Chương 17:
Sau những đêm bị Sherlock giam cầm trong một vòng lặp của sự đói khát kìm nén, John Watson cảm thấy tâm trí mình đang dần mục nát. Anh cần một lối thoát. Không chỉ là sự giải tỏa về xác thịt, mà là một sự cứu chuộc về tâm lý—anh cần chứng minh rằng mình vẫn là một người đàn ông bình thường, không phải là một "hằng số" bị xích lại bởi một thiên tài độc tài.
John chọn Sarah, một nữ y tá dịu dàng tại phòng khám. Anh lập kế hoạch với sự tỉ mỉ của một quân nhân trinh sát, từ việc giấu quần áo mới đến việc dùng điện thoại dự phòng.
Khi John ngồi đối diện với Sarah trong một nhà hàng nhỏ ở Soho, nhịp tim anh đập dồn dập đến mức lồng ngực đau nhói. Đó là một hỗn hợp kỳ lạ: nỗi sợ bị Sherlock phát hiện, sự phấn khích của kẻ vượt ngục, và một chút tội lỗi len lỏi giữa sự thỏa mãn tâm lý. Mỗi lần Sarah mỉm cười hay chạm vào tay anh, John lại cảm thấy mình đang giành lại từng mảnh vụn của bản dạng cá nhân đã bị Sherlock nghiền nát.
Đỉnh điểm là khi họ trở về căn hộ của cô. Khi nụ hôn và khoái cảm ập tới, John lao vào đó bằng tất cả những dồn nén kinh khủng sau bao đêm bị Sherlock khiêu khích rồi bỏ lửng. Đó là một sự thật trần trụi—không có tình yêu, không có sự giao thoa linh hồn, chỉ có dục vọng nguyên thủy và khát khao lấp đầy khoảng trống sinh học. Trong cơn say da thịt, đầu óc John trống rỗng, anh dùng sự nồng nhiệt với Sarah như một cách để "tẩy rửa" mùi hương của Sherlock khỏi tâm trí mình.
Nhưng ngay sau cuộc ân ái kéo dài, khi Sarah đã ngủ say, một sự sợ hãi xen lẫn phấn khích đen tối bắt đầu len lỏi. John nhìn đồng hồ: 2 giờ 15 phút sáng. Anh vội vã mặc quần áo, rời khỏi căn hộ của cô trong sự im lặng. Anh cần trở về trước khi bình minh, khi Sherlock — theo lý thuyết của John — vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ hoặc mải mê với những ống nghiệm.
Ba giờ sáng, phố Baker chìm trong màn sương mù đặc quánh. John Watson xoay nhẹ nắm cửa, đôi tay anh run rẩy không chỉ vì cái lạnh. Lý trí của một quân nhân gào thét rằng đây là một kế hoạch tự sát—anh không thể lừa được Sherlock Holmes, càng không thể lừa được gã đàn ông vốn coi nhịp thở của anh là hằng số sống còn. Nhưng một phần khác trong John, phần đang khao khát được tự do, lại bám víu vào một hy vọng hèn mọn: Rằng đêm nay Sherlock đã đủ mệt để không nhận ra sự vắng mặt của anh.
John đã tắm rửa, đã thay quần áo, cố gắng gột rửa mọi dấu vết của một đêm nồng nhiệt. Nhưng ngay khi bước chân vào phòng khách, cái hy vọng mỏng manh ấy vỡ tan thành nghìn mảnh. Sherlock không ngủ. Sherlock chưa bao giờ ngủ khi hằng số của mình nằm ngoài tầm kiểm soát. Thực tại mà anh sợ hãi nhất đã đứng đó chờ sẵn.
Sherlock Holmes không ngồi trên ghế bành, cũng không làm thí nghiệm. Anh đứng giữa phòng, tựa lưng vào chiếc lò sưởi đã tắt lịm từ lâu. Dưới ánh trăng mờ nhạt hắt qua cửa sổ, dáng vẻ của Sherlock toát lên một sự kiên nhẫn đến đáng sợ. Anh không cử động, đôi mắt xám tro lạnh lẽo nhìn thẳng vào cửa căn hộ, như một thợ săn đã chờ đợi con mồi sa lưới suốt cả đêm dài.
John lùi lại theo bản năng, lưng chạm vào cánh cửa gỗ vừa khép. Tim anh nhảy loạn xạ trong lồng ngực, tiếng đập dồn dập vang lên bên tai như tiếng trống trận. Ánh mắt thấu thị của Sherlock lúc này giống như một lưỡi dao mổ, lột trần từng tấc da thịt, từng biểu cảm vụn vặt và cả những gì vừa xảy ra bên dưới lớp áo sơ mi phẳng phiu của John. Đó là ánh mắt mà John đã quá quen thuộc, nhưng lần này, nó mang theo một sự nguy hiểm tiềm ẩn, một cơn cuồng nộ đang bị nén chặt đến mức sắp nổ tung.
John muốn quay đầu chạy trốn, muốn rời khỏi bầu không khí đặc quánh áp lực này, nhưng ý chí của một quân nhân buộc anh phải đứng vững.
"Anh không ngủ à?" John hỏi, cố giữ cho giọng mình bình thản, nhưng sự run rẩy nhẹ ở cuối câu đã phản bội anh.
Sherlock không đáp. Anh chậm rãi sải bước lại gần, mỗi tiếng đế giày nện xuống sàn gỗ như một nhát búa gõ thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của John. Khi khoảng cách giữa họ chỉ còn là một hơi thở, Sherlock đứng khựng lại. Anh không nhìn vào mắt John, mà nhìn vào phần cổ áo bị lật ngược—một dấu tích vụng về của sự vội vã sau cuộc hoan lạc.
Với sự tỉ mỉ đến đáng sợ, Sherlock đưa tay ra, chậm rãi vuốt phẳng lại nếp áo cho John. Hành động đó mang theo sự chăm sóc của một người tình, nhưng lại chứa đựng cái lạnh lẽo của một đao phủ đang chỉnh lại trang phục cho tử tù. Rồi, Sherlock từ từ cúi xuống.
Anh không hôn. Anh ngửi.
Sherlock hít một hơi thật sâu vào hõm cổ John, như thể đang phân tích từng phân tử mùi hương lạ đang bám trụ trên lãnh thổ của mình. Trong tích tắc đó, gương mặt Sherlock đanh lại, đôi mắt xám tro vốn luôn tỉnh táo giờ đây vẩn lên những tia đỏ cuồng loạn. Đó là sự kinh tởm tột độ trộn lẫn với một ý muốn chiếm hữu điên cuồng vừa bị kích phát.
Quá hoảng loạn, John lách người định thoát khỏi sự bao vây. Nhưng Sherlock đột ngột dùng lực, túm chặt lấy vai John và đẩy mạnh anh vào bức tường phía sau. Một tiếng rầm khô khốc vang lên. Sherlock chống cả hai tay lên tường, giam cầm John trong không gian hẹp giữa cơ thể cao lớn của mình và lớp gạch lạnh lẽo.
Trong sự sợ hãi vì bị dồn vào thế yếu, bản năng chiến đấu của một người lính vùng dậy. John dùng toàn lực đẩy mạnh vào ngực Sherlock. Sự thỏa mãn bản năng vừa qua đã tiếp cho anh một loại sức mạnh tâm lý mới, giúp anh tạm thời thoát khỏi sự thao túng của Sherlock suốt những ngày qua.
John cười khẩy, ánh mắt trở nên quyết tuyệt khi nhìn thẳng vào đối phương:
"Anh đã biết hết rồi đúng không? Anh đứng đây đợi tôi về để trừng phạt tôi à, Sherlock?" John hất hàm, giọng anh mang theo sự thách thức cay đắng. "Anh không thể cấm tôi làm chuyện đó. Tôi cần giải tỏa, và nếu anh không cho tôi được sự thỏa mãn đó — nếu anh cứ luôn dừng lại ở cái 'giới hạn đỏ' chết tiệt của anh để chơi trò thao túng tâm lý — thì tôi phải tìm nó ở nơi khác! Tôi là một người đàn ông, không phải là món đồ chơi để anh bỏ đói rồi quan sát phản ứng!"
Sherlock im lặng trong vài giây, hơi thở của anh nóng rực và dồn dập phả vào mặt John. Cơn ghen tuông của một thiên tài không bộc phát bằng tiếng gào thét, mà bằng một sự độc tài lạnh lùng. Sherlock tiến sát lại, môi anh gần như chạm vào tai John, giọng nói thấp và khàn đặc:
"Anh nghĩ rằng sự giải tỏa tầm thường đó sẽ cứu được anh sao, John? Anh nghĩ rằng sau khi nếm trải những nụ hôn của tôi, sau khi bị tôi đóng dấu lên từng tế bào, anh có thể thực sự tìm thấy sự thỏa mãn ở một người đàn bà nhạt nhẽo?"
Sherlock đưa bàn tay lạnh ngắt bóp chặt lấy cằm John, buộc anh phải nhìn vào sự điên rồ trong mắt mình.
"Tôi để anh đi, John. Tôi để anh đi để anh tự nhận ra sự thảm hại của chính mình. Anh đã ngủ với cô ta, nhưng ngay cả lúc đó, đầu óc anh vẫn đang nghĩ về tôi, về cách tôi cắn vào cổ anh, đúng không? Anh đã mang mùi vị của người khác về đây để khiêu khích tôi, và anh đã thành công."
Sherlock ghé sát môi vào vết đỏ trên cổ John — dấu vết của Sarah — và đột ngột cắn mạnh lên đó, một cú cắn tàn nhẫn như muốn xé toạc làn da để xóa sạch mọi ký ức về người lạ.
"Anh muốn giải tỏa? Được thôi. Tôi sẽ để mùi hương của cô ta chết dần dưới sự chiếm hữu của tôi. Tôi sẽ khiến anh phải cầu xin tôi vượt qua cái giới hạn đỏ đó để gột rửa sự uế tạp mà anh vừa mang về. Từ giờ anh sẽ hiểu thế nào là sự trừng phạt thực sự của một kẻ bị bỏ đói."
John Watson rùng mình. Anh nhận ra mình vừa tự tay đốt trụi cây cầu cuối cùng dẫn về thế giới bình thường. Sherlock không hề sợ anh rời đi; Sherlock đang dùng chính sự "ngoại tình" của John để biến anh thành một kẻ tội đồ vĩnh viễn bị giam cầm trong sự chiếm hữu điên rồ này.
Căn phòng ngủ tại 221B bỗng chốc biến thành một đấu trường rực lửa của những bản năng bị dồn nén đến mức biến dạng. John Watson vùng vẫy, đôi tay anh vung lên trong một nỗ lực tuyệt vọng để thoát khỏi sự gông xiềng của Sherlock, nhưng vị thám tử lúc này đã hoàn toàn "lên cơn điên". Không còn một chút dấu vết nào của sự điềm tĩnh hay tư duy logic, Sherlock trở thành một con thú hoang với sức mạnh vượt xa mọi giới hạn thông thường mà John từng biết.
Sherlock túm chặt lấy hai cổ tay John, kéo anh xềnh xệch vào phòng rồi ném mạnh anh lên giường. Tiếng nệm lò xo rên rỉ dưới sức nặng đột ngột, và trước khi John kịp định thần để bật dậy, cơ thể cao lớn của Sherlock đã đè sụp xuống, khóa chặt mọi lối thoát.
Sherlock chiếm lấy môi John. Đó không còn là một nụ hôn—nó là một cuộc cắn xé. Sherlock ngấu nghiến đôi môi đối phương một cách cuồng bạo, như muốn dùng chính răng mình để đòi lại quyền sở hữu lên từng tế bào đã bị vấy bẩn bởi hơi ấm của người lạ. Vị máu tanh nồng lập tức lan tỏa, nóng hổi và trần trụi. Sherlock không cho John thời gian để thở, anh dùng sức mạnh cơ bắp để tước bỏ lớp quần áo trên người John một cách bạo lực. Tiếng vải vóc bị xé rách vang lên khô khốc trong bóng tối, và mỗi tấc da thịt vừa lộ ra ngay lập tức bị Sherlock "đánh dấu" bằng một sự điên cuồng tột độ.
Sherlock cắn lên cổ John, lên xương quai xanh, ngực, vai, và dọc theo cánh tay. Từng nơi anh đi qua đều để lại những vết răng đỏ ửng, thậm chí có những vết rớm máu li ti dưới sức ép nghiến chặt. Sherlock hành động như một kẻ đang cố tình xóa sổ một ký ức uế tạp bằng nỗi đau thực thể.
"Dừng lại! Sherlock, anh điên rồi!" John gào lên, đôi tay anh đập mạnh vào mạng sườn, vào lồng ngực rắn chắc của Sherlock để tìm kiếm một kẽ hở. Nhưng Sherlock hoàn toàn lờ đi những cú đấm đó. Nỗi đau thể xác không thấm thía gì so với cơn thịnh nộ và sự chiếm hữu đang thiêu đốt tâm trí anh. Sherlock lao vào John như một con dã thú bị dồn vào đường cùng, hơi thở anh nóng rực và dồn dập phả vào làn da đang run rẩy của vị bác sĩ.
Giữa đêm khuya tĩnh mịch, căn phòng tràn ngập những âm thanh hỗn loạn: tiếng rên rỉ nghẹn ngào của John giữa cơn đau và nhục cảm cưỡng ép, tiếng ma sát thô bạo của da thịt trên lớp ga giường nhăn nhúm. John đấu tranh kịch liệt, đôi chân anh đạp mạnh, cơ thể xoay trở điên cuồng, nhưng sức mạnh của Sherlock lúc này giống như một gọng kìm thép không thể lay chuyển.
Sau một hồi giằng co kịch liệt, John bắt đầu suy kiệt. Sự chống trả yếu dần đi khi phổi anh cạn kiệt oxy và cơ bắp rã rời vì căng thẳng. Trong khi đó, Sherlock vẫn không hề giảm nhiệt. Anh tiếp tục mơn trớn và cắn xé từng tấc da thịt của John một cách bạo liệt, đôi bàn tay gầy gò miết mạnh lên những thớ cơ đang run rẩy của đối phương.
Và rồi, một sự thật hiển nhiên và tàn nhẫn trỗi dậy: Phản ứng sinh lý của John bắt đầu bùng phát. Dù tâm trí anh đang hoảng loạn, dù anh đang căm ghét sự độc tài này, nhưng cơ thể anh—thứ vốn đã bị Sherlock "huấn luyện" qua bao đêm đói khát—lại bắt đầu phản ứng nồng nhiệt trước sự bạo lực đó. Nhịp tim John dồn dập hòa cùng nhịp với Sherlock, một sự đồng bộ hóa đáng sợ của bản năng.
Sherlock cảm nhận được sự thay đổi đó. Anh dừng lại một giây, nhìn sâu vào đôi mắt đang mờ mịt của John với một vẻ đắc thắng điên cuồng. Anh đã thành công. Anh đã dùng sự bạo liệt để đè bẹp mùi vị của người phụ nữ kia, dùng nỗi đau để khơi gợi lại sự lệ thuộc mà John hằng chối bỏ. Trong bóng tối đặc quánh, John Watson nhận ra mình không chỉ bị giam cầm trong căn phòng này, mà còn bị xích chặt vào chính những khao khát phản chủ của bản thân mình dưới sự thống trị của Sherlock Holmes.
Cơn bão bạo liệt trong căn phòng ngủ dần dịu xuống, nhưng không phải là sự kết thúc, mà là sự chuyển hóa sang một trạng thái chiếm hữu còn đáng sợ hơn: sự mê đắm độc tài. Sherlock nới lỏng sức ép, những nhát cắn xé tàn nhẫn trên môi John dần biến thành một nụ hôn sâu, say đắm và đầy quyền lực. Bàn tay gầy gò của thám tử trượt nhẹ xuống vùng đùi trong của John, mơn trớn một cách chậm rãi nhưng cực kỳ khiêu khích.
Nhục cảm trần trụi, thứ vũ khí mà Sherlock đã dày công tôi luyện qua bao đêm "bỏ đói" John, giờ đây phát huy tác dụng tàn khốc. John cảm thấy xương cốt mình như tan chảy, mọi ý chí phản kháng cuối cùng đều bay biến, để lại một cơ thể mềm nhũn và run rẩy dưới thân Sherlock.
Sherlock lật người John lại, nằm nghiêng xuống nệm và kéo lưng John dán chặt vào lồng ngực mình. Một tư thế khóa chặt từ phía sau, nơi John không thể nhìn thấy đôi mắt đang rực cháy sự đắc thắng của thám tử. Bàn tay phải của Sherlock luồn xuống, nắm lấy nơi đang cương cứng và run rẩy của John. Anh không vội vã; anh di chuyển dọc theo nó, cảm nhận sự sống phập phồng, cảm nhận hơi thở của John đã hoàn toàn nhuốm màu sắc dục và sự bí bách tột cùng mà chính anh đã dày công tạo ra.
Sherlock vùi mặt vào hõm cổ John, hít một hơi thật sâu. Anh tận hưởng mùi hương da thịt mà mình vừa thực hiện một cuộc "tẩy xóa" tàn nhẫn—mùi của người phụ nữ kia đã tan biến, thay vào đó là mùi hormone sinh lý đặc trưng hòa quyện với mùi bạc hà của Sherlock. Anh đang cài đặt lại hệ thống cảm giác của John, ghi đè lên đó bản ngã của chính mình.
Tay trái Sherlock luồn qua eo John dưới nệm, dùng lực kéo cơ thể đang bị nhấn chìm trong nhục cảm đó vào sát người mình hơn, đến mức không còn một kẽ hở cho không khí len vào. Sherlock bắt đầu hôn dọc từ gáy John, mơn trớn xuống vùng xương quai xanh nhạy cảm, trong khi tay phải không ngừng chuyển động với một nhịp điệu chết người.
Tiếng rên rỉ của John ngày càng vỡ vụn, khàn đặc và mất kiểm soát. Mọi sự tự trọng quân nhân, mọi rào cản lý trí đều sụp đổ khi Sherlock bất ngờ cắn mạnh vào vành tai anh và đẩy nhanh tốc độ chuyển động trên tay. Trong bóng tối đặc quánh, một âm thanh khàn đặc thoát ra từ cổ họng John cùng với sự phóng xuất của bản năng nguyên thủy. John run lên bần bật, toàn thân căng cứng rồi lịm dần đi, thở dồn dập trong sự suy kiệt hoàn toàn giữa vòng tay của Sherlock.
Sherlock giữ nguyên tư thế đó, để John cảm nhận rõ rệt dư chấn của cuộc hoan lạc cưỡng ép này. Anh đã dùng cách trần trụi nhất, bản năng nhất để chứng minh cho John thấy một sự thật tàn khốc: Rằng dù John có cố công tìm kiếm niềm vui xác thịt bên một người phụ nữ tầm thường nào khác, cơ thể anh vẫn sẽ mãi mãi là nô lệ cho đôi tay của Sherlock. Rằng không có ai trên thế gian này có thể khiến anh run rẩy, vụn vỡ và khao khát đến nhường này ngoài kẻ đang ôm chặt lấy anh lúc này.
Sherlock khẽ siết vòng tay, nụ cười nhạt hiện lên trong bóng tối. Cuộc vượt ngục của John đã kết thúc bằng một bản án chung thân.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com