Chương 20:
Căn hộ 221B phố Baker bước vào một giai đoạn mới, tĩnh lặng nhưng chứa đựng những đợt sóng ngầm tàn khốc hơn bao giờ hết. Cuộc chiến không còn là những màn cưỡng ép xác thịt hay những cơn đói khát bản năng trần trụi; nó đã chuyển hóa thành một chiến trường tâm lý thầm lặng, nơi mỗi hơi thở, mỗi bước đi đều là một nước cờ được tính toán kỹ lưỡng.
Sherlock Holmes đã chính thức hạ vũ khí — hoặc ít nhất là anh khiến John tin như vậy. Kể từ đêm ở phòng khám, Sherlock nhận ra một sự thật nghiệt ngã: Sự độc tài chỉ có thể giam cầm cơ thể John, nhưng sự yếu thế mới là thứ có thể xích được linh hồn của vị bác sĩ này. Sherlock bắt đầu dùng hết khả năng diễn xuất bậc thầy của mình để duy trì một trạng thái "suy kiệt giả tạo". Anh trở nên ngoan ngoãn đến lạ thường, nghe lời và phụ thuộc vào John trong từng việc nhỏ nhất. Anh không còn tự mình pha trà, không còn thức trắng đêm bên kính hiển vi, mà luôn đợi John về để "cho phép" mình được nghỉ ngơi.
Sự thao túng này tinh vi đến mức nó đánh thẳng vào bản ngã lớn nhất của John Watson: Bản năng cứu rỗi.
John đang đắm mình trong một sự tự mãn đầy quyền lực. Anh cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ khi thấy vị thiên tài kiêu ngạo, kẻ từng coi thường cả thế giới, giờ đây lại nằm co quắp trên sofa chờ đợi cái chạm tay của anh để ổn định nhịp thở. John tin rằng mình là người duy nhất nắm giữ chìa khóa sinh mạng của Sherlock Holmes. Cái tôi của một quân nhân từng bị chà đạp và nhục nhã giờ đây được xoa dịu bởi niềm tin rằng: Sherlock Holmes không thể vận hành nếu không có John Watson.
Mỗi tối, khi John ôm Sherlock để hiệu chỉnh nhịp thở, hoặc chỉ đơn giản là đặt tay lên vai để xoa dịu một cơn co thắt "vô tình" xảy đến, John lại cảm thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh tận hưởng vị thế của một kẻ ban ơn, một vị thần hộ mệnh đang rộng lòng cứu vớt một linh hồn lạc lối. Anh không hề hay biết rằng, sự "phụ thuộc" của Sherlock chính là một chiếc lồng bằng nhung được đan cài quá đỗi khéo léo.
Sherlock nằm trên sofa, mắt lim dim nhưng thực chất là đang quan sát mọi dao động trên gương mặt John. Anh nhìn thấy sự tự mãn trong ánh mắt của vị bác sĩ, thấy cách John bắt đầu coi 221B là "thánh địa" nơi anh được cần đến tuyệt đối. Sherlock sẵn sàng diễn vai một kẻ yếu đuối, một sinh vật thảm hại cần sự bao bọc, miễn là điều đó khiến John không còn khao khát thế giới bên ngoài, không còn nhớ về Sarah hay bất kỳ ai khác.
Trong ván cờ này, John nghĩ mình là người cầm roi, nhưng thực tế, Sherlock mới là kẻ đang định hướng cho từng bước đi của "chủ nhân" mình. Sherlock đã trao cho John quyền kiểm soát, để đổi lấy một sự hiện diện vĩnh viễn không thể tách rời.
Nếu ban ngày là một vở kịch về sự yếu thế và phục tùng, thì khi bóng tối ập xuống căn phòng ngủ của Sherlock, màn kịch ấy lại chuyển sang một chương còn ma mị và tàn nhẫn hơn. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, trật tự quyền lực bị bẻ cong thành một hình thù kỳ dị. Nơi đây, vị thám tử "tội nghiệp" mà John hằng che chở ban ngày sẽ lột bỏ lớp vỏ bọc thoi thóp để trở thành một kẻ điều khiển bậc thầy, dẫn dắt từng hơi thở dốc và những tiếng rên rỉ vỡ vụn của John Watson.
Sherlock đã thay đổi chiến thuật một cách hoàn hảo. Anh không còn đẩy John lên cực hạn của sự kích thích rồi đột ngột bỏ lửng như những đêm tra tấn trước đó. Anh nhận ra rằng, để giữ chân một người lính dạn dày như John, sự bỏ đói chỉ mang lại phản kháng, còn sự thỏa mãn hoàn toàn mới là thứ thuốc phiện gây nghiện thực sự.
Trong bóng tối, Sherlock để John tin rằng chính anh là người đang chủ động "ban phát" sự vỗ về cho thám tử, nhưng thực chất, từng chuyển động của đôi bàn tay gầy gò, từng nụ hôn say đắm của Sherlock đều đang khơi gợi những bản năng sâu thẳm nhất của John. Sherlock cho John đạt đến cao trào ngay trong lòng bàn tay mình, một sự bùng nổ của nhục cảm mà trước đây John luôn bị khước từ.
Sự thỏa mãn xác thịt tột độ này, khi được kết hợp với niềm tin tự đắc rằng mình đang cứu rỗi tinh thần cho Sherlock, đã tạo ra một "liều thuốc độc" ngọt ngào cho John Watson. Anh không còn cảm thấy nhục nhã như đêm với Sarah; trái lại, anh thấy mình quyền năng, thấy mình là người đàn ông duy nhất có thể điều khiển được cả trí tuệ lẫn dục vọng của thiên tài vĩ đại nhất London.
John nằm đó, thở dồn dập sau cơn sóng hoan lạc, để mặc cho Sherlock ôm chặt lấy mình từ phía sau. Trong trạng thái endorphin tràn ngập đại não, mọi ý chí về sự tự do hay cuộc sống "bình thường" ngoài kia đều trở nên mờ nhạt và vô nghĩa. John cảm thấy một sự hài lòng đầy nguy hiểm. Anh không nhận ra rằng, mỗi khi anh đạt đến đỉnh điểm của sự thỏa mãn dưới tay Sherlock, một sợi xích vô hình lại được khóa thêm vào linh hồn anh.
John bắt đầu nảy sinh một ý nghĩ kỳ lạ và đáng sợ: Có lẽ anh muốn được mãi mãi bị nhốt lại trong căn phòng này, bên cạnh người đàn ông "yếu đuối" nhưng đầy khao khát này. Anh không còn là tù nhân của sự cưỡng ép, anh đã trở thành tù nhân của sự tự nguyện. John Watson tự đắc trong quyền lực ảo tưởng của mình, không hề hay biết rằng Sherlock Holmes đang mỉm cười trong bóng tối—một nụ cười của kẻ đã thành công biến oxy thành xiềng xích vĩnh cửu.
Thế nhưng, ngay khi nhịp thở của John dần trở nên đều đặn và rơi vào giấc ngủ sâu, nụ cười đắc thắng của Sherlock cũng lịm tắt. Bóng tối căn phòng không còn mang lại sự an ổn, mà bắt đầu ép chặt lấy phổi anh. Sherlock nhận ra rằng, cái vương quốc lý trí thuần túy mà anh hằng dày công duy trì đang rung chuyển tận gốc rễ trước sức ép của những bản năng nguyên thủy bị xiềng xích quá lâu.
Việc anh để John tan chảy trong tay mình, lắng nghe từng tiếng rên rỉ vỡ vụn và cảm nhận sự phóng xuất nồng nhiệt của vị bác sĩ ngay trên da thịt, vốn dĩ chưa bao giờ là một cuộc dạo chơi của trí tuệ. Đó là một cuộc hành xác tâm linh mà anh tự dối lòng là 'tối ưu hóa hệ thống'. Sherlock muốn John nghiện hơi ấm của mình, nhưng đổi lại, chính anh mới là kẻ đang bị thiêu cháy trong một cực hạn chịu đựng mà bộ não thiên tài không thể giải mã.
Mỗi khi nhịp tim của John dồn dập dưới lòng bàn tay Sherlock, mỗi khi mùi hormone sinh lý của hằng số duy nhất lan tỏa trong không gian hẹp, một phần trong Sherlock lại bị thiêu cháy. Anh kìm nén bản năng xâm nhập bằng một nỗ lực phi thường, coi đó là ranh giới cuối cùng giữa một "vị thần" điều khiển quy luật và một người đàn ông tầm thường bị dục vọng chi phối. Nhưng sự kìm nén này không hề biến mất; nó tích tụ lại, nén chặt như một lò phản ứng hạt nhân bị khóa van xả, tạo ra những tác dụng phụ đen tối bắt đầu tàn phá hệ thần kinh nhạy cảm của anh.
Sự sụp đổ đầu tiên diễn ra vào một đêm mưa bão, khi London chìm trong những đợt sấm sét khô khốc.
John đã ngủ say sau một đêm được Sherlock "vỗ về" một cách tận tụy. Anh nằm cuộn tròn, hơi thở đều đặn phả vào lồng ngực Sherlock, hoàn toàn tin tưởng vào vẻ ngoan ngoãn giả tạo của người bạn thân. Nhưng trong bóng tối, Sherlock Holmes đang thực sự phát điên.
Tác dụng phụ của việc kìm nén quá lâu đã biến thành một cơn ảo giác thị giác và thính giác kinh khủng. Sherlock nhìn lên trần nhà, nhưng anh không thấy bóng tối; anh thấy những ký ức nhục dục bị bóp méo, anh nghe thấy tiếng John rên rỉ tên mình—một âm thanh vốn chưa từng xảy ra thực tế nhưng bộ não anh đã tự tổng hợp nên để giải tỏa cơn đói khát. Cơn đau co thắt không còn là một màn kịch y tế để lừa John nữa. Lồng ngực Sherlock thắt lại thật sự, một cơn đau buốt chạy dọc sống lưng khiến toàn thân anh run lên bần bật.
Sherlock nhìn John, và lần đầu tiên, cái nhìn của anh không còn một chút logic nào. Đó là ánh mắt của một kẻ đã mất đi quyền kiểm soát Cung điện Ký ức. Anh bắt đầu nhìn thấy những "vết nứt" trên cơ thể John, những ảo ảnh về việc mình đã thực sự xâm nhập và chiếm hữu người đàn ông này. Sự lẫn lộn giữa thực tại và ảo giác khiến Sherlock rơi vào trạng thái hoảng loạn nguyên thủy.
Anh đưa tay ra, không phải để vuốt ve, mà là để bấm mạnh vào vai John như muốn xác nhận xem đây là người thật hay chỉ là một bóng ma trong cơn mộng mị. Sherlock bắt đầu lảm nhảm những từ ngữ vô nghĩa, những công thức hóa học trộn lẫn với những lời chiếm hữu bệnh hoạn. Toàn thân anh nóng rực như phát sốt, nhưng đôi bàn tay lại lạnh ngắt như người chết.
Sự sụp đổ này trần trụi và thảm hại. Sherlock Holmes — vị thần của sự tỉnh táo — giờ đây đang quằn quại cạnh hằng số của mình, bị chính cái "tôi" thượng đẳng của mình bóp nghẹt. Anh khao khát được phá vỡ ranh giới, khao khát được giải tỏa đến mức từng nơ-ron thần kinh đang gào thét đòi tự sát.
John Watson chưa bao giờ thực sự hiểu được cách vận hành bên trong của Sherlock Holmes. Sau hàng chục đêm nằm cạnh nhau, chứng kiến cách thám tử điều khiển nhục dục của mình một cách cơ học và lãnh đạm, John đã đi đến một kết luận duy nhất: Sherlock Holmes thực sự là một sinh vật vượt xa những nhu cầu trần tục. Đối với John, những đụng chạm hay tiếng rên rỉ mỗi đêm của thám tử chỉ đơn thuần là một loại "liệu pháp ổn định thần kinh" kỳ dị. Anh tin rằng bộ não thiên tài ấy cần sự hiện diện của anh như một mỏ neo vật lý để không trôi dạt vào hư vô, chứ không phải vì khao khát xác thịt.
Chính niềm tin ấy khiến John hoàn toàn mù quáng trước cơn bão đang tàn phá Sherlock từ bên trong.
Khi John giật mình tỉnh dậy bởi một cơn đau nhói ở bả vai. Trong bóng tối đặc quánh, anh cảm nhận được sự căng thẳng tột độ, như thể không khí xung quanh Sherlock đang bị nén chặt đến mức sắp bùng nổ. John vươn tay định bật đèn theo bản năng bác sĩ, nhưng một bàn tay lạnh ngắt, cứng như gọng kìm bất ngờ chộp lấy cổ tay anh, ghì chặt xuống nệm.
"Đừng. Bật. Đèn."
Giọng của Sherlock rít qua kẽ răng, khàn đặc và run rẩy một cách bất thường. John sững sờ, cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ cơ thể đang co quắp của thám tử. Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Sherlock, anh đang lên cơn co thắt? Anh cần thuốc an thần không?" John hỏi, giọng đầy lo lắng nhưng vẫn mang theo sự thiếu hiểu biết hoàn toàn về nguyên nhân thực sự.
Sherlock không đáp. Trong bóng tối, thám tử đang phải vật lộn với những ảo giác nhục dục mà anh coi là một "lỗi hệ thống" nhục nhã. Nhưng thay vì tìm kiếm sự vỗ về, Sherlock lại thực hiện một cuộc phản công tàn khốc lên chính mình để che giấu sự sụp đổ. Anh không cho phép John thấy mình thảm hại vì những nhu cầu mà anh luôn khinh miệt.
John bàng hoàng nghe thấy tiếng Sherlock tự lẩm nhẩm những bảng tuần hoàn, những dãy số nguyên tố với tốc độ chóng mặt để cưỡng ép lý trí quay lại. Sherlock thà hành hạ cơ thể mình bằng cái lạnh của mặt sàn đá, thà tự gây đau đớn cho đôi bàn tay để trục xuất những hình ảnh ám muội, còn hơn là để John nhận ra sự thật.
"Nằm yên, John!" Sherlock quát lên khi thấy John định ngồi dậy giúp đỡ. "Đây chỉ là một... biến số hóa học không mong muốn. Một lỗi trong quá trình xử lý dữ liệu. Tôi đang tự sửa chữa. Anh chỉ cần... ở đó. Đừng chạm vào tôi."
John nằm im, trái tim nện dồn dập vì lo sợ cho người bạn của mình. Anh nhìn bóng đen của Sherlock quỳ sụp dưới sàn nhà, nghe tiếng da thịt va chạm khô khốc vào nền đá lạnh lẽo và tiếng lầm rầm vô hồn của những con số. John cảm thấy xót xa cho một thiên tài đang bị bộ não quá tải của chính mình hành hạ. Anh vẫn đinh ninh rằng đây là hậu quả của một vụ án quá phức tạp hoặc một sự suy kiệt thần kinh do làm việc quá độ.
Sự kiêu ngạo của Sherlock đã thành công trong việc đánh lừa John. Ngay cả khi đang tan rã, Sherlock vẫn giữ vững được lớp mặt nạ "vô cảm" trong mắt vị bác sĩ.
"Mọi thứ... đã được kiểm soát," Sherlock thều thào từ dưới sàn nhà, giọng anh yếu ớt nhưng vẫn đầy trịch thượng.
John nhắm mắt lại, lòng đầy hoang mang. Anh nhận ra mình đang ở cạnh một pho tượng đá đang nứt vỡ, nhưng anh hoàn toàn không biết rằng chính hơi ấm của mình mới là thứ đang tạo ra những vết nứt đó. Sherlock đã thắng trong việc giữ bí mật, nhưng anh đã đẩy cả hai vào một trạng thái cân bằng còn nguy hiểm hơn bất kỳ vụ án nào họ từng đối mặt.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com