Rain
Trang viên đang trải qua những ngày u uất nhất. Mùa mưa tới, những cơn giông kéo đến, bao trùm lấy khu dinh thự trong màu xám đặc quánh, ẩm ướt.
Tuy nhiên, hẳn cũng không thể gọi chúng là điềm rủi.
Ấy là khi, đám dây leo quấn quýt trên những vòm cẩm thạch nhìn ra phía bên ngoài của nhà kính, chúng sẽ thấy từng giọt, từng giọt nước đổ xuống mảnh đất hoang tàn ngoài kia, âu cũng là nhuốm thêm màu mỡ cho đất vụn đã héo mòn, để có cơ may lần nữa trổ bung màu hoa dại.
Và tuy nhiên, hẳn cũng không thể gọi chúng là điều may.
Trong căn phòng tối tăm, con người bé nhỏ ở trên giường, lặng thinh, không cầu lấy chút ánh sáng, dù là vỏn vẹn từ ánh trăng lẩn qua hạt bão, cũng không cần. Thẳng với ánh nhìn của cậu ta, là cánh cửa sổ duy nhất trong phòng. Nó đang bị khoá chặt lại, nhưng gió lốc dường như muốn làm mọi cách để vượt qua, vậy nên cửa sổ kính cứ liên tục rung lắc, đôi lúc vài tia gió rít lên khiến cậu tưởng rằng nó đã sắp vỡ tan đến nơi rồi.
.
Naib Subedar ghét những ngày giông bão.
Không, cậu ta chẳng ngại ngần làn nước ấy, thứ mà so với đám tuyết phủ dày còn ấm áp hơn một phần. Thậm chí, cậu còn khá tận hưởng những trải nghiệm tắm mưa hiếm có. Và sẽ tốt hơn nếu như đó là một cơn mưa phùn. Bởi, cậu biết điều gì sẽ đi kèm với những lần như thế này.
Và đột nhiên.
Đùng.
Đường đột. Naib chỉ mới nghĩ tới nó, và nó xuất hiện ngay lập tức.
Sét đánh chớp loà cả căn phòng, thoáng sáng rực trong một khoảnh khắc. Sấm vang dội và kéo dài, nổ lên.
Chàng lính thuê giật mình trong tức khắc, và rồi cậu ta gục hẳn xuống, để trán chạm tới đầu gối, đôi tay ứa sẹo cấu chặt bả vai. Những lọn tóc không được buộc lại. Chúng phủ gợn qua những ngón tay cào cấu, qua bờ vai tấy đỏ, rối loạn trên đôi mắt xanh giờ đây đã khép chặt lại.
"Chết tiệt..." Mãi mới thốt lên được một câu khô khốc, Subedar lại rơi vào trầm tư.
Phải, cậu ta chúa ghét thứ âm thanh này, nó ồn ào, và đáng sợ. Nếu để so sánh, Naib coi tiếng ồn của máy mã hoá như những con côn trùng lặt vặt, còn thứ này, giống như một con mãnh thú gầm gào liên tục bên tai cậu.
Cậu ta ước gì bản thân có thể đục nát đôi tai ngay lúc này, để những âm thanh ấy sẽ không bao giờ dày vò cậu thêm nữa, mỗi lần nghe thấy.
.
Loạn lạc. Nòng súng xả đạn liên hồi, tạo thành tràng dãy tiếng nổ ngay cạnh đầu. Bom nổ theo bãi mìn đã được sắp xếp sẵn. Naib thoáng ngửi thấy mùi thuốc súng và máu bụi, tựa hồ quen thuộc lắm.
Và phút chốc, trong tâm trí mơ hồ của mình, cậu ta thấy một thứ ánh sáng chói loà. Xác người la liệt, dường như bản thân Naib cũng sắp trở thành một trong số chúng. Đôi mày cậu nhíu lại chặt hơn, muốn hét lên, nhưng không thể nói thành lời.
"Quý ngài bé nhỏ?"
"Naib. Naib Subedar, em tỉnh dậy đi."
Từ cõi huyền ảo rất hiện thực, thần trí Subedar quay lại. Có lẽ cậu ta đang ngủ, hoặc cũng không phải đang ngủ. Chỉ là một nửa của cơn mộng mị, kéo dài đến mãi những năm trước đó.
.
Ngay khi bước vào phòng, Jack cảm thấy kỳ lạ. Hắn dựa vào ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài, phát hiện Naib vẫn đang ngồi trên giường. Nghĩ rằng cậu đã tỉnh, hắn mới ôm lấy cậu, nhưng không nhận được hành động đáp trả, hay chỉ đơn giản là một lời ậm ừ.
Vốn Jack cũng không nghĩ người tình nhỏ có thể ngủ với tư thế như vậy, nhưng nhanh chóng, gã nhận ra.
Lính đánh thuê trong lòng gã đồ tể, đang run rẩy.
Tuy rung động là rất nhỏ, nhưng hắn không thể nào không cảm thấy. Jack đoán cậu ta đang gặp một cơn ác mộng. Suy nghĩ trong giây lát, hắn vỗ về, cố gắng đánh thức cậu. Và sau đó nữa, hắn cất lời.
.
Subedar vẫn còn hoang mang giữa ảo và thực.
Nhưng hương hoa hồng nhàn nhạt phủ quanh người đã hoàn toàn đưa cậu trở về thực tại.
Đưa tay dụi mắt như một thói quen, Naib quay đầu, và gương mặt của kẻ cậu hằng chờ mong đã ngay bên cạnh. Giọng hắn trầm ấm, cuốn hút lấy cậu.
"Một lần nữa, chào buổi tối, thân ái của tôi."
Lính thuê không buồn thắc mắc lý do, hay làm thế nào mà hắn vào được chỗ cậu ta ở thời điểm này. Vươn tay kéo ngược lấy gáy hắn, Naib nghiêng đầu, đặt lên môi người nọ một nụ hôn, sau đó mới lục đục quay hẳn lại, rúc vào thân thể lớn hơn kia. Khi cậu ta còn chưa dụi vào lồng ngực hắn để đòi hỏi một cái ôm, Jack đã kịp nhìn thấy đôi vai hằn đỏ và rỉ rích tia máu.
Naib có thể không tò mò về hắn, chí ít là lúc này, nhưng Jack ngược lại có vô số câu hỏi cho cậu. Dù gì thì, hai người cũng chỉ mới bắt đầu mối quan hệ nghiêm túc gần nửa tháng, và những gì hắn biết về người yêu nhỏ vẫn còn quá ít. Hắn không tò mò bâng quơ, chỉ là bản thân muốn quan tâm cậu nhiều hơn một chút.
Chợt, đằng xa vang lên tiếng sấm dội. Và cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn, chính là sự giật mình của Naib trong lòng.
"Em ghét chúng sao?" Jack hỏi, trong khi nhìn xuống cậu, đang nín thinh vì biết mình vừa mới thất thố.
Một khoảng trôi qua, vẫn không nghe thấy câu trả lời, hắn ngầm xác nhận được một phần, lựa chọn bỏ qua sự cần thiết của đáp án, tiếp tục ôm lấy con mèo nâu của mình.
Ôm nhau được một lúc lâu, hắn cảm thấy cậu cũng dần thả lỏng, trong lòng vô thức nhẹ nhõm đi một phần. Tuy một vài lúc Naib vẫn không ngớt giật thót khi đợt sấm đột ngột kéo tới.
"Em từng là lính đánh thuê."
Naib bỗng lên tiếng, thanh âm có phần dè dặt.
"Âm thanh ấy giống như những ngày chiến tranh. Chúng chưa bao giờ buông tha em." Rũ đôi mi với nét buồn nhẹ nhàng, cậu biết hắn không nhìn thấy.
Jack thoáng im lặng. Hắn không phải là chưa từng thấy cậu như thế này, nhất là từ khi Naib đã buông lỏng nhiều hơn lúc ở bên hắn. Chỉ là, đồ tể chưa từng quen thuộc với thứ gọi là "nỗi sợ". Bản thân hắn vốn là hiện diện của kinh hoàng.
Tĩnh mịch, hắn nghe thấy từng tiếng thở không nhẹ nhàng của Subedar.
Có thể hắn sẽ không bao giờ sợ điều gì đó giống như cậu, nhưng Jack cảm thấy trái tim lạnh căm nơi lồng ngực đang đập nhanh dần. Tựa câu chuyện về con ếch luộc, lý trí hắn dần bị nung nóng, tan chảy và quyện lấy thân ảnh dấu yêu. Dẫu hắn chẳng nhận ra rằng, bản thân thật sự đang tiệm cận với chúng. Với thứ mà kẻ sát nhân máu lạnh chưa bao giờ đối diện lấy một lần.
Gã đồ tể, sợ hãi việc lính đánh thuê của hắn phiền lòng.
Lần đầu tiên hắn cảm thấy khả năng tán tỉnh dẻo quẹo của mình trở nên vô dụng biết nhường nào. Lén hít sâu một hơi, Jack nhìn xuống, lần tìm gò má mềm mại nãy giờ bị mái tóc nâu che khuất. Hắn nâng mặt người thương lên, và Chúa ơi, trái tim hắn thật sự giống như bị treo ngược lên cao vời, chuẩn bị rơi xuống đất, vỡ vụn. Đôi mắt trong ánh xanh dương đong đầy những nước, chực trào chạm tới bọng mắt đỏ nhạt.
Hắn cẩn trọng hôn lên khoé mi Naib. Nhẹ như lông vũ, quá đỗi khác thường so với bóng dáng của ác ma những đêm sương mù.
"Ngoan, không khóc."
Tôi sẽ rất đau buồn.
"Có tôi ở đây rồi."
.
Không biết qua bao lâu, hắn nghe tiếng thở của lính thuê đã đều đều đến quen thuộc. Nhưng đôi tay kẻ nọ vẫn ghì chặt tình nhân trong lòng, không có ý định tách rời.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com