Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Untitled Part 1

Chương 1


Ở khoảng sân vắng vẻ hẻo lánh nhất của Tưởng gia, Quan Tự gặp được Tưởng Khinh Đường.

Đó là một mảnh sân vô cùng vắng vẻ, cách xa sảnh chính của Tưởng gia. Vì quanh năm ít ai lui tới nên người làm không mấy để tâm đến việc quét tước sửa chữa. Trong sân, cây cối mọc um tùm, cỏ dại rậm rạp, thoạt nhìn ngược lại hoàn toàn khác biệt với công trình tỉ mỉ tu bổ, mang theo sức sống và vẻ đẹp tự nhiên thuần túy.

Sân nhỏ được hàng rào trúc bao quanh, bám trên hàng rào là dây bìm bìm, vì không ai xử lý nên nở rất nhiều, màu xanh, màu tím, cảnh đẹp ý vui. Trong hàng rào là một tòa lầu nhỏ hai tầng, phỏng theo phong cách cổ xưa. Trước lầu là một hồ nước, chung quanh hồ trồng rất nhiều cây, thoạt nhìn đã có tuổi, thân cành rất thô, rễ sâu lá tốt.

Tưởng Khinh Đường ngồi dưới một cây đại thụ ở đó, đưa lưng về phía Quan Tự, nên hoàn toàn không phát hiện hôm nay sân nhỏ không người hỏi thăm của mình lần đầu tiên có người đến chơi.

Hôm nay là tiệc rượu của Tưởng gia, Quan Tự được mời tham gia, cô uống hai chén rượu, ngại trong phòng tiệc nhiều người ồn ào, loạng chạng mà đi ra ngoài hít thở không khí, chẳng biết khi nào đã đến ngoài sân nhỏ.

Thời tiết rất tốt, khí trời mùa xuân, gió mát khẽ thổi, cành liễu xanh biếc bên hồ nước chập chờn theo gió, mặt nước tĩnh lặng cũng nổi lên từng cơn sóng gợn. Ánh nắng chiếu trên mặt hồ, sóng nước lấp loáng.

Quan Tự bị ánh sáng trên mặt nước làm chói mắt, vô thức đưa tay che lại, mơ hồ xuyên thấu qua khe hở, nhìn thấy bên hồ nước có một người đang ngồi.

Cô dừng bước chân, nhìn chăm chú.

Nói chính xác, kia là một thiếu nữ.

Từ góc nhìn của Quan Tự, chỉ có thấy một bên mặt.

Dáng vóc vô cùng mảnh khảnh, mặc một bộ váy dài thuần trắng. Mái tóc đen nhánh như thác nước được chiếu sáng, có độ dài kinh người, mượt mà xõa trên bờ vai, lại từ đầu vai trút xuống, che khuất sau lưng, cuối cùng tính cả đuôi tóc, tất cả đều tản mát trên cỏ dại ở mặt đất sau lưng, che chắn toàn bộ thân thể đơn bạc xinh đẹp của nàng.

Nhưng mà vòng eo thướt tha nhỏ gầy kia lại lộ ra từ khe hở giữa cánh tay, bị thắt lưng lụa tùy tiện vòng quanh, siết ra đường cong thanh tú, đẹp đến làm người mơ màng.

Quan Tự yên lặng đứng ngoài hàng rào, xem đến ngẩn ngơ.

Thiếu nữ chỉ lo chuyên tâm nhìn cá trong hồ nước, hoàn toàn không chú ý đến có người sau lưng.

Tay nàng chống ở mép hồ, hai chân lơ lửng rủ xuống, ngón chân vừa vặn có thể chạm vào mặt nước một chút, chân nhỏ thích ý lắc tới lắc lui, làm văng lên mấy giọt nước. Ánh nắng chiếu đến, óng ánh long lanh.

Đầu ngón chân nàng mượt mà, móng chân dưới ánh mặt trời có màu hồng nhạt, sáng bóng ôn nhuận, đẹp hơn trân châu.

Gió mát hôn váy dài trắng tinh của nàng, làn váy dịu dàng bị thổi lên một chút, làm hai chân nhỏ trắng nõn như ẩn như hiện.

Dưới ánh mặt trời, tính chất gần như trong suốt, như điêu khắc bằng ngọc trắng thượng đẳng nhất.

Trong sân nhỏ vắng vẻ lẻ loi này, nàng thuần khiết đến không nhuốm bụi trần như thế, cứ như một cô tiên nhỏ vậy.

Chỉ một bóng lưng thế này, Quan Tự liền ngây ngẩn cả người, đứng ngoài hàng rào nửa ngày, ánh mắt bám trên bóng lưng vô cùng xinh đẹp mảnh mai đó, đến ngón tay cũng không thể động đậy một chút.

Cùng cô đi dạo là con trai cả của Tưởng gia, tên là Tưởng Nhược Bân, thấy Quan Tự thật lâu không di chuyển, không nhịn được tiến lên, nhẹ giọng hỏi thăm: "Quan tổng?"

Quan Tự không nghe được. Trong mắt cô chỉ có bóng lưng của thiếu nữ kia.

Tưởng Nhược Bân đợi nửa phút không thấy đáp lại, đành phải ho nhẹ một tiếng, giả bộ không cẩn thận, vờ đụng vào khuỷu tay Quan Tự, lại nhắc nhở: "Quan tổng."

Quan Tự trừng mắt nhìn, bừng tỉnh, ánh mắt lập tức thanh tỉnh.

Cô nhanh chóng thu hồi cảm xúc, đổi thành nụ cười khéo léo, quay đầu nhìn về phía Tưởng Nhược Bân, "Có chuyện gì sao?"

Trong lòng lại hoảng hốt, trước mặt người ngoài, sao lại thất lễ thế này.

Tưởng Nhược Bân cũng cười theo, "Để Quan tổng chê cười rồi, nhà cửa Tưởng gia nhỏ, không so được với nhà lớn như Từ, La, Trịnh, Vệ. Đã đi tới đây rồi, Quan tổng ngài xem, chúng ta có phải nên trở về đường cũ không? Tiệc rượu cũng sắp bắt đầu rồi."

"Xem ra là tôi uống nhiều rượu, vậy mà quên mất thời gian." Quan Tự cười khẽ một tiếng, nâng tay, làm tư thế mời, ra hiệu Tưởng Nhược Bân đi trước, mình theo phía sau.

Chân vừa nhấc lên, lại không nhịn được quay đầu, lần nữa nhìn thiếu nữ sạch sẽ như tiên nữ một cái.

"Đó là cô gái nhà ai vậy?" Đi hai bước, Quan Tự rốt cục vẫn không kìm được lòng hiếu kỳ, đi quá giới hạn hỏi Tưởng Nhược Bân một câu.

"Cái gì ạ?" Tưởng Nhược Bân hiển nhiên không hiểu ý Quan Tự.

"Cô ấy." Quan Tự nhìn về phía bên hồ nước.

Tưởng Nhược Bân dõi theo ánh mắt của cô, trông thấy cô gái tự nhiên tự tại chơi nước bên hồ, ánh mắt đột nhiên thay đổi, khinh thường bĩu môi, "Nó à... Nó là..." Hắn đang muốn nói, một người đàn ông trung niên mang Âu phục giày da bất ngờ chạy tới.

"Đại thiếu gia * ! Đại thiếu gia..." Người đàn ông trung niên chạy rất gấp, lúc đến trước mặt Tưởng Nhược Bân đã thở không ra hơi, "Lão gia * ... Lão gia..."

* đại thiếu gia: cách gọi tôn kính cho người con trai lớn nhất trong gia đình giàu có.

* lão gia: cách gọi tôn kính cho người đàn ông làm chủ gia đình giàu có, thường là người lớn tuổi.

Dáng vẻ cả người chật vật khiến Tưởng Nhược Bân nhíu chặt mày, áy náy cười xấu hổ với Quan Tự một tiếng, lạnh giọng, quát khẽ người đàn ông trung niên, "Chú Trần, có việc thì từ từ nói, ngay trước mặt khách quý mà làm ra bộ dáng gì thế?"

Người đàn ông trung niên thở hổn hển mấy hơi, lại dùng sức nuốt một cái mới đứng thẳng lưng. Quan Tự thấy rõ đầu hắn đầy mồ hôi, sắc mặt đỏ bừng giống như bị lửa đốt.

"Đại thiếu gia, lão gia đang tìm cậu, cậu mau qua đi ạ."

"Lão gia? Lúc này lão gia tìm tôi có chuyện gì?"

"Phải trông đại thiếu gia nói thôi ạ, tôi đây nào dám hỏi?" Chú Trần móc ra một tấm khăn từ trong túi Âu phục, run rẩy xoa xoa mồ hôi trên trán, cười theo, "Nghe ngữ khí của lão gia thì chuyện rất cấp bách, cậu liền tranh thủ thời gian đi theo tôi đi ạ."

Sắc mặt Tưởng Nhược Bân lúng túng. Tưởng gia là gia tộc nhỏ vừa mới vững gót chân ở thành phố Tân Lĩnh, phải dựa vào Quan gia nhiều. Bây giờ chủ của Quan gia Quan Tự ở đây, Tưởng Nhược Bân làm chủ nhà, bỏ mặc khách đi làm chuyện của mình, này làm sao cũng không thể nói nổi, hơn nữa Quan Tự còn là khách quý.

Tưởng Nhược Bân nhìn Quan Tự một chút, cười ngượng ngùng: "Quan tổng, thật sự xin lỗi, ngài xem việc này..."

Quan Tự ngược lại không để ý, mỉm cười, không nhanh không chậm nói: "Cậu Tưởng có việc liền đi trước đi, đường về tôi đã nhớ kỹ, sau đó nhất định đến."

Tưởng Nhược Bân gật đầu, xin lỗi liên tục: "Thật sự là hôm nay Tưởng gia nhiều việc. Xin lỗi Quan tổng, tôi chiêu đãi không chu đáo, lần sau tôi nhất định nhận tội với ngài."

Hắn lại tự nhận lỗi một phen, đạt được câu trả lời chắc chắn không sao của Quan Tự nên yên tâm không ít, vội vàng rời đi với chú Trần, chỉ để lại một mình Quan Tự.

Trên mặt Quan Tự treo nụ cười lễ phép yếu ớt, đưa mắt nhìn bọn họ rời đi, ý cười trong mắt lập tức lạnh xuống, lại nghĩ tới thiếu nữ Tưởng Nhược Bân chưa kịp giới thiệu cho mình ở sau hàng rào, xem thái độ vẻ mặt của Tưởng Nhược Bân, dường như hắn cực kỳ chán ghét cô gái này.

Lòng hiếu kỳ của Quan Tự càng sâu, cô gái xinh xắn thế kia, sao lại khiến người ghét như vậy? Cô nhịn không được xoay người trông lần nữa, lại phát hiện cô gái kia đã xoay người nhìn nàng.

Không chút phòng bị nào, ánh mắt hai người chạm thẳng.

Quan Tự quên cả hô hấp.

Đó là một thiếu nữ có nhan sắc siêu phàm thoát trần *, trông khoảng mười tám tuổi, một bộ dáng mới lớn.

* siêu phàm thoát trần: không phải người phàm, thoát khỏi trần tục, ở đây chỉ vẻ đẹp thanh cao như tiên.

Da trắng hơn tuyết, tóc đen như mực.

Khuôn mặt nhỏ trắng nõn, lớn chừng một bàn tay. Ngũ quan tinh tế, tinh xảo đến không chút khuyết điểm tì vết, như được người thợ thủ công khéo léo nhất điêu khắc từ một khối ngọc đẹp hoàn mỹ. Đôi mắt là hai viên đá quý tuyệt thế, trong suốt thanh tịnh. Bờ môi tựa như đài hoa non mịn vừa mới đâm chồi, dính phải sương mai, kiều diễm ướt át.

Nàng thướt tha đứng bên cạnh hồ, váy dài thuần một màu trắng, bao lấy thân hình mảnh mai nhỏ nhắn xinh xắn, hiện ra một ít dáng vẻ xinh đẹp của người phụ nữ.

Ngăn cách với sự đẹp đẽ linh động, hoàn toàn không giống với những cô gái phàm trần.

Quan Tự vô thức nín thở, chân dời về phía trước nửa bước.

Cô gái trẻ tuổi kia có lẽ rất ít khi gặp được người sống, bị Quan Tự bỗng nhiên xuất hiện ngoài sân dọa sợ, ngón tay hồi hộp mà xoắn lấy váy của mình, hàm răng khẽ cắn môi dưới, cắn đến cánh môi mềm mại đỏ lên.

Vài sợi tóc của nàng rơi xuống, Quan Tự mới phát hiện mái tóc nàng màu đen, dài gần bằng nửa người, nhìn qua mượt mà mềm mại.

Quan Tự sợ dọa đến nàng, đối mặt với nàng, lui về sau một chút, mi mắt cong cong, khóe miệng hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười nhạt nhòa lại cực kỳ dịu dàng.

Tưởng Khinh Đường đứng cạnh hồ, mặt đỏ hồng như quả táo chín dính sương sớm, đầu ngón tay trắng nõn cũng xoắn váy chặt hơn, đến cổ tay tinh tế cũng bắt đầu phiếm hồng.

"Em đừng sợ, tôi không phải người xấu." Quan Tự nhìn ra sự hoảng hốt của nàng, cách hàng rào cười an ủi, giọng nói trầm ấm êm tai.

Cô không nói lời nào còn được, lần này vừa mở miệng, thiếu nữ càng đỏ mặt hơn, đỏ như sắp nhỏ máu, ngập ngừng nói, lại nói không nên một câu, chỉ là lắc đầu thật mạnh.

Một đôi mắt to ẩm ướt. Ươn ướt, ánh nước long lanh, giống như một con nai con sợ hãi thẹn thùng, làm người yêu thương.

"Em tên là gì?" Quan Tự sợ hù dọa nai con đáng yêu này, giọng nói vô cùng dịu dàng mà hỏi thăm.

Nàng vẫn luống cuống lắc đầu, dường như nhận ra sự thất thố của mình là vô lễ, đột nhiên ngừng động tác, cúi đầu vuốt nếp nhăn trên váy do mình xoắn ra, đi về phía trước mấy bước, miệng ngập ngừng, như muốn giới thiệu bản thân cho Quan Tự.

Đáng tiếc, còn chưa mở miệng đã bị đánh gãy.

"Nhóc câm, mày ở đâu? Mau vào trang điểm! Chờ một lúc trễ tiệc rượu, phu nhân lại chửi chúng ta." Trong lầu nhỏ truyền đến tiếng nói của một người phụ nữ, nghe rất không kiên nhẫn, giọng điệu ác liệt.

Thiếu nữ nghe xong, không lo được Quan Tự, vội vàng nhấc váy chạy vào phòng, cùm cụp khép cửa lại, trong nháy mắt đã mất tích.

Như là chưa từng xuất hiện, hết thảy chỉ là một giấc mộng buổi chiều của Quan Tự.

Quan Tự hoàn toàn không biết gì về cô gái bí ẩn này, chỉ nghe có người gọi nàng là "nhóc câm".

Vậy mà không biết nói chuyện?

Quan Tự tiếc hận nghĩ, cô bé xinh đẹp như thế, thật không biết em ấy mở miệng nói một câu sẽ động lòng người thế nào.

......

Tưởng Khinh Đường khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nhịp tim đập nhanh, thình thịch mà gõ vào màng nhĩ, cứ như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Mặt nàng nóng đến lợi hại, tưởng chừng sắp bốc cháy. Khí hậu ngày xuân ấm áp, mồ hôi chảy ròng ròng trên lưng nàng, đến quần áo cũng bị thấm ướt đẫm, còn tốt có tóc dài che lấp, lúc chạy vào mới không bị Quan Tự phát hiện.

Nàng dựa vào ván cửa trong chốc lát, che ngực, cảm giác nhịp tim không nhanh như vậy, mới dám lặng lẽ, cẩn thận từng li từng tí quay người, nằm trên cửa, từ trong khe cửa nhìn trộm về hướng Quan Tự.

Quan Tự còn đứng ở chỗ cũ.

Nhìn về Tưởng Khinh Đường phía này.

Người phụ nữ có vóc dáng cao gầy, dù không nhúc nhích mà đứng đó cũng đẹp như thế, trường thân ngọc lập *, giống như ánh sáng trên toàn thế giới đều tập trung trên người cô.

* trường thân ngọc lập: miêu tả thân hình cao ráo thon thả như ngọc của người phụ nữ.

Đẹp mắt đến làm cho người ta mặt đỏ tim đập.

Mặc dù biết Quan Tự không thấy mình, nhưng Tưởng Khinh Đường nhìn lén Quan Tự một hồi, mặt thình lình nóng lên.

__________

Editor có lời muốn nói: Vì mình không có beta nên đôi lúc bị sai chính tả ạ, mng thấy sai chỗ nào vui lòng nhắc mình nhé huhu, ném một đống gạch vô mặt mình cũng được luôn, xin nhận gạch chính tả xây nhà. Mình cảm ơn rất nhiều.


RitaTriLinh -
Tài Khoản: 3822 điểm [Nam]
Cấp 6 KTer Siêu Nhân - VIP
-
Bài Viết Thứ : #
Thời Gian: Thứ 3, 14/11/2023, 19:59



Chương 2

Chương 2

Quan Tự đứng yên bên ngoài sân thật lâu, lại không thấy thiếu nữ như cô tiên nhỏ kia bước ra nữa. Cô nghĩ, em ấy chắc chắn đã bị mình dọa sợ nên mới trốn vào phòng, không dám ra tiếp.

Quan Tự không khỏi thầm than một tiếng, trong lòng có một chút tiếc nuối.

Cũng không phải có ý nghĩ xấu gì với cô bé – dù sao nhìn dáng vẻ nàng như mới mười tám tuổi, chính là thời điểm thanh xuân trẻ trung. Hơn nữa đứa trẻ sạch sẽ như vậy, khiến người ta cảm thấy dù chỉ có một chút suy nghĩ bẩn thỉu với nàng đều là tội ác tày trời đáng bị khinh nhờn.

Một đứa bé xinh đẹp như thế, duyên dáng yêu kiều, chỉ đứng đó thôi cũng đã đủ cảnh đẹp ý vui.

Quan Tự không biết, thiếu nữ xinh đẹp xách váy chạy vào trong phòng ẩn nấp kia, giờ phút này cũng đang nhìn lén cô từ trong khe cửa.

Quan Tự cho rằng hành động của mình dọa sợ Tưởng Khinh Đường, nhưng thật ra là nàng gặp được Quan Tự, vừa thẹn vừa mừng, trong lúc nhất thời loạn lòng, đành phải mau mau chạy trốn, không muốn Quan Tự thấy mình chật vật.

Tưởng Khinh Đường nằm sấp trên khe cửa, từ trong kẽ hở nhìn lén Quan Tự. Mặc dù khoảng cách xa hơn chút, khuôn mặt Quan Tự đã hơi mơ hồ không rõ, nhưng Tưởng Khinh Đường lại nhìn đến chăm chú ngơ ngẩn, đến cả mắt cũng không nỡ nháy một cái, sợ chỉ trong một cái chớp mắt, Quan Tự liền không còn, tìm không ra nữa.

Vẫn giống.

Ánh mắt của Tưởng Khinh Đường như dính vào trên người Quan Tự, tham lam mà băn khoăn, so sánh với người trong trí nhớ của mình.

Vẫn giống như lúc trước.

Nhiều năm như vậy, gương mặt của cô vẫn không thay đổi, đến sự dịu dàng khi cười lên cũng không khác chút nào, ngoại trừ khí chất càng thêm trầm ổn bình tĩnh, làm người ta an tâm trên người.

Từ lúc bắt đầu thấy Quan Tự, nhiệt độ trên mặt Tưởng Khinh Đường chưa từng hạ xuống. Bây giờ trốn trong phòng nhìn lén, ngược lại càng thêm nóng, mặt nàng đỏ bừng, dường như đỉnh đầu cũng đang bốc hơi, tốc độ nhịp tim rất nhanh, đập vào ngực. Miệng cũng bắt đầu thấy đau.

Sự e lệ lạ lẫm và vui sướng thế này khiến nàng kích động đến không thể tự khống chế, đành phải nắm chặt mặt dây chuyền trên cổ, muốn xoa dịu một ít căng thẳng trong lòng.

"Nhóc câm! Nhóc câm mày ở đâu?" Tiếng thúc giục của người phụ nữ trên lầu lại truyền tới, mang theo sự tức giận, "Lề mà lề mề làm gì đó? Bảo mày lên lầu mày có nghe không? Bây giờ mày to gan thật đấy, càng ngày càng không nghe lời người lớn, chờ tao trở về nói cho phu nhân, xem bà ấy dạy dỗ mày thế nào!"

Người phụ nữ kia càng nói càng giận dữ, không biết làm ngã thứ gì, "Bịch" một tiếng, Tưởng Khinh Đường chỉ cảm thấy trần nhà trên đỉnh đầu cũng run lên, dọa đến nàng cả người giật mình.

Nhưng ở ngoài cửa, Quan Tự đang đứng ở đó, Tưởng Khinh Đường không nỡ đi.

Nàng sợ lần này đi, không biết còn phải đợi đến năm nào tháng nào, mới có thể gặp lại Quan Tự.

Chỉ là lần này gặp mặt, mình đã đợi cả chục năm.

Quá dài.

Tưởng Khinh Đường nghĩ đến đây, cái mũi mỏi nhừ, hốc mắt cũng hơi ẩm ướt.

Có lẽ... có lẽ sau hôm nay, rốt cuộc sẽ không nhìn thấy chị ấy nữa.

Bởi vì hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của Tưởng Khinh Đường. Tiệc rượu hôm nay, là tiệc sinh nhật hai mươi tuổi của nàng.

Nói là tiệc sinh nhật, nhưng tất cả mọi người đều ngầm hiểu, đây là tiệc ra mắt.

Qua hôm nay, rất nhanh thôi, Tưởng Khinh Đường sẽ gả cho một người đàn ông có lẽ chưa từng gặp mặt.

Tưởng Khinh Đường cảm giác mình bị một bàn tay vô hình bóp lấy yết hầu, không thể thở nổi, đành phải đặt mặt dây chuyền nắm chặt trong tay vào trên ngực, muốn cảm nhận một chút an ủi.

"Con nhóc chết tiệt kia mày thật sự là cứng cánh rồi à? Nhất định phải để tao xuống bắt mày đi lên mới được hả?" Phía người phụ nữ truyền đến tiếng giẫm thang lầu, Tưởng Khinh Đường không dám kéo dài nữa, cuối cùng lưu luyến không rời nhìn Quan Tự một cái, quyết tuyệt quay đầu, chạy về phía đầu bậc thang. Lúc lên lầu lại xoa xoa khóe mắt, không để người phụ nữ phía trên phát hiện cảm xúc của mình khác thường.

Ở chỗ ngoặt thang lầu gặp một phụ nữ khí thế hung hăng, một người phụ nữ trung niên.

Bà ta là bảo mẫu chăm sóc sinh hoạt thường ngày của Tưởng Khinh Đường từ nhỏ, người Tưởng gia đều gọi bà ta là dì Trần.

Đường đi lên lầu của Tưởng Khinh Đường bị dì Trần ngăn cản, đành phải đứng tại chỗ, cúi đầu.

"Hừ, mày còn biết lên lầu à? Sao không ở bên ngoài nữa đi? Dứt khoát ở bên ngoài chết là được rồi, nhà họ Tưởng từ trên xuống dưới cũng không cần nuôi một phế vật vô dụng như mày, chỉ sợ trong mơ phu nhân cũng thắp nhang cầu nguyện." Hai tay dì Trần ôm ngực, từ trên cao liếc nhìn Tưởng Khinh Đường, trong lỗ mũi phát ra tiếng xì khẽ.

Tưởng Khinh Đường níu chặt váy, vẫn cúi đầu, không làm gì cả.

"Ngẩn ngơ làm gì? Còn không mau cút lên! Mặt mũi của mày lớn lắm đó, mấy thợ trang điểm tạo hình của phu nhân ở trong phòng, bây giờ đều đang chờ hầu hạ một mình mày đấy. Mày còn không biết điểm dừng, thế nào, chẳng lẽ để cho người ta tự mình xin mày đi lên hả?"

Tưởng Khinh Đường rụt rụt thân thể, chui từ khoảng trống bên cạnh dì Trần lên lầu.

Lầu hai, trong phòng ngủ của nàng, quả nhiên có ba người phụ nữ xa lạ đang nói chuyện phiếm. Trong phòng không có ghế, ba người liền không hề bận tâm ngồi trên giường của Tưởng Khinh Đường, Tưởng Khinh Đường đứng ở cửa phòng ngủ, khẽ nhíu nhíu mày một cách không thể phát hiện, phút chốc mở cửa, đi vào phòng, cung kính khom người với ba người phụ nữ chiếm cứ giường nhỏ của nàng.

Ba người phụ nữ nhìn nhau, ánh mắt khinh miệt trông Tưởng Khinh Đường, trong đó có một người giễu cợt nói: "Nhóc câm, mặt mũi nhóc thật lớn, phu nhân cố ý để ba người chúng tôi đến hầu hạ nhóc, bà ấy còn chưa trang điểm đấy, thế mà nhóc còn để chúng tôi thúc giục mời gọi, làm sao, ý là nhóc lợi hại hơn phu nhân hả?"

"Cô Lý, cô đừng nóng giận, không phải nó đã đến rồi sao." Dì Trần mới vừa rồi còn hung dữ ác độc nay lại chất đầy ý cười trên mặt, đó là thái độ hòa nhã mà Tưởng Khinh Đường chưa từng thấy qua, "Xin mời ba cô làm việc, đừng để lúc đó làm trễ nải chuyện của phu nhân thì sẽ không tốt, các cô nói có đúng không?"

Ba người phụ nữ kia suy nghĩ, đúng là đạo lý như thế, không thể vì khiêu chiến không công với nhóc câm này mà làm chậm trễ chuyện của phu nhân, thế là người phụ nữ được gọi là "cô Lý" bĩu môi với Tưởng Khinh Đường, "Ngồi trước bàn trang điểm đi."

Tưởng Khinh Đường ngoan ngoãn đi qua, ngồi xuống.

Mấy người phụ nữ vênh váo đắc ý nhìn nhau, cũng đều đi đến bên cạnh Tưởng Khinh Đường làm việc.

Dù sao hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của Tưởng Khinh Đường, lão gia còn muốn để Tưởng Khinh Đường biểu diễn đẹp đẽ trong tiệc rượu, có thể leo lên một thông gia tốt. Nghe phu nhân nói, nếu là thiếu gia La gia, Trịnh gia gì đó có thể coi trọng nhóc câm này, vậy Tưởng gia từ đây một bước lên mây, còn sợ tương lai trong thành phố Tân Lĩnh Tưởng gia không có chỗ nói chuyện?

Cho nên tạo hình trang điểm hôm nay của nhóc câm này, một chút cũng không được qua loa.

Tưởng Khinh Đường chết lặng ngồi trước bàn trang điểm, tùy ý để mấy người kia loay hoay trên người nàng.

Thợ trang điểm, thợ tạo hình, thợ trang phục.

Mấy người tự quản lý chức vụ của mình, trên tay cầm lấy phấn phốc, lược, hoặc là dùng đồ trang điểm, cắt may váy dự tiệc vừa vặn, khoa tay trên người trên mặt Tưởng Khinh Đường.

Tưởng Khinh Đường nhìn bản thân tóc rối tung trong gương, ánh mắt tan rã, trong mắt một chút từ chối cũng không có. Làn da nàng sáng bóng trắng nõn, ngũ quan tinh xảo, nhưng vì trên mặt không có cảm xúc gì nên nhìn không có sức sống, không giống người sống mà như một pho tượng.

Sự linh động trước mặt Quan Tự khi nãy, đã sớm biến mất không thấy.

Những năm gần đây, Tưởng gia mới đứng vững gót chân ở Tân Lĩnh, rất cần một người nói vài lời với gia tộc thông gia trong thành phố Tân Lĩnh. Vừa vặn Tưởng Khinh Đường xuất thân không tốt, lại là người câm, mấu chốt nhất là tướng mạo đẹp như hoa sen mới nở, còn sẽ không phản kháng, để tạo quan hệ thông gia thì không gì thích hợp bằng.

Tưởng Khinh Đường không phải trời sinh đã câm.

Khi còn nhỏ, nàng cũng sẽ nói sẽ cười, là một cô bé hoạt bát đáng yêu.

Chỉ vì khi nàng còn bé cha mẹ đã qua đời, lúc đó tuổi nàng quá nhỏ, bị kích thích, từ đó về sau cũng không nói chuyện nữa.

Không chỉ như thế, hình như đến đầu óc cũng bắt đầu trở nên chậm chạp. Người khác cho nàng ăn, nàng liền ăn. Người khác cho nàng uống, nàng liền uống. Nàng ở sân vắng vẻ cách rất xa nhà chính Tưởng gia, thường ngày hầu như không ra ngoài. Nếu ngày nào dì Trần chăm sóc nàng quên đưa cơm, nàng cả ngày không ăn không uống cũng sẽ không chủ động muốn.

Người làm việc ở Tưởng gia đều âm thầm bàn tán, đại tiểu thư trong nhà này vừa câm vừa ngốc, nếu không phải dáng dấp quả thực xinh đẹp, làm sao có nhà tốt muốn cô ấy. Bọn họ nói đến đây lại thở dài, cô gái xinh xắn như vậy, đáng tiếc lại là một người câm, còn ngốc nữa chứ.

Người Tưởng gia đều gọi Tưởng Khinh Đường là "nhóc câm", qua thời gian lâu dài, gần như không nhớ tên thật của nàng.

...

"Lý Khiết, cô giúp tôi nhìn xem, cho nhóc câm dùng phấn mắt nào thì phù hợp?" Trong tay thợ trang điểm kẹp một cây cọ đánh mắt, do dự không chắc với mấy ô phấn mắt trước mặt, quay đầu để thợ tạo hình giúp cô ta quyết định.

Trong miệng thợ tạo hình ngậm một cây kẹp hình chữ U, tay cầm lược đang chọn một lọn tóc dài của Tưởng Khinh Đường chuẩn bị tạo hình, nhìn bảng phấn mắt một cái, không kiên nhẫn nói: "Tùy tiện đi, cô để tâm tới nhóc câm như thế để làm gì? Dù sao nó ngu đột xuất, hóa thành bộ dạng gì cũng không biết, cô biến nó thành tiên nó cũng sẽ không niệm tình cô tốt."

Thợ trang điểm nghĩ cũng phải, không xoắn xuýt nữa, tùy tiện chọn một màu mắt cơ bản rồi đánh xuống mí mắt Tưởng Khinh Đường.

Động tác của cô ta quá thô lỗ, cọ trang điểm không cẩn thận quét vào mắt Tưởng Khinh Đường, Tưởng Khinh Đường bị kích thích nháy mắt mấy cái, tay giơ lên muốn dụi mắt, thế nhưng vừa đưa vào khoảng không đã nắm thành nắm đấm, còn chưa nâng lên liền đặt lại trên đùi, tư thế ngồi đoan trang, chỉ là nhắm mắt lại.

Tưởng Khinh Đường biết, động một cái, khẳng định là một trận chửi rủa trào phúng. Dù sao cũng không phải việc mất mạng, nhịn một chút là qua rồi, cần gì vô cớ chọc người ghét.

Dù thợ trang điểm không để tâm, nhưng lúc trang điểm cũng không thể không cảm thán một câu, làn da nhóc câm này thật sự là đẹp đến làm người ta ghen ghét, tinh tế bóng loáng như sữa bò, non đến có thể véo ra nước, tới gần thế này vậy mà hầu như không thấy lỗ chân lông. Cô ta làm nghề này tầm mười năm, chưa từng gặp căn cơ tốt như vậy.

"Cô Lý, cô Trương, hai cô đừng làm nữa!" Lúc này mới bắt đầu làm tóc trang điểm cho Tưởng Khinh Đường, dì Trần đột nhiên vặn cửa vọt vào, vội vã nói với ba người phụ nữ đang bề bộn: "Phu nhân đang gọi các cô đến đấy!"

"Phu nhân?" Thợ trang điểm lập tức ném cây cọ trong tay lên bàn, "Phu nhân gọi chúng tôi có chuyện gì?"

"Mấy người trong phòng bà ấy tay chân vụng về, nói không có tay nghề tốt bằng các cô, trang điểm không đẹp mắt như các cô, hiện tại đang phát cáu đó! Gọi các cô đến giúp bà ấy trang điểm một lần nữa. Các cô, các cô xem..." Phía sau dì Trần không nói tiếp.

"Đó còn phải nói, đương nhiên là trước tiên đi giúp phu nhân quan trọng." Thợ tạo hình tên là Lý Khiết cũng để lược trên tay xuống.

"Đúng vậy đúng vậy, bình thường phu nhân đối đãi chúng ta thế nào, chẳng lẽ chúng ta còn không rõ ư?"

Mấy người cô một câu tôi một câu, lao nhao hò hét ồn ào, ầm ầm thả dụng cụ trong tay xuống, kết đội đi tới nơi ở của phu nhân. Không đến mấy phút, phòng của Tưởng Khinh Đường liền an tĩnh lại, chỉ còn lại cả phòng bừa bộn, còn có chính nàng đang ngồi yên.

Tưởng Khinh Đường chỉ được đánh phấn mắt một bên, nhìn qua vô cùng bẩn, trên tóc cũng còn đầy cái kẹp lộn xộn. Trong gian phòng im ắng không có một chút âm thanh, đến tiếng hít thở của nàng cũng rất yếu ớt.

Nàng ngây ngẩn ngồi thẳng lưng, ngồi mười lăm phút trước gương trang điểm, xác nhận bọn họ chưa về trong chốc lát, lúc này mới chậm rãi giơ mu bàn tay, vuốt vuốt mắt của mình.

Vừa rồi chuyên viên trang điểm kia làm dính bột phấn mắt vào mắt của nàng, nàng cảm thấy không thoải mái, xoa nhẹ mấy lần, lại chớp chớp, xác nhận bột phấn đã rơi ra, lúc này mới cảm giác dễ chịu chút.

Thiệt thòi nàng nhẫn nhịn mọi thứ đã quen, đến bụi bay vào mắt cũng có thể nhịn lâu như vậy.

Tưởng Khinh Đường nhìn vào gương một hồi, rồi gỡ mấy cái kẹp lộn xộn trên đầu mình ra, chải thuận tóc. Sau đó đứng dậy, đi phòng tắm rửa mặt.

Nàng chưa từng dùng những thứ phấn sữa kia, khi nãy bọn họ bôi mấy lớp không biết là gì trên mặt nàng, nàng chỉ cảm thấy vừa dày vừa khó chịu, cả khuôn mặt đều hít thở không thông. Nghĩ thầm dù sao mấy người đi đến chỗ phu nhân phải mất ít nhất nửa ngày, một lát không về được, đợi bọn họ nhớ tới mình cũng không biết lúc nào, tẩy trước rồi nói tiếp.

Có lẽ bọn họ thấy mình hủy hoại "thành quả" của họ, lại sẽ mắng một chập.

Tùy ý đi, ngày nào chẳng thế.

Hiện tại trong lòng Tưởng Khinh Đường chỉ có Quan Tự.

Nàng rửa mặt sạch sẽ, tranh thủ thời gian chạy đến, kéo cửa sổ ra, thò nửa người dùng sức nhìn quanh dưới lầu, nàng nhìn hướng Quan Tự đứng thẳng lúc nãy, mắt mở thật to, sau đó dần dần hiện ra vẻ mặt thất vọng.

Trong sân không có một ai.

Quan Tự sớm đã đi rồi.

Tưởng Khinh Đường chưa từ bỏ ý định, lại chạy xuống lầu, tìm một lần trước sau sân nhỏ.

Quả nhiên không có.

Bờ vai nàng sụp xuống, hào quang trong mắt cũng ảm đạm đi, lê bước trở về trước lầu nhỏ, ngồi trước ngưỡng cửa ngẩn người.

Nàng ngây ngẩn cúi đầu, nắm chặt cọng cỏ bên chân, trước mắt tất cả là gương mặt của Quan Tự.

Quan Tự cười lên đẹp như thế, nhẹ giọng thì thầm bảo mình đừng sợ, nói chị ấy không phải người xấu, còn hỏi mình tên gì.

Tưởng Khinh Đường nhếch môi, khóe miệng lặng lẽ cong lên một chút, trong lòng nổi lên ít ngọt ngào.

Quan tỷ tỷ... cười lên vẫn đẹp mắt như trước kia, giọng nói cũng dễ nghe như xưa.

Dễ nghe đến thế, ngay cả nói chuyện cũng tựa như ca hát.

Vóc dáng cô cao như vậy, khi còn bé Tưởng Khinh Đường đã phải ngước nhìn cô, vốn tưởng rằng trưởng thành sẽ cao như cô, kết quả hôm nay mới phát hiện, nàng vẫn phải ngẩng đầu nhìn cô.

Đôi chân dài kia, thẳng tắp mà xinh đẹp.

Mặt Tưởng Khinh Đường hơi nóng, sợ hãi nghĩ, mình đương nhiên biết chị ấy là người tốt, làm sao lại sợ chị ấy đây? Lúc trước không sợ chị, bây giờ càng không sợ. Chỉ là một lần gặp chị ấy, mình đã vui vẻ đến nỗi tay chân làm thế nào cũng không thể thả lỏng.

Chị ấy là... người tốt nhất tốt nhất thế giới.

Thế nhưng, có lẽ Quan Tự đã sớm không nhớ rõ mình.

Cũng đúng, Tưởng Khinh Đường tự giễu giật giật khóe miệng, năm đó lúc mình nhìn thấy chị ấy còn chưa cao tới bắp đùi của chị, mà bây giờ, mình đã trưởng thành thành một người lớn.

Người lớn đủ để lấy chồng.

Tưởng Khinh Đường buồn bã, lời hứa hẹn của mình khi xưa, có lẽ vĩnh viễn cũng không thể thực hiện.

Dù sao Quan Tự đã sớm không nhớ rõ.

__________

Editor có lời muốn nói: Các bạn nghĩ mình nên để Tưởng Khinh Đường gọi Quan Tự là "Quan tỷ tỷ" hay "chị Quan". Quan tỷ tỷ thì mình thấy đúng sự yêu quý gần gũi mà TKĐ dành cho QT nhưng không thuần Việt. Còn "chị Quan" thì nghe có vẻ xã giao xa cách. Chương này mình tạm thời đặt "Quan tỷ tỷ" trước, mình sẽ sửa tùy theo ý kiến của các bạn nhé.


RitaTriLinh -
Tài Khoản: 3822 điểm [Nam]
Cấp 6 KTer Siêu Nhân - VIP
-
Bài Viết Thứ : #
Thời Gian: Thứ 3, 14/11/2023, 19:59



Chương 3 - Đâm vào trong ngực Quan tỷ tỷ

Chương 3: Đâm vào trong ngực Quan tỷ tỷ

Tưởng Khinh Đường ngồi ở ngưỡng cửa một hồi, trong lòng nhất thời vui vẻ nhất thời phiền muộn, đều có liên quan tới Quan Tự.

Gốc cỏ dại đáng thương bên chân đã bị nàng nắm đến trụi lủi, chỉ còn thân cây.

Tưởng Khinh Đường nhìn sân nhỏ trống rỗng, xem chừng Quan Tự sẽ không tới nữa, vui sướng trong lòng rốt cuộc nhạt đi.

Có thể gặp lại chị ấy một lần đã là duyên phận trời ban, sao lại yêu cầu xa vời nữa hả? Người hẳn là thỏa mãn rồi.

Người hẳn là thỏa mãn rồi.

Tưởng Khinh Đường cố gắng nghĩ như vậy, thế nhưng không thuyết phục được bản thân.

Nàng cảm thấy mình quá tham lam, lúc không thấy Quan Tự thì luôn muốn được gặp chị ấy một lần mình đã hài lòng, nhịn không được lại cảm giác không đủ, hận không thể ngày ngày gặp nhau, lúc nào cũng gặp, thậm chí trong lòng bắt đầu vụng trộm ảo tưởng, chị ấy còn nhớ rõ mình và ước định với mình.

Làm sao có thể.

Vẻ mặt Tưởng Khinh Đường miễn cưỡng, nàng đứng lên, phủi phủi cọng cỏ dính trên váy, chuẩn bị trở về phòng.

Vừa mới quay người liền nghe được sân trong truyền đến một trận vui cười ầm ĩ, lỗ tai nàng giật giật.

Nghe như mấy người đàn ông, rất thô lỗ, la hét ồn ào, phá vỡ sự yên tĩnh của sân nhỏ, khiến tim Tưởng Khinh Đường lập tức nhấc lên.

Có cửa chính không đi, lại muốn leo tường đưa đầu vào từ mảnh rừng cây phía sau, khẳng định không có chuyện gì tốt, tám phần lại là nhóm người Tưởng Hoa.

Tưởng Hoa là em họ của Tưởng Khinh Đường, lúc trước vẫn luôn học ở nước ngoài, không biết vì chuyện gì mà bị thôi học. Năm nay vừa trở về, cả ngày chơi bời lêu lổng, làm quen với một đám bạn xấu, cái khác không biết, chỉ biết gây rắc rối.

Tưởng Khinh Đường luôn luôn ru rú trong phòng, ngay cả người thường xuyên ra vào Tưởng gia nàng cũng không biết đầy đủ, càng không nhận ra người "em họ" chưa từng gặp mặt này, nhưng chỉ vì năm trước Tưởng Hoa và đám bạn bừa bãi kia không biết làm sao lại xông vào sân nhỏ của Tưởng Khinh Đường.

Lúc ấy Tưởng Khinh Đường đang ngồi trong sân vẽ tranh, khi bọn họ xông tới, nàng giật nảy mình, bút vẽ cũng mất. Nàng trông thấy mấy người đàn ông xa lạ, quanh thân còn có mùi rượu tốt nhất, Tưởng Khinh Đường sợ hãi, đến bức tranh cũng không đoái hoài, co chân chạy về trong phòng.

Nhóm người Tưởng Hoa vốn là mấy tên thích chơi bời khốn nạn vô học, tụ lại một chỗ uống rượu. Trong lúc say rượu, trước mắt đột nhiên xuất hiện một người tựa như tiên nữ giáng trần, nhất là váy dài không che được mắt cá chân tinh tế, khiến tròng mắt Tưởng Hoa trừng thẳng, đuổi theo không bỏ phía sau Tưởng Khinh Đường. Nếu không có dì Trần cản trở, vừa dỗ vừa lừa Tưởng Hoa say khướt ra ngoài, vậy thì không biết đã xảy ra chuyện gì.

Từ đó về sau, Tưởng Khinh Đường liền chú ý lâu dài.

Nhưng hôm nay dì Trần cùng mấy thợ trang điểm đã đi đến phòng của phu nhân, không biết lúc nào mới có thể về, sân to như vậy chỉ có một mình Tưởng Khinh Đường, sân này lại ở nơi hẻo lánh, ít ai lui tới. Chớ nói Tưởng Khinh Đường không biết nói chuyện, dù có lớn tiếng kêu la, âm thanh cũng không truyền ra bên ngoài được.

Tưởng Khinh Đường đã chứng kiến tính tình của nhóm Tưởng Hoa, cũng sợ bọn họ.

Thân phận nàng ở Tưởng gia vốn là lúng ta lúng túng, chỉ muốn làm người trong suốt, mọi người không có việc gì cũng đừng nghĩ đến mình, vẫn luôn bình an vô sự như thế mới tốt.

Đáng tiếc nàng không muốn gây phiền toái, phiền toái lại luôn chủ động tìm đến nàng.

"Anh Hoa, hẹn anh đi chơi mà anh không đi, lại gọi anh em đến cái nơi chim không thả phân. Tới chỗ phân thối này làm cái gì? Còn thần thần bí bí nói có chuyện tốt, đây là chuyện tốt của anh à?"

"Chậc, chú thì biết cái gì? Ở đây có một cô nàng xinh đẹp đó, nếu không phải quan hệ chúng ta bền chặt, hôm nay anh đã tự mình vụng trộm đến chơi, chuyện tốt này còn có thể đến phiên mấy chú?"

"Xinh đẹp bao nhiêu mà lại để anh Hoa thấy nhiều biết rộng trông thèm đến mức này?"

"Mỹ nữ cao cấp nhất, mặt đẹp dáng đẹp, y như chim non nép vào người, nếu không thì anh cũng chẳng nhớ thương đến thế cho tới nay, còn tốt hôm nay lão gia và anh cả của anh đều bận rộn chiêu đãi khách nên mới không rảnh quản anh, nếu không anh sẽ không kiếm được cơ hội tốt vậy đâu. Mấy chú nói nhỏ chút, chốc lát dọa chạy cô nàng bây giờ."

Mấy người đàn ông đi đến từ sân sau, giọng nói càng ngày càng gần.

Tưởng Khinh Đường hầu như chưa thấy qua người sống, nghe bọn họ không hề chú ý cười to, nói cười thô bỉ, trong lòng vô cùng sợ hãi, nào dám chờ bọn họ tới? Giày nàng cũng không mặc, vội vàng hấp tấp chạy ra ngoài từ cửa sân phía trước.

Khi nhóm người Tưởng Hoa đến sân trước, vừa hay nhìn thấy bóng lưng trắng tinh của Tưởng Khinh Đường chạy ra ngoài.

"Ai ai ai anh Hoa, mỹ nữ bé bỏng anh nói có phải cô em đó không?"

"Chính là cô gái đó!" Tưởng Hoa gấp đến độ vỗ đùi, "Đã bảo mấy chú nói nhỏ chút mà! Dọa chạy rồi kìa? Còn không mau đuổi theo! Ngàn vạn không thể để cô ta chạy đến chỗ lão gia cáo trạng!"

Thế là mấy người co chân đuổi theo.

...

Chạy mau, chạy mau.

Tưởng Khinh Đường nghe được tiếng sau lưng đuổi theo bước chân của mình, tim nhảy tới cổ họng rồi, sợ hãi đến hoảng hốt chạy bừa.

Dù nàng ở Tưởng gia nhiều năm như vậy nhưng thời điểm có thể đi ra rất ít, cũng không phải rất quen thuộc với Tưởng gia. Hôm nay là lần đầu tiên nàng chạy ra một mình mà chưa được cho phép, không biết đến đâu mới an toàn, chỉ biết chạy không ngừng về phía trước, đầu tiên bỏ qua đám người kia rồi nói tiếp.

Người ngoài đều nói Tưởng Khinh Đường vừa câm vừa ngốc, kỳ thật Tưởng Khinh Đường rất thông minh.

Ví dụ như bây giờ, nàng biết phải chạy đến chỗ đông người, có nhiều người, những tên bại hoại kia cũng không dám làm gì.

Người ở đâu nhiều? Đương nhiên là nơi càng tu kiến xa hoa càng nhiều người.

Nàng chạy tới tòa nhà có kiến trúc nguy nga lộng lẫy ở trung tâm của Tưởng gia, quả thật như thế, tiếng ồn ào xuất hiện chung quanh mình càng nhiều hơn. Hôm nay là tiệc lớn của Tưởng gia, có thể nghe ra âm thanh bận rộn của những người làm.

Thế nhưng Tưởng Khinh Đường không dám buông lỏng, bước chân không ngừng, vẫn liều mạng chạy. Vì nàng biết, mấy người kia còn đuổi theo không bỏ phía sau nàng.

Tưởng Khinh Đường quanh năm ở trong sân nhỏ của mình, không thể nào rèn luyện, thân thể yếu lại đi chân trần, nhờ vào sự sợ hãi trong lòng mới chạy lâu như thế. Thể lực dần dần không thể duy trì, bước chân nặng như đeo chì, tốc độ chậm lại.

Thể lực của bọn Tưởng Hoa không chỉ tốt hơn Tưởng Khinh Đường mấy lần, nhìn ra Tưởng Khinh Đường không chạy nổi nữa cũng đều thả chậm bước chân, mấy người chia mấy đường, ung dung chậm rãi đuổi theo nàng, giống như mèo vờn chuột thu nhỏ lại vòng vây, nhốt Tưởng Khinh Đường ở bên trong.

Mỹ nhân nhỏ tướng mạo tinh xảo, vì chạy nên mặt đỏ bừng, trên trán đều là mồ hôi, cánh tay mảnh khảnh trắng mịn phát sáng dưới ánh mặt trời, những người kia thấy được yết hầu căng lên, không hẹn mà cùng trực tiếp nuốt nước bọt.

"Anh Hoa, thiệt thòi anh nghĩ đến mấy anh em rồi, quả nhiên là đồ tốt." Một người trong đó có chút không chờ nổi, nước bọt cũng sắp nhỏ xuống.

Tưởng Khinh Đường thở hổn hển, mắt thấy những người kia đến gần, nụ cười trên mặt làm nàng buồn nôn.

Cổ họng của nàng đã dâng lên vị ngai ngái, hai đùi vừa chua xót vừa đau đớn, chân cũng sớm bị cục đá rạch, nóng rát mà đau, âm trầm nhìn chằm chằm vẻ mặt đám người, trêu đến bọn họ lại cười to một trận.

"Còn tưởng là chú chim hoàng yến, không nghĩ tới lại là một con nhím nhỏ, ha ha ha ha ha..."

"Anh không hiểu à? Có chút hoang dã chơi mới vui, ngoan ngoãn nghe lời thì thú vị gì?"

Thừa dịp bọn hắn trêu đùa, Tưởng Khinh Đường không biết lấy đâu ra một chút sức lực cuối cùng, đột nhiên xông về phía trước, dùng đầu hung hăng đụng ngã lăn Tưởng Hoa chắn ở trước mặt nàng, xông khỏi vòng vây của bọn họ.

Cũng chọc giận chúng.

"Mẹ kiếp đàn bà thối, dám đụng tao à? Đuổi theo cho tao!" Tưởng Hoa ôm bụng gào thét.

Giờ phút này trong đầu Tưởng Khinh Đường rối bời, cái gì cũng không nghĩ được, ý niệm duy nhất chính là chạy trốn.

Chạy trốn, liều mạng mà chạy.

Tóc nàng lộn xộn, trên quần áo là bụi đất bẩn thỉu, ở góc rẽ hành lang nào đó bỗng nhiên đâm vào trong ngực một người.

Hiện tại nàng đã dùng hết sức lực toàn thân, lần này bị đâm đến mũi mình mỏi nhừ liền lùi lại mấy bước, người bị đụng kia lại không nhúc nhích tí nào.

Trong lòng Tưởng Khinh Đường hơi hồi hộp, nghĩ thầm tám phần là một người trong nhóm Tưởng Hoa, nhưng đột nhiên một mùi hương thanh nhã tiến vào trong mũi, mùi hương khiến người ta an tâm, mà ngực người này lại mềm mềm, mặc dù vóc dáng rất cao nhưng không giống một người đàn ông.

Tưởng Khinh Đường không kịp nghĩ nhiều, chân của nàng đã đau nhức đến mức hoàn toàn không thể chống đỡ thân thể, đụng người khác một cái khiến thân mình ngã ngược về phía sau, ở trên bậc thang đạp vào không khí, mắt thấy sắp ngã.

Sợ tới mức nàng nhắm hai mắt.

Đau đớn trong dự liệu lại không đến.

Nàng cảm giác eo mình bị một thứ mềm mịn nào đó nắm, ngay sau đó mạnh mẽ kéo về phía trước, nàng bị kéo vào trong mảnh mềm mại mang theo mùi thơm ngát lần nữa. Trong cơn bối rối luống cuống, nàng vô thức siết chặt vạt áo người kia, ngẩng đầu, vừa vặn đối mặt với đôi mắt chất chứa ý cười của Quan Tự. Trong nháy mắt đó, Tưởng Khinh Đường cảm thấy tim mình đột nhiên ngừng đập.

Là chị ấy.

Là Quan tỷ tỷ.

Thật sự là chuyện tốt nằm mơ cũng không nghĩ đến.

Tưởng Khinh Đường ngây ngốc đối mặt với cô.

Đôi mắt kia như đầm nước tối đen thâm thúy, nhìn không thấy đáy, trên mặt sóng nước lăn tăn dịu dàng cười, từng cơn từng cơn gợn sóng, lại hiện mở trong lòng Tưởng Khinh Đường, giống như có người quăng một cục đá vào trái tim của nàng, cảm xúc nhộn nhạo, không sao bình tĩnh được.

Nàng lập tức hoảng hốt, lui về phía sau mấy nước, càng đứng không vững, lại bị Quan Tự vững vàng ôm lấy.

"Cô bé nhiệt tình như thế? Mới gặp một lần liền chui thẳng vào ngực tôi?" Quan Tự mở lời, mang theo nụ cười.

Tưởng Khinh Đường siết chặt quần áo của cô, muốn giải thích nhưng không mở miệng được, gấp đến độ mãi lắc đầu, đỏ mặt không tưởng nổi, cũng không biết là gấp gáp hay vừa rồi chạy.

"Được rồi được rồi, là tôi nói đùa." Quan Tự lại cười cười, nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng mà an ủi.

Cô đặt Tưởng Khinh Đường trong lồng ngực mình, do đó cô cười một tiếng, lỗ tai Tưởng Khinh Đường cũng run theo.

Tê tê.

Khiến trái tim Tưởng Khinh Đường cũng tê rần.

Ở nơi Quan Tự không thấy được, mang tai và cả cần cổ của Tưởng Khinh Đường đều trở nên đỏ ửng.

Năm ngón tay lặng lẽ co lại, nắm quần áo Quan Tự chặt muốn chết, sợ cô chạy đi.

Là Quan tỷ tỷ.

Có Quan tỷ tỷ ở đây liền an tâm.

Có Quan tỷ tỷ ở đây thì cái gì cũng không sợ.

Không muốn, không muốn buông tay, không muốn để Quan tỷ tỷ đi.

Muốn để...

Tưởng Khinh Đường cắn môi thầm nghĩ, muốn để Quan tỷ tỷ mang mình về.

Quan Tự giống như có thuật đọc tâm, ý niệm này của Tưởng Khinh Đường vừa xuất hiện, cô đã ôm cô gái trong ngực, cười trêu chọc, "Ở trong ngực tôi không nỡ ra, hẳn là em muốn tôi đóng gói em mang về nhà nhỉ?"

Hô hấp mang theo ý cười phun lên vành tai Tưởng Khinh Đường, trong chốc lát lỗ tai nhỏ tinh tế kia đã đỏ hồng.

Tưởng Khinh Đường bị đoán trúng tâm tư, trên mặt bốc hơi nóng, càng chôn trước ngực cô không dám ngẩng đầu.


RitaTriLinh -
Tài Khoản: 3822 điểm [Nam]
Cấp 6 KTer Siêu Nhân - VIP
-
Bài Viết Thứ : #
Thời Gian: Thứ 3, 14/11/2023, 19:59



Chương 4 - Thì ra em ấy biết nói chuyện

Chương 4: Thì ra em ấy biết nói chuyện

Tưởng Khinh Đường tựa trong ngực Quan Tự, chậm rãi bình phục hô hấp của mình, nửa ngày không có động tĩnh.

Quan Tự ôm Tưởng Khinh Đường, cũng có chút kinh ngạc.

Lúc đầu cô đợi mấy phút ở bên ngoài sân nhỏ của Tưởng Khinh Đường, thế nhưng không thấy người ra, nên tự mình trở về đường cũ về sảnh tiệc rượu. Trên đường gặp được vài người bạn trên phương diện làm ăn, hàn huyên một trận nên chậm trễ chút thời gian, vừa muốn đi về phía sảnh tiệc rượu, ai ngờ vậy mà đâm phải cô bé này ở chỗ ngoặt.

Còn vừa vặn bị nàng đâm vào lòng.

Tay Quan Tự còn đặt ngang hông nàng, lặng lẽ cảm thụ một chút, chỉ cảm thấy đứa nhỏ này quá gầy, vòng eo mảnh khảnh như vậy, một tay của mình đã có thể ôm hết, giống như hơi dùng sức liền có thể bẻ gãy vậy.

Lại nhìn tóc dài bị gió thổi tán loạn của nàng, phía trên dính vài cọng cỏ, còn có váy trắng sạch sẽ ban đầu cũng biến thành bụi bẩn.

Lại nhìn chân của nàng, không mang giày.

Thế nhưng dùng chân trần chạy xa như vậy.

Dường như là bị người đuổi theo nên chạy trốn tới nơi này.

Quan Tự âm thầm nhíu mày.

"Em..." Quan Tự vừa muốn mở miệng hỏi Tưởng Khinh Đường vì sao lại chạy đến đây, đột nhiên có vài đứa nhóc chạy đến từ phía sau, khoảng chừng hai mươi tuổi, trong mắt người cầm đầu ánh lên sự xấu xa, trông cũng không phải người tốt lành gì.

Tưởng Khinh Đường nghe được động tĩnh, quay đầu nhìn thoáng qua, vừa thấy là bọn người Tưởng Hoa đã bị dọa đến bả vai run lên, co lại sau lưng Quan Tự.

Nàng không nói chuyện, nhưng lại nắm quần áo Quan Tự, dựa vào sau vai cô, không ngừng lui về phía sau, muốn cố gắng hết sức giấu thân thể đi, không cho bọn hắn trông thấy.

Tưởng Khinh Đường gần như dùng cả cơ thể biểu đạt sự sợ hãi chống chọi của mình với mấy người kia, Quan Tự làm sao không phát hiện ra được.

"Đừng sợ." Quan Tự quay đầu, dịu dàng trấn an, "Có tôi ở đây mà, không sao đâu." Cô trở tay nắm chặt tay Tưởng Khinh Đường, khép bàn tay nhỏ co ro kia vào lòng bàn tay mình.

Lòng bàn tay khô ráo ấm áp, cái chạm khiến Tưởng Khinh Đường kinh sợ trong lòng.

Quan Tự cảm giác thân thể nàng hơi cứng ngắc, chỉ tưởng rằng nàng sợ hãi, không nghĩ đến cái khác, bảo hộ nàng ở sau lưng, híp mắt dò xét đám người Tưởng Hoa.

Tưởng Hoa nghiến răng nghiến lợi trừng Tưởng Khinh Đường trốn sau lưng Quan Tự, lại kiêng kỵ Quan Tự nên không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Quan Tự lạnh lùng liếc bọn hắn một cái, khóe miệng có ý cười khinh miệt, "Các cậu là con nhà ai?"

Nàng hỏi đến hững hờ, lời vừa ra khỏi miệng, đám Tưởng Hoa lại rùng mình không ngừng.

Bọn họ đều là nhóc con nhơ nhở, người lớn nhất là Tưởng Hoa cũng chỉ mười tám tuổi, ỷ vào cha mẹ có chút tiền, ở bên ngoài hoành hành ngang ngược đã quen, nhưng vẫn có chút mắt nhìn, biết người nào có thể gây chuyện, người nào tuyệt đối không thể chọc.

Khí thế bề trên không giận tự uy trên người Quan Tự, dù mặt nở nụ cười, nhìn như gió xuân ấm áp, nhưng ý cười không đến được đáy mắt, khiến cho người ta rét run.

Đây chính là người tuyệt đối không thể chọc, nói không chừng người lớn nhà mình gặp cô còn phải nhường ba phần, huống chi là bọn hắn.

Tưởng Hoa run rẩy, ngập ngừng cả buổi không nói được một câu.

Quan Tự lại cười, "A" một tiếng, "Thế nào, dám làm không dám chịu?"

Giọng nói nhẹ nhàng thoải mái, thật giống như đang nói thời tiết hôm nay thật tốt, nhưng lại dọa một cậu nhóc sợ đến đầu gối mềm nhũn.

Quan Tự nhàn nhã che chở Tưởng Khinh Đường, giằng co mấy phút với bọn hắn.

Lúc này, cậu cả Tưởng gia Tưởng Nhược Bân ra khỏi phòng lão gia, vừa lúc đi ngang qua, đụng phải mấy người đang giằng co.

"Quan tổng?" Tưởng Nhược Bân thấy Quan Tự đầu tiên, tiến lên chào hỏi cô, đến gần mới chú ý Tưởng Khinh Đường sau lưng cô, còn thấy Tưởng Khinh Đường một mực nắm quần áo Quan Tự, ánh mắt Tưởng Nhược Bân không vui, "Sao cô lại ở đây?" Nhìn nàng bẩn thỉu, lại răn dạy: "Không đợi trong phòng trang điểm mà đi chạy loạn khắp nơi hả? Không biết hôm nay là ngày gì à?"

Tưởng Khinh Đường trốn đằng sau Quan Tự, thở mạnh cũng không dám.

"Cậu Tưởng chớ vội nóng giận." Quan Tự không mặn không nhạt nở nụ cười, chặn Tưởng Nhược Bân lại, khẽ liếc mấy đứa nhóc đuổi theo Tưởng Khinh Đường một cái, "Cậu tới thật đúng lúc, mấy cậu bé này giữa trưa điên cuồng đuổi theo cô bé khắp sân, tôi già rồi, cậu Tưởng không ngại giúp tôi phân tích, cái này hẳn là trò chơi đang lưu hành của mấy người trẻ tuổi các cậu nhỉ?"

Tưởng Nhược Bân vội vàng nhìn mấy đứa nhóc một chút, ánh mắt dừng lại trên người Tưởng Hoa, lập tức khẳng định, mày nhíu càng sâu.

Tính tình của Tưởng Hoa người này, từ trên xuống dưới Tưởng gia đều biết, một tên lưu manh dốt nát còn nổi danh ăn chơi háo sắc, đám bạn xấu của hắn thì tốt lành gì? Nghe nói bọn hắn đuổi theo Tưởng Khinh Đường, Tưởng Nhược Bân đã nhìn thấu suy nghĩ dơ bẩn của hắn.

Dù cho Tưởng Khinh Đường không được người nhà chào đón thế nào, thì đó cũng là đại tiểu thư Tưởng gia đường đường chính chính, là chị họ của Tưởng Hoa! Tên phong lưu Tưởng Hoa, vô sỉ đến nỗi ngay cả luân lí lễ nghĩa cũng không để ý, vậy mà ngay trước mặt người ngoài làm ra việc tổn hại nề nếp gia đình như vậy!

Tưởng Nhược Bân giận không chỗ phát tiết, trực tiếp bước về phía trước, giơ chân lên đạp vào ngực Tưởng Hoa, đạp đến hắn ngã ngửa trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, thật lâu không đứng dậy nổi.

"Thằng ham chơi không biết xấu hổ, hôm nay là ngày gì mà mày dám làm ẩu?" Tưởng Nhược Bân đá một cái chưa hết giận, lại thêm một cước nữa.

Dưới chân một chút tình cảm không để lại, da mũi giày cứng rắn đá vào người Tưởng Hoa, đau đến hắn lăn lộn khắp mặt đất, miệng kêu la.

Quan Tự kéo Tưởng Khinh Đường đứng ở chỗ cũ xem, mắt thấy Tưởng Hoa bị đánh suýt chút bay nửa cái mạng nhỏ, lúc này mới chậm rãi thong thả tiến đến, cười ngăn lại: "Cậu Tưởng, vậy là được rồi, người trẻ tuổi không hiểu chuyện, chậm rãi giáo dục."

Tưởng Nhược Bân hiểu ý cô nói, kêu hai cấp dưới thân tín của mình lại đây, dặn dò: "Trói thằng khốn nạn này ném vào từ đường * cho tôi, không cho phép nó ăn uống, chờ sau khi tiệc rượu kết thúc tôi sẽ dạy dỗ nó." Lại trông đám bạn xấu của Tưởng Hoa, "Ném mấy người này ra ngoài cho tôi, về sau không cho phép bọn chúng lại bước vào Tưởng gia một bước!"

* từ đường: nơi thờ cúng tổ tiên của dòng họ.

Chờ quét dọn sạch sẽ hết đám rác rưởi này, hắn mới quay lại cười với Quan Tự, "Quan tổng, thật sự có lỗi, việc xấu trong nhà khiến ngài chê cười rồi."

"Cậu Tưởng nói lời khách sáo gì, mỗi nhà có nỗi khó xử riêng, đừng nói đến chê cười, chỉ là tôi muốn xin phép cậu Tưởng, đưa quý cô này về trước."

"Nào dám làm phiền Quan tổng, ngài có chỗ không biết rồi, đây là em gái của tôi, tiệc rượu hôm nay là vì chúc mừng sinh nhật hai mươi tuổi của con bé, tôi phái người đưa nó trở về là được rồi."

Quan Tự kinh ngạc trong lòng, lại nhìn thiếu nữ phía sau mình một chút.

Thì ra đây là đại tiểu thư của Tưởng gia Tưởng Khinh Đường.

Nghe đồn đại tiểu thư Tưởng gia là mỹ nhân trổ mã đến tựa như tiên nữ, cũng không phải giả, chỉ là thoạt nhìn... quá nhỏ nhắn rồi.

Cô gái hai mươi tuổi sao, Quan Tự nhưng cho rằng nàng mới mười tám tuổi vừa trưởng thành đấy chứ! Lại ở tại nơi vắng vẻ như vậy, nào giống đại tiểu thư của Tưởng gia? Quan Tự còn tưởng là con của người làm nào đó trong Tưởng gia cơ.

Anh ruột của người ta đã lên tiếng, mặc dù Quan Tự không yên lòng nàng, nhưng cũng không tiện nói gì thêm nữa, chỉ khẽ cười cười, đáp: "Thế thì tốt rồi, bớt chuyện của tôi." Nói xong, buông tay Tưởng Khinh Đường.

Thế nhưng Tưởng Khinh Đường nắm chặt ngón tay nhỏ của cô, không chịu đi khỏi phía sau cô.

Không được, không thể buông tay, Quan tỷ tỷ đi rồi, mình sẽ không tìm thấy chị ấy nữa.

Không muốn rời xa Quan tỷ tỷ.

Tưởng Nhược Bân thấy thế, lạnh giọng ra lệnh: "Khinh Đường, tới đây."

Tay Tưởng Khinh Đường run một cái, càng co lại sau lưng Quan Tự.

Không thể tới, không thể buông tay Quan tỷ tỷ.

"Tôi bảo cô đến!" Tưởng Nhược Bân hét lớn một tiếng.

"A... a..." Tưởng Khinh Đường nhíu mày, lắc đầu liên tục, kéo tay nhỏ của Quan Tự, khẩn cầu mà nhìn cô, miệng há rộng không nói nên lời, ư ư a a kêu bậy trong cổ họng, gấp đến độ sắp khóc, "A... a... a..."

Tưởng Nhược Bân ngại nàng làm mất thể diện Tưởng gia trước mặt người ngoài, trực tiếp kéo cánh tay nàng, nắm lấy nàng tách ra, động tác thô bạo. Tưởng Khinh Đường lảo đảo về phía trước, cánh tay mảnh khảnh bị bóp đỏ lên, Quan Tự nhìn thấy, trái tim không hiểu được mà thắt lại một chỗ.

Quan Tự vội vàng đi lên một bước, nửa khuyên nửa cản, đoạt lại Tưởng Khinh Đường từ trong tay Tưởng Nhược Bân, dùng lực khéo léo, sợ tổn thương Tưởng Khinh Đường.

"Cậu Tưởng, chuyện gì cũng từ từ, cô Tưởng đã muốn tôi đưa cô ấy trở về, dù sao đường không xa, vậy tôi đưa cô ấy một chuyến cũng không sao, hôm nay Tưởng gia khách quý đông đảo, đừng vì chút chuyện nhỏ này mà tổn hại sự ôn hòa."

"Quan tổng..."

"Lại khách sáo với tôi, vậy chính là cậu Tưởng xa lạ tôi rồi." Quan Tự cười nói ra câu này, nhìn qua nhẹ nhàng, nhưng trong lời nói lại là chém đinh chặt sắt không cho phản bác.

"Đã như thế, vậy liền phiền phức Quan tổng..." Tưởng Nhược Bân không tiện nói thêm gì, đành phải căn dặn cấp dưới, "Bảo vệ tốt Quan tổng và đại tiểu thư."

"Vâng ạ."

Đưa mắt trông bóng lưng Tưởng Nhược Bân biến mất không thấy gì nữa, Tưởng Khinh Đường mới thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu, cong môi cười cười với Quan Tự.

Đỉnh đầu tóc rối bời, lại có chút ngốc nghếch đáng yêu.

Trái tim Quan Tự mềm nhũn, cũng cười lại, giúp nàng vuốt sợi tóc tán loạn trên trán về phía sau tai.

"Sợ hãi sao?" Quan Tự nhẹ giọng hỏi nàng.

Khoảng cách giữa hai người không đến mười xăng-ti-mét, Tưởng Khinh Đường có thể cảm nhận được hô hấp ấm áp khi Quan Tự nói chuyện, mặt đỏ tới mang tai mà cúi đầu, không dám nhìn đôi mắt Quan Tự, tóc dài từ hai bên bả vai rủ xuống ngực, lộ ra cần cổ trắng nõn mảnh mai.

Cong đến tận cùng, có hơi ửng đỏ.

Quan Tự cười thầm, lá gan của cô bé này làm sao nhỏ như vậy, cũng rất dễ thẹn thùng.

"Đi thôi." Quan Tự vỗ vỗ sau gáy nàng, "Tôi đưa em trở về."

Tưởng Khinh Đường chỉ thấy trước mắt mình đột nhiên có một bàn tay đưa qua.

Rất xinh đẹp, ngón tay tinh tế thon dài, móng tay được cắt mượt mà chỉnh tề.

Tưởng Khinh Đường vụng trộm nhìn tay mình một cái.

Trong khe móng tay còn chứa bùn đen vừa rồi chạy trốn không biết lúc nào bị dính, nhìn bẩn bẩn.

Nàng không muốn bàn tay bẩn thỉu của mình làm dơ bàn tay xinh đẹp của Quan Tự, thế là đặt ở sau lưng, sống chết không chịu vươn ra.

"Không muốn để tôi nắm tay à?" Quan Tự thấp giọng hỏi.

"A! A!" Tưởng Khinh Đường lắc đầu thật mạnh.

Không phải, muốn nắm tay Quan tỷ tỷ nhất! Thế nhưng... thế nhưng sợ làm bẩn...

Tưởng Khinh Đường không nói được, đành phải không ngừng lắc đầu.

"Được rồi được rồi, tôi đùa thôi, biết em muốn tôi nắm tay mà, đúng không?" Bàn tay Quan Tự đỡ gáy nàng, ngăn lại động tác lắc đầu của nàng.

Cổ nhỏ như vậy, Quan Tự thật sợ cô không cẩn thận sẽ làm gãy mất.

Tưởng Khinh Đường giống như bị ấn công tắc, tất cả động tác toàn bộ tạm dừng, cứng đờ tại chỗ, không biết phải làm sao.

Quan tỷ tỷ... đang sờ cổ nàng...

Sau đó thì sao? Mình nên làm gì?

Tưởng Khinh Đường theo bản năng đỏ mặt, cắn môi.

Còn tốt hành động của Quan Tự không tiếp tục bao lâu liền buông ra.

Tưởng Khinh Đường nhẹ nhàng thở ra, đáy lòng lại có chút tiếc nuối bí ẩn.

"Đi thôi." Quan Tự cười nói, "Nhưng mà tôi không nhớ rõ đường lắm, em dẫn đường cho tôi, được chứ?"

Tưởng Khinh Đường đỏ mặt gật gật đầu, chỉ một phương hướng, trầm mặc đi phía trước.

Đi hai bước, thân thể đột nhiên bay lên không trung, nàng kinh ngạc kêu một tiếng, vô thức ôm chặt thứ gì đó, lại nghe được âm thanh trêu chọc của Quan Tự truyền đến rất gần: "Thích tôi như thế ư? Luôn ôm tôi không muốn buông tay?"

Tưởng Khinh Đường tập trung nhìn, thì ra là nàng bị Quan Tự bế ngang, lúc này nàng đang ôm cổ của cô.

Tưởng Khinh Đường như bị bỏng, tay bỗng nhiên co rụt lại, nhưng lại bị Quan Tự bắt lấy, một lần nữa vòng quanh cổ cô.

"Ôm chặt, chờ một lúc rơi xuống tôi sẽ không chịu trách nhiệm đâu."

"..." Hình như Tưởng Khinh Đường muốn nói cái gì.

"Không muốn để tôi ôm?"

Tưởng Khinh Đường vòng cánh tay thật chặt, nhanh chóng lắc đầu.

"Vậy là muốn sao?"

"..." Lúc này Tưởng Khinh Đường lắc đầu cũng không được gật đầu cũng không xong, dứt khoát vùi mặt vào hõm cổ Quan Tự làm đà điểu.

Chọc Quan Tự buồn cười một trận.

"Đùa em thôi."

"Bị thương ở chân cũng không biết nói cho tôi? Chẳng lẽ là lây nhiễm chơi vui sao?" Quan Tự đặt Tưởng Khinh Đường trên ghế dài ở hành lang, nửa quỳ ở trước mặt nàng, cô nâng chân nàng lên, gác trên chân mình, cẩn thận kiểm tra vết thương trên mặt bàn chân nàng.

Đôi bàn chân nhỏ da thịt non mềm kia, sớm bị cục đá rạch đến máu thịt be bét.

Tưởng Khinh Đường biết chân mình bẩn, hôm nay Quan Tự mặc một thân màu trắng, nàng sợ làm bẩn quần áo của cô, muốn rút chân về, lại bị Quan Tự mạnh mẽ giữ lấy mắt cá chân, "Ngoan ngoãn chút nào."

Tưởng Khinh Đường không dám động nữa.

Quan Tự lấy khăn tay trong túi ra, nhẹ nhàng lau đi bùn đất trên lòng bàn chân Tưởng Khinh Đường, nhìn vết thương mà đau lòng nhíu mày, "Đừng đi đường nhé."

Tưởng Khinh Đường nghiêng đầu không hiểu.

"Tôi ôm em trở về, em đồng ý không?"

Tưởng Khinh Đường sững sờ, cả buổi mới phản ứng được Quan Tự đang nói cái gì. "Bùm" một tiếng, trong đầu nổ tung, lòng bị thứ gì đó ấm áp va chạm, ngay cả đỉnh đầu cũng bắt đầu bốc lên hơi nóng.

Quan Tự biết nàng dễ ngại ngùng, lá gan lại nhỏ, sợ nàng nhạy cảm nên bổ sung thêm: "Em yên tâm, tôi không có ác ý, chỉ là bây giờ em đi chân trần hoàn toàn dễ gây nhiễm trùng, nếu em không muốn tôi ôm thì lắc đầu, thế nào?"

Đồng ý đồng ý, trong lòng Tưởng Khinh Đường một ngàn một vạn lần đồng ý, nhưng cổ nàng lại cứng ngắc, không dám gật đầu

Quan Tự kiên nhẫn đợi một hồi, thấy Tưởng Khinh Đường không làm gì, hỏi tiếp: "Không lắc đầu chính là đồng ý sao?"

Lại đợi một hồi, Tưởng Khinh Đường vẫn không phản ứng.

Quan Tự đoán chừng có lẽ là đồng ý, nghĩ thầm đứa nhỏ này lớn lên thế nào, đây cũng quá thẹn thùng rồi, ngay cả ý nghĩ của mình cũng không dám biểu đạt, cô ôm lấy nàng lần nữa, đi đến chỗ ở của nàng.

Tưởng Khinh Đường rất nhẹ, dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, rúc trong ngực Quan Tự giống như một chú mèo con, ngoan ngoãn ôm cổ Quan Tự, dựa vào bờ vai cô, trên đường không di chuyển chút nào. Quan Tự cho là nàng ngủ thiếp đi, cúi đầu nhìn nàng, vừa vặn va phải một đôi mắt ngập nước của nàng.

Tưởng Khinh Đường giống như là làm chuyện xấu bị người phát hiện, trên mặt hiện lên màu đỏ ửng, vội vàng cúi đầu, chuyển khỏi ánh mắt Quan Tự.

Quan Tự cười cười, cũng không thèm để ý, mang nàng trở lại sân nhỏ vắng vẻ kia, ôm nàng lên lầu, đưa nàng về phòng ngủ rồi đặt lên giường.

Tưởng Khinh Đường ôm đầu gối của mình, tránh ở giữa mặt giường.

Quan Tự thấy bộ dáng chim sợ cành cong này, cảm thấy thú vị, cố ý ngồi giữa mặt giường.

Thân thể của nàng lập tức căng cứng.

"Em rất sợ tôi à?" Quan Tự thật hứng thú hỏi.

Tưởng Khinh Đường lắc đầu liên tục, sợ Quan Tự hiểu lầm, luống cuống tay chân khoa tay, cuối cùng gấp đến độ không còn cách nào, miệng ngập ngừng, âm thanh sợ hãi phát ra từ cổ họng nàng.

"Không sợ chị..." Không sợ chị, mà thích chị.

Tưởng Khinh Đường chỉ nói ba chữ, gương mặt đã nhanh chóng đỏ bừng, còn thừa lại không nói ra miệng.

Quan Tự kinh ngạc.

Ai cũng gọi em ấy là "nhóc câm", nhưng hóa ra em ấy biết nói chuyện.

Mặc dù phát âm yếu ớt lại không lưu loát, nhưng ngoài ý muốn rất dễ nghe.

Mềm mại non nớt, tựa như chim sơn ca đang hát.

Khiến đáy lòng Quan Tự run lên một cái.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #langman