Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 23:

London vẫn vậy, vẫn những cơn mưa phùn dai dẳng và sương mù bao phủ lấy những con hẻm cổ kính của Marylebone. Bên ngoài cánh cửa số 221B, thế giới vẫn nhìn nhận họ như một cặp bài trùng huyền thoại: thám tử tư vấn Sherlock Holmes và người bạn thân binh nghiệp, Bác sĩ John Watson. Nhưng bên trong căn hộ, và ngay cả trong những chuyển động vô hình giữa đám đông, một trật tự mới đã thành hình — một sắc thái ám muội mà chỉ những kẻ đã chạm đến tận cùng của sự chiếm hữu xác thịt mới có thể sở hữu.

Sherlock không trở thành một kẻ si tình ủy mị. Anh vẫn là một thiên tài kiêu ngạo với những suy luận nhanh như điện xuyệt, nhưng cách anh vận hành xung quanh John đã thay đổi. Sự "vã oxy" và co thắt thần kinh của những ngày trước đã được thay thế bằng một sự điềm tĩnh chiếm hữu. Sherlock không còn đứng xa để quan sát John; anh mặc định việc John phải ở trong tầm mắt, tầm tay và tầm ảnh hưởng của mình là một quy luật vật lý hiển nhiên.

John, mặc dù vẫn dằn vặt với sự sụp đổ của bản ngã, đã dần học được cách chung sống với "vết thương" này. Anh vẫn là người lính gan lì, nhưng ánh mắt anh khi nhìn Sherlock đã mất đi sự phòng bị cuối cùng. Sự quen thuộc về xác thịt — cảm giác về làn da, nhiệt độ và cả những nhịp điệu thầm kín nhất của đối phương — đã tạo ra một sợi dây liên kết vô hình, khiến John đôi khi quên mất mình từng nỗ lực đào thoát đến nhường nào.

Câu lạc bộ Diogenes chưa bao giờ im lặng đến thế, hoặc ít nhất là trong tâm trí của Mycroft Holmes, sự tĩnh lặng đang gào thét một sự thật mà ông đã cố gắng dùng logic để phủ nhận suốt bấy lâu.

Mycroft đứng sau tấm kính một chiều tại văn phòng chính phủ, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng dán chặt vào màn hình giám sát góc phố Baker. Ông không cần phải ở đó để biết chuyện gì đang xảy ra; khả năng suy luận thiên bẩm cho phép ông nhìn thấu qua những lớp gạch đá và gỗ mục. Nhưng hôm nay, Mycroft đã chọn một sự can thiệp trực tiếp. Ông ghé thăm 221B mà không báo trước, một hành động phá vỡ mọi nghi thức của "người nắm giữ chính phủ Anh".

Cánh cửa phòng khách không khóa. Mycroft bước vào với sự tĩnh lặng của một bóng ma. Và rồi, thế giới vốn được xây dựng trên những thuật toán lạnh lẽo của ông bị chấn động.

Giữa căn phòng tối om, chỉ có ánh lửa từ lò sưởi hắt lên hai bóng hình đang quyện chặt vào nhau trên ghế sofa. Sherlock không nhận ra sự hiện diện của anh trai mình—một điều chưa từng xảy ra. Vị thám tử đang quỳ dưới sàn, đôi tay gầy gò bao bọc lấy khuôn mặt John, và anh đang hôn John bằng một sự khao khát đến nghẹt thở. Đó không phải là một nụ hôn của tình cảm anh em hay sự đồng cảm; đó là một cuộc xâm lược, một sự chiếm hữu trần trụi của một con thú đã tìm thấy nguồn sống duy nhất.

John không đẩy ra. Anh nằm đó, đôi tay vòng qua cổ Sherlock, để mặc cho thám tử đánh dấu lên mình. Khi Sherlock khẽ dịch chuyển, chiếc áo sơ mi của John bị kéo lệch sang một bên, để lộ những vết đỏ thẫm ám muội dọc theo xương quai xanh—những dấu ấn của sự xâm nhập xác thịt không thể chối cãi.

Mycroft đứng đó, tay siết chặt chiếc ô đen. Trong tích tắc, bộ não vĩ đại của ông tự động vận hành một chuỗi suy luận tàn nhẫn: nhịp tim của Sherlock, tư thế bảo bọc của John, mùi hormone đặc quánh trong phòng, và cả sự ổn định lạ lùng trong sóng não của em trai mình những ngày gần đây.

Xác suất: 100%. Sherlock không chỉ chiếm hữu John Watson. Nó đã biến vị bác sĩ này thành một bộ phận trên cơ thể mình. Đây không còn là tình cảm; đây là một sự lệ thuộc sinh học toàn diện.

Mycroft khẽ tằng hắng. Âm thanh khô khốc vang lên như một phát súng.

Sherlock giật mình, nhưng anh không hề hoảng loạn. Anh chậm rãi buông John ra, xoay người lại, chắn ngang trước mặt John như một bản năng bảo vệ lãnh thổ. Đôi mắt xám tro của Sherlock nhìn anh trai mình, không có sự hổ thẹn, chỉ có một sự thách thức lạnh lùng.

John ngồi dậy. Khác với sự bối rối thường lệ, anh thản nhiên cài lại từng cúc áo sơ mi ngay trước mắt Mycroft. Một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ nhen nhóm trong lòng vị bác sĩ khi thấy bàn tay siết chặt quai ô của Mycroft đã tố cáo sự nghẽn mạch của "Chính phủ Anh". Anh không còn thấy nhục nhã; ngược lại, John nhìn thẳng vào Mycroft bằng ánh mắt thách thức, dùng chính sự "sa ngã" này làm vũ khí để trêu ngươi sự kiểm soát của ông ta. Sự thản nhiên của John lúc này mang sức nặng của một vị thế uy quyền mới — vị thế của kẻ nắm giữ hằng số duy nhất mà Mycroft không thể điều khiển.

"Em đang làm hỏng công cụ sắc bén nhất của mình, Sherlock," Mycroft lên tiếng, giọng ông phẳng lặng nhưng chứa đựng áp lực nghìn cân. "Em đã vượt qua ranh giới mà một bộ não như em không bao giờ được phép chạm tới. Em đã biến anh ta thành oxy, và giờ đây, chỉ cần một thay đổi nhỏ trong hằng số này, em sẽ sụp đổ."

"Em không làm hỏng nó, Mycroft. Em đang hoàn thiện nó," Sherlock đáp, tay anh vẫn nắm chặt lấy tay John, không buông ra dù chỉ một phân. "Anh nhìn thấy sự lệ thuộc, nhưng em nhìn thấy sự tồn tại. Không có John, không có Sherlock Holmes. Anh muốn một cỗ máy suy luận, hay anh muốn một em trai còn sống?"

Mycroft nhìn vào đôi tay đang đan chặt của họ. Ông thấy những vết bầm trên người John và thấy sự phục tùng dịu dàng trong mắt Sherlock. Trí tuệ tối cao của Mycroft nhận ra rằng mọi nỗ lực can thiệp lúc này đều vô dụng. Sherlock đã "lập trình" John vào trung tâm hệ thần kinh của mình. Nếu Mycroft tách họ ra, ông sẽ giết chết cả hai.

Một sự khuất phục hiếm hoi hiện lên trong ánh mắt Mycroft. Ông chậm rãi đóng tập hồ sơ định đưa cho John—lời đề nghị chuyển công tác đến vùng chiến sự—và cất nó vào túi áo.

"Anh đã chuẩn bị một lối thoát cho Bác sĩ Watson," Mycroft nói, nhìn thẳng vào John. "Nhưng có vẻ như, bác sĩ đã tự nguyện bước vào chiếc lồng này và khóa trái cửa từ bên trong."

John nhìn Mycroft, môi khẽ nhếch lên một nụ cười thách thức: "Đây không phải là chiếc lồng, Mycroft. Đây là nơi tôi thuộc về."

Mycroft xoay người bước ra cửa, chiếc ô gõ nhịp đều đặn trên sàn gỗ. "Đừng để dấu vết lộ liễu quá khi đến hiện trường vụ án tiếp theo, Sherlock. London cần một thám tử, không phải một kẻ si tình bệnh hoạn."

Cánh cửa đóng lại. Mycroft bước xuống cầu thang, lòng trĩu nặng một sự thừa nhận: Logic đã thua cuộc trước sự chiếm hữu. Ông chính thức xóa tên John Watson khỏi danh sách "biến số có thể thay thế". Từ nay về sau, trong hồ sơ của chính phủ Anh, John Watson và Sherlock Holmes sẽ được ghi nhận là một thực thể duy nhất, bất khả xâm phạm và không thể tách rời.

Sáng sớm tại phố Baker, không khí vẫn còn đẫm hơi sương lạnh lẽo và tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng còi xe từ phía xa vọng lại. Bà Hudson, trong chiếc áo khoác len ấm áp, vừa nhận một kiện hàng lớn từ tay nhân viên bưu điện. Đó là một chiếc thùng gỗ đóng kín, có lẽ là dụng cụ thí nghiệm mới mà Sherlock đã đặt mua từ tuần trước.

Bà định bụng mang nó lên lầu rồi quay xuống ngay để chuẩn bị bữa sáng. Nghĩ rằng lúc này cả hai chàng trai vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ, bà Hudson nhẹ nhàng dùng chìa khóa riêng mở cửa căn hộ 221B, lén lút bước vào với ý định đặt kiện hàng lên chiếc bàn tròn rồi sẽ rời đi mà không làm kinh động đến ai.

Tuy nhiên, khi vừa bước qua ngưỡng cửa phòng khách, bà Hudson khựng lại. Căn phòng trống không, nhưng từ phía hành lang dẫn vào phòng ngủ của Sherlock, một chuỗi âm thanh kỳ lạ vang lên. Bà định cất tiếng gọi để thông báo về kiện hàng, nhưng rồi cổ họng bà thắt lại khi nghe thấy tiếng thở dốc đầy mỏi mệt của John.

"Sherlock... đủ rồi. Nhìn xem anh đã làm gì này," giọng John vang lên, khàn đặc và pha chút gắt gỏng của một người vừa trải qua một đêm mất ngủ. "Vết này... nó quá cao trên cổ. Ngay cả áo len cao cổ cũng không che hết được đâu."

Bà Hudson nín thở, chiếc thùng gỗ trên tay dường như nặng thêm ngàn cân.

"Sự quan sát của anh vẫn còn thiếu sót, John," giọng Sherlock đáp lại, trầm thấp, lạnh lẽo nhưng chứa đựng một sự thỏa mãn không thể che giấu. "Đó không phải là sai số. Đó là một hằng số khẳng định. Tôi cần các thụ thể thị giác của mình được kích thích bởi bằng chứng thực thể mỗi khi anh đứng ngoài tầm với của tôi. Nhịp tim của anh đêm qua đã đạt mức ổn định hoàn hảo ngay sau khi dấu vết đó được thiết lập. Anh không thể phủ nhận dữ liệu sinh học của chính mình."

Một nụ cười hiền hậu và đầy thấu hiểu thoáng hiện trên gương mặt già nua của bà Hudson. Bà không hề sốc, cũng không hề kinh hãi. Suốt bao năm qua, bà đã luôn đùa về việc họ là một cặp đôi, bà đã luôn nhìn thấy những sợi dây liên kết vô hình bủa vây lấy hai người họ mỗi khi họ ngồi đối diện nhau bên lò sưởi. Những lần bà tinh nghịch nhắc nhở về "giường đôi" hay những cái nhìn đầy ẩn ý của bà trước đây không chỉ là lời đùa cợt; đó là sự tiên liệu của một người phụ nữ luôn tin rằng: sớm hay muộn, hai linh hồn cô độc này cũng sẽ tự xích lại gần nhau theo cách tàn nhẫn và nồng nhiệt nhất.

Bà Hudson không cần phải suy đoán nữa. Giờ đây, mọi thứ đã rõ ràng. Sherlock đã thôi chạy trốn khỏi sự cô độc, và John đã thôi tìm kiếm sự bình thường giả tạo ở thế giới bên ngoài. Họ đã tìm thấy nhau, theo một cách có phần "bệnh hoạn" dưới mắt người đời, nhưng lại hoàn hảo và cứu rỗi dưới mắt bà.

Bà nhẹ nhàng đặt kiện hàng xuống, tay run rẩy nhưng là vì xúc động hơn là sợ hãi. Bà khẽ khép cánh cửa lại, lẳng lặng bước xuống cầu thang.

"Cuối cùng thì hai đứa cũng chịu thành thật với chính mình," bà Hudson thầm thì, nụ cười vẫn chưa tắt trên môi.

Bà quay về gian bếp của mình, lẳng lặng pha một ấm trà thật đậm. Bà quyết định sẽ giữ kín bí mật này như một kho báu riêng tư. Bà sẽ vẫn trêu chọc họ như trước, vẫn sẽ làm như không biết gì, nhưng từ nay bà sẽ tẩm bổ cho John nhiều hơn và chăm sóc Sherlock kỹ hơn. Vì bà biết, một người đã chấp nhận làm "nguồn sống" và một người đã chấp nhận "chiếm hữu" toàn diện đều đang phải gánh vác một loại tình yêu nặng nề đến kiệt cùng.

Baker Street 221B từ nay đã thực sự là một tổ ấm, một nơi mà hai mảnh ghép méo mó đã tìm thấy khớp nối cuối cùng để nương tựa vào nhau mãi mãi.

Nhà xác bệnh viện St. Bart's chìm trong ánh đèn huỳnh quang xanh lạnh lẽo và mùi hóa chất nồng nặc. Molly Hooper vội vã đưa cho Sherlock tập hồ sơ bệnh lý cuối cùng rồi nhìn đồng hồ với vẻ ái ngại.

"Tôi phải lên tầng trên bàn giao ca trực một chút, Sherlock. Hai người cứ tự nhiên, tôi sẽ quay lại ngay," Molly nói rồi nhanh chóng chạy đi, để lại John và Sherlock trong không gian im lìm của những ngăn kéo chứa thi thể.

Sherlock cúi người bên kính hiển vi, những ngón tay gầy gò điều chỉnh tiêu cự một cách máy móc. Nhưng đột nhiên, anh khựng lại. Một sự đình trệ khó hiểu xảy ra trong Cung điện Ký ức. Các hợp chất hóa học trước mắt bỗng trở nên nhòe đi, thay vào đó là nhịp tim dồn dập của John đang đứng ngay bên cạnh. Sherlock nhận ra "lỗi hệ thống" đang quay lại; não bộ anh từ chối vận hành nếu không nhận được sự kích thích từ hằng số duy nhất.

Sherlock rời mắt khỏi kính hiển vi, xoay người lại. Anh không nói một lời, tiến tới luồn bàn tay lạnh ngắt vào gáy John, dùng một lực không thể cưỡng lại để đẩy anh tựa lên bàn thí nghiệm kim loại lạnh buốt. Trước khi John kịp định thần, Sherlock đã cúi xuống, chiếm lấy môi anh bằng một nụ hôn áp đặt.

"Anh làm cái quái gì vậy, Sherlock? Đây là bệnh viện!" John gầm nhẹ, hai tay ra sức đẩy lồng ngực Sherlock ra. "Dừng lại ngay!"

Sherlock không lùi lại, anh giam cầm John giữa hai cánh tay và mép bàn kim loại, ánh mắt xám tro nhìn xoáy vào John với sự độc tài tuyệt đối.

"Dữ liệu đang bị nhiễu, John. Não bộ của tôi cần một sự hiệu chỉnh áp suất sinh học ngay lập tức để xử lý hợp chất này," Sherlock thầm thì, giọng anh khàn đặc và mang đầy tính chuyên môn giả tạo. "Molly sẽ không quay lại trong ít nhất mười phút nữa. Anh là bác sĩ, anh biết rõ tôi không thể suy luận trong tình trạng nhịp tim không ổn định thế này. Đứng yên."

John nghiến răng, sự bực bội dâng cao nhưng nhìn gương mặt Sherlock bắt đầu lộ vẻ run rẩy của cơn co thắt, anh lại một lần nữa thỏa hiệp trong sự bất lực. "Chỉ một phút thôi đấy," John gắt khẽ.

Nhưng nụ hôn không dừng lại ở sự "hiệu chỉnh". Nó nhanh chóng trở nên nóng bỏng và cuồng nhiệt. Sherlock ngấu nghiến môi John, lưỡi anh xâm nhập và quấn lấy đối phương với một sự đói khát như thể đã bị bỏ đói từ nhiều thế kỷ. John bị đẩy ngồi hẳn lên bàn thí nghiệm, đôi chân vô thức quấn lấy eo Sherlock để tìm điểm tựa khi sự kích thích bắt đầu làm anh tê dại.

Sherlock không dừng lại ở môi. Anh di chuyển xuống cổ John, dùng môi và răng mơn trớn vùng da nhạy cảm mà anh đã đánh dấu đêm qua. Những tiếng thở dốc của John vang vọng trong không gian tĩnh mịch của nhà xác, hòa cùng tiếng ma sát của vải vóc. Quần áo của cả hai trở nên xộc xệch, sơ mi của John bị kéo lệch, để lộ lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở hỗn loạn.

Đúng lúc đó, cánh cửa nhà xác bật mở.

Molly Hooper bước vào sớm hơn dự tính vì cô muốn quay lại giúp Sherlock hoàn thành thí nghiệm. Cô chết lặng ngay tại ngưỡng cửa. Lọ hóa chất trên tay suýt rơi xuống sàn khi cô chứng kiến cảnh tượng trần trụi trước mắt: Vị thám tử thiên tài đang vùi mặt vào cổ John, đôi tay siết chặt lấy hông vị bác sĩ đang ngồi trên bàn thí nghiệm với mái tóc rối bù và gương mặt đỏ rực vì nhục cảm.

John giật bắn mình, anh dùng hết sức đẩy mạnh Sherlock ra, vội vã kéo lại vạt áo sơ mi trong sự nhục nhã tột cùng.

Trái ngược hoàn toàn với sự hoảng loạn của John, Sherlock lại bình thản đến đáng sợ. Anh chậm rãi rời khỏi người John, thản nhiên chỉnh lại tay áo và cài lại chiếc cúc áo cổ áo bị lệch. Sherlock không hề quay đầu nhìn Molly, anh tiến lại gần kính hiển vi như thể chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng.

"Dữ liệu đã rõ ràng hơn rồi. Cảm ơn, John," Sherlock nói bằng tông giọng phẳng lặng thường ngày.

Molly đứng đó, đôi mắt rưng rưng vì bàng hoàng và đau đớn. Cô nhìn thấy những vết đỏ ám muội trên cổ John, nhìn thấy sự chiếm hữu không cần che giấu của Sherlock. Cô nhận ra mình không còn tư cách để can thiệp vào thế giới của họ. Molly lẳng lặng đặt tập hồ sơ xuống bàn rồi quay đầu chạy ra ngoài, tiếng bước chân cô vang vọng trong hành lang như một lời từ biệt cuối cùng với ảo mộng về một Sherlock Holmes bình thường.

Chỉ còn lại hai người đàn ông trong phòng. John nhìn theo bóng Molly rồi quay sang nhìn Sherlock với sự căm phẫn tột độ. Nhưng Sherlock chỉ thản nhiên điều chỉnh kính hiển vi, anh đã đạt được mục đích: Loại bỏ sự hiện diện của Molly và một lần nữa khẳng định rằng, dù ở bất cứ đâu, John Watson cũng chỉ thuộc về một mình anh.

London đêm nay bị bọc trong một lớp sương mù dày đặc và lạnh lẽo, thứ không khí mang theo mùi của nước sông Thames và sự mục nát thầm lặng. Phía sau dải băng vàng của cảnh sát, ánh đèn flash chớp tắt liên tục, soi rọi hiện trường vụ án mạng bên trong một nhà kho cũ.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên. Sherlock Holmes và John Watson xuất hiện. Nhưng thay vì hình ảnh thám tử tư vấn lao đi như một mũi tên xé toạc màn đêm, bỏ mặc cộng sự lạch bạch theo sau, Sherlock lại duy trì một nhịp độ kỳ lạ. Anh bước chậm lại, sóng đôi bên cạnh John, những bước chân chờ đợi đầy kiên nhẫn như thể việc giữ khoảng cách gần với vị bác sĩ còn quan trọng hơn cả việc tiếp cận thi thể.

Thanh tra Lestrade tiến về phía họ, tay cầm xấp hồ sơ, định bụng sẽ bắt đầu bài thuyết trình ngắn gọn như mọi khi. "Sherlock, cảm ơn vì đã đến. Nạn nhân là một nam giới, khoảng bốn mươi..."

Lestrade chưa kịp dứt lời thì một sự cố xảy ra. Sherlock, người vốn đang đi bên cạnh John với một nhịp độ kiên nhẫn đến lạ lùng, đột ngột nhích lên một bước dài. Với một sự tính toán chuẩn xác đến từng milimet, thám tử cố tình dùng cơ thể cao lớn của mình lấn át không gian di chuyển của John ngay tại điểm sàn nhà trơn trượt nhất bởi rêu xanh và dầu máy. Cú hích vai tưởng chừng vô ý nhưng đầy áp lực của Sherlock đã chặn đứng đà xoay người của John, khiến vị bác sĩ mất trọng tâm hoàn toàn và bất ngờ trượt chân.

Theo bản năng của một người lính đã qua huấn luyện, John định văng mình để lấy lại thăng bằng, nhưng Sherlock còn nhanh hơn.

Chỉ trong một cái chớp mắt, Sherlock đã lao tới. Một tay anh luồn qua eo John, kéo giật người đối phương về phía mình, tay còn lại vững chãi đỡ lấy lưng anh ta. Hành động đó nhanh, dứt khoát nhưng lại mang một sự che chở quá mức thân mật. Sherlock không chỉ đỡ, anh cố tình dùng lực kéo sát John vào lồng ngực mình, để cơ thể cả hai dán chặt vào nhau giữa hiện trường vụ án lạnh lẽo.

Lestrade khựng bước, lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Đứng ở góc độ của thanh tra, ông không thấy một hành động cứu giúp cộng sự thông thường; ông thấy Sherlock Holmes đang ôm trọn lấy John Watson bằng một tư thế chiếm hữu đến cực đoan. Ngay cả khi John đã đứng vững và thở hắt ra vì bất ngờ, Sherlock vẫn không buông tay ngay. Anh giữ tư thế đó lâu hơn mức cần thiết năm giây — năm giây đủ để tất cả cảnh sát xung quanh phải ngoái nhìn, đủ để sự im lặng trở nên ám muội đến nghẹt thở.

"Sherlock, tôi ổn rồi. Buông ra đi," John thầm thì, khẽ đẩy vào lồng ngực thám tử.

Sherlock chậm rãi nới lỏng vòng tay, nhưng ánh mắt anh lại quét qua Lestrade và các sĩ quan bằng một sự ngạo mạn lạnh lùng, như thể đang thách thức bất kỳ ai dám thắc mắc về đặc quyền của mình. Anh không hề có ý định che giấu; ngược lại, anh bắt đầu thực hiện những hành động "đóng dấu" tinh vi hơn.

Khi John cúi xuống khám nghiệm tử thi, Sherlock không đứng quan sát từ xa. Anh đứng ngay sát phía sau, hơi cúi người xuống sao cho vai mình tì nhẹ vào lưng John. Khi cần xem một vết thương trên nạn nhân, Sherlock không tự mình cầm đèn pin, mà anh đặt bàn tay mình đè lên tay John đang cầm đèn, điều khiển hướng ánh sáng bằng một sự tiếp xúc da thịt không cần thiết.

"Dấu vết ở vùng cổ này, John," Sherlock nói, giọng anh thấp và vang vọng trong không gian hẹp, môi anh gần như lướt qua vành tai John. "Anh thấy sự tương đồng chứ? Kẻ thủ ác không muốn giết nạn nhân ngay lập tức. Hắn muốn sự lệ thuộc. Hắn muốn nạn nhân cảm nhận được từng giây phút không khí bị tước đoạt dưới bàn tay mình."

John rùng mình. Anh biết Sherlock không chỉ đang phân tích vụ án. Những lời đó là dành cho anh. Sherlock đang công khai hoá bản khế ước của họ trước mặt tất cả mọi người, biến hiện trường vụ án thành một sân khấu để phô diễn quyền sở hữu.

Lestrade nhìn vào dấu đỏ thẫm vô tình lộ ra sau cổ áo của John khi anh cử động, rồi nhìn sang gương mặt điềm tĩnh một cách đáng sợ của Sherlock. Vị thanh tra thở dài, ông lẳng lặng quay đi, ra hiệu cho cấp dưới tập trung vào công việc. Ông nhận ra rằng London có thể có một thám tử vĩ đại hơn bao giờ hết, nhưng cái giá phải trả là sự tự do của người đàn ông mang tên John Watson.

Sherlock Holmes đứng đó, tay khẽ chỉnh lại cổ áo cho John, một cử chỉ chăm sóc đầy độc tài. Anh đã thắng. Anh không chỉ sở hữu hơi thở của John trong bóng tối phố Baker, mà anh đã buộc cả London phải thừa nhận rằng John Watson là hằng số duy nhất thuộc về riêng anh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com