Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 9:

Cuộc sống tại số 221B phố Baker dường như đã khôi phục lại trật tự cũ ngay khoảnh khắc tiếng lách cách của chìa khóa tra vào ổ xoay chuyển. John Watson, với một sự quyết đoán đầy phòng thủ, ngay lập tức mang hành lý lên căn phòng gác mái của mình.

Cơn giận vẫn còn âm ỉ dưới lớp vỏ bọc im lặng; John không thèm ném cho Sherlock lấy một cái nhìn xã giao, càng không có ý định ngồi xuống uống một tách trà giảng hòa. Anh dùng chính sự phẫn nộ đó làm động lực để thiết lập lại "pháo đài" của riêng mình. Anh dành cả buổi chiều để sắp xếp lại những cuốn sách y khoa, là phẳng lại ga giường và mở tung cửa sổ để đón lấy không khí London. John đang hùng hổ gấp lại chiếc áo len cũ, nhưng khi chạm vào lớp vải, anh chợt khựng lại. Đó chính là chiếc áo mà anh đã mặc đêm qua, chiếc áo vẫn còn vương lại chút mùi bạc hà và hơi lạnh từ biển của Sherlock. Anh ngay lập tức vò nát nó và ném mạnh vào giỏ đồ giặt như thể nó bị ám quẻ.

Anh cố tình tạo ra những tiếng động mạnh bạo khi đóng cửa tủ như một lời tuyên bố đanh thép rằng: sai số ở Northumberland đã bị xóa sổ, và anh sẽ không để bản thân bị cuốn vào bất kỳ màn kịch "tử tế giả vờ" nào của thám tử thêm một lần nữa. John tận hưởng sự riêng tư, tự nhủ rằng mọi thứ đã trở lại quỹ đạo an toàn.

Nhưng ở tầng dưới, Sherlock Holmes lại đang rơi vào một cuộc khủng hoảng thầm lặng.

Suốt một tuần đầu tiên trở về, Sherlock nhận ra "hệ điều hành" của mình đang gặp một lỗi nghiêm trọng. Cứ mỗi khi bóng đêm buông xuống và John bước lên gác, sự tĩnh lặng của phòng khách trở nên đặc quánh và gai góc. Sherlock không thể nằm xuống. Chiếc giường đôi trong phòng ngủ của anh giờ đây hiện ra như một hố đen hút cạn mọi sự bình tĩnh. Sự xáo trộn dữ liệu này quá lớn khiến Sherlock không còn tâm trí để tính toán cách xoa dịu cơn giận của John; anh mặc kệ sự lạnh nhạt của bạn mình vì chính bản thân anh cũng đang bị mắc kẹt trong một mê cung suy luận không lối thoát.

Anh vùi mình vào những thí nghiệm vô nghĩa. Tiếng lách cách của những ống nghiệm va vào nhau và ánh sáng xanh lét từ đèn Bunsen trở thành công cụ để Sherlock giết thời gian. Anh thức trắng đêm, ghi chép những phản ứng hóa học mà anh vốn đã biết rõ kết quả, chỉ để ngăn bản thân không phải nhìn về phía cánh cửa phòng ngủ đang khép hờ. Sherlock ngủ ít đến mức đáng báo động. Cơ thể anh bắt đầu suy nhược; đôi gò má cao hóp lại, đôi mắt xám tro trũng sâu với những quầng thâm và bước đi của anh mất dần vẻ thanh thoát, thay vào đó là một sự nặng nề của kẻ đang kiệt sức vì thiếu ngủ.

Nằm vật vờ trên chiếc ghế bành vào lúc ba giờ sáng, Sherlock bắt đầu tự vấn chính mình. Cung điện ký ức của mình bị gì thế này?

Mọi khi, anh có thể sắp xếp dữ liệu một cách hoàn hảo, nhưng giờ đây, các dòng suy nghĩ của anh cứ bị đứt gãy. Khi anh cố tập trung vào một vụ án, bộ não lại tự động truy xuất lại nhịp thở đều đặn của John phả vào hõm cổ anh, hơi ấm từ lớp áo len dày dạn nện vào lồng ngực anh trong đêm sương giá. Sherlock đứng dậy, chậm chạp bước vào phòng ngủ của mình. Anh nằm xuống, giữ đúng vị trí bên phải, và vô thức nhìn về khoảng trống mênh mông bên cạnh.

Và rồi, anh biết được câu trả lời.

Nó không phải là một bí ẩn hóa học, cũng chẳng phải một mật mã phức tạp. Đó là một sự thật sinh học tàn nhẫn: Anh không thể ngủ được vì anh thiếu một hằng số. Bộ não của anh đã mặc định mã hóa nhịp thở của John Watson như một tín hiệu an toàn để "tắt nguồn". Thiếu đi cái mỏ neo ấy, Sherlock Holmes chỉ là một con tàu không bến, bị cuốn trôi trong đại dương của những suy nghĩ hỗn loạn và những cơn ác mộng chực chờ. Sự tiếp xúc vật lý mà anh vốn coi thường giờ đây đã trở thành một loại nhu cầu thiết yếu như oxy.

Sherlock bắt đầu tìm cách phớt lờ John một cách cố ý. Thay vì quan tâm xem John còn giận hay không, anh lao vào công việc như một kẻ điên để chứng minh rằng mình có thể vận hành mà không cần "hằng số" kia. Anh muốn phớt lờ sự tồn tại của John ở tầng trên, phớt lờ tiếng bước chân quen thuộc, phớt lờ cả cái sự thật rằng mình đang vỡ vụn chỉ vì thiếu đi một nhịp thở bên cạnh.

Tầng trên, John vẫn ngủ yên, hoàn toàn tin rằng mình đã thiết lập được ranh giới. Nhưng ở tầng dưới, Sherlock đang nhìn trừng trừng vào bóng tối, nhận ra rằng sự kìm nén của anh đã đạt đến giới hạn.

Trật tự gượng gạo tại số 221B phố Baker bắt đầu rạn nứt dưới sức nặng của một sự thật lâm sàng: Sherlock Holmes đang kiệt sức. Sự suy nhược của anh không còn là một suy đoán, nó hiển hiện trong từng cử động rời rạc, trong đôi bàn tay run rẩy khi cầm ống nghiệm và trong cả sự gắt gỏng vô cớ đến cực đoan.

John Watson, với bản năng của một bác sĩ quân y, đã nâng mức báo động lên tối đa. Tình trạng kiệt quệ hiển hiện của Sherlock lúc này đã đạt tới ngưỡng nguy hiểm, đến mức cơn giận âm ỉ suốt một tuần qua trong John bỗng chốc trở nên nhỏ bé và xa xỉ; anh không còn tâm trí để bận lòng về sự tự ái hay những dối lừa ở Northumberland nữa. Anh không còn đứng từ xa quan sát nữa. Mỗi buổi sáng, John đều đứng ở đầu cầu thang, nhìn xuống đống đổ nát của những thí nghiệm thâu đêm và lặp lại một câu hỏi đầy bực dọc:

"Tại sao anh không đi ngủ đi, Sherlock? Anh định rút cạn bản thân đến mức nào nữa? Những báo cáo này có thể đợi đến sáng, cơ thể anh thì không."

Đáp lại John luôn là những tràng lý lẽ mang tính khoa học khô khốc, khó hiểu và đầy tính chối bỏ. "Giấc ngủ là một sự lãng phí tài nguyên sinh học không cần thiết, John. Tôi đang điều chỉnh lại nhịp độ thần kinh để tương thích với tần số xử lý của các chuỗi alkaloid. Anh không hiểu được áp lực của việc phải giữ cho bộ não hoạt động khi thế giới ngoài kia quá chậm chạp đâu."

Sherlock không thể nói. Anh không thể thừa nhận với John, và càng không muốn tin vào sự thật rằng mình đang bị rơi vào một trạng thái lệ thuộc sinh học thảm hại. Anh khinh miệt sự yếu đuối đó. Nhưng mỗi khi anh nằm xuống chiếc giường đôi lạnh lẽo, Cung điện ký ức của anh lại trở nên hỗn loạn, gai góc và trống rỗng. Anh nhận ra mình không thể "tắt nguồn" nếu không có nhịp thở đều đặn của John làm hằng số ổn định. Đó là một hố đen tâm lý mà Sherlock từ chối bước vào, vì vậy anh chọn cách tự ngược đãi chính mình dưới ánh đèn thí nghiệm.

Đêm đó, vào lúc ba giờ sáng, phố Baker chìm trong sương mù lạnh lẽo. Trên phòng gác mái, John tỉnh giấc vì tiếng gió rít qua khe cửa sổ, mang theo cái lạnh len lỏi vào dưới lớp chăn. Anh ngồi dậy để đóng chặt cửa, nhưng khi nhìn xuống phía dưới, anh thấy vệt sáng từ cửa sổ phòng khách vẫn hắt ra trên nền sương mù. Sherlock vẫn chưa ngủ.

Đã mười ngày trôi qua như thế. John đứng lặng trong bóng tối một hồi lâu, sự mệt mỏi của chính anh hòa lẫn với nỗi lo lắng âm ỉ về gã cộng sự cứng đầu. Anh biết Sherlock đã chạm đến giới hạn và anh không thể cứ thế nằm xuống ngủ tiếp như thể không biết gì. John khoác chiếc áo choàng, quyết định xuống lầu để ít nhất là dọn dẹp đống lộn xộn hoặc bắt Sherlock phải uống một cốc sữa nóng.

Nhưng khi bước vào phòng khách, mọi dự định của John đều dừng lại.

Sherlock đã gục ngay trên bàn thí nghiệm, giữa những ống nghiệm vương vãi và đống hóa chất chưa kịp dọn. Đó không phải là một giấc ngủ yên bình. Đôi mày anh nhíu chặt, gương mặt xanh xao hiện rõ sự căng thẳng ngay cả trong lúc mê mệt. Hơi thở của Sherlock nặng nhọc, đôi vai thỉnh thoảng lại run lên một nhịp nhẹ — một biểu hiện điển hình của sự kiệt sức đến mức hệ thần kinh bị quá tải.

John tiến lại gần, đặt tay lên vai Sherlock và lay nhẹ. "Sherlock. Dậy đi. Vào phòng ngay."

Sherlock bừng tỉnh, đôi mắt mở to hằn lên những tia tơ máu đỏ rực, hoang dại và lạc lõng trong giây lát. Sự mệt mỏi tột độ đã đánh sập hoàn toàn khả năng phòng thủ thường ngày. Anh không còn đủ sức để buông ra một câu mỉa mai hay một lời từ chối sắc sảo. Sherlock im lặng, để mặc cho John dìu mình đứng dậy, đôi chân loạng choạng nương tựa hoàn toàn vào sức nặng của bạn mình.

Khi John đặt anh xuống giường và kéo chăn lên đến ngực, một nỗi sợ hãi vô hình về việc bị bỏ lại trong bóng tối một lần nữa trỗi dậy. Ngay khi John định quay lưng rời đi, Sherlock vươn tay ra, chộp lấy bàn tay anh và ghì chặt lấy nó.

Sherlock không nhìn John. Anh nhắm nghiền mắt, bàn tay gầy guộc bao trọn lấy những ngón tay của John, ép mạnh lòng bàn tay anh vào lớp vải áo mỏng trên ngực mình, ngay vị trí của trái tim đang đập loạn nhịp. Anh không nói gì, sự im lặng ấy mang sức nặng của một lời cầu xin hiếm hoi và vụn vỡ.

John đứng hình. Một luồng điện của sự ngỡ ngàng chạy dọc sống lưng anh, khác hẳn với cảm giác ở những lần trước. Nếu cái nắm cổ tay trong cơn sốt hay cái ôm siết sau ác mộng có thể được bao biện là những phản xạ vô thức của một kẻ đang mê sảng, thì lần này lại khác. Sherlock đang tỉnh táo. Dù rệu rã, nhưng ý thức của anh ta vẫn đang hiện diện rõ mồn một qua lực nắm kiên quyết nơi đầu ngón tay. John cảm thấy nghi ngại, thậm chí là một chút bàng hoàng; anh hiểu rằng hành động này sẽ không thể bị xóa nhòa vào "bí mật đêm đen" hay đổ lỗi cho bản năng sinh tồn được nữa. Đây là một sự lựa chọn chủ động.

Nhưng khi nhìn xuống dáng vẻ rệu rã, xanh xao của người đàn ông trên giường, John không nỡ rụt tay lại. Sự tỉnh táo của Sherlock càng làm cho lời cầu xin thầm lặng này trở nên đau đớn hơn.

Sherlock cảm nhận được hơi ấm từ mạch đập của John lan tỏa qua làn da mình. Nhịp tim anh, vốn đang hỗn loạn, bắt đầu ổn định lại một cách thần kỳ. Anh biết mình phải nói gì đó để giữ John lại mà không làm mất đi chút kiêu hãnh cuối cùng.

"Ngồi lại... một chút thôi," Sherlock thầm thì, giọng anh khàn đặc, yếu ớt nhưng vẫn cố giữ vẻ khách quan. "Chỉ để tôi... hiệu chuẩn lại nhịp thở. Anh đứng đó làm nhiễu loạn sóng não của tôi."

John nhìn xuống bàn tay đang bị nắm chặt, rồi nhìn gương mặt tiều tụy của Sherlock. Anh tự nhủ rằng đây là một dạng di chứng hậu chấn thương sau vụ nổ — thứ mà chính anh đã từng nếm trải ở Afghanistan. Sherlock đang cần một "thực thể sống" bên cạnh để cảm thấy thực tại không bị tan biến. Với tư cách là một bác sĩ và một mỏ neo duy nhất của anh ta, John chấp nhận thỏa hiệp.

Anh ngồi xuống mép giường, giữ một khoảng cách tối thiểu nhưng không rút tay ra. John nhìn vào bóng tối, canh chừng cho giấc ngủ của Sherlock như một người lính canh giữ một đồng đội bị thương. Sherlock, khi tìm thấy sự hiện diện ổn định đó, đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Sherlock ngủ thiếp đi, lần đầu tiên sau mười ngày, hơi thở của anh trở nên nhẹ nhàng và thanh thản. Còn John vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn vào hư không, không hề biết rằng ranh giới mà anh dày công xây dựng đã bị sự yếu đuối của thiên tài phá vỡ một cách âm thầm nhất.

Ánh bình minh xám xịt của London len qua lớp rèm cửa dày, rọi những vệt sáng nhạt nhòa lên sàn gỗ phòng ngủ của Sherlock Holmes. Sherlock mở mắt. Điều đầu tiên hệ thần kinh của anh ghi nhận sau nhiều ngày "treo máy" là một sự tĩnh tại hoàn hảo. Bộ não thiên tài đã được tái khởi động, các dòng dữ liệu không còn chồng chéo, và cảm giác kiệt sức đến run rẩy đã tan biến.

Dữ liệu thứ hai khiến Sherlock đứng hình trong một nhịp thở: Hơi ấm nồng đậm và mạch đập đều đặn của John Watson vẫn đang nằm trọn trong lòng bàn tay mình.

Sherlock nằm im, đôi mắt xám tro dán chặt vào sự kết nối thầm lặng giữa cả hai. John đang ngủ gật trong tư thế ngồi tựa lưng vào thành giường đầy mệt mỏi. Những ngón tay của Sherlock vẫn đang bao phủ lấy bàn tay bạn mình, một dấu tích trần trụi của sự cầu xin yếu ớt đêm qua. Sherlock không hoảng loạn, anh chỉ lặng lẽ quan sát sự hiện diện của John dưới một lăng kính mới. Anh nhận ra một sự thật tàn nhẫn và phi logic: John không chỉ là một cộng sự, mà đã trở thành một hằng số sinh học. Thiếu đi nhịp thở và hơi ấm này, cỗ máy Sherlock Holmes sẽ không thể "tắt nguồn" an toàn. Sự lệ thuộc này khiến anh thấy nhục nhã, nhưng đồng thời, cảm giác được "neo giữ" lại mang đến một sự thư thái mà mọi loại hóa chất trên đời đều không thể sánh kịp.

Trước khi John có dấu hiệu tỉnh giấc, Sherlock nhẹ nhàng nới lỏng những ngón tay. Anh rút tay lại một cách từ tốn, xóa sạch mọi dấu vết của sự quỵ lụy. Khi John khẽ cựa mình và mở đôi mắt còn lờ đờ vì thiếu ngủ, Sherlock đã kịp ngồi dậy, lưng thẳng tắp, gương mặt lấy lại vẻ lạnh lùng, ngạo mạn thường ngày như một chiếc mặt nạ sắt.

"Tư thế ngủ của anh thực sự là một thảm họa thẩm mỹ, John," Sherlock buông lời mỉa mai đầu tiên, giọng anh phẳng lặng và sắc mỏng, hoàn toàn không có một gợn sóng nào của kẻ đã van nài đêm qua. "Nó làm nhiễu loạn luồng khí lưu trong phòng và khiến tôi phải thức dậy sớm hơn dự tính mười lăm phút."

John chớp mắt, bàng hoàng trước sự thay đổi chóng mặt của Sherlock. Anh nhìn xuống bàn tay mình vừa được giải phóng, rồi nhìn gương mặt tiều tụy nhưng đã lấy lại thần thái của thám tử. "Anh... anh thấy thế nào? Đêm qua anh thực sự không ổn, Sherlock. Anh đã nắm chặt lấy tôi như thể—"

"Một phản ứng co thắt cơ học do thiếu hụt điện giải và sự suy nhược của hệ thần kinh vận động," Sherlock ngắt lời, anh đứng dậy bước tới cửa sổ, quay lưng về phía John để che giấu ánh mắt đang dao động. "Đừng tâng bốc bản thân bằng những suy luận cảm tính của anh, John. Đó đơn thuần là một sai số sinh học. Tuy nhiên..."

Sherlock dừng lại, anh xoay người, khoanh tay trước ngực và nhìn thẳng vào John với vẻ mặt của một nhà khoa học đang đưa ra một kết luận tối thượng.

"Dữ liệu đêm qua cho thấy nhịp sinh học của anh có tần số tương thích kỳ lạ với sóng não của tôi trong trạng thái nghỉ. Để tránh việc bộ não của tôi bị rơi vào tình trạng 'ngừng hoạt động cưỡng ép' như tuần qua, gây ảnh hưởng đến tiến độ của các vụ án tại Scotland Yard, tôi đã thiết lập một quy trình mới. Anh sẽ cần thực hiện các ca 'giám sát lâm sàng' tại phòng này vào mỗi đêm, cho đến khi hằng số thần kinh của tôi ổn định trở lại. Đó là một đề xuất chuyên môn dựa trên hiệu suất công việc, John. Đừng biến nó thành một vấn đề cá nhân tẻ nhạt."

John đứng lặng, nhìn thấu qua lớp mặt nạ ngạo mạn mà Sherlock vừa vội vã đeo lên. Nếu là những ngày đầu ở phố Baker, có lẽ anh đã nổi giận và bỏ đi ngay lập tức. Nhưng sau bao nhiêu biến cố, John đã học được cách đọc vị những cơn bão ẩn sau vẻ điềm tĩnh giả tạo đó. Anh hiểu rằng Sherlock càng dùng nhiều thuật ngữ khoa học khô khốc, càng mỉa mai gay gắt, thì đó chính là lúc anh ta đang hoảng loạn nhất. Lời mỉa mai ấy không dành cho John, mà là cách để Sherlock tự trấn an chính mình trước sự thật rằng anh ta vừa mới hoàn toàn sụp đổ. John chọn cách "nhường" cho Sherlock phần thắng về ngôn từ để đổi lấy việc có thể thực sự can thiệp vào tình trạng tồi tệ này.

Ánh mắt John lướt qua đôi bàn tay vẫn còn run nhẹ của Sherlock khi anh ta cố siết chặt vạt áo choàng. Anh nhìn thấy những quầng thâm như bị tạc vào hốc mắt và sắc mặt tái dại của người đàn ông đã sụt ít nhất ba cân chỉ trong một tuần.

"Được rồi, Sherlock. Ngừng cái giọng điệu thuyết giảng đó đi," John thở dài, giọng anh mang theo sự cam chịu xen lẫn bực bội.

John nhìn sâu vào đôi mắt hằn tơ máu của bạn mình, bản năng của một quân y từng phục vụ tại chiến trường mách bảo anh rằng đây là một cuộc trả thù muộn màng của hệ thần kinh. Cơn hậu chấn tâm lý từ vụ nổ bom ở bến cảng không hề biến mất, nó chỉ nằm im chờ đợi cho đến khi sự bận rộn của quá trình hồi phục thể xác qua đi. Hai tháng cố gắng giữ khoảng cách tại London vô tình đã trở thành môi trường lý tưởng để nỗi sợ bùng phát. John biết rõ, trong y khoa, những vết thương tâm lý đôi khi chỉ thực sự bắt đầu rỉ máu khi người ta tưởng rằng mình đã hoàn toàn bình phục. Hơn nữa, John mang một nỗi tội lỗi thầm lặng. Sherlock bị thương ở lưng là vì anh. Nếu Sherlock suy nhược đến mức này cũng là vì dư chấn của vụ nổ đó, John cảm thấy mình không có quyền từ chối nếu sự hiện diện của mình thực sự là một "vật dẫn" ổn định như lời Sherlock nói.

"Tôi sẽ mang chăn xuống và ngủ ở chiếc ghế bành trong phòng anh đêm nay. Nhưng hãy nghe cho kỹ: Đây là một cuộc giám sát y tế chuyên biệt. Ngay khi các chỉ số thần kinh của anh — hay cái quái gì anh vừa gọi — ổn định lại, tôi sẽ trở về phòng mình trên gác. Rõ chưa?"

Sherlock không nhìn John, anh chỉ khẽ khịt mũi như thể đang khó chịu vì sự chậm hiểu của bác sĩ, nhưng sâu trong đôi mắt xám tro là một sự nhẹ nhõm tột độ đã được che giấu kỹ lưỡng. "Tùy anh, John. Miễn là anh giữ im lặng và không làm nhiễu sóng não của tôi bằng những suy nghĩ tẻ nhạt về bữa sáng."

John quay lưng bước ra khỏi phòng, lầm bầm điều gì đó về những gã thiên tài khó chiều. Anh tự nhủ mình làm điều này vì y đức, vì trách nhiệm đồng đội, và vì London thực sự đang quá lạnh. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com