Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

38

Yang Jungwon cố tình đẩy Park Jongseong ra xa mình một chút, nhưng mà cậu không có sức lực thành ra giống như vịn vào người hắn hơn. Hắn lập tức nắm lấy tay cậu, cậu liền giãy ra.

Đột nhiên, Yang Jungwon nhớ ra gì đó, liền quay sang nhìn hắn với ánh mắt sắc bén, hỏi:

"Anh..có phải anh đã làm gì Miyeon rồi không?"

Park Jongseong không đồng ý cũng không phủ nhận, chỉ nói:

"Anh xin lỗi."

"Anh..." Yang Jungwon thở hồng hộc. "Anh là đồ cầm thú, cút, cút đi!"

Nói xong liên ngất xỉu.

—————

Miyeon định để lại một bức thư cho Yang Jungwon, nhưng nghĩ lại bây giờ mà còn thư từ gì nữa, cứ yên lặng rời đi như vậy có vẻ tốt hơn.

Cô tìm một vùng đất xa lạ để sinh sống. Nơi này người bên cạnh Park Jongseong để cô chọn, sau đó an bài cho cô một căn nhà nhỏ nhưng phong cảnh rất đẹp, còn tìm cho cô một công việc tương đối nhàn hạ, là làm thu ngân trong một tiệm bánh lớn. Tuy nghề này không chút liên quan đến ngành cô học, nhưng công việc không khó khăn gì lắm, lại nhẹ nhàng nên cô làm rất tốt.

Miyeon đứng trong nhà nhìn ra sắc trời dần ảm đạm bên ngoài, cô nghĩ có lễ bây giờ Yang Jungwon đang tìm cô.

"Thật xin lỗi. Tạm biệt anh, Jungwon."

Miyeon tự nói thầm, sau đó bật khóc nức nở.

Yang Jungwon tỉnh lại đã thấy mình nằm trong bệnh viện, tay còn cắm kim truyền dịch. Cậu ngồi bật dậy, liền bị cô y tá giữ chặt lại, nói:

"Ngài Park đã căn dặn không cho cậu rời đi."

Yang Jungwon cố gắng vung tay, nhưng sức lực không bằng cô y tá nên đành ấm ức nằm xuống, để cô mang thức ăn đến.

"Mời cậu dùng."

Cô y tá đỡ cậu ngồi lên, sau đó mở bàn di động ra, đặt lên tận mây món, toàn là thức ăn dễ tiêu hóa và bố dưỡng.

Yang Jungwon không có khấu vị nên ăn mấy muỗng rồi thôi. Cô y tá tiêm thuốc, cậu ngủ một giấc, sau khi thấy dịch đã truyền hết thì tự động xuất viện về nhà. Cô y tá rất bối rối, nhưng cậu cứ kiên quyết muốn về, cô gọi cho Park Jongseong hỏi ý, hắn bảo cứ để tùy cậu.

Yang Jungwon nằm ở nhà dưỡng bệnh cho tới chiều, thân thể bắt đầu tốt lên. Cậu ngồi đợi Park Jongseong về, hắn vừa bước vào nhà cậu liền chạy đến nắm chặt cổ áo hắn mà hỏi:

"Miyeon ở đâu? Anh đã làm gì cô ấy?"

Park Jongseong bị Yang Jungwon nắm cổ áo rất khó chịu, nhưng hắn không dám giãy ra, chỉ để cậu tự tiện, đáp:

"Cô ấy đang sống rất tốt."

"Anh đưa cô ấy đi đâu? Có phải anh dùng tiền ép cô ấy chia tay với tôi không?"

Yang Jungwon nghiến răng.

"Anh không muốn chia sẻ em với cô ấy."

Park Jongseong trả lời rất bình thản.

Yang Jungwon buông tay ra, chỉ vào mặt hắn mà mắng:

"Đồ ác độc, đồ xấu xa. Tôi và cô ấy yêu nhau thì có gì sai, anh có quyền gì cấm cản chúng tôi?"

Park Jongseong xoa xoa cố, hắn mặc áo sơ mi lại đeo caravat, vừa rồi bị Yang Jungwon nắm chặt nên cần cổ trắng ngần bị cổ áo cứa vào, hằn lên mấy vệt máu. Hắn cũng không quan tâm đến điều đó, ngược lại chỉ nói:

"Anh và em là vợ chồng hợp pháp."

"Vợ chồng gì chứ? Ai là vợ của anh? Tôi căm thù anh, ghê tởm anh. Chúng ta ly hôn đi!"

Câu cuối Yang Jungwon gần như gào lên.

Sắc mặt Park Jongseong trong nháy mắt tức thì thay đổi, hắn nói:

"Không."

"Không à?" Yang Jungwon cười to. "Tôi sống cùng anh đã là nhân nhượng lắm rồi, bây giờ anh dám làm ra chuyện thương thiên hại lý như thế, tôi chẳng thể ép mình nhân nhượng thêm nữa. Mau đem giấy đăng ký kết hôn ra đây!"

Thật ra ly hôn thì cần gì tờ giấy đó, ý của cậu chỉ là muốn xé nát nó để hả giận thôi.

"Jungwon, anh xin em. Chúng ta có thế bắt đầu lại mà, anh hứa sẽ yêu thương..."

"Im đi!"

Yang Jungwon ôm ngực thở dốc, vì quá tức giận mà mặt đỏ nhữ.

"Bắt đầu cái gì với đồ cầm thú như anh. Tôi cho anh hai lựa chọn, một là ly hôn, hai là đưa Miyeon về đây cho tôi!"

"Được được, em muốn gì anh cũng làm hết, chỉ cần đừng ly hôn, điều kiện gì cũng được."

Park Jongseong lúc này đã mất đi lý trí, hắn vội vã ấn số gọi cho Simon, bảo hãy đưa Miyeon trở về đây trong thời gian sớm nhât.

Lúc này, Yang Jungwon mới dừng phần nộ, cậu liếc hắn một cái, sau đó bỏ lên trên tầng khóa trái cửa.

Park Jongseong ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo, trái tim hắn bị giày vò cực độ, nước mắt cũng muốn tuôn trào. Cuối cùng, vẫn là hắn thất bại.

—————

Sau khi Miyeon trở về thì Yang Jungwon gần như dọn sang nhà cô ở, một tuần lễ về nhà chỉ có một vài lần để chống chế với ông Park mà thôi.

Lúc cậu dọn hành lý là nửa đêm, cho nên Park Jongseong không hay không biết, vì thế không cản được.

Nhìn Yang Jungwon và Miyeon chung sống như vợ chồng,
Park Jongseong càng ngày càng trầm luân trong đau khổ, đến mức hắn muốn uống thật nhiều rượu, can đảm mang cậu trở về trói trong nhà, không cho đi đâu xa rời khỏi hắn nữa.

Nhưng hắn biết, nếu làm vậy thì cả hai chẳng còn khả năng vãn hồi. Cậu sẽ hận hắn hơn nữa, rồi sau này ngay cả việc nhìn mặt nhau cũng không thế.

Simon thấy Park Jongseong làm việc như một cái máy, hắn muốn vắt kiệt chút sức lực còn lại để tập trung vào công việc cho đỡ nhớ nhung Yang Jungwon.

Anh không đành lòng đề ân nhân của mình phải đau khổ đến mức như thế, liền ba lần bảy lượt hẹn Yang Jungwon ra gặp mặt để nói chuyện, nhưng bất cứ lúc nào cậu cũng tìm lý do để thoái thác. Hơn nữa cho dù có đối mặt nhau ở công ty thì cũng không thể nói chuyện riêng tư được.

Park Jongseong cầm cự được chừng nửa tháng thì lại phải nhập viện truyền dịch. Hắn gầy đi trông thấy, ông Park vô cùng lo lắng, liền gọi cho Yang Jungwon đến chăm sóc hắn.

Simon đã được Park Jongseong dặn dò kỹ lưỡng răng không được nói cho ông Park biết chuyện này, vì thế dù trong lòng ấm ức anh vẫn im lặng.

Yang Jungwon không muốn rời xa Miyeon, nhưng trước mặt ông Park thì vẫn cố gắng tươi cười, ngôi bên giường lau tay cho hắn, còn đút hắn ăn cháo. Park Jongseong tuy răng không ăn nối, nhưng vì là cậu đút cho, hắn đều nuốt xuống. Sau khi ông Park rời đi thì cậu lập tức trưng ra vẻ mặt chán ghét, sau đó đứng dậy định đi.

Park Jongseong nhanh chóng bắt lấy tay cậu, mặc kệ đó là cánh tay đang cắm kim truyền dịch của mình, hắn vẫn liều mạng siết chặt.

"Buông ra!"

Yang Jungwon giãy mãi cũng không thoát được, giận dữ trừng mắt.

Máu ở cổ tay Park Jongseong chậm rãi nhỏ thành giọt xuống nền đất trắng tinh tạo nên một màu sắc chói mắt. Thế nhưng Park Jongseong vẫn không để ý, càng cố siết chặt tay hơn.

"Ở lại với anh đi, một chút nữa thôi."

Hắn cầu xin.

"Một giây cũng không được, tôi chán ghét vẻ mặt của anh!"

Yang Jungwon dùng hết sức bình sinh giãy ra, kim ở trên tay Park Jongseong bị đâm vào thật sâu, hắn thét lên một tiếng rồi đành phải buông ra.

Yang Jungwon mặc kệ Park Jongseong, cậu chạy ra khỏi phòng bệnh, chẳng thèm gọi y tá đến xem hắn. Dù vết thương nhỏ đó chẳng thể giết được hắn, nhưng tựa như lúc này, việc hắn chết đối với cậu là một điều kinh hỉ lớn lao.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com