Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 1:

Buổi chiều London khoác lên mình một vẻ ảm đạm quen thuộc. Những đám mây xám chì trôi lững lờ trên mái nhà số 221B phố Baker, thỉnh thoảng hắt xuống vài tia nắng yếu ớt không đủ sưởi ấm bầu không khí lành lạnh.

Bên trong căn hộ, Sherlock Holmes đang ở trạng thái mà John thường gọi là "giai đoạn thí nghiệm nguy hiểm". Anh khom người bên bàn bếp, tấm lưng gầy gò dưới lớp sơ mi mỏng căng ra như một dây cung. Đôi mắt sắc lẹm của vị thám tử dán chặt vào một vũng chất lỏng màu xanh nhạt đang loang lổ trên mặt sàn gỗ. Sherlock đứng bất động, hơi thở khẽ khàng, tay cầm một ống nghiệm nhỏ, quan sát sự thay đổi mật độ của những phân tử polymer đang kết dính. Đối với anh, thế giới lúc này thu bé lại chỉ bằng đường kính của vũng hóa chất đó.

Tiếng bước chân dồn dập dưới cầu thang cắt ngang sự tĩnh lặng. John Watson trở về. Tiếng túi nilon sột soạt và tiếng cằn nhằn đặc trưng của cựu quân y vang lên trước khi anh kịp bước qua cánh cửa.

"Thật không thể tin nổi, Sherlock! Cái máy tự thanh toán ở siêu thị lại hỏng đúng lúc tôi đứng đó. Và anh biết gì không? Gã nhân viên còn nhìn tôi như thể tôi là người làm nó nổ tung ấy. London đang trở nên điên rồ, hay chỉ là do tôi quá xui xẻo..."

John vừa đi vừa lẩm bẩm, tay xách nách mang túi cam và vài món đồ khô. Anh mải mê trút bỏ cơn bực dọc đến mức không chú ý đến tư thế kỳ lạ của người bạn cùng phòng.

"Đừng bước tiếp, John!" Sherlock hô lên, giọng đanh lại nhưng vẫn mang sắc thái ra lệnh.

Nhưng đã quá muộn. Đế giày cao su của John chạm ngay vào rìa vũng polymer.

Chân John trượt mạnh về phía trước. 'Sher—!' Tiếng gọi tên Sherlock nửa chừng bị cắt đứt bởi tiếng gió rít qua tai và cảm giác hụt hẫng kinh hoàng khi trọng tâm cơ thể đổ sụp xuống.

Bộ não của Sherlock ngay lập tức kích hoạt chế độ phân tích tốc độ cao. Vận tốc rơi: 9.8m/s2. Góc nghiêng: 45 độ. Điểm va chạm dự kiến: Gáy tiếp xúc với cạnh bàn bếp hoặc sàn gỗ cứng. Kết quả: Chấn thương sọ não nghiêm trọng hoặc tử vong.

Không một giây do dự, Sherlock bước vọt tới, cánh tay dài vươn ra định tóm chặt lấy vai John để giật ngược anh về phía mình. Đó là giải pháp tối ưu nhất: dùng lực kéo để triệt tiêu đà ngã ngửa của John.

Nhưng có một biến số mà "cỗ máy" Sherlock không tính đến: Phản xạ của một quân nhân.

Theo bản năng sinh tồn, khi cảm nhận được một điểm tựa vừa áp sát, bàn tay John lập tức siết chặt lấy vạt áo vest của Sherlock. Lực kéo đột ngột từ John cộng với đà lao tới của Sherlock đã tạo ra một lực xoắn nằm ngoài mọi dự liệu. Thay vì đỡ được John đứng thẳng, sức nặng của cả hai kéo họ cùng đổ rầm xuống sàn nhà.

Sherlock, trong một nỗ lực cuối cùng để bảo vệ John, đã kịp luồn bàn tay của mình xuống dưới gáy anh, che chắn cho vùng đầu nhạy cảm của vị bác sĩ.

Bịch!

Tiếng va chạm mạnh với sàn nhà khiến không khí trong lồng ngực cả hai bị ép bật ra ngoài. Đáng lẽ ra, một cú ngã như thế phải đi kèm với cơn đau điếng người từ những khối cơ và xương va đập xuống gỗ cứng. Thế nhưng, với một hệ thần kinh nhạy cảm đến mức cực đoan trước những tiếp xúc vật lý như Sherlock, bộ não của anh đã thực hiện một bước nhảy vọt kỳ lạ: nó hoàn toàn gạt phăng tín hiệu đau đớn sang một bên để ưu tiên xử lý một loại xúc cảm đang bùng phát ngay tại điểm tiếp xúc.

Sherlock ngã đè hẳn lên người John. Và ở đó, giữa đống hỗn độn của hóa chất và những quả cam vừa văng tung tóe, môi họ chạm nhau.

Không phải một cái chạm nhẹ nhàng. Đó là một cú va chạm trực diện, cứng nhắc và đầy áp lực. Môi Sherlock ép chặt vào môi John, ngăn lại mọi âm thanh định phát ra.

Sự im lặng bao trùm 221B, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch như trống trận. Sherlock sững sờ. Đôi đồng tử xám của anh mở to hết cỡ, nhìn thẳng vào đôi mắt cũng đang bàng hoàng của John ở khoảng cách chỉ vài milimet.

Lần đầu tiên trong đời, "Điện thờ tư duy" của Sherlock Holmes bị treo máy. Bởi lẽ, sự nhạy cảm xúc giác vốn được anh dùng để phân tích dấu vết, giờ đây lại phản bội anh bằng cách phóng đại mọi chi tiết nhỏ nhất: Hơi ấm từ làn da John, sự mềm mại bất ngờ từ đôi môi đang run rẩy, mùi trà Earl Grey quen thuộc quyện với mùi xà phòng nồng nàn trên cổ áo đối phương...

Tất cả tạo thành một cơn bão cảm giác khiến Sherlock tê liệt. Anh không đẩy ra. Thực tế là anh không thể đẩy ra, vì bộ não thiên tài đang bị nhấn chìm trong biển dữ liệu thân mật này, không thể tìm thấy bất kỳ quy trình xử lý nào sẵn có cho tình huống này. Anh không cảm thấy sàn nhà lạnh lẽo hay bả vai đang nhói đau, tất cả những gì Sherlock Holmes biết vào lúc này chỉ là điểm chạm cháy bỏng nơi đôi môi John Watson.

John là người phản ứng trước, nhưng đó là một phản ứng bị trì hoãn bởi sự hỗn loạn của hệ thần kinh.

Cú va chạm mạnh xuống sàn gỗ khiến toàn bộ cơ thể John chấn động. Trong hai giây đầu tiên, mọi giác quan của anh hoàn toàn đình trệ. Tâm trí anh chỉ là một khoảng trắng xóa khi cơn đau từ lưng và bả vai truyền về não bộ như một luồng điện cao thế, át đi mọi suy nghĩ. Anh nằm đó, bất động, phổi co thắt lại vì cú ngã khiến anh tạm thời quên mất cách thở.

Nhưng ngay khi cơn đau bắt đầu dịu đi, nhường chỗ cho một sự nhận thức tỉnh táo hơn, John mới bắt đầu cảm nhận được thực tại. Anh thấy sức nặng từ cơ thể Sherlock đang phủ kín lấy mình—một áp lực vững chãi nhưng đầy lạ lẫm. Rồi đến làn da lạnh lẽo đặc trưng của người thám tử, và nhịp tim hỗn loạn đang đập dồn dập của Sherlock xuyên qua lớp vải áo, dội thẳng vào lồng ngực John.

Và cuối cùng, cảm giác ở đôi môi ập đến, dữ dội và rõ rệt nhất.

Đó là sự tiếp xúc trực tiếp, nóng bỏng giữa một không gian vừa mới đây còn đầy rẫy sự cằn nhằn về túi cam và siêu thị. John đứng hình. Khoảng lặng kéo dài đúng 3 giây—đủ lâu để vị giác và xúc giác của anh kịp ghi lại sự mềm mại đầy sai lệch này vào tận sâu trong tế bào thần kinh, và cũng đủ ngắn để lý trí kịp gào thét rằng đây chỉ là một tai nạn.

"Chết tiệt!"

John thốt lên, giọng khản đặc. Anh dùng hết sức đẩy mạnh vào vai Sherlock.

Sherlock lảo đảo đứng dậy, đôi chân dài loạng choạng một cách hiếm thấy. Anh vội vàng chỉnh lại cổ áo, đôi tay vốn cực kỳ ổn định giờ đây lại có chút lóng ngóng. Anh không dám nhìn vào mắt John mà dán chặt tầm mắt vào vũng polymer — "thủ phạm" của sự hỗn loạn này.

"Ma sát..." Sherlock nói, giọng anh phẳng lặng nhưng tốc độ nói nhanh hơn bình thường một tông để che đậy sự bối rối. "Tôi đã tính đến lực quán tính và trọng trường, nhưng tôi không tính đến việc anh sẽ túm lấy vạt áo tôi. Sai số là 15 độ. Một sai số... không đáng có."

John đứng bật dậy, gương mặt đỏ gắt lan đến tận mang tai. Anh không nhìn Sherlock, lập tức cúi xuống nhặt những quả cam đang lăn lóc như để trốn tránh thực tại. Đôi tay anh run lên bần bật.

"Dẹp cái đống đó đi, Sherlock. Ngay lập tức!" John gằn giọng.

John lách qua người Sherlock nhanh đến mức vai hai người sượt mạnh vào nhau — một cú va chạm thô bạo đầy phòng thủ. Anh đi thẳng vào bếp, đôi giày dẫm lên những quả cam còn sót lại phát ra tiếng sột soạt chói tai.

"Chúa ơi, Sherlock! Anh định biến cái nhà này thành bãi chiến trường đến bao giờ nữa?"

Giọng John cao vút lên, chứa đựng sự cáu kỉnh vô cớ để lấp liếm sự hoang mang cực độ. Anh đứng trước bồn rửa, vặn vòi nước hết cỡ. Tiếng nước chảy xối xả át đi tiếng tim đập vẫn chưa chịu bình ổn. John vốc nước lạnh lên mặt, cố gắng dùng cái lạnh tê buốt để lôi lý trí trở về. Anh không dám nhìn vào gương, sợ phải đối mặt với đôi môi vẫn còn tê dại vì áp lực va chạm vừa rồi.

Sherlock Holmes không quay đầu lại. Ánh mắt xám tro của anh dán chặt vào vũng chất lỏng màu xanh nhạt trên sàn nhà — "thủ phạm" duy nhất của vụ tai nạn vừa rồi. Trong đầu anh, một quy trình xử lý dữ liệu đang diễn ra với tốc độ chóng mặt, cố gắng băm nhỏ sự việc thành những ký hiệu vô tri:

Dữ liệu 1: Lực tác động lên cơ thắt môi.
Dữ liệu 2: Nồng độ cortisol và adrenaline tăng đột biến.
Kết luận: Phản ứng sinh học không mong muốn do sai số tính toán quỹ đạo.

Sherlock đột ngột đưa tay lên, dùng mu bàn tay quẹt mạnh qua môi một cái dứt khoát. Đó không phải là một cử chỉ lãng mạn thường thấy trong những cuốn tiểu thuyết rẻ tiền mà John hay đọc; đó là một hành động "tẩy xóa" kỹ thuật. Anh muốn dùng ma sát vật lý để đánh bật cái cảm giác về nhiệt độ của John ra khỏi hệ thần kinh ngay lập tức. Đối với Sherlock, nụ hôn đó không phải là một khoảnh khắc; nó là một "bug" nghiêm trọng trong hệ điều hành của anh. Và cách duy nhất để sửa lỗi là ghi đè lên nó bằng một khối lượng công việc khác.

Anh bước tới bàn thí nghiệm, động tác nhanh và gắt đến mức cực đoan, khiến những lọ thủy tinh va vào nhau kêu lanh lảnh.

"Phản ứng polymer hóa bị gián đoạn do tác động ngoại lực," Sherlock nói to, giọng lạnh lùng và phẳng lặng như thể anh đang đọc báo cáo pháp y cho một xác chết. Anh không xin lỗi, cũng chẳng hỏi thăm xem John có đau không. "Tôi cần phải làm lại từ đầu. Đừng có dẫm vào khu vực này nữa, John. Anh đang làm lãng phí thời gian của tôi."

Trong bếp, John khựng lại, tay nắm chặt chiếc khăn lau đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Sự lạnh nhạt của Sherlock thường ngày là điều anh đã quen, nhưng lúc này nó lại như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. John cảm thấy vừa nhẹ nhõm vừa bực bội đến phát điên. Nhẹ nhõm vì Sherlock đang coi đó là chuyện vặt, nhưng bực bội vì dường như chỉ có mình anh là đang rơi vào trạng thái hoảng loạn tâm lý.

"Lãng phí thời gian của anh?" John bước ra khỏi bếp, mắt nhìn chằm chằm vào tấm lưng gầy của Sherlock. "Tôi suýt chút nữa là nứt sọ trên cái sàn chết tiệt của anh đấy!"

"Nhưng anh không nứt sọ," Sherlock đáp trả mà không thèm ngẩng đầu. Anh cầm kẹp gắp một mảnh tiêu bản với sự chuẩn xác đến đáng sợ, dù lồng ngực vẫn còn hơi thắt lại. "Anh chỉ bị xáo trộn nhẹ về trọng lực. Và tôi đã đỡ anh. Vụ việc đã kết thúc. Mọi kết quả phát sinh sau đó chỉ là hệ quả vật lý tất yếu của việc bảo toàn động lượng."

Cụm từ "kết quả phát sinh" treo lơ lửng trong không trung, đặc quánh. Cả hai đều biết Sherlock đang ám chỉ cái chạm môi đó, nhưng anh đã thành công trong việc biến nó thành một thuật ngữ vật lý khô khan và vô hồn.

John hít một hơi thật sâu, cố nén cơn giận đang sôi sùng sục. "Phải. Bảo toàn động lượng. Tuyệt vời." Anh nhặt chiếc áo khoác lên, rũ mạnh một cái như để trút bỏ sự ngột ngạt. "Tôi ra ngoài mua sữa. Và tôi thề, nếu khi tôi về mà cái sàn này vẫn còn dính, tôi sẽ vứt hết đống ống nghiệm của anh vào thùng rác."

Tiếng cửa căn hộ đóng sầm lại. Tiếng bước chân của John nện mạnh xuống cầu thang gỗ rồi xa dần, để lại một sự im lặng đến đáng sợ. Lúc này, Sherlock mới đặt chiếc kẹp xuống. Đôi vai anh hơi chùng xuống. Anh nhìn xuống sàn nhà, nơi John vừa nằm đó, và bắt đầu thực hiện lệnh "Delete" đối với 3.4 giây vừa rồi.

Nhưng có một sai số nhỏ: Tại sao mùi hương trà Earl Grey và bạc hà từ nụ hôn đó vẫn cứ lẩn quất trong khứu giác, dù anh đã cố hít vào mùi hóa chất nồng nặc trên bàn?

Sherlock quỳ xuống, cầm lấy chiếc khăn và bắt đầu cọ sàn một cách quyết liệt. Anh cọ mạnh như thể nếu xóa sạch được dấu vết hóa chất này, anh có thể đảo ngược được thời gian về 5 phút trước đó. Nhịp mạch: 110 nhịp/phút. Quá cao. Sherlock cố đẩy hình ảnh đôi mắt mở trừng trừng của John vào một ngăn kéo khuất nhất trong Cung điện ký ức, rồi khóa chặt lại.

Ở bên ngoài, John Watson đi bộ như một cái máy. Anh đã đi qua ba con phố trước khi nhận ra mình đang cầm một túi cam nát bét và chưa hề mua sữa. Dừng lại bên một bốt điện thoại, John thở dốc. Là một bác sĩ, anh tự chẩn đoán cho mình: Phản ứng sốc phản vệ nhẹ do adrenaline. Nhưng là một người đàn ông, anh thấy một sự sỉ nhục khủng khiếp. Tại sao bộ não quân nhân của anh lại "đứng hình" lâu đến thế?

"Chỉ là tai nạn," John lầm bầm, siết chặt quai túi bóng đến mức nó lằn vào da thịt. "Mày đã thấy người ta bị nổ tung, John. Một cái chạm môi chả là cái quái gì cả."

Nhưng hơi ấm lạnh lẽo từ làn da Sherlock vẫn cứ như còn in hằn trên đôi môi anh, không cách nào xóa bỏ.

Hai ngày sau.

Căn hộ số 221B dường như đã lấy lại được nhịp sinh học vốn có của nó. Tiếng violin của Sherlock lại rên rỉ vào lúc hai giờ sáng, và John lại bắt đầu cằn nhằn về việc những mẩu ngón tay người xuất hiện trong lò vi sóng bên cạnh túi bánh mì. Họ đã nỗ lực một cách tuyệt vọng để "bình thường hóa" mọi thứ, như thể nếu họ diễn đủ sâu, thực tại sẽ tự động điều chỉnh theo.

Sherlock nói nhiều hơn về các vụ án trên báo, dùng một lượng kiến thức khổng lồ để lấp đầy mọi khoảng trống có thể dẫn đến sự im lặng. John đáp lại bằng những câu mỉa mai quen thuộc, cố gắng giữ giọng mình ở tông độ ổn định nhất, không quá cao để lộ sự căng thẳng, cũng không quá thấp để tránh sự trầm mặc.

Tuy nhiên, "vết nứt" bắt đầu lộ ra ở những chi tiết siêu vi mà chỉ những người quan sát bậc thầy — hoặc những người đang trong cuộc — mới có thể nhận thấy.

Chiều hôm đó, khi Sherlock đang cúi xuống soi một bản đồ địa chính trên bàn, John bước tới để đưa cho anh một tập hồ sơ bệnh án. Theo thói quen của nhiều năm qua, John sẽ đứng sát cạnh, vai sượt vào vai Sherlock để cùng nhìn vào những ký hiệu đỏ đen trên bản đồ. Nhưng lần này, khi cách Sherlock khoảng ba mươi centimet, bước chân của John khựng lại một nhịp gần như không thể nhận ra. Anh vươn tay ra, đặt tập tài liệu lên mép bàn thay vì đưa tận tay cho đối phương.

Sherlock, người có khả năng nhận diện một sự thay đổi nhỏ nhất trong áp suất không khí, lập tức cảm nhận được luồng điện của sự cảnh giác phát ra từ John. Anh không ngẩng đầu lên, nhưng đôi mắt xám nheo lại phía sau thấu kính.

"Cảm ơn, John," Sherlock nói, giọng anh khô khốc như tiếng lá rụng.

Anh định vươn tay lấy tập tài liệu, nhưng rồi nhận ra nếu anh cử động ngay lúc này, ngón tay anh có thể sẽ chạm vào mu bàn tay John vẫn còn đang đặt gần đó. Trong một phần triệu giây, Sherlock tính toán và quyết định rụt tay lại, chờ cho đến khi John lùi hẳn về phía chiếc ghế bành cũ kỹ của mình.

Đó chính là hậu quả: một sự tự ý thức tàn nhẫn.

Họ vẫn nói chuyện, vẫn phá án, nhưng sự vô tư vốn có — cái ranh giới mờ nhạt giữa tình bạn và sự cộng sinh — đã biến mất. Giờ đây, mỗi cử động của người này đều được người kia quan sát dưới một lăng kính mới: lăng kính của sự đề phòng. Họ giống như hai khối nam châm cùng cực; chỉ cần tiến lại quá gần, một lực đẩy vô hình sẽ xuất hiện, nhắc nhở họ về sự cố của 3.4 giây đó.

Tối hôm đó, căn phòng chỉ còn tiếng lách tách của lửa trong lò sưởi. John lật một trang báo, còn Sherlock tựa đầu vào ghế, nhắm mắt giả vờ ngủ. Nhưng qua kẽ mắt, Sherlock quan sát thấy John đang vô thức dùng ngón cái miết nhẹ lên môi dưới của mình trong khi nhìn đăm đăm vào hư không.

Dữ liệu mới đã được ghi lại, Sherlock nghĩ thầm. Một cảm giác nặng nề đè lên lồng ngực anh, loại cảm giác mà không thuật toán nào về hô hấp hay tuần hoàn có thể giải thích nổi. Vết nứt không nằm trên sàn gỗ 221B. Nó nằm ở cách họ nhìn nhau.

"Sherlock?" John đột ngột lên tiếng, mắt vẫn dán chặt vào tờ báo dù anh chưa lật trang nào suốt mười phút.

"Gì vậy, John?"

"Lần sau... dùng thảm cao su đi. Cái sàn đó thực sự rất nguy hiểm."

Sherlock mở mắt, nhìn lên trần nhà tối mờ. "Tôi biết rồi."

Sự bình thường đã quay trở lại, nhưng đó là một sự bình thường mang theo một vết sẹo mờ. Một vết sẹo mà cả hai đều thề sẽ không bao giờ chạm vào, nhưng họ biết nó sẽ nhói đau mỗi khi London trở lạnh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com