Chương 7:
Hai tháng trôi qua. Những vệt bỏng đỏ ửng dọc sống lưng Sherlock giờ đây đã kết vảy và nhạt dần, để lại những vết sẹo mờ màu bạc — dấu tích vĩnh viễn của một sự hy sinh không lời.
Vụ án lần này đưa họ đến Northumberland, một vùng ven biển hẻo lánh miền Bắc nước Anh. Mycroft đã gửi cho Sherlock một hồ sơ tuyệt mật về một đường dây buôn lậu cổ vật từ thời La Mã có liên quan đến an ninh quốc gia. Sherlock, vốn đang phát cuồng vì sự tẻ nhạt của London, đã lập tức kéo John theo mà không đợi anh kịp sắp xếp ca trực ở phòng khám.
Lựa chọn duy nhất của họ là một nhà trọ cũ kỹ nằm lọt thỏm giữa những vách đá. Bà chủ quán với gương mặt nhăn nheo chỉ còn một chìa khóa duy nhất trong tay.
"Chỉ còn một phòng đơn, giường đôi. Lễ hội thuyền buồm đã lấp đầy mọi chỗ trống khác trong bán kính mười dặm rồi, các quý ông," bà nói, giọng khàn đặc đầy vẻ hiển nhiên.
John đứng hình trước quầy lễ tân, tập tài liệu trong tay anh hơi nhăn lại. Sherlock, trong bộ áo khoác đẫm nước mưa, chỉ khẽ nheo mắt quan sát sơ đồ tòa nhà rồi gật đầu dứt khoát. Đối với Sherlock, logic luôn đứng trước sự thoải mái: ở lại đây hoặc chết rét ngoài kia.
Khi cánh cửa phòng số 12 mở ra, thực tại ập vào mặt John như một gáo nước lạnh. Căn phòng nhỏ đến mức ngột ngạt, mùi gỗ ẩm và hoa oải hương rẻ tiền bao trùm không gian. Và ở giữa phòng, chiếc giường đôi hiện ra như một đấu trường của sự gượng gạo. Dù đã có hai tháng để những đụng chạm trở nên tự nguyện và thản nhiên, nhưng việc phải chia sẻ một không gian hẹp và tĩnh lặng như thế này vẫn khiến bản năng đề phòng của John trỗi dậy.
"Tôi sẽ ngủ dưới sàn," John lên tiếng ngay lập tức, giọng anh mang theo sự cứng cỏi của một quân nhân. "Anh vừa mới khỏi bệnh, vết thương trên lưng vẫn cần mặt phẳng ổn định. Sàn nhà này... ổn thôi."
Sherlock tháo chiếc khăn len ướt sũng, quay lại nhìn John với ánh mắt sắc lẹm thường thấy. "Đừng tẻ nhạt nữa, John. Sàn nhà ở đây có độ ẩm lên tới 85% và đầy nấm mốc nồng độ cao. Anh muốn bị viêm phổi hay chứng thấp khớp cấp tính hành hạ vào sáng mai khi chúng ta cần truy đuổi hung thủ? Chiếc giường này rộng 140cm, về mặt toán học, nếu chúng ta nằm sát mép, sai số va chạm sẽ là tối thiểu."
John định phản bác, nhưng nhìn thấy vệt mệt mỏi hằn sâu dưới bọng mắt Sherlock và cách anh ta khẽ rùng mình vì cái lạnh, John nén một tiếng thở dài. Sự tận tụy âm thầm và bản năng chăm sóc của một bác sĩ lại một lần nữa chiến thắng sự tự trọng cá nhân.
Khi cánh cửa phòng số 12 đóng sập lại, không gian nhỏ hẹp lập tức bị bóp nghẹt bởi sự hiện diện của hai người đàn ông. John đứng bên mép giường, nhìn chằm chằm vào lớp ga trải giường màu trắng ngà với một sự tập trung kỳ lạ, như thể đang phân tích một chiến địa phức tạp.
Anh không thực hiện bất kỳ hành động phân chia ranh giới ngớ ngẩn nào bằng những chiếc gối dư thừa. Điều đó quá lộ liễu và chỉ càng làm nổi bật sự hoảng loạn đang âm ỉ bên trong. Thay vào đó, John chọn một sự thỏa hiệp im lặng của một người lính. Anh tháo đồng hồ, đặt nó lên tủ đầu giường rồi nằm xuống sát mép giường bên trái, để lại một khoảng trống rộng mênh mông ở giữa — một vùng đệm vô hình nhưng đầy quyền lực.
Sherlock nhìn theo từng cử động của John với vẻ mặt không cảm xúc, rồi anh cũng lặng lẽ nằm xuống phía bên kia. Anh không nói một lời mỉa mai nào về sự gượng gạo này. Sherlock nằm nghiêng, quay lưng về phía John, đôi vai gầy gò của anh nhô cao dưới lớp áo sơ mi. Họ nằm đó, cách nhau gần một mét vải trải giường, nhưng trong không gian tĩnh mịch của thị trấn ven biển, khoảng cách đó dường như vẫn là chưa đủ.
Mọi thứ đều trở nên quá mức rõ rệt. John cảm nhận được độ lún của đệm khi Sherlock trở mình. Anh nghe thấy tiếng vải áo sơ mi của Sherlock cọ xát vào ga giường — một âm thanh nhỏ đến mức bình thường sẽ bị lờ đi, nhưng lúc này lại vang lên như một tiếng động lớn trong đầu John. Anh nín thở, cố gắng ép cơ thể mình vào một trạng thái bất động tuyệt đối. Anh tự nhủ đây chỉ là một nhiệm vụ, một sự bất tiện tạm thời của công việc. Nhưng hơi ấm tỏa ra từ phía sau lưng anh, dù cách một khoảng không, vẫn nhắc nhở John về 15 phút trong tủ gỗ và cái ôm trong đêm ác mộng.
Sherlock mở trừng mắt nhìn vào bức tường sẫm màu trước mặt. Bộ não anh, vốn có thể giải quyết các thuật toán phức tạp nhất, giờ đây lại đang bị "nhiễu" bởi nhịp thở cố tình kìm nén của John. Sherlock ghi nhận: John đang căng cứng cơ bắp, John đang lo lắng. Và chính sự nhận thức đó khiến Sherlock thấy mình cũng đang dần mất đi sự lãnh cảm thường ngày. Anh không nhúc nhích, không ho khan, chỉ nằm đó như một bóng ma, âm thầm đếm từng giây trôi qua trong sự giằng co giữa phản xạ vô thức muốn tìm về nguồn nhiệt và nhịp thở giúp ổn định hệ thần kinh — thứ mà bộ não anh đã mặc định là an toàn sau đêm ác mộng — và mệnh lệnh lý trí buộc phải đứng yên để duy trì trật tự của một người cộng sự.
Bóng tối của căn phòng số 12 không mang lại sự thư giãn. Nó chỉ làm nổi bật sự thật rằng họ đang ở chung một căn phòng, trên một chiếc giường, và mọi rào cản ngôn ngữ họ dựng lên vào buổi sáng đều trở nên vô dụng trước sự gần gũi vật lý không thể chối từ này.
Đêm dần về sâu, thị trấn ven biển Northumberland bị nuốt chửng bởi một màn sương muối đặc quánh. Bên trong căn phòng số 12, hệ thống sưởi cũ kỹ phát ra những tiếng rít kẹt kẹt vô dụng trước khi im bặt, để mặc cho cái lạnh từ biển Bắc len lỏi qua khe cửa, biến không gian hẹp thành một hầm băng tĩnh mịch.
John Watson không ngủ ngon. Bản năng của một người lính đã từng sinh tồn giữa những đêm đông khắc nghiệt ở Afghanistan khiến cơ thể anh tự động bật chế độ tìm kiếm nguồn nhiệt khi thân nhiệt hạ thấp. Trong cơn mê màng vì kiệt sức, John khẽ rùng mình. Anh vô thức thu mình lại, đôi vai co rút dưới lớp chăn mỏng không đủ ấm. Ranh giới vô hình mà anh dày công thiết lập hồi đầu tối bắt đầu rạn nứt khi ý thức lùi xa, nhường chỗ cho bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất.
John bắt đầu chuyển động.
Chậm chạp và vô thức, anh nhích dần về phía trung tâm chiếc đệm lò xo – nơi tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp và vững chãi. Từng centimet khoảng cách bị xóa bỏ. Ban đầu chỉ là gấu áo len sượt qua nhau, rồi đến hơi ấm từ cánh tay Sherlock bắt đầu thấm qua lớp vải, mơn trớn làn da lạnh buốt của John. Trong cơn mộng mị, John cảm nhận được một sự "an toàn" kỳ lạ, một mùi hương quen thuộc của trà gừng và hóa chất nồng nặc – thứ mùi mà bộ não anh đã mặc định mã hóa là "nhà". Anh lấn tới, lồng ngực anh ép sát vào bả vai Sherlock, và cuối cùng, John thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm khi tìm thấy điểm tựa. Anh gối đầu lên bả vai Sherlock, đôi tay vô thức siết nhẹ lấy cánh tay đối phương như để giữ chặt lấy cái lò sưởi sống duy nhất giữa đêm đông.
Ở phía bên kia, Sherlock Holmes hoàn toàn tỉnh táo.
Anh nằm bất động như một bức tượng tạc từ đá cẩm thạch, đôi mắt xám tro mở trừng trừng trong bóng tối. Khi John bắt đầu "xâm lấn" vào vùng an toàn của mình, trái tim Sherlock nảy lên một nhịp lỗi, rồi bắt đầu nện dồn dập vào lồng ngực như một động cơ quá tải. Anh cảm nhận được từng giai đoạn của cuộc "tấn công" ngọt ngào này: từ cái chạm nhẹ ở khuỷu tay cho đến sức nặng thực sự của đầu John đè lên vai mình.
Mọi thuật toán trong đầu Sherlock tê liệt hoàn toàn. Anh không đẩy ra. Lý trí gào thét về sự "phi logic" và "nguy hiểm", nhưng cơ thể anh lại phản ứng bằng một sự đầu hàng thầm lặng. Sherlock nín thở khi cảm nhận được hơi thở của John — nóng hổi và đều đặn — phả trực tiếp vào vùng da nhạy cảm ở cổ mình. Mỗi nhịp thở của John là một lần "xung điện" chạy dọc sống lưng Sherlock, đánh sập mọi bức tường lãnh cảm mà anh đã dựng lên suốt bao năm qua.
Sherlock ghi nhận một sự thật chấn động: Nhịp tim của anh đang dần đồng bộ hóa với nhịp thở của John. Trong bóng tối đặc quánh, anh không còn thấy lạnh. Sự tiếp xúc da thịt ở cự ly 0cm này mang theo một áp suất cảm xúc khủng khiếp. Anh cảm nhận được sự mềm mại của tóc John cọ vào cằm mình, cảm nhận được nhịp mạch đập chậm rãi ở cổ tay John đang áp sát vào lồng ngực anh.
Sherlock khẽ nghiêng đầu, chỉ một milimet thôi, đủ để chóp mũi anh chạm vào thái dương của John. Anh hít vào một hơi thật sâu, thu nhận lấy cái thực tại đầy sai số này vào Cung điện ký ức. Anh không nhúc nhích, không dám thở mạnh vì sợ sẽ làm thức tỉnh người đàn ông đang ngủ say trong lòng mình, sợ rằng khoảnh khắc "chân thực nhưng không chân thực" này sẽ tan biến như bọt biển khi ánh mặt trời hiện hữu.
Căn phòng số 12 vẫn lạnh lẽo, nhưng giữa lớp đệm lò xo ấy, có hai thực thể đang tan chảy vào nhau. Sherlock nhắm mắt lại, lần đầu tiên trong đời, anh chấp nhận để mặc cho một kẻ khác chiếm hữu không gian cá nhân của mình, chấp nhận một sự thật rằng: giữa hầm băng của lý trí, hơi ấm của John Watson là thứ duy nhất anh không bao giờ muốn xóa bỏ.
Ánh sáng xám xịt của buổi bình minh vùng biển Bắc len qua khe rèm cửa sổ mỏng manh, rọi những vệt sáng lạnh lẽo lên lớp ga trải giường nhăn nhúm của căn phòng số 12. Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn nghe thấy tiếng sóng vỗ rì rào từ phía vách đá xa xa, John Watson từ từ mở mắt.
Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là cái lạnh, mà là một luồng nhiệt lượng nồng đậm, vững chãi bao bọc lấy anh.
John đứng hình. Hệ thần kinh quân nhân của anh phát ra tín hiệu báo động đỏ ngay lập tức. Anh nhận ra mình không còn nằm sát mép giường bên trái nữa. Trong cơn mộng mị vì cái lạnh thấu xương đêm qua, cơ thể anh đã thực hiện một cuộc "di cư" vô thức về phía trung tâm chiếc đệm.
John kinh hoàng nhận ra mình đang bám chặt lấy Sherlock như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất. Cánh tay anh vòng qua eo thám tử, bàn tay siết chặt lấy lớp áo sơ mi mỏng, và chân họ đang quấn quýt lấy nhau dưới lớp chăn để tận dụng chút hơi ấm cuối cùng. Một sự thân mật trần trụi và không thể bào chữa.
John nín thở, cơ thể anh căng cứng như một sợi dây đàn sắp đứt. Anh cố gắng nhớ lại tại sao mình lại ở vị trí này, nhưng ký ức chỉ là những mảng màu nhòa của cái lạnh và bản năng tìm kiếm sự sống.
Mày đã làm cái quái gì thế này, John? – Một giọng nói trong đầu anh gào thét sự nhục nhã.
John bắt đầu một cuộc đào tẩu vội vã và lóng ngóng nhất đời mình. Với trái tim nện liên hồi vào lồng ngực vì xấu hổ, anh cố gắng gỡ từng ngón tay mình ra khỏi áo Sherlock với một sự hoảng loạn thấy rõ. Anh nhấc chân ra, di chuyển một cách vụng về để tái lập lại khoảng cách một mét, trong lòng chỉ cầu nguyện một điều duy nhất: Hy vọng Sherlock vẫn đang ngủ say để không phải chứng kiến sự thảm hại này của anh.
Về phía Sherlock, anh thực chất đã tỉnh từ rất lâu. Sherlock nằm im, đôi mắt xám nhắm nghiền nhưng mọi giác quan đều đang thu nhận sự hoảng loạn của John. Anh cảm nhận được sự căng cứng của John, tiếng tim đập loạn xạ và cả sự rút lui đầy tội lỗi đó. Sherlock chọn cách giả vờ ngủ. Đó là giải pháp logic duy nhất để bảo vệ chút lòng tự trọng còn sót lại của John và ngăn chặn một cuộc đối thoại mà cả hai đều không sẵn sàng. Anh thả lỏng cơ thể, giữ nhịp thở đều đặn, dù trong thâm tâm, cảm giác hụt hẫng khi John rời đi cũng đang cào xé anh không kém.
Ngay khi thoát khỏi giường, John lao thẳng vào phòng tắm, đóng sập cửa và xả nước lạnh vào mặt. Anh nhìn mình trong gương, gương mặt đỏ bừng và đôi mắt đầy vẻ tự trách.
Khi họ bước xuống sảnh nhà trọ để dùng bữa sáng, bầu không khí đặc quánh sự gượng gạo. John đi trước với vẻ mặt "hình sự" cực đoan, đôi tay đút sâu vào túi áo khoác, tuyệt đối không nhìn về phía Sherlock. Sherlock đi sau, vẻ mặt thản nhiên như một pho tượng, nhưng ánh mắt anh thỉnh thoảng lại lướt qua John với một sự quan sát tàn nhẫn.
Tại quầy lễ tân, khi thấy bà chủ quán đang chuẩn bị sổ sách, John bước tới ngay lập tức. Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ khẩn thiết:
"Bà chủ, nếu hôm nay có bất kỳ phòng trống nào khác — bất kỳ phòng nào, dù nhỏ đến đâu — làm ơn báo ngay cho tôi. Chúng tôi cần thêm một không gian riêng biệt."
Bà chủ quán ngước nhìn anh, hơi ngạc nhiên trước thái độ vội vã của người bác sĩ. "Tôi sẽ lưu ý, thưa ông. Nhưng như tôi đã nói, mùa lễ hội này..."
"Làm ơn," John ngắt lời, một sự khẩn cầu lộ liễu khiến Sherlock, người đang đứng ngay sau lưng anh, phải nheo mắt lại.
Họ ngồi xuống bàn ăn trong sự im lặng vũ trang. John cắm cúi vào đĩa trứng của mình, dùng sự bận rộn giả tạo để trốn chạy thực tại. Sherlock ngồi đối diện, nhấp một ngụm cà phê đen, mắt nhìn ra cửa sổ mịt mù sương muối.
"Hung thủ đã di chuyển về phía bến cảng phía Bắc," Sherlock đột ngột lên tiếng, giọng anh phẳng lặng như mặt nước hồ mùa đông. "Chúng ta cần đi ngay sau mười phút nữa."
"Được," John đáp cụt lủn, không ngẩng đầu lên.
Sự bình thường giả tạo đã quay lại, nhưng lần này nó mang theo một dư vị nặng nề. John nhận ra rằng ngay cả những cái chạm tự nguyện mà họ đã dày công xây dựng suốt hai tháng qua cũng trở nên mỏng manh trước thực tại của đêm giá lạnh đó. Một đêm ở Northumberland đã chứng minh rằng, dù họ cố gắng giữ khoảng cách bao nhiêu trong ánh sáng ban ngày, thì trong bóng tối, mọi rào cản lý trí đều hoàn toàn bất lực trước bản năng của chính mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com