự đồng ý của editor. 😊😊😊…
Lịch post truyện: t3+t7. Hôm đó, tiệc kết hôn kết thúc, anh nói: "Em chỉ là Lục phu nhân trên danh nghĩa, đừng có bất cứ si tâm vọng tưởng gì! Ông nội được trăm tuổi, chúng ta liền ly hôn." Cô ngước mắt cười, "1000 vạn!" Anh ném cho cô một chiếc thẻ ngân hàng chuẩn bị xoay người. "Lục Thiếu, là một năm 1000 vạn, không đủ một năm, vẫn tính là 1 năm tiền phí. Ngoài ra, tìm một luật sư, trước tiên kí giấy thoả thuận ly hôn!" Lục Dĩ Thừa đột nhiên phát hiện, người phụ nữ này còn muốn ly hôn hơn cả anh! ____ "Lục phu nhân, nếu nhớ không lầm mà nói, tối hôm qua là em vi ước!" Lục thiếu cố ý kéo chăn ra, đem chứng cứ phạm tội tối hôm qua còn lưu lại lộ ra ngoài. "Tôi cưỡng bức anh?" "...... Đúng vậy!" "Nếu nhớ không lầm mà nói, Lục thiếu anh từng là quân hàm thiếu tướng đi? Hơn nữa còn chịu qua huấn luyện đặc thù, thậm chí còn tham dự qua một rất nhiều nhiệm vụ đặc biệt." "Còn rất hiểu biết về tôi sao!" "Cho nên, anh cho rằng, tôi có thể cưỡng bức anh cái gì?" Kỳ thật, sau khi trọng sinh, Cố Nhất Nặc chỉ có hai tâm nguyện: Thứ nhất: nợ cô, sẽ phải đền gấp bội. Thứ hai: Không phải của cô thì kiên quyết không cần! Lục Thiếu: Vậy tôi thuộc loại nào? Xin lỗi Lục Thiếu, cả hai...…