Chương 5:
Ba ngày sau cơn sốt, Sherlock Holmes quyết định rằng việc nằm yên trên ghế bành là một sự sỉ nhục đối với trí tuệ của mình. Mặc cho những lời cằn nhằn về chỉ số huyết áp và chế độ dinh dưỡng của John, Sherlock vẫn khoác lên mình chiếc áo Belstaff đen quen thuộc, lao vào một vụ án truy đuổi kẻ chế tạo bom đang lẩn trốn ven sông Thames.
John không còn cách nào khác ngoài việc bám theo. Sự "bình thường hóa" giữa họ vẫn tiếp diễn, nhưng trong từng bước chạy trên những con phố London, John luôn giữ ánh mắt quan sát sát sao đôi vai vẫn còn hơi gầy đi của Sherlock sau trận ốm.
Cuộc rượt đuổi dẫn họ đến một xưởng đóng tàu bỏ hoang, nơi bóng tối và mùi sắt rỉ đặc quánh bao trùm không gian. Tiếng bước chân nện trên mặt sàn kim loại vang vọng một cách khô khốc. Khi tên hung thủ bị dồn vào đường cùng giữa những đống pallet gỗ mục nát, gã không chọn cách đầu hàng. Với một nụ cười vặn vẹo, gã đột ngột xoay nòng súng về phía một khối thuốc nổ tự chế đặt khuất trong bóng tối — ngay phía nơi John đang đứng.
Khoảng cách giữa John và khối bom là bốn mét. Một khoảng cách đủ để giết chết bất cứ ai trong vòng ranh giới của nó, nhưng cũng đủ để một kẻ như Sherlock thực hiện một phép tính điên rồ cuối cùng.
"Vĩnh biệt, thám tử!"
Viên đạn găm thẳng vào bộ kích nổ.
Trong khoảnh khắc đó, thế giới của Sherlock Holmes thu nhỏ lại chỉ còn một điểm duy nhất: John Watson. Mọi logic về việc tìm chỗ ẩn nấp hay dùng vật chắn đều bị xóa sạch. Một cơn hoảng loạn nguyên thủy — thứ cảm giác mà Sherlock luôn khinh miệt — bùng phát mạnh mẽ, thiêu rụi mọi rào cản lý trí. Anh không suy nghĩ. Anh lao đi. Bước chân của Sherlock không phải là sự tính toán tốc độ, đó là một bản năng bảo vệ bộc phát như một lẽ đương nhiên của sự sống.
Bùm!
Sóng xung kích nổ tung ngay khi Sherlock kịp đổ ập lên người John. Anh dùng toàn bộ cơ thể cao lớn của mình để bao bọc lấy John, ép chặt bạn mình vào góc tường gạch cũ kỹ. Cánh tay Sherlock siết mạnh quanh đầu và vai John, lớp áo khoác Belstaff tung bay trong gió nóng, tạo thành một cái kén vững chãi giữa tâm bão.
John Watson cảm thấy thế giới quanh mình đảo lộn trong một tiếng gầm vang dội. Nhưng giữa tiếng nổ chói tai xé toạc màng nhĩ và sức nóng tàn khốc của vụ nổ, cảm giác rõ rệt nhất đối với anh không phải là cái chết. Đó là Sherlock.
John cảm nhận được sức nặng của Sherlock đang áp chặt lấy mình, che chở anh khỏi những mảnh vỡ đang bay tán loạn. Một sự bao bọc tuyệt đối. Trong lồng ngực Sherlock, John nghe thấy một nhịp tim đang nện dồn dập, điên cuồng — một âm thanh vượt xa mọi tần số của sự bình tĩnh. Giữa đống đổ nát và tro tàn, John tìm thấy một cảm giác an toàn đến lạ lùng. Anh vô thức rúc sâu hơn vào vòng tay của Sherlock, một sự phó thác hoàn toàn mà không một quân nhân nào thường cho phép mình thực hiện.
Khi bụi bặm bắt đầu lắng xuống, sự im lặng của nhà kho cũ trở nên đặc quánh, chỉ còn tiếng lách tách của những mẩu gỗ cháy dở. Sherlock vẫn không buông tay. Anh thở dốc, vùi mặt vào hõm vai John, đôi vai run rẩy nhẹ vì dư chấn của adrenaline.
"John..." Sherlock lẩm bẩm, giọng anh khàn đặc, đầy vẻ bàng hoàng như thể chính anh cũng không tin mình đã kịp bắt lấy định mệnh trong gang tấc.
John nằm im trong lòng Sherlock, đôi mắt mở to nhìn lên những vệt khói xám đang tan dần trên trần nhà cao vút. Anh không đẩy Sherlock ra. Anh cũng không muốn đẩy. Cảm giác an toàn giữa đống vụn vỡ này là thứ sự thật trần trụi nhất mà anh từng đối mặt.
Khói bụi từ vụ nổ vẫn còn lơ lửng, mang theo vị đắng của thuốc súng và mùi gỗ cháy. Sherlock vẫn nằm đè lên John, hai tay siết chặt như sợ rằng nếu nới lỏng dù chỉ một milimet, người đàn ông dưới thân anh sẽ tan biến vào hư không. Thám tử vĩ đại của London lúc này không hề tính toán; anh chỉ đang lắng nghe nhịp tim của đối phương nện vào ngực mình – một bằng chứng sống động rằng "hằng số" duy nhất của anh vẫn còn tồn tại. Sherlock hít một hơi thật sâu mùi hương trà gừng trộn lẫn với khói bụi trên vai John, một hành động cứu rỗi để trấn an hệ thần kinh đang trên đà sụp đổ của chính mình
Vài giây trôi qua, John bắt đầu lấy lại được sự bình tĩnh. Cảm giác "đầu hàng sinh học" ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi sự tỉnh táo của một người lính. Anh cảm nhận được sức nặng của Sherlock, sự tiếp xúc quá mức này khiến anh thấy ngạt thở.
"Sherlock... buông ra. Tôi không sao."
John dùng sức đẩy mạnh vào vai Sherlock. Sherlock lảo đảo ngồi dậy, nhưng đôi bàn tay anh không hề rời khỏi cơ thể John. Chúng run rẩy, một sự run rẩy mà không một thuật toán nào có thể che giấu. Sherlock bắt đầu kiểm tra John một cách hoảng loạn, những ngón tay dài quờ quạng khắp bả vai, cánh tay và lồng ngực của John như thể đang tìm kiếm một vết nứt trên một món đồ sứ quý giá.
"Anh có bị thương không? Đầu? Cột sống? Trả lời tôi, John!" Giọng Sherlock lạc đi, đồng tử giãn to, hoàn toàn mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày.
John đứng bật dậy, gạt phăng đôi bàn tay đang "xâm lược" mình. Sự lo lắng của Sherlock lúc này, đối với John, là một sự nhắc nhở đau đớn về việc anh vừa được bảo vệ như một kẻ yếu đuối.
"Dừng lại ngay, Sherlock! Tôi đã nói là tôi ổn!" John quát lên, giọng anh vang dội trong không gian đổ nát. "Anh bị điên à? Anh lao ra đó như một kẻ tự sát! Anh có biết là nếu quả bom mạnh hơn một chút, cả hai chúng ta đã thành tro bụi không?"
John bắt đầu mắng nhiếc, những lời cằn nhằn về sự liều lĩnh của Sherlock tuôn ra như một dòng thác. Anh dùng sự giận dữ để lấp đầy nỗi sợ hãi và cả sự xúc động đang dâng trào trong cổ họng. Anh mắng Sherlock vì tội coi thường tính mạng, vì cái cách anh ta luôn tự coi mình là trung tâm của mọi rủi ro.
Sherlock đứng đó, đôi tay vẫn còn lơ lửng trong không trung, nhìn John mắng mình với một vẻ mặt gần như là ngây dại. Anh không đáp trả bằng logic, không đưa ra các thông số vật lý. Anh chỉ đứng lặng, ghi nhận rằng John đang mắng mình – nghĩa là John vẫn khỏe, John vẫn là John. Anh nhìn vết bụi trên mặt John như thể muốn tự tay lau sạch nó, nhưng rào cản từ sự giận dữ của bạn mình đã ngăn anh lại.
Giữa đống đổ nát, sự đối lập hiện lên rõ rệt: Một người dùng sự lạnh lùng và logic để che đậy bản năng bảo vệ điên cuồng, và một người dùng sự giận dữ để bảo vệ mảnh vỡ cuối cùng của lòng tự tôn đang lung lay.
Khói bụi từ vụ nổ vẫn còn lơ lửng trong không gian nhà kho, mang theo vị đắng nghét của thuốc súng và mùi gỗ cháy khét. John Watson vẫn đang quát tháo, những lời mắng mỏ về sự liều lĩnh điên rồ của Sherlock vang dội khắp bốn bức tường đổ nát. Anh dùng sự giận dữ như một cái khiên để ngăn mình không bật khóc, để che giấu sự thật rằng đôi chân anh vẫn còn run rẩy vì cảm giác an toàn khủng khiếp khi nằm trong lòng Sherlock chỉ vài giây trước đó.
"Anh nghĩ mình là ai hả? Một siêu anh hùng à? Anh có biết chỉ cần chậm một phần mười giây thôi là—"
Câu mắng của John đột ngột tắc nghẹn trong cổ họng.
Dưới ánh đèn pin loang loáng của hiện trường, John nhìn thấy một vệt đỏ thẫm đang loang nhanh trên bả vai và dọc tấm lưng của chiếc áo khoác Belstaff đen tuyền. Sherlock khẽ loạng choạng, một hơi thở rít qua kẽ răng đầy đau đớn khi anh cố gắng gượng đứng thẳng dậy.
"Sherlock... anh bị thương rồi."
Cơn giận của John tan biến ngay lập tức, nhường chỗ cho một sự hoảng loạn y tế. Anh lao tới, đôi bàn tay vốn dĩ đang đẩy Sherlock ra giờ đây lại vội vã, cuống cuồng đỡ lấy cánh tay bạn mình. Bản năng bác sĩ quân y trỗi dậy, đè bẹp mọi sự tự tôn. John vòng tay ra sau lưng Sherlock, và khi lòng bàn tay anh chạm vào lớp vải ướt đẫm máu cùng sức nóng hầm hập tỏa ra từ vết bỏng do xung lực nổ, trái tim anh như thắt lại.
"Ngồi xuống! Ngay lập tức!" John ra lệnh, giọng anh không còn cáu kỉnh mà mang đầy quyền uy của một người đang nắm giữ sự sống.
Sherlock định phản kháng, môi anh mấp máy định buông một câu mỉa mai về "sai số vật lý nhỏ nhặt", nhưng cái nhìn trân trối, đầy sự xót xa và đôi bàn tay đang run rẩy của John khiến anh im lặng. Anh để mặc cho John dìu mình ngồi xuống một kiện hàng cũ nát.
John quỳ xuống phía sau Sherlock, đôi ngón tay thô ráp của người lính nhanh chóng nhưng cẩn trọng xé mở lớp vải áo rách nát. Anh ghi nhận những mảnh vụn găm sâu vào da thịt và vệt bỏng dài đỏ ửng dọc sống lưng – cái giá tàn khốc mà Sherlock đã trả để bao bọc hoàn toàn cho anh. John hít một hơi thật sâu, cố gắng ngăn mình không run rẩy khi bắt đầu dùng gạc sạch ép lên vết thương.
Về phía Sherlock, nỗi đau thể xác lúc này dường như nhòa đi trước sự hiện diện quá đỗi chân thực của John ngay sát sau lưng. Anh cảm nhận được từng nhịp thở dồn dập của John phả vào gáy mình, cảm nhận được đôi bàn tay bác sĩ đang chạm vào làn da trần với một sự tập trung cao độ. Sherlock không nhìn thấy mặt John, nhưng anh cảm nhận được sự hối hận và tận tụy đang tỏa ra từ đối phương. Anh hiểu rằng, bằng vết thương này, anh đã vĩnh viễn phá vỡ rào cản giữa họ.
"Tại sao anh phải làm thế?" John thầm thì, giọng anh lạc đi giữa không gian tĩnh lặng, đôi tay anh vẫn tỉ mẩn gắp từng mảnh vụn nhỏ ra khỏi lưng Sherlock. "Anh có thể đã chết."
Sherlock quay đầu lại một chút, nhìn John qua bờ vai với một nụ cười nhợt nhạt. "Vì nếu tôi không làm, John... thì cái thế giới này sẽ trở nên cực kỳ tẻ nhạt khi không có anh cằn nhằn bên cạnh tôi."
Ánh đèn xanh đỏ của xe cảnh sát và cứu thương quét qua những bức tường gạch đổ nát của bến tàu, tạo nên một khung cảnh hỗn độn. Sherlock ngồi trên mép xe cứu thương, vai khoác tạm một chiếc chăn giữ nhiệt màu bạc, kiên quyết từ chối việc nhập viện. Anh chỉ cho phép nhân viên y tế sát trùng sơ bộ và băng bó tạm thời qua lớp áo sơ mi rách nát. Ánh mắt anh không rời khỏi John, người đang đứng cách đó vài bước, lặng lẽ trao đổi với Lestrade nhưng thực chất là đang canh chừng từng cử động nhỏ nhất của Sherlock.
"Về nhà đi, Lestrade. Tôi ổn. Bác sĩ của tôi đang ở đây," Sherlock nói, giọng anh lạnh lùng nhưng dứt khoát.
John không nói một lời nào suốt quãng đường trở về phố Baker trên chiếc taxi đêm. Sự im lặng giữa họ không còn là sự trốn tránh gượng gạo, mà là một sự nín lặng của hai linh hồn vừa bước ra từ cõi chết. Hình ảnh Sherlock lao ra, dùng toàn bộ cơ thể gầy gò bao bọc lấy mình giữa quầng lửa bùng lên vẫn còn ám ảnh John trong từng hơi thở. Anh đã cố mắng nhiếc, đã cố dùng sự giận dữ để lấp liếm, nhưng tất cả đều tan biến trước sự thật trần trụi: Sherlock Holmes đã sẵn sàng chết để anh được sống.
Khi cánh cửa số 221B khép lại sau lưng, trật tự cũ chính thức bị xóa sổ.
Sherlock ngồi xuống chiếc ghế bành, hơi thở khẽ rít qua kẽ răng khi tấm lưng va chạm với lớp da thuộc. John không đợi anh yêu cầu. Anh đi thẳng vào phòng tắm, lấy túi cứu thương và một chậu nước ấm.
"Cởi áo ra," John ra lệnh, giọng anh trầm thấp và đầy uy quyền y tế.
Sherlock im lặng tuân theo. Từng chiếc cúc sơ mi bung ra, để lộ những lớp băng gạc trắng muốt đã bắt đầu thấm máu. John ngồi xuống phía sau anh, đôi bàn tay gầy thô ráp của người lính bắt đầu thực hiện quy trình chăm sóc vết thương với một sự chuyên nghiệp tuyệt đối. Những ngón tay John lướt trên làn da của Sherlock, chạm vào những vết bỏng đỏ ửng và những vệt trầy xước từ vụ nổ.
Lạ thay, họ không còn thấy bối rối.
Cái chạm tay của John không còn run rẩy vì sự ngượng ngùng giới tính, mà nó mang sự run rẩy của một nỗi xót xa sâu sắc. Sherlock cũng không còn gồng mình để giữ vẻ lãnh cảm; anh thả lỏng hoàn toàn dưới đôi bàn tay của John, chấp nhận sự tiếp xúc này như một phần tất yếu của sự tồn tại. Làn ranh thân mật của sinh tử đã được bước qua, biến mọi sự đụng chạm vật lý trở nên tự nhiên như hơi thở.
John tỉ mẩn lau đi những vết bẩn còn sót lại, đôi mắt anh dán chặt vào tấm lưng đầy vết thương của Sherlock — dấu ấn của sự hy sinh mà anh không bao giờ có thể trả sạch nợ. Anh nhận ra rằng việc chạm vào Sherlock lúc này không còn là "vấn đề" để phân tích, mà là cách duy nhất để anh trấn an chính mình rằng người đàn ông này vẫn còn đây, bằng xương bằng thịt.
"Anh không cần phải làm thế lần nữa," John thầm thì, giọng anh lạc đi giữa căn phòng tĩnh lặng. "Đừng bao giờ làm thế nữa, Sherlock."
Sherlock không quay đầu lại, nhưng đôi mắt xám của anh dán chặt vào hình ảnh phản chiếu của John trên tấm kính tủ sách đối diện. Qua lớp kính mờ, anh thấy đôi chân mày John nhíu chặt vì xót xa, thấy cách John nín thở mỗi khi chạm vào vết bỏng đỏ ửng. Sherlock khẽ nghiêng đầu, cảm nhận hơi ấm từ hơi thở của John phả vào gáy mình.
"Tôi không hứa được, John. Đó là một phản xạ sinh học không thể lập trình lại."
Họ đứng đó, trong ánh đèn vàng vọt của phố Baker, dính sát vào nhau qua những lớp bông băng và thuốc sát trùng. Sự im lặng lúc này không còn đáng sợ, vì họ hiểu rằng sau vụ nổ, khoảng cách đã biến mất, nhường chỗ cho một sự gắn kết mà cái chết cũng không thể xé rời.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com