Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 12:

John Watson lao ra khỏi số 221B như thể bầu không khí bên trong đang bóp nghẹt lá phổi mình. Tiếng cửa sập mạnh vang lên, để lại một sự tĩnh lặng đến gai người bao trùm căn hộ. John đón taxi đến phòng khám sớm hơn hai tiếng, vùi mình vào những chồng hồ sơ bệnh án cũ kỹ, tay siết chặt tách cà phê ngu nát để kiềm chế sự run rẩy của những thớ cơ vẫn còn vương hơi ấm và sức ép từ cơ thể Sherlock. Anh dùng sự bận rộn như một liều thuốc tẩy não, cố gắng gột rửa cảm giác bị "khóa chặt" và sự phản bội nhục nhã của chính cơ thể mình đêm qua.

Trong khi đó, tại phòng ngủ ở tầng dưới, Sherlock Holmes vẫn ngồi nguyên tư thế cũ trên giường. Anh không đứng dậy, không đuổi theo, cũng không buông lời mỉa mai nào nữa. Anh ngồi đó, bất động như một pho tượng, đôi mắt xám tro nhìn trừng trừng vào khoảng không nơi John vừa hiện diện. Căn phòng yên lặng đến mức Sherlock có thể nghe thấy tiếng bụi rơi trên mặt gỗ.

Cánh cửa của Lâu đài Ký ức mở ra.

Sherlock không bước vào một hiện trường vụ án với những vệt máu hay dấu vân tay. Anh bước vào đêm qua. Anh bắt đầu cuộc giải phẫu tâm lý chi tiết nhất mà anh từng thực hiện. Sherlock tua lại từng khung hình, soi xét từng mili giây kể từ khoảnh khắc anh kéo mạnh John quay lại đối diện với mình.

Dữ liệu đầu tiên ập đến: Nhịp tim. Sherlock nhớ lại cảm giác lồng ngực John nện vào ngực mình. Nó không phải là nhịp đập của sự sợ hãi đơn thuần — thứ vốn mỏng và nhanh. Đó là một nhịp đập cấp thiết, nặng nề và đầy áp lực. Tần số tăng từ 70 lên 110 chỉ trong vòng bốn giây khi Sherlock chèn chân mình vào giữa hai chân John.

Dữ liệu thứ hai: Phản ứng cơ bắp. Sherlock soi xét sự căng cứng của các nhóm cơ đùi và hông của John dưới lớp đồ ngủ mỏng. Đó không phải là sự co rút để lùi lại, mà là một sự xung đột dữ dội giữa ý chí muốn đẩy ra và một phản ứng sinh lý mãnh liệt đang trỗi dậy từ sự va chạm xác thịt mật thiết.

Dữ liệu thứ ba: Hơi thở. Sherlock tái hiện lại âm thanh hụt hơi của John ngay sát tai mình. Nó dồn dập, nóng hổi, mang theo sự hoảng loạn của một người đàn ông nhận ra mình đang mất quyền kiểm soát đối với chính bản năng của mình.

Sherlock mở mắt. Một sự thấu thị lạnh lẽo và tàn nhẫn giáng xuống tâm trí anh.

Anh đã hiểu. Lý do John nổi điên, lý do John dùng những từ như "kinh tởm" và "vật sở hữu" không phải vì John ghét sự hiện diện của Sherlock. John đang kinh tởm chính phản ứng của mình. Sự ngạo mạn và chiếm hữu cực đoan của Sherlock đêm qua đã vô tình dồn John vào một góc tối mà vị bác sĩ quân y này chưa bao giờ dám nhìn vào: Sự thật rằng cơ thể anh không hề bài xích sự xâm lấn của Sherlock, mà ngược lại, nó đã đáp trả bằng một sự nồng nhiệt đầy tội lỗi.

Sherlock nhìn xuống đôi bàn tay mình — đôi bàn tay đã "khóa" John lại một cách độc đoán. Một cảm giác lạ lùng, giống như sự hối hận nhưng khô khốc hơn, len lỏi vào lồng ngực thám tử. Anh nhận ra mình đã phá vỡ thế cân bằng mong manh nhất. Việc coi John là "tài sản" đã đẩy John vào một cuộc khủng hoảng danh tính trầm trọng. John là một người đàn ông dị tính, một quân nhân coi trọng danh dự, và Sherlock vừa mới bóc trần sự thật rằng ranh giới của John đã tan chảy trước anh.

Sherlock biết mình không thể dùng logic để xin lỗi. Mọi lời nói lúc này đều sẽ là một nhát dao khác cứa vào lòng tự tôn của John. Anh nhận ra mình phải học một điều mà thiên tài chưa bao giờ làm: Lùi lại.

Sherlock đứng dậy, chậm chạp bước ra phòng khách. Anh bắt đầu dọn dẹp đống ống nghiệm, pha một ấm trà và đứng bên cửa sổ nhìn xuống phố Baker sương mù. Anh biết tối nay John sẽ trở về, mang theo sự đề phòng và tổn thương. Và Sherlock, lần đầu tiên trong đời, cảm thấy sợ hãi một sự thật: Anh đã thắng trong việc chiếm hữu thể xác, nhưng có lẽ anh đang bắt đầu thua trong cuộc chiến giành lấy sự tin tưởng của linh hồn John Watson.

John Watson trở về căn hộ 221B khi đồng hồ đã điểm gần nửa đêm. Anh đứng ngoài cửa hồi lâu, siết chặt quai túi xách, hít một hơi thật sâu để chuẩn bị tinh thần cho một trận chiến mới, hoặc tệ hơn là một màn mỉa mai sắc mỏng từ Sherlock. Anh đã sẵn sàng để dọn dẹp một vài món đồ và ngủ lại phòng khám, hoặc ít nhất là đóng sập cửa phòng gác mái để cắt đứt mọi sợi dây liên kết với tầng dưới.

Nhưng khi bước vào bên trong, John khựng lại.

Căn phòng khách không nồng nặc mùi hóa chất, không có tiếng vĩ cầm rít lên những giai điệu u sầu, cũng không có bóng dáng cao gầy đứng chắn bên cửa sổ để đòi hỏi sự chú ý. Sherlock đang ngồi trên chiếc ghế bành của mình, bao quanh bởi bóng tối nhạt nhòa của ánh đèn đường hắt vào. Anh không đọc sách, không dùng điện thoại, chỉ ngồi đó với một vẻ tĩnh lặng chưa từng thấy.

Sự hiện diện của Sherlock lúc này lặng lẽ đến mức đáng sợ.

John đứng ở chân cầu thang, tay vịn vào lan can gỗ, nhìn cái bóng lưng bất động của Sherlock. Anh đã chuẩn bị sẵn những lời đanh thép để cự tuyệt, nhưng sự im lặng này của Sherlock khiến mọi vũ khí của John trở nên vô dụng. Sherlock không xâm chiếm không gian, không đòi hỏi John phải thực hiện "ca trực lâm sàng", cũng không nhắc lại bất kỳ dữ liệu nhịp tim nào. Anh chỉ đơn giản là để John được yên.

John bước lên gác, đóng cửa phòng mình lại. Anh nằm xuống chiếc giường đơn chật hẹp, nhìn lên trần nhà. Sự tĩnh lặng của 221B lúc này không mang lại sự giải thoát như anh tưởng, mà nó khiến anh cảm thấy một sự hụt hẫng kỳ lạ. Anh biết Sherlock đang ở dưới kia, một mình với những dòng suy nghĩ hỗn loạn và hệ thần kinh đang biểu tình vì thiếu hụt hằng số, nhưng Sherlock đã chọn cách chịu đựng để trả lại cho John sự tự tôn.

Dưới lầu, Sherlock vẫn ngồi im trong bóng tối. Anh nghe thấy tiếng bước chân của John trên gác mái, nghe thấy tiếng giường sột soạt. Sherlock siết chặt tay vào thành ghế, cảm nhận sự trống trải đang cào xé lồng ngực mình. Anh đã giải mã được lý do John sợ hãi. Sherlock biết mình phải giữ khoảng cách này, dù nó khiến Cung điện ký ức của anh bắt đầu rạn nứt vì thiếu mỏ neo.

Đêm đó, 221B chia làm hai nửa. Một nửa gồng mình để tìm lại bản dạng cá nhân trên gác mái, một nửa tự giam cầm mình trong sự cô độc ở tầng dưới. Họ cách nhau một sàn gỗ, nhưng lại xa nhau hơn bao giờ hết. Sherlock đã lùi lại, trao cho John quyền tự quyết, nhưng anh cũng biết rằng vết nứt này quá sâu để có thể hàn gắn chỉ bằng sự im lặng.

Nhiều ngày kế tiếp trôi qua trong một nhịp điệu lặng lẽ đến đáng sợ. John bắt đầu duy trì một thời biểu khắc nghiệt: đi sớm về khuya, vùi đầu vào những ca trực tại phòng khám như một cách để trốn tránh thực tại tại số 221B phố Baker. Anh né tránh Sherlock hết mức có thể, cắt đứt mọi sự giao tiếp bằng ánh mắt và những câu chào hỏi xã giao.

Ở phía ngược lại, Sherlock dường như cũng đã thích nghi được với sự rạn nứt này. Không có những tiếng phàn nàn, không có những màn kịch đòi hỏi sự chú ý, thám tử đại tài trông có vẻ vẫn ổn định đến lạ thường ngay cả khi thiếu vắng "hằng số" duy nhất trong đời mình là John.

Thế nhưng, lý trí và sự giận dữ của John dù mạnh mẽ đến đâu cũng không thể ngăn cản được những thói quen thuộc về bản năng. Mỗi đêm muộn, khi bóng tối bao trùm căn nhà, John lại tìm một cái cớ "vô tình" để xuống lầu uống nước. Anh bước đi trên những bậc gỗ cũ kỹ với sự cẩn trọng tuyệt đối, hơi thở nén lại để lắng nghe âm thanh yên ắng phát ra từ phòng của Sherlock.

Đôi khi, qua khe cửa khép hờ không bao giờ đóng chặt, John lặng lẽ đứng đó, nhìn vào bóng dáng gầy gò đang ngủ say trong lòng căn phòng tối. Anh tự nhủ với bản thân: "Sherlock đã ổn. Có lẽ sự phụ thuộc của anh ta vào mình trước đây chỉ là nhất thời." Dù miệng vẫn cay đắng vì những mâu thuẫn, nhưng sâu trong tiềm thức, John cần cái xác nhận vô hình đó—rằng Sherlock vẫn ổn, vẫn hiện hữu ở đó, an toàn và nguyên vẹn.

Nhưng John không hề biết rằng, đằng sau vẻ tĩnh lặng đó là một sự thật mục rỗng.

Sherlock không hề ổn. Anh không thể nhắm mắt, không thể chìm vào bóng tối nếu thiếu đi sự hiện diện của John bên cạnh. Để ngăn cơ thể khỏi sự kiệt quệ tột cùng, mỗi đêm Sherlock buộc phải tìm đến sự trợ giúp của thuốc ngủ liều cao. Và đáng sợ hơn, để giữ cho "Tòa lâu đài ký ức" đồ sộ không sụp đổ hay rung chấn trước nỗi cô độc, Sherlock đã quay lại với ma túy.

Đó là một liều lượng được tính toán chuẩn xác, một sự "hiệu chỉnh" lạnh lùng để đóng băng cảm xúc. Sherlock dùng chất kích thích để duy trì sự tỉnh táo giả tạo ban ngày, và dùng thuốc an thần để cưỡng ép một giấc ngủ không mộng mị ban đêm. Anh đang hủy hoại chính mình trong âm thầm, ngay dưới cái nhìn đầy an tâm nhưng sai lầm của người bạn thân nhất.

Đêm London lạnh buốt, nhưng cái lạnh bên trong căn hộ 221B còn đáng sợ hơn. Tiếng chuông điện thoại bàn reo vang lúc 3 giờ sáng không đơn thuần là một âm thanh, nó là một điềm báo. John bắt máy, giọng nói mệt mỏi của Lestrade ở đầu dây bên kia khiến căn phòng như mất đi dưỡng khí: "John... Chúng tôi quét một ổ thuốc phiện ở phía Đông. Sherlock ở đó. Anh cần đến đây ngay."

John không hỏi tại sao, không hỏi Sherlock có ổn không. Anh mặc áo khoác, tay siết chặt nắm đấm đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.

Lestrade đón anh ở sảnh, định nói điều gì đó an ủi nhưng khi nhìn thấy biểu cảm của John, vị thanh tra lập tức im lặng. Ông chỉ khẽ gật đầu, dẫn John đi sâu vào khu vực tạm giam.

John dừng lại trước lớp kính. Bên trong, Sherlock ngồi đó, một hình ảnh tàn tạ đến mức xúc phạm vào sự kiêu hãnh của chính anh ta. Đầu Sherlock gục xuống, đôi vai gầy guộc run rẩy dưới lớp áo sơ mi lấm bẩn. Khi tiếng bước chân của John dừng lại, Sherlock chậm chạp ngẩng đầu. Đôi mắt thám tử đục ngầu, dại ra dưới ánh đèn neon chát chúa, nhìn John như thể nhìn một bóng ma.

"John..." Sherlock thầm thì, giọng khản đặc và đứt quãng. "Anh đến sớm hơn tôi tính toán... 47 phút."

John không đáp lại, thậm chí không một cái chớp mắt. Anh đứng đó, lồng ngực phập phồng nhè nhẹ theo từng nhịp thở kìm nén. Sự thất vọng trong John lúc này đã vượt qua ngưỡng đau đớn, nó chuyển hóa thành một loại hàn khí cực độ. Anh nhìn những vết bầm tím trên người Sherlock, nhìn cái cách thám tử thiên tài giờ đây rệu rã như một món đồ chơi hỏng, và cảm thấy một luồng điện giận dữ chạy dọc sống lưng.

John quay sang Lestrade, nhận lấy tập hồ sơ. Anh ký tên vào tờ giấy bảo lãnh bằng những nét chữ sâu và sắc, đầu bút như muốn xuyên thủng mặt bàn. Mỗi một chuyển động của John đều toát ra vẻ dứt khoát của một quân nhân đang chuẩn bị bước vào cuộc chiến.

"Mở cửa," John ra lệnh, giọng anh trầm và lạnh đến mức khiến người nghe phải rùng mình.

Cánh cửa sắt rít lên một tiếng chói tai. Sherlock loạng choạng đứng dậy, cố gắng lấy lại chút vẻ điềm tĩnh thường ngày nhưng thất bại. Anh ta định tiến về phía John, nhưng cái nhìn lạnh lẽo của người bác sĩ quân y khiến Sherlock khựng lại giữa chừng.

John không nói một lời, quay lưng bước thẳng ra khỏi đồn. Sherlock lầm lũi đi theo sau, bóng dáng cao gầy đổ dài dưới ánh đèn đường hiu hắt, trông lẻ loi và tội nghiệp đến thảm hại.

Trong suốt quãng đường taxi, John ngồi bất động. Anh không nhìn ra cửa sổ, cũng không nhìn Sherlock. Anh nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt, hai tay đan chặt vào nhau, các khớp xương trắng bệch. Sherlock cố gắng quan sát biểu cảm của John nhưng không thể đọc được gì—không một chút thương hại, không một chút lo âu. Chỉ có một sự im lặng đặc quánh, báo hiệu rằng cơn bão giận dữ đang được tích tụ sau lớp vỏ bọc bình thản kia.

Cánh cửa phố Baker hiện ra. John bước xuống, đứng chờ Sherlock bước vào nhà rồi đóng sầm cửa lại. Tiếng khóa cửa vang lên khô khốc trong đêm vắng. John đứng trong bóng tối của hành lang, đôi vai anh bắt đầu run nhẹ—không phải vì lạnh, mà vì cơn giận cuối cùng đã tìm thấy đường thoát.

John không đợi dù chỉ một giây để tháo áo khoác. Anh quay ngoắt lại, túm lấy vai áo Sherlock, xô mạnh anh ta vào tường hành lang. Tiếng động khô khốc vang lên giữa đêm tĩnh mịch.

"Tay. Đưa đây," John gằn giọng, hơi thở dồn dập.

"John, thật lố bịch, tôi chỉ đang..."

"TÔI BẢO ĐƯA TAY ĐÂY!"

John không đợi Sherlock cho phép. Anh chộp lấy cổ tay Sherlock, thô bạo giật phăng ống tay áo lên. Dưới ánh đèn hành lang vàng vọt, những vết tiêm chi chít hiện ra—một bãi chiến trường của sự tự hủy hoại. John siết chặt cổ tay anh ta đến mức Sherlock phải nhăn mặt vì đau, nhưng John không quan tâm. Anh dí sát mặt mình vào mặt Sherlock, ánh mắt đỏ rực sự thất vọng.

"Lâu rồi đúng không? Đừng có dùng cái giọng thám tử đó mà lừa tôi. Nhìn đống này đi! Anh đã làm việc này ngay dưới mũi tôi suốt bao lâu rồi?!"

John đẩy Sherlock ra với một lực mạnh đến mức anh ta loạng choạng suýt ngã. Không đợi một lời giải thích, John lao thẳng vào phòng của Sherlock như một cơn bão.

Tiếng đổ vỡ bắt đầu vang lên. John thô bạo hất văng đống giấy tờ trên bàn, lật tung đệm giường, ném sách vở xuống sàn. Anh không tìm kiếm bằng sự tỉ mỉ; anh tìm kiếm bằng sự phẫn nộ của một người bị phản bội.

"Nó ở đâu? Đống thuốc chết tiệt đó anh giấu ở đâu?"

Dưới gầm giường, John lôi ra một chiếc túi đựng đầy những lọ thủy tinh rỗng. Anh khựng lại. Đó không phải là ma túy. Đó là thuốc ngủ liều cao. Hết lọ này đến lọ khác, tất cả đều sạch trơn.

John đứng sững giữa đống đổ nát trong phòng, tay cầm những lọ thuốc rỗng, cảm giác như vừa bị một cú đấm mạnh vào ngực. Những đêm anh đứng ngoài cửa, thấy Sherlock "ngủ yên", thấy anh ta có vẻ như đã ổn định mà không cần mình... Hóa ra tất cả là một màn kịch rẻ tiền được dựng lên bằng thuốc an thần.

John bước ra khỏi phòng, tay vẫn nắm chặt đống vỏ chai. Anh nhìn Sherlock đang đứng bất động ở cửa, gương mặt anh ta hốc hác và tái nhợt dưới ánh đèn.

"Anh ngủ ngon lắm mà, phải không?" John cười khẩy, một điệu cười cay đắng đến cực điểm. "Tôi đã đứng đó, Sherlock. Tôi đã nhìn qua khe cửa và nghĩ: 'Ồ, anh ta ổn rồi. Anh ta không cần mình nữa'. Hoá ra anh không ngủ. Anh chỉ đang tự hạ độc mình để tôi không thấy anh phát điên thôi sao?"

Cơn điên tiết trỗi dậy, John lao tới túm lấy cổ áo Sherlock, xốc mạnh anh ta lên. "Anh coi tôi là cái gì?! Một kẻ đứng xem à? Một gã khờ để anh diễn kịch cho xem mỗi đêm?!"

John không kiềm chế được nữa, anh giáng một cú đấm sượt qua hàm Sherlock, rồi xô mạnh anh ta vào đống đồ đạc đổ nát.

"Nói gì đi chứ!" John hét lên, giọng anh lạc đi vì thất vọng. "Cái bộ não thiên tài của anh đâu rồi? Giải thích đi! Phân tích xem tại sao anh lại biến thành cái xác không hồn này đi!"

Sherlock khẽ cử động, anh đưa tay lau vệt máu nơi khóe môi, một nụ cười nhạt nhẽo và sắc lẹm hiện lên trên gương mặt tái nhợt.

"Anh đang làm quá vấn đề rồi, John. Đây đơn thuần là một giải pháp quản lý hệ thống," Sherlock đáp bằng tông giọng nhàn nhạt, như thể đang giảng giải một định lý hiển nhiên. "Lúc trước... chính anh đã thiết lập các thông số cơ mà? Anh gọi sự hiện diện của tôi là 'xâm lấn', anh yêu cầu một ranh giới. Tôi chỉ đang tối ưu hóa không gian sống để đáp ứng đúng cái tiêu chuẩn đạo đức rườm rà của anh thôi."

"Bằng cách tiêm thứ này vào người?" John giơ túi thuốc ngủ và ma túy lên, giọng anh rít qua kẽ răng vì phẫn nộ.

"Đó là phương pháp hóa học để duy trì ranh giới đó," Sherlock nhướn mày, ánh mắt đầy vẻ thách thức. "Bộ não của tôi cần một cơ chế để tắt nguồn khi hằng số môi trường bị thay đổi. Anh không còn cho phép tôi sử dụng sự hiện diện của anh để điều hòa nhịp thở, vậy nên tôi phải dùng đến các chất ức chế thay thế. Nó hiệu quả, yên tĩnh và quan trọng nhất là nó không khiến anh phải 'kinh tởm' hay vùng vẫy mỗi sáng. Anh nên cảm ơn tôi mới phải."

John đứng lặng người nhìn người đàn ông trước mặt. Cái vẻ ngạo mạn đó, cái cách Sherlock biến việc tự hủy hoại bản thân thành một "nghĩa vụ" cao cả để tôn trọng ranh giới của John... nó quá xảo quyệt. Nhưng John không còn là gã bác sĩ dễ bị dắt mũi bởi những thuật ngữ logic nữa. Anh nhìn thấu qua lớp vỏ bọc sắc lạnh đó, nhìn thấy sự run rẩy kín đáo trong đồng tử của Sherlock.

"Bớt cái vẻ đó đi, Sherlock," John bước tới một bước, giọng anh trầm xuống nhưng đầy uy lực, khiến Sherlock phải im bặt. "Đừng mang mấy cái từ 'tối ưu hóa' hay 'hệ thống' ra để lừa tôi. Anh tưởng tôi không nhận ra sao?"

John ném mạnh túi thuốc xuống bàn, mắt anh xoáy sâu vào đôi mắt xám tro đang cố né tránh.

"Anh dùng đống rác rưởi này vì anh không thể tự mình dừng lại, đúng không? Anh cần tôi để giữ cho cái lâu đài của anh không sụp đổ, nhưng anh lại quá kiêu ngạo để thừa nhận là mình đã thất bại khi không có tôi. Anh thà tự hạ độc mình còn hơn là phải mở miệng nói rằng anh không thể ngủ nổi nếu thiếu tôi bên cạnh. Có đúng thế không, Sherlock?!"

Căn phòng rơi vào một sự tĩnh lặng đến gai người. Sherlock không đáp trả ngay lập tức. Nụ cười mỉa mai trên môi anh ta hơi khựng lại, đôi tay bám chặt vào thành ghế để giữ cho mình không đổ sụp trước cái nhìn thấu tâm can của John. Sự ngạo mạn vẫn còn đó, nhưng vết nứt đã lộ ra rõ mồn một.

Sherlock nhếch mép, một nụ cười không hề chạm tới đôi mắt xanh xám đang mờ đục vì tác dụng phụ của thuốc. "Phân tích tâm lý thú vị đấy, John. Nhưng tôi e là anh đang tự đề cao vai trò của mình quá mức rồi. Tôi chỉ đơn giản là đang làm sạch hệ thống để—"

"Câm miệng lại, Sherlock!"

John không gào thét, nhưng âm thanh rít qua kẽ răng của anh mang sức nặng của một vị chỉ huy đang đứng trước một binh nhì vừa phạm sai lầm chí mạng. John tiến tới, thô bạo tóm lấy cổ áo Sherlock, xốc anh đứng dậy khỏi đống đổ nát. Sherlock loạng choạng, cơ thể gầy gò rệu rã không chút phản kháng khi bị John đẩy thẳng vào phòng tắm.

"Tắm rửa đi. Cho đến khi cái mùi rác rưởi này biến mất khỏi người anh." John đóng sầm cửa phòng tắm lại, bỏ mặc sự im lặng thách thức bên trong.

John quay trở lại phòng ngủ của Sherlock. Anh bắt đầu dọn dẹp với một sự tập trung tàn nhẫn. Anh nhặt từng vỏ chai thuốc ngủ rỗng, từng mẩu bông gòn vương vãi, lột phăng tấm ga giường nồng mùi hóa chất. Mỗi động tác của John đều dứt khoát, thô bạo nhưng lại chứa đựng một nỗi đau thắt nghẹn.

Khi đôi tay anh chạm vào chiếc hộp sắt chứa những ống tiêm, John dừng lại. Một cảm giác tê tái lan tỏa. Anh nhận ra ranh giới mà anh dày công xây dựng thực chất là một sự ích kỷ nhân danh lòng tự tôn. Anh đã cố trốn chạy khỏi sự "xâm lấn" của Sherlock, để rồi vô tình đẩy anh ta vào một sự xâm lấn khác tàn khốc hơn: cái chết trắng.

Sự hiện diện của John tại 221B này không chỉ là một người bạn cùng phòng, cũng chẳng phải chỉ là một bác sĩ. Nó mang tính sống còn. Sherlock Holmes, bộ não vĩ đại nhất London, lại là kẻ không thể tự vận hành nếu thiếu đi nhịp thở của John để hiệu chuẩn lại thực tại.

John ngồi thụp xuống chiếc ghế bành, nhìn căn phòng đã được dọn sạch sẽ nhưng vẫn toát lên vẻ lạnh lẽo. Anh biết mình không thể trốn chạy được nữa. Dù có kinh tởm sự phụ thuộc này, dù có hoảng sợ trước những phản ứng của chính cơ thể mình, thì việc rời bỏ Sherlock lúc này đồng nghĩa với việc ký vào bản án tử hình cho anh ta.

Tiếng nước trong phòng tắm ngừng hẳn. Sherlock bước ra, mái tóc ướt sũng rủ xuống trán, trông anh ta mỏng manh như một bóng ma dưới ánh đèn vàng vọt. Sherlock định mở lời mỉa mai, nhưng cái nhìn của John khiến anh ta đứng khựng lại.

"Thay đồ đi," John nói, giọng anh giờ đây trầm và phẳng lặng như mặt hồ trước cơn bão. "Tôi sẽ không đi đâu cả."

John tiến về phía giường, thản nhiên nằm xuống vị trí cũ, kéo tấm chăn mới lên. Anh không nhìn Sherlock, nhưng giọng nói chắc nịch như một lời thề quân đội:

"Tôi sẽ không đứng nhìn anh tự giết mình chỉ vì cái ranh giới chết tiệt đó. Nếu anh cần hơi ấm để không phát điên, thì cứ việc lấy đi. Nhưng nếu tôi còn thấy một vết kim tiêm nào nữa, tôi thề sẽ tự tay tống anh vào trại tâm thần."

Sherlock đứng lặng người ở mép giường. Lần đầu tiên, sự ngạo mạn tan biến hoàn toàn, để lại một sự khuất phục im lặng. Anh lặng lẽ nằm xuống bên cạnh John.

Đêm đó, không có sự "khóa chặt" thô bạo như trước, nhưng John chủ động nhích lại gần, để bả vai mình chạm vào vai Sherlock. Anh cảm nhận được nhịp tim hỗn loạn của người bên cạnh từ từ ổn định lại. John nhắm mắt, chấp nhận sự thật nghiệt ngã: Anh chính là mỏ neo duy nhất giữ cho thiên tài này không tan biến vào hư không, và cái giá phải trả chính là sự tự do của chính anh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com