12.2
Q.12 - Chương 9: MƠ HỒ NHỚ LẠI
Lăng Thiếu Đường nhíu mày nhìn Hoàng Phủ Ngạn Tước. Đây là Ngạn Tước mà bọn họ quen biết sao? Một người đàn ông có tiếng tao nhã sao lại bị một cô gái dọa cho sợ tới mức "hồn bay phách tán" rồi?
- Ngạn Tước, thân cậu mất đến không biết bao nhiêu lần rồi, sao đột nhiên hôm nay lại bày ra vẻ thuần khiết vậy? - Lăng Thiếu Đường cảm thấy rất có hứng thú.
- Đúng vậy, Ngạn Tước, cậu đừng nói cho tớ biết cậu cũng học theo Thiên Dục, trâu già gặm cỏ non hả?
Rõ ràng chuyện này khiến Cung Quý Dương cực kì thấy hứng thú, anh ta không chú ý vào chuyện có được ở trong Lãnh gia không nữa, vấn đề quan trọng nhất bây giờ là...
Oan gia kia là ai?
Sao cô ấy lại có năng lực như vậy?
Hoàng Phủ Ngạn Tước khó xử, vẻ mặt vô tội. Anh ta bất đắc dĩ thở một hơi dài...
- Mấy người phụ nữ trước là thất thân vì tớ, nhưng mà đối mặt với cô nhóc này thì nếu tớ không nhanh chân chạy thì sẽ bị cô bé ấy đùa giỡn đến chết thì thôi! Các cậu không biết đâu, cô bé kia cực kì giống tiểu yêu tinh hồi xa xưa ý, trong đầu lúc nào cũng có đầy ý đồ xấu xa, tớ chỉ sợ mình không cẩn thận sẽ chết trong tay cô nhóc đó thôi.
Lăng Thiếu Đường, Cung Quý Dương và Lãnh Thiên Dục nhìn nhau, vẻ mặt lộ ra ý cười.
Xem ra "thần tình yêu" đã gõ cửa Hoàng Phủ Ngạn Tước rồi. Chẳng qua là... dựa theo cách nói của cậu ta, lại thêm bộ dạng kinh hãi thế này nữa thì nhất định phải ép cậu ta khai ra mọi chuyện mới được!
Đúng lúc này, dì Trần đi tới, ghé tai nói nhỏ với Lãnh Thiên Dục. Sau đó, vẻ mặt Lãnh Thiên Dục dần trở nên lạnh lẽo...
- Dục... - Thượng Quan Tuyền nhạy cảm phát hiện ra sự thay đổi của Lãnh Thiên Dục. Vừa rồi hắn còn rất dịu dàng, vậy mà lúc này không biết đã có chuyện gì mà vẻ mặt lại thay đổi như vậy, toàn thân hắn như toát ra khí lạnh...
- Thiên Dục, có chuyện gì rồi à? - Ba người bạn cũng lên tiếng hỏi.
Lãnh Thiên Hi và Bùi Vận Nhi cũng cảm nhận được sự thay đổi...
Ánh mắt Lãnh Thiên Dục lạnh như băng, hắn lạnh nhạt lên tiếng: "Giáo phụ Nhân Cách tới đây".
- Giáo phụ Nhân Cách? - Lăng Thiếu Đường nghe vậy, ánh mắt đầy nghi vấn.
- Là vị giáo phụ của gia tộc kia à?
- Đúng - Lãnh Thiên Dục trả lời dứt khoát. Hắn vô thức ôm chặt Thượng Quan Tuyền vào lòng nhưng hắn cũng không biết tại sao bản thân lại có phản ứng như vậy.
- Giáo phụ Nhân Cách là vị giáo phụ có địa vị cao trong tổ chức Mafia, thật không biết hôm nay ông ta tới có mục đích gì? - Lăng Thiếu Đường cũng thấy rất khó hiểu.
Đôi mắt Lãnh Thiên Dục trầm xuống, khí lạnh toát ra từ người hắn ngày càng đậm đặc.
Hắn nhếch mép cười...
- Nếu một người chỉ có thể sống trong sự lo lắng, chờ đợi ngày chết thì sẽ lộ ra bản tính của mình, tự động thay đổi tác phong ra tay.
Hắn đang nói thì bóng dáng của giáo phụ Nhân Cách xuất hiện tại vườn hoa. Phía sau ông ta là mấy người vệ sĩ mặc quần áo đen, trong tay bọn họ như cầm một thứ gì đó.
Giáo phụ Nhân Cách đi bên phải, bên cạnh là Phong. Anh ta bước nhanh lên phía trước, nhìn Lãnh Thiên Dục rồi nói: "Lão đại, vì giáo phụ Nhân Cách thỉnh cầu nên tôi chỉ có thể bất đắc dĩ dẫn đường cho ông ta, mong lão đại thứ tội".
Vẻ mặt Lãnh Thiên Dục không hề thay đổi nhìn Phong, sau đó nhìn giáo phụ Nhân Cách đã đi đến trước mặt mình, lạnh lùng nói: "Được rồi, nếu đã tới đây thì đều là khách".
- Lão đại! - Giáo phụ Nhân Cách cung kính cúi người.
- Biết hôm nay là ngày tụ họp của tứ đại tài phiệt nên để bày tỏ thành ý của mình, tôi đã chuẩn bị quà cho mấy vị tổng giám đốc, mong các ngài vui lòng nhận cho.
Vừa dứt lời thì ông tay giơ tay lên ra hiệu, mấy người vệ sĩ nhanh chóng mở hộp ra, bên trong toàn là những thứ đồ quý hiếm trên thế giới, lóe ra ánh sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.
- Giáo phụ khách khí quá, lần này chẳng qua là Lãnh mỗ và mấy người bạn ôn lại chuyện cũ với nhau thôi, không phải là bàn bạc chuyện gì quan trọng. Tôi nghĩ giáo phụ nên đem mấy thứ này về.
Lãnh Thiên Dục chỉ đơn giản liếc qua mấy thứ đồ lấp lánh, đôi mắt vẫn hết sức lạnh lẽo.
Mọi người đều chú ý đến Lãnh Thiên Dục và giáo phụ Nhân Cách nên không hề để ý đến vẻ mặt Thượng Quan Tuyền lúc này đang rất kì lạ. Cô hơi nhíu đôi lông mày lá liễu lại, đôi mắt đẹp cũng ngơ ngẩn nhìn chằm chằm giáo phụ Nhân Cách...
Người này... sao lại quen vậy? Cô đã từng gặp ở đâu rồi?
Cô xoa xoa hai bên thái dương, trong đầu như hiện lên một điều gì đó...
- Cô Thượng Quan, cô không sao chứ? - Phong là người đầu tiên phát hiện ra sự khác lạ của Thượng Quan Tuyền. Khi anh ta thấy Thượng Quan Tuyền dùng ánh mắt kì quái nhìn giáo phụ Nhân Cách thì vội vàng tiến lên hỏi.
Câu nói của Phong lập tức thu hút sự chú ý của Lãnh Thiên Dục. Hắn vội cúi đầu xuống, nhìn vẻ mặt kì lạ của Thượng Quan Tuyền, trong nháy mắt liền trở nên đầy dịu dàng...
- Tuyền, sao vậy? - Giọng nói trầm thấp đầy quan tâm của hắn vang lên.
- Em... - Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt thân thiết của Lãnh Thiên Dục, khuôn mặt nhỏ nhắn toát lên sự đau đớn...
- Sao mỗi lần em muốn nhớ ra điều gì đó thì lại càng không thể nhớ ra được gì cả?
Nói xong, cô lại ngước đôi mắt trong veo như búp bê nhìn giáo phụ Nhân Cách, đôi mắt tràn đầy sự nghi hoặc.
Giáo phụ Nhân Cách lúc này cũng chú ý đến sự khác thường của Thượng Quan Tuyền, trong lòng ông ta đột nhiên thấy kinh hãi...
Cô gái này thật là phiền phức!
Thật ra hôm nay giáo phụ Nhân Cách mạo hiểm tới đây chính là muốn yên tâm hơn một chút. Từ sau khi Sax Ân chết, Lãnh Thiên Dục không hề có bất cứ động thái nào.
Nhưng chính vì Lãnh Thiên Dục bình tĩnh, không có hành động gì lại khiến giáo phụ Nhân Cách càng trở nên lo lắng và bất an. Ông ta luôn cảm thấy có một đôi mắt sắc bén đang nhìn chằm chằm mình, đôi mắt đó vô cùng lạnh lẽo và tàn nhẫn cứ nhìn ông ta như vậy, trong lòng ông ta như treo lơ lửng một con dao, không biết khi nào thì rơi xuống...
Ông ta đến đây chỉ vì muốn thăm dò xem Lãnh Thiên Dục có phản ứng gì, thật không ngờ ánh mắt của Thượng Quan Tuyền lại khiến ông ta sợ đến mức gần chết. Ông ta hơi hối hận về hành động của mình, nếu còn ở đây lâu thì giáo phụ Nhân Cách sợ cô sẽ nhớ ra ông ta.
- Tuyền, em thấy không thoải mái ở đâu à? - Lãnh Thiên Dục thấy cô khác lạ thì vẻ mặt lại càng thêm lo lắng.
- Dì Trần, dì mau gọi bác sĩ tới đây.
- Dục... - Thượng Quan Tuyền lập tức giữ tay hắn, nhẹ giọng nói - Em không sao đâu, chỉ là vừa rồi dường như nhớ ra gì đó nên thấy hơi đau đầu thôi".
Giáo phụ Nhân Cách nghe vậy thì hồi chuông cảnh báo trong lòng càng vang lên mãnh liệt. Ông ta lập tức cười xòa rồi nói: "Lão đại, nếu cô Thượng Quan thấy không thoải mái thì tôi cũng không tiện ở đây quấy rầy nữa. Quà thì hy vọng ngài lão đại nhận cho, coi như là tấm lòng của tôi".
Lãnh Thiên Dục yên lặng nhìn giáo phụ Nhân Cách, đôi môi mỏng từ từ nhếch lên...
- Giáo phụ khách sáo quá rồi. Nếu đã như vậy mà Lãnh mỗ không nhận thì khác nào khiến giáo phụ mất mặt.
Giáo phụ Nhân Cách nghe xong thì vội vàng ra lệnh cho vệ sĩ để quà ở lại rồi nhanh chóng rời đi.
- Lão đại, ở đây còn có việc của tôi không? - Phong cung kính hỏi.
Vẻ mặt Lãnh Thiên Dục vẫn lạnh băng, hắn vung tay lên, lạnh nhạt nói: "Cậu theo tôi nhiều năm như vậy nên không cần phải rời khỏi đây. Hôm nay là dịp mọi người thoải mái tụ tập nói chuyện, cậu không cần câu nệ như vậy".
- Vâng, lão đại! - Phong lùi về đằng sau mấy bước.
Nhìn bóng lưng giáo phụ Nhân Cách, Hoàng Phủ Ngạn Tước bước nhẹ lên, đôi mắt âm trầm không thể khinh thường...
- Thiên Dục, cậu nghi ngờ ông ta?
Dù sao cũng là bạn bè từ nhỏ nên bọn họ cũng hiểu suy nghĩ trong lòng hắn.
- Ít nhất tính đến thời điểm hiện tại thì ông ta là đối tượng đáng bị nghi ngờ nhất. Càng là người thông minh, lòng dạ thâm sâu thì khi lòi đuôi ra lại càng hành động ngu xuẩn - Lãnh Thiên Dục hơi nheo đôi mắt đầy nguy hiểm lại, giọng nói bức người.
- Ông ta... - Thượng Quan Tuyền vô thức kêu nhỏ một tiếng, nhíu chặt lại, đôi mắt lóe lên tia hoang mang...
- Tuyền, em sao vậy? - Lãnh Thiên Dục lập tức thay đổi nét mặt, giọng nói cũng trở nên luống cuống.
- Dục, người này... sẽ gây hại cho anh... - Thượng Quan Tuyền cố gắng nắm bắt điều gì đó trong đầu nhưng không biết vì sao, cô luôn cảm thấy Lãnh Thiên Dục đang bị nguy hiểm.
Lãnh Thiên Dục hơi ngẩn người ra...
Phong đứng ở một bên cũng hơi giật mình.
- Tuyền... - Lãnh Thiên Dục vươn tay ôm eo cô, sự ngạc nhiên nhanh chóng biến mất. Hắn nhìn về phía giáo phụ Nhân Cách vừa rời đi, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh...
- Yên tâm đi, người muốn giết anh còn nhiều lắm, nhưng phải xem bọn chúng có bản lĩnh đó không. Anh rất muốn xem bọn chúng định làm thế nào! - Lãnh Thiên Dục lên tiếng.
- Dục... - Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Thượng Quan Tuyền lúc này đầy lo lắng.
Lãnh Thiên Dục yêu chiều vỗ nhẹ lên mặt cô, nhẹ giọng nói: "Tuyền, anh cam đoan với em, vì em, vì con của chúng ta, anh nhất định sẽ không để xảy ra chuyện gì! Hãy tin anh!"
Thượng Quan Tuyền nhìn vào đôi mắt đầy tự tin của Lãnh Thiên Dục, trái tim như có dòng nước ấm chảy qua. Lát sau, cô nở nụ cười, nhẹ nhàng gật đầu.
- Được rồi, không có việc gì đâu. Cô bé cứ yên tâm đi, mệnh Thiên Dục lớn lắm, nếu cậu ta đã nói như vậy thì nhất định là không có vấn đề gì đâu - Cung Quý Dương vừa vươn vai vừa nói.
Bầu không khí căng thẳng nhanh chóng tiêu tan, biệt thự Lãnh gia lại khôi phục lại không khí thoải mái, mãi đến khi giọng nói của một cô gái vang lên...
- Mọi người có nhớ em không? - Giọng nói cực kỳ ngọt ngào thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
- Thanh nhi? - Lãnh Thiên Hi kêu lên rồi sải bước đi về phía cô gái.
- Anh Thiên Hi, anh vẫn phong độ quá nhỉ! - Lãnh Tang Thanh đặt va li xuống đất rồi bổ nhào vào lòng Lãnh Thiên Hi.
Thượng Quan Tuyền lập tức kinh ngạc, đưa mắt nhìn sang Bùi Vận Nhi. Cô thấy trên mặt Vận Nhi ngoài kinh ngạc thì còn toát lên sự đau lòng...
Thượng Quan Tuyền lại đưa mắt nhìn cô gái đột nhiên xuất hiện kia...
Cô gái này... sao lại quen thế nhỉ?
Cô ấy...???
Lúc này, Cung Quý Dương sang sảng cười to: "Thanh nhi, trong mắt em chỉ có anh Thiên Hi của em thôi à?"
Lãnh Tang Thanh luôn gọi anh hai mình là anh Thiên Hi, chuyện này mọi người ai cũng biết, tất nhiên trừ Thượng Quan Tuyền và Bùi Vận Nhi.
Lãnh Tang Thanh nghe vậy thì liền chạy đến, nhẹ nhàng kéo tay áo Cung Quý Dương. Cô như đang làm nũng: "Anh Quý Dương, Thanh nhi sao có thể quên anh chứ. Còn có cả...".
Cô lại đưa mắt sang mỉm cười với Hoàng Phủ Ngạn Tước...
- Anh Ngạn Tước, Thanh nhi rất nhớ anh... - Nói xong, cô ôm lấy cổ Hoàng Phủ Ngạn Tước, kiễng chân hôn chụt một cái lên khuôn mặt tuấn tú của anh ta.
Q.12 - Chương 10: KHÔI PHỤC TRÍ NHỚ
- Nhóc Thanh, còn anh nữa đấy - Lăng Thiếu Đường cười ha ha, đôi mắt sáng đầy khí chất vương giả...
- Anh Thiếu Đường, Thanh nhi sao quên anh được! - Lãnh Tang Thanh nở nụ cười tươi lộ lúm đồng tiền rồi tiến lên, nghịch ngợm hôn lên mặt anh ta.
Sau đó cô nhìn Kỳ Hinh, đùa giỡn: "Hinh Nhi, anh Thiếu Đường có bắt nạt chị không, nếu có thì nhất định phải nói cho Thanh nhi biết đó".
Kỳ Hinh cũng mỉm cười, ánh mắt đầy dịu dàng. Cô nhìn Lãnh Tang Thanh, giọng điệu nhẹ nhàng: "Có em ở đây, ai dám bắt nạt chị chứ. Thanh nhi, em đã tốt nghiệp rồi, em có biết anh cả em ngày nào cũng hy vọng em về nhà không?"
Lãnh Tang Thanh lén liếc mắt nhìn Lãnh Thiên Dục đứng cách đó không xa, cô cười trộm một cái. Ánh mắt lóe lên tia tinh quái, cô nhẹ giọng nói: - Anh cả em với chồng chị đều là người bá đạo với chuyên chế, nếu em mà về thì làm gì có tự do nữa.
- Thanh nhi! - Còn chưa đợi Kỳ Hinh lên tiếng, giọng nói nghiêm nghị của Lãnh Thiên Dục đã vang lên.
Lãnh Tang Thanh lè lưỡi, sau đó uể oải đi đến trước mặt Lãnh Thiên Dục. Lát sau, cô lại mỉm cười, tựa đầu vào lồng ngực ấm áp của hắn, hờn dỗi nói: "Em biết hôm nay các anh tụ họp nên đặc biệt trở về, anh đừng mắng em nữa".
- Nhóc, em về sao không nói trước cho anh biết để anh bảo người ra đón em! - Vẻ mặt lạnh lẽo của Lãnh Thiên Dục dần ấm áp lên, giọng nói đối với em gái rất yêu chiều.
- Không cần, không bây giờ em đã về rồi à? Được rồi, anh đừng giận nữa....
Lãnh Tang Thanh nói xong liền kiễng chân hôn lên mặt Lãnh Thiên Dục một cái. Cô hiểu anh cả mình, chỉ cần cô làm nũng một chút là anh ấy sẽ không tức giận nữa...
Lãnh Tang Thanh không hề biết từ đầu đến cuối Thượng Quan Tuyền đều chăm chú nhìn cô. Không biết vì sao khi thấy cô gái này, trong lòng Thượng Quan Tuyền lại dâng lên cảm giác không thoải mái...
Trái tim cô như nhảy dựng lên, trong đầu lập tức hiện lên một vài hình ảnh...
Nhất là khi Lãnh Tang Thanh khẽ hôn lên má Lãnh Thiên Dục...
Hy Lạp - cô gái ngồi trên đùi Lãnh Thiên Dục kia!!! Còn nữa... đồng xu lóe sáng dưới vòi phun nước cầu nguyện ở Hy Lạp... Có cả bóng hình cao lớn của người đàn ông đứng ước nguyện...
Từng dòng ký ức, từng đoạn hội thoại lần lượt hiện lên...
- Tuyền, em có từng động lòng với Lãnh Thiên Dục không?
- Chủ thượng, sao em lại có thể động lòng với anh ta được...
- Em đã bán bản thân mình trong vòng bốn ngày để đổi lấy sự an toàn cho cô nhi viện... Trong bốn ngày sắp tới này, tôi muốn em chủ động dâng cơ thể ngọt ngào của em cho tôi hưởng thụ!
- Bốn ngày? Chỉ bốn ngày thôi và anh sẽ buông tha cho cô nhi viện Mary sao? Anh bảo đảm chứ?
- Đúng, chỉ cần em cam tâm tình nguyện làm người phụ nữ của tôi trong vòng bốn ngày, tôi bảo đảm cô nhi viện sẽ được an toàn.
- Tôi với em đánh cược với nhau!
- Cược gì?
- Bốn ngày này chúng ta sẽ không áp dụng biện pháp phòng tránh nào, nếu em mang thai con của tôi thì sau này sẽ phải tình nguyện làm người phụ nữ của Lãnh Thiên Dục tôi!
- Nếu tôi không mang thai thì sao?
- Thì Lãnh thị sẽ vĩnh viễn giúp đỡ cô nhi viện Mary vô điều kiện, hơn nữa sẽ đảm bảo an toàn cho cô nhi viện....
- A... - Thượng Quan Tuyền giơ hai tay lên ôm đầu, cô bật ra tiếng thét kinh sợ và thở hổn hển...
- Tuyền... - Lãnh Thiên Dục ôm vào vào lòng, ngón tay dài xoa nhẹ lên đầu cô, vẻ mặt vô cùng căng thẳng.
Dần dần, cơn đau đầu dần tiêu đi, khi cô cảm nhận được cảm giác quen thuộc từ đầu ngón tay của Lãnh Thiên Dục, cơ thể bỗng run lên. Cô ngẩng đầu nhìn hắn chăm chú...
Ánh mắt cô dần hiện lên từng mảng ký ức trước đây...
Cô nhớ ra rồi, cô nhớ ra mọi chuyện rồi!!
Cô là sát thủ đặc công do Niếp Ngân bồi dưỡng của tổ chức BABY-M, người đàn ông trước mặt cô chính là đối tượng cô phải ám sát - lão đại của tổ chức Mafia, cũng là tổng giám đốc của Lãnh thị - Lãnh Thiên Dục, người đàn ông một tay che trời, hô mưa gọi gió!
Vậy mà lúc này, trớ trêu thay lại trở thành vị hôn phu của cô, còn cô thì... mang thai con của hắn ta!
- Không... tại sao lại có thể như vậy... - Thượng Quan Tuyền vô thức lẩm bẩm trong miệng, ánh mắt hoàn toàn mệt mỏi...
Không ngờ cô lại có thể nhớ ra mọi chuyện, là do tình nhân của Lãnh Thiên Dục xuất hiện nên mới thế sao?
Thượng Quan Tuyền không thể không nhớ rõ cảnh tượng khi ở Hy Lạp, cô gái có quan hệ mập mờ với Lãnh Thiên Dục đang ở ngay trước mặt cô, hơn nữa còn có hành động thân thiết với Lãnh Thiên Dục như vậy...
Càng khiến cô cảm thấy thất vọng, đau khổ hơn là... Lãnh Thiên Dục lại hết sức yêu chiều cô gái này!
- Tuyền, em sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái sao? - Không chỉ Lãnh Thiên Dục mà tất cả những người khác cũng đều lo lắng.
- Anh cả, thì ra cô ấy là Thượng Quan Tuyền à? Chị dâu tương lai của em à? - Lãng Tang Thanh niềm nở nhìn Thượng Quan Tuyền.
- Đúng! - Lãnh Thiên Dục không hề do dự, đáp lời ngay.
Chỉ hai câu nói chuyện đơn giản vừa rồi đã khiến trong lòng Thượng Quan Tuyền nổi lớn từng hồi sóng lớn...
- Anh cả? Cô ấy là... - Cô kinh ngạc chỉ vào Lãnh Tang Thanh, nghẹn lời...
- Tuyền, đây là tiểu yêu của Lãnh gia, Lãnh Tang Thanh - Lãnh Thiên Dục nói.
Hả?
Thượng Quan Tuyền sửng sốt... cô cảm thấy thật ảo não... Trời ạ, thì ra cô hiểu lầm rồi. Nhưng không ngờ chính vì hiểu lầm như vậy nên cô mới có thể khôi phục lại trí nhớ.
Q.12 - Chương 11: VÌ YÊU MÀ LO LẮNG
Nhìn Thượng Quan Tuyền ngơ ngẩn, Lãnh Tang Thanh hết sức ngạc nhiên. Cô khẽ nói: "Ôi, chị dâu, chị xinh đẹp quá nhé! Con của hai anh chị nhất định cũng sẽ rất xinh đẹp!"
Thượng Quan Tuyền nghe vậy, đôi mắt càng thêm nặng nề, cô nở nụ cười khổ. Đôi mắt cô không còn vẻ hồn nhiên như trước mà thay vào đó là sự lạnh nhạt, cô đặt tay lên bụng, bất giác thốt ra nỗi lo lắng trong lòng...
- Người như tôi sẽ có được hạnh phúc thế sao....
Giọng nói trầm thấp của cô khiến Lãnh Thiên Dục đau lòng. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, thấp giọng nói: "Tuyền, có anh ở bên cạnh em, mọi chuyện đều có thể".
Nhìn vào đôi mắt sâu như biển ấy, Thượng Quan Tuyền rất căng thẳng. Cô thở dồn dập, vô thức thốt lên: "Không, Lãnh Thiên Dục, anh không thể đối xử tốt với tôi như thế được, chúng ta ở hai thế giới khác nhau".
Câu nói này hoàn toàn khiến mọi người kinh ngạc, nhất là Lãnh Thiên Dục. Đôi mắt hắn lóe lên tia nghi hoặc, từng gợn sóng lăn tăn trong đôi mắt u ám ấy...
- Tuyền... Em nhớ ra chuyện gì rồi à?
Những người khác cũng vui mừng nhìn Thượng Quan Tuyền.
Thượng Quan Tuyền đảo mắt nhìn mọi người xung quanh. Khi cô vô tình thấy Phong đứng ở một góc thì ánh mắt lóe lên tia phức tạp, nhưng không để mọi người kịp nhận ra thì đã nhanh chóng biến mất...
Cô cụp mắt xuống, ổn định lại tâm trạng rồi mỉm cười: "Không, em không nhớ được gì cả".
Nhìn vẻ mặt ngây thơ của cô, Lãnh Thiên Dục than nhẹ một tiếng, ôm chặt cô vào lòng, nhẹ giọng nói: "Không sao, từ từ sẽ nhớ ra thôi, em đừng miễn cưỡng bản thân".
Thượng Quan Tuyền gật đầu, tuy cô không nhìn Phong nhưng có thể cảm nhận có một ánh mắt đầy nghi hoặc đang nhìn chằm chằm cô.
*****
Bóng đêm dần bao phủ xuống biệt thự Lãnh gia, dưới ánh trăng mông lung, căn biệt thự càng thêm phần mộng ảo và mỹ lệ. Chiếc rèm cửa màu trắng ngà nhẹ nhàng bay bay trong cơn gió đêm gợi lên khuôn mặt nhỏ nhắn hơi tái nhợt của Thượng Quan Tuyền đang đứng bên cửa sổ...
Cô như đang nằm mơ, mơ một giấc mơ dài, một giấc mơ bình thường nhưng tràn ngập sự ngọt ngào và hạnh phúc xa xỉ. Nhưng rồi giấc mơ cũng phải kết thúc, sau khi tỉnh lại sẽ phải đối mặt với hiện thực tàn khốc.
Thượng Quan Tuyền cực kì sợ hãi cảm giác khi hoàn toàn tỉnh táo như thế này. Nó khiến cô buộc phải suy nghĩ về mọi chuyện, nhất là những chuyện xảy ra sau khi cô bị mất trí nhớ.
Hôm đó người cô nhìn thấy ở biệt thự của Niếp Ngân thì ra chính là giáo phụ Nhân Cách, người đàn ông trẻ tuổi kia là Sax Ân; thì ra người muốn cướp lấy con chip lại chính là người trong gia tộc của Mafia. Kể từ sau khi con chip biến mất, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào cô...
Đúng là con chip đang ở trong tay cô thật, nhưng hiện tại cô không biết phải xử lý với con chip này như thế nào, cô mới chỉ giấu con chip ở biệt thự của Lãnh Thiên Hi mà thôi!
Ngay khi Thượng Quan Tuyền khôi phục lại trí nhớ, cô rất muốn nói cho Lãnh Thiên Dục biết. Nhưng... khi cô nhìn thấy ánh mắt Phong lúc đó, cô thấy rất khác thường!
Cô vẫn không quên hình xăm kì lạ trên đầu vai Phong. Cô luôn mơ hồ cảm giác rằng hình xăm này kì lạ, không phải vì nó là Medusa mà ở chính hình con rắn lượn vòng trên hình xăm đó...
Quan trọng hơn là, cô cũng nhớ rõ lúc trước Niếp Ngân cũng đã xăm lên vai cô, nhưng không biết tại sao từ sau lần đó cô lại không hề nhìn thấy hình xăm nào trên vai mình cả!
Rốt cuộc là thế nào? Hai hình xăm có liên hệ gì với nhau không?
Cô cảm thấy mình đã từng nhìn thấy hình con rắn trên hình xăm đó ở đâu đó rồi!
Thêm việc tổ chức BABY-M có quan hệ với người của gia tộc Mafia, mà mục đích của bọn họ lại chính là lão đại của Mafia. Hàng loạt nghi vấn khiến Thượng Quan Tuyền phải đưa ra một quyết định. Đó chính là... tiếp tục giả vờ mất trí nhớ, sau đó dần dần tìm hiểu toàn bộ chân tướng sự việc.
Thứ nhất là chuyện năm đó Niếp Ngân giết Bùi Tùng. Thứ hai là thân phận của Phong, mục đích thật sự của việc anh ta ở lại bên cạnh Lãnh Thiên Dục là gì. Thứ ba là mục đích của giáo phụ Nhân Cách, ngoài việc có liên quan đến tổ chức BABY-M thì phía sau ông ta còn có ai khác không?
Đối mặt với những chuyện này, Thượng Quan Tuyền biết việc có lợi nhất chính là... ở lại bên cạnh Lãnh Thiên Dục!
Cô đang chìm đắm trong dòng suy tư thì Lãnh Thiên Dục mở cửa đi vào. Khi hắn thấy cô đang yên lặng đứng bên cửa sổ thì liền mỉm cười, nhưng...
Đôi mắt quá mức bình tĩnh của Thượng Quan Tuyền khiến hắn hơi kinh ngạc... Hắn thậm chí còn nghĩ rằng lúc này hắn đang nhìn thấy một Thượng Quan Tuyền không hề bị mất trí nhớ.
- Tuyền... - Hắn khẽ gọi, giọng nói tràn đầy từ tính, có chút nghi hoặc và lo lắng.
Thượng Quan Tuyền nghe vậy thì cả người hơi run lên. Cô lập tức quay đầu lại, sự bình tĩnh trong mắt không còn nữa, chỉ còn sự trong veo như làn nước mùa thu trong đôi mắt ấy.
- Sao lại ở đây, gió đêm thổi vào, em sẽ bị cảm lạnh đấy! - Lãnh Thiên Dục nhẹ nhàng bước lên ôm lấy cô, sau đó cùng cô ngồi xuống đầu giường.
Tay hắn nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của cô, hít thở hương thơm thanh nhã của cô khiến hắn cảm thấy hơi nghẹt thở... tình yêu nồng đậm lan tràn khắp lòng hắn...
Hô hấp của Thượng Quan Tuyền bắt đầu trở nên hỗn loạn, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng trở nên ửng hồng tựa như những đám mây trên bầu trời chiều khiến người khác phải mến yêu.
Cô đang yêu Lãnh Thiên Dục sao?
Thượng Quan Tuyền không thể không nhớ rõ sự thật này. Phải chăng là do ông trời sắp đặt nên tình yêu giữa hai người mới nảy nở kể từ sau khi cô mất trí nhớ?
- Hôm nay chắc em mệt lắm, bọn Quý Dương là như thế đấy, chỉ cần tụ tập với nhau ở một chỗ thì đuổi cũng không đi! - Giọng nói trầm thấp đầy yêu thương vang lên.
Thượng Quan Tuyền yên lặng dựa vào người hắn, cho tới bây giờ cô mới cảm thấy mình đang thực sự gần gũi với người đàn ông này. Nhưng mà... sự ấm áp này liệu có thể tiếp tục trong bao lâu?
Cô vô thức ôm chặt lấy Lãnh Thiên Dục, trong lòng đau đớn. Cảm giác sợ mất đi ngày càng mãnh liệt trong lòng cô, cô chưa từng có cảm giác như thế này bao giờ.
Dường như phát hiện ra vòng tay ôm chặt của cô, Lãnh Thiên Dục hơi ngạc nhiên, nhưng rồi hắn cũng ôm chặt cô vào lòng. Tuyền, Tuyền của hắn...
- Dục... - Lát sau, Thượng Quan Tuyền dịu dàng như một chú mèo con dán chặt người vào lồng ngực hắn, thì thầm nói - Em đột nhiên muốn ngồi xích đu ở vườn hoa tử vi, anh đi với em được không?
- Cứ theo ý em thôi, cô bé ạ! - Lãnh Thiên Dục yêu chiều hôn lên môi cô một cái rồi khẽ nói.
Vườn hoa tử vi trong màn đêm tràn ngập không khí lãng mạn. Ánh trăng trong như nước chiếu sáng khắp vườn hoa, mỗi đóa hoa như ngập tràn trong ánh trăng lóng lánh ấy. Cơn gió nhẹ nhàng thoảng qua mang theo hơi thở của mùa hạ, vuốt ve lên da thịt, dịu dàng như bàn tay âu yếm của người yêu.
Thượng Quan Tuyền ngồi trên xích đu, Lãnh Thiên Dục ở đằng sau chậm rãi và kiên nhẫn đẩy xích đu cho cô khiến thân hình mảnh khảnh của cô bay lên rồi hạ xuống, đầy ngọt ngào và ấm áp.
Tiếng cười khẽ của cô vang lên! Cô ngẩng đầu, hưởng thụ cảm giác thoải mái khi cơn gió thổi vào mặt...
Con người đúng là không biết đủ! Lúc cô mất trí nhớ thì cố gắng muốn nhớ lại, nhưng giờ khi đã khôi phục lại trí nhớ thì cô lại lưu luyến những đoạn hồi ức vô ưu vô lo trước đây...
Chiếc xích đu chậm rãi đung đưa, Lãnh Thiên Dục dừng động tác, đứng ở một bên, bóng hình cao lớn anh tuấn kéo dài trên mặt đất...
Hắn mỉm cười đầy thỏa mãn, hai tay khoanh trước ngực tận hưởng bức tranh đẹp trước mắt...
Ánh trăng sáng chiếu lên bộ quần áo bằng lụa mỏng trên người Thượng Quan Tuyền tựa như có một vầng sáng nhạt bao quanh lấy cô, càng tôn lên làn da trắng mịn màng ấy.
Từng đóa hoa tử vi tím kết hợp cùng mùi hương thơm thanh nhã trên người cô khiến bầu không khí càng thêm lãng mạn...
Ngay lúc này đây, Lãnh Thiên Dục ngây người ngắm nhìn Thượng Quan Tuyền...
Hắn chưa bao giờ biết rằng một người con gái lại có thể trong sáng đến vậy, khiến cả thể xác lẫn tâm hồn hắn đều rung động!
Dường như cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng sau lưng mình, Thượng Quan Tuyền nhẹ nhàng nghiêng đầu nhìn Lãnh Thiên Dục, mái tóc đen dài như thác nước xõa ra, bay bay phất phơ trong làn gió đêm...
Đôi mắt cô trong veo như làn nước càng hấp dẫn trái tim Lãnh Thiên Dục hơn.
- Dục... - Cô ngừng xích đu lại, nhẹ nhàng gọi tên hắn rồi giơ tay về phía hắn.
Lãnh Thiên Dục bước đến gần Thượng Quan Tuyền, ngồi lên chiếc xích đu rồi ôm lấy cô.
Hình ảnh hai người ôm nhau thắm thiết giữa biển hoa tím càng ngọt ngào hơn.
- Tuyền, em đẹp quá... - Hắn không hề che giấu cảm giác rung động và tình yêu chân thành trong lòng mình, ánh mắt đầy thâm tình như biển sâu, giọng nói trầm thấp làm say lòng người như một loại rượu quý.
Lúc này đây, tuy không có rượu nhưng cả hai người đều như đang say...
Thượng Quan Tuyền ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, ngón tay xanh xao nhẹ nhàng phủ lên mặt hắn, phác họa từng đường nét anh tuấn như được điêu khắc, hàng lông mày kiếm đầy quyền uy, sống mũi cao thẳng kiên nghị, đôi môi mỏng mà khêu gợi, từng đường nét góc cạnh như một tác phẩm hoàn hảo khiến người khác quên cả hít thở.
Đôi mắt vốn lạnh lùng giờ tràn đầy sự chân thành, thâm thúy không thấy đáy như biển sâu khiến cô hoàn toàn đắm chìm trong đó...
Đây là người đàn ông của cô sao? Là người đàn ông cô yêu nhất sao?
Lúc này, rốt cuộc Thượng Quan Tuyền cũng biết rõ trái tim mình thuộc về ai!
Thì ra duyên phận là do trời định, ngay từ lần đầu tiên ngoái đầu nhìn lại, trái tim cô đã không ngừng đập liên hồi. Mãi cho đến khi hắn lại xuất hiện một lần nữa, trái tim cô lại càng thêm rung động trước sự mãnh liệt và bá đạo của hắn...
Đêm đó, hắn không chỉ chiếm đoạt cơ thể cô, quan trọng hơn là... trái tim cô cũng vì hành động cuồng dã của hắn mà lạc mất đường!
Thì ra người đàn ông quan trọng nhất trong cuộc đời cô không phải là Niếp Ngân mà chính là người đàn ông đang ở trước mặt cô đây - Lãnh Thiên Dục!
Quả thật tình cảm không thể trốn tránh, đúng như những lời Lãnh Thiên Dục đã từng nói với cô... càng trốn tình thì tình lại càng theo!
Nhìn vẻ mặt cô như đang bước vào thế giới thần tiên, Lãnh Thiên Dục dịu dàng hôn nhẹ lên trán cô rồi khẽ bật cười...
- Cô bé, ở cùng với anh thì không cho phép em nghĩ đến chuyện khác! Nhìn anh! - Hắn giống như một đứa trẻ, để ý nhất cử nhất động của Thượng Quan Tuyền.
- Đồ bá đạo!
Thượng Quan Tuyền gắt giọng, ánh mắt dần trở nên dịu dàng: "Dục, mươi năm trước vì sao anh lại yêu em, lúc ấy em chỉ mới có tám tuổi thôi mà!"
Lãnh Thiên Dục vùi khuôn mặt tuấn tú vào suối tóc đen nhánh của cô, hơi thở đàn ông phả vào tai cô: "Cô bé ngốc, tình yêu vốn là chuyện rất kì diệu, còn em thì giống như tiểu yêu tinh nên ngay từ lúc đó mới có thể nắm giữ lấy trái tim anh".
- Đáng ghét!
Thượng Quan Tuyền nhẹ giọng phản bác lại, nhưng trái tim vì những lời vừa rồi của hắn lại rung động. Cô có thể cảm nhận được rõ ràng tấm lòng của người đàn ông lạnh lùng này, hắn thật sự, thật sự rất cố chấp với thứ tình cảm này.
Lát sau, cô lấy can đảm nhìn sâu vào đôi mắt thâm trầm của hắn, khẽ hỏi: "Dục, anh yêu em nhiều đến mức nào?"
Lãnh Thiên Dục ra vẻ nghi hoặc, nhíu mày lại: "Em định làm khó anh đấy à, vấn đề này anh trả lời thế nào được?"
Nhìn thấy sự ảm đảm trong đôi mắt cô, hắn hơi nhếch môi lên cười, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt lên mũi cô rồi lên tiếng:
- Tuyền, anh chỉ biết rằng vì yêu em, anh tình nguyện làm bất cứ chuyện gì, thậm chí vứt bỏ cả tính mạng mình!
Thượng Quan Tuyền nghe vậy thì trái tim đập "Thịch" một tiếng, sau đó nó như đang nhảy nhót điên cuồng trong lồng ngực cô.
- Dục, anh biết rõ thân phận của em, anh và em như nước với lửa, anh có nghĩ rằng nếu em khôi phục lại trí nhớ thì sẽ thế nào không? - Cô hơi lo lắng hỏi.
Bàn tay to của hắn vỗ nhẹ lên người cô, hưởng thụ cảm giác mềm mại dưới lớp áo lụa mỏng. Lãnh Thiên Dục không hề do dự đáp lại: "Tuyền, em phải nhớ kỹ, dù em có khôi phục lại trí nhớ hay không thì chúng ta yêu nhau là sự thật!"
Trái tim Thượng Quan Tuyền lại đập rộn ràng - đã yêu nhau...
- Tuyền! - Bàn tay hắn nhẹ nhàng đặt lên vai cô, để cô nhìn thẳng vào hai mắt hắn, giọng nói trầm thấp đầy ngang bướng:
- Anh chỉ biết rằng anh yêu em, ngay từ thời khắc đó em đã là người phụ nữ của anh. Dù có chuyện gì đi chăng nữa, dù phải đối mặt với tình huống gì thì sự thật này mãi mãi không thay đổi.
- Dục... - Thượng Quan Tuyền cảm thấy rất ngọt ngào, một người đàn ông lạnh lùng như vậy mà lại có thể cố chấp vì tình yêu như thế - Tại sao?... Tại sao anh lại chọn em... Bên cạnh anh còn có nhiều người khác...
- Bởi vì anh chỉ yêu mình em! - Lãnh Thiên Dục kiên định ngắt lời Thượng Quan Tuyền. Lúc này hắn không hề tức giận chút nào, qua ánh mắt cô, hắn biết cô cũng yêu hắn, nhưng tại sao lại muốn trốn tránh?
- Tuyền, rốt cuộc em đang trốn tránh điều gì? - Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt ngây thơ của cô, thầm thở dài một hơi, đáy lòng dâng lên cảm giác đau nhói.
Thượng Quan Tuyền muốn nói lại thôi, nhìn vào đôi mắt của Lãnh Thiên Dục, cô thấy đau lòng: "Em sợ... Dục. Em rất sợ...".
Chỉ trong chớp mắt, đôi mắt cô lóe lên tia trốn tránh, cô dựa vào người hắn, giọng nói nhẹ và vô lực: "Đừng đối xử tốt với em như vậy, em sợ mình sẽ mất đi...".
Lãnh Thiên Dục nheo đôi mắt thâm thúy lại, nhìn cô gái trong lòng mình đầy sắc bén. Hắn giơ tay nâng cằm cô lên, lát sau, hắn mới lên tiếng:
- Sắp tới chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ!
- Cái gì? - Thượng Quan Tuyền vô thức kêu lên một tiếng, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
- Dục, anh vừa nói...
- Anh sẽ tổ chức hôn lễ, anh muốn em sẽ trở thành vợ chính thức của Lãnh Thiên Dục anh, trở thành người phụ nữ của anh! - Lãnh Thiên Dục mở miệng nói, giọng nói trầm thấp nặng nề như đá tảng áp vào lòng người.
Hắn không chỉ muốn cơ thể của cô mà còn muốn có được trái tim cô một cách trọn vẹn!
- Không được! - Thượng Quan Tuyền cự tuyệt. Cả hai người đều không biết tương lai sẽ ra sao, sao có thể cho đối phương thêm hy vọng chứ?
- Không được? - Lãnh Thiên Dục nghe vậy, đôi mắt chim ưng nheo lại...
- Tại sao lại không được? - Ngữ khí của hắn dần cao lên, khiến Thượng Quan Tuyền sợ hãi nhưng không thể trốn tránh.
- Em... - Thượng Quan Tuyền không biết phải nói sao, cô cắn chặt răng vào môi - Tóm lại chúng ta không thể kết hôn!
- Em đã mang thai cốt nhục của Lãnh gia, vậy mà lại không muốn gả cho anh? - Lãnh Thiên Dục đột nhiên đứng lên, từ trên cao nhìn xuống cô, bóng dáng cao lớn của hắn tạo thành áp lực vô hình trong cô...
Thượng Quan Tuyền đau lòng, kết hôn ư? Sao cô có thể kết hôn được? Chỉ cần cô còn là đặc công thì sẽ không thể tiếp nhận được thứ tình cảm thiêng liêng này, trừ khi... cô đoạn tuyệt với tổ chức BABY-M!
Cô biết Niếp Ngân quan tâm đến cô, khi cô mất trí nhớ anh ta đã cho phép cô ở lại Lãnh gia... đó là giới hạn lớn nhất rồi.
- Dục, xin anh đừng ép em, được không? - Đôi môi anh đào của cô hé mở, nói ra mấy lời, giọng nói vô lực.
- Tuyền... - Lãnh Thiên Dục cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹn...
- Em không muốn gả cho anh, chẳng lẽ người em yêu là Niếp Ngân? - Giọng nói khàn khàn của hắn vang lên giống như lời thủ thỉ của người yêu nhưng tràn đầy sự lo lắng và đau khổ.
- Không, em không yêu Niếp Ngân, là... - Thượng Quan Tuyền vốn là người trắng đen rõ ràng. Khi cô nhìn vào đôi mắt hắn, cô vội vã lên tiếng đính chính lại.
Lãnh Thiên Dục cảm thấy ấm áp, hắn vuốt nhẹ tay lên má cô như đang tuyên cáo quyền sở hữu...
- Người em yêu là Lãnh Thiên Dục anh!
Đây không còn là câu hỏi nữa mà là sự khẳng định đầy chắc chắn của người đàn ông.
Thượng Quan Tuyền thở dồn dập, cô đứng dậy. Ánh trăng chiếu sáng khiến cô đẹp như một nữ thần. Cô không trả lời gì nữa, cánh tay trắng như tuyết nhẹ nhàng ôm lấy cổ hắn, vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào lồng ngực hắn...
- Dục, nếu anh thật sự yêu em vậy thì cứ giữ lại em bên cạnh anh, đừng quan tâm gì nhiều nữa... - Cô nhất định phải ở bên cạnh hắn, cô không thể trơ mắt nhìn hắn gặp nguy hiểm được.
Nhưng Lãnh Thiên Dục không biết suy nghĩ trong lòng cô, hắn siết chặt eo cô, cúi người tuyên bố: "Đương nhiên rồi, em sẽ phải ở bên cạnh anh cả đời này".
- Anh thật sự sẽ vì em mà làm bất cứ chuyện gì sao? - Cô ngẩng đầu hỏi, nhưng lại chạm vào môi hắn... Ngay sau đó, đôi môi ngọt ngào của cô bị liền bị hắn ngậm lấy...
Nụ hôn mang theo chút trừng phạt nhưng lại đầy chân thành, ăn mòn lý trí của cô...
Sau khi lưu luyến buông cô ra, ngón tay dài của hắn nhẹ nhàng chạm vào môi cô, cất giọng đầy tự tin và chắc chắn: "Sao em lại nghi ngờ lời anh nói? Vì em, anh tình nguyện làm bất cứ chuyện gì!"
Đôi mắt hắn đầy chân thành và quyết tâm...
Thượng Quan Tuyền hít sâu một hơi, hàng lông mi dài run run như cánh ve, nhìn thẳng vào mắt hắn, lấy hết dũng khí ra nói: "Vậy anh... có vì em mà rời khỏi tổ chức Mafia không?"
- Rời khỏi Mafia? - Lãnh Thiên Dục hỏi ngược lại, ánh mắt thâm sâu đầy suy tư.
- Đúng, rời khỏi Mafia, không làm lão đại nữa! - Thượng Quan Tuyền kiên định lặp lại.
Lãnh Thiên Dục đăm chiêu nhìn đôi mắt đầy quyết tâm của Thượng Quan Tuyền, hắn nhíu mày lại đầy nghi ngờ. Đôi mắt chim ưng của hắn hơi nheo lại, hắn không trả lời mà hỏi lại cô:
- Tuyền, em đã khôi phục lại trí nhớ rồi, đúng không?
Thượng Quan Tuyền căng thẳng, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ xem tại sao hắn lại hỏi như vậy... Ngay sau đó, cô nghĩ ra... bản thân đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng...
- Em... không... - Cô bất giác thì thầm, đầu óc đang không ngừng tính toán xem nên trả lời thế nào.
- Tuyền, anh chưa bao giờ nói với em về chuyện của Mafia, vậy sao em lại biết? - Hắn giơ tay lên vuốt má cô, giọng điệu tuy mềm nhẹ nhưng lại đầy suy đoán.
- Em nghe Vận Nhi nói! - Thượng Quan Tuyền cắn răng đem Bùi Vận Nhi làm lá chắn cho mình, cô cụp mắt xuống nói.
Khi mọi việc còn chưa điều tra ra rõ ràng thì cô không muốn để Lãnh Thiên Dục biết mình đã khôi phục lại trí nhớ, cô không muốn trở thành gánh nặng của hắn.
- Thật không? - Hắn cẩn thận quan sát biểu cảm trên gương mặt cô, đôi mắt đầy phức tạp.
- Ừm! - Cô nín thở, gật đầu lên tiếng - Dục, anh chưa trả lời em!
Lãnh Thiên Dục dường như cũng không muốn suy nghĩ quá nhiều nữa, nghe cô nhắc nhở, đôi mắt hắn ánh lên tia tình cảm dịu dàng, đôi môi mỏng hé mở nói ra những lời đầy kiên định: "Yên tâm, chỉ cần anh giải quyết xong một chuyện thì sẽ làm theo lời em!"
- Giải quyết một chuyện? - Thượng Quan Tuyền vô thức lặp lời lời vừa rồi của Lãnh Thiên Dục, sau đó, cô vội vã ngẩng đầu nhìn hắn - Không, Dục, em muốn anh rời khỏi nơi đó ngay!
- Tại sao?
Lãnh Thiên Dục thấy phản ứng hôm nay của Thượng Quan Tuyền rất khó hiểu, hơn nữa... tại sao cô lại cứ khăng khăng muốn hắn làm như vậy?
- Vì... - Thượng Quan Tuyền muốn nói lại thôi, vẻ mặt đầy khó xử. Lát sau, cô nhẹ nhàng nói - Vì em nghe nói nơi đó rất nguy hiểm, anh còn ở trong tổ chức đó thì em sợ anh sẽ gặp bất lợi!
Lãnh Thiên Dục cười nhẹ, cúi người nhìn cô, bàn tay khẽ vuốt ve gương mặt cô: "Tuyền, em lo lắng cho anh, phải không?"
Trái tim Thượng Quan Tuyền nhói lên, cô phủ tay mình lên tay hắn, nhẹ giọng nói: "Anh biết là được rồi... Em...".
Cô cắn răng vào môi, sau đó nhìn thẳng vào mắt hắn: "Em sợ mất anh!"
- Tuyền...
Lãnh Thiên Dục không thể khống chế, ôm Thượng Quan Tuyền vào trong ngực. Lúc này cô đã làm cho một con người luôn kiên cường trở thành một người đàn ông đầy dịu dàng.
Hắn chỉ muốn yêu thương cô, chăm lo cô thật tốt, cứ như vậy yêu chiều cô...
Hắn biết Thượng Quan Tuyền luôn không dám đối mặt với tình cảm của mình, vậy mà cô có thể nói ra những lời như vậy thật không dễ dàng gì. Hắn sẽ chờ, chờ đến ngày cô chủ động bày tỏ tình yêu với hắn!
Tiếng tim đập trầm ổn và nhịp nhàng của Lãnh Thiên Dục vang vọng bên tai Thượng Quan Tuyền. Cô cảm thấy mình cũng có cùng nhịp thở với hắn. Người đàn ông bá đạo như hắn đã dùng sự mạnh mẽ của mình để bước vào thế giới của cô, trên người cô đã lưu lại dấu ấn vĩnh viễn thuộc về hắn... đó chính là con của bọn họ!
Vậy nên, vì hắn, vì con của hai người, cô biết cần phải nhanh chóng giải quyết mọi việc.
- Dục, thời gian này em muốn đi theo anh, dù là việc công hay việc trong tổ chức, được không? - Cô nhất định phải nghĩ cách để tiếp cận Phong và giáo phụ Nhân Cách.
- Không được, giờ tình trạng của em không chịu được việc cứ đi qua đi lại nhiều nơi như thế! - Lãnh Thiên Dục yêu thương từ chối cô.
Từ khi hắn phát hiện Niếp Ngân muốn buông tay, hắn cũng yên tâm để Thượng Quan Tuyền ở lại biệt thự nghỉ ngơi. Dù sao giờ cô đang mang thai, nếu đi theo hắn mà xảy ra chuyện gì thì hắn sẽ rất đau lòng.
- Nếu em không nhìn thấy anh thì em sẽ rất lo lắng cho an nguy của anh. Anh cũng biết phụ nữ có thai vốn rất đa nghi mà... - Cô chỉ có thể lấy cớ này.
Nhưng lo lắng cho an nguy của hắn là sự thật!
- Cô bé ngốc... - Hắn thấy rất ngọt ngào, lại ôm cô vào lòng, cúi người xuống thấp giọng hứa hẹn - Em yên tâm, vì em và vì con của chúng ta, anh tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Hơn nữa anh còn muốn được hưởng thụ tình yêu của em với anh nữa!
Nhưng nếu em cứ muốn ở bên cạnh anh thì nhất định phải nghe lời anh... không cho phép nhân lúc anh không chú ý lại làm ra những chuyện khiến anh phải lo lắng, biết không?
- Biết rồi, anh dài dòng quá đấy, giống y hệt một ông già vậy... - Thượng Quan Tuyền tựa đầu vào ngực hắn, khẽ nhắm mắt lại, đôi môi đỏ hồng mỉm cười.
- Tuyền... - Lãnh Thiên Dục cảm thấy rất vui, nhẹ nhàng gọi cô một tiếng.
- Hả? - Thượng Quan Tuyền lười biếng dụi đầu vào ngực hắn đầy thỏa mãn, hành động cực kì ngây thơ.
Lãnh Thiên Dục giơ tay lên nắm chặt tay cô...
- Gả cho anh, được không? - Đôi mắt hắn sáng như ngọn đuốc lại đầy dịu dàng khiến người khác phải chìm đắm trong đó.
- Dục... - Thượng Quan Tuyền biết Lãnh Thiên Dục là người cố chấp - Không phải anh đã nói sẽ chờ đến khi em khôi phục lại trí nhớ mới...
- Anh muốn chúng ta đẩy nhanh tiến độ! - Lãnh Thiên Dục sợ lúc nào đó sẽ mất đi cô.
- Dục, cho em một thời gian nữa được không, lúc này em chỉ muốn ở bên cạnh anh như thế này thôi...
Thượng Quan Tuyền chua xót lên tiếng, từng hơi cô hít vào đều là hơi thở của hắn, cảm giác an toàn chưa bao giờ có. Nếu có thể thì cô chỉ muốn cả đời này dựa vào lòng hắn, vĩnh viễn không rời, trở thành vợ của hắn, sinh con cho hắn, nhưng...
Sao cô có thể ích kỷ mà cho hắn một lời hứa hẹn được?
Tình cảm của bọn họ vừa mới chớm nở, nếu chưa gì đã nói ra lời hứa hẹn yêu thương thì cô sợ sau này sẽ làm trái tim hắn càng đau đớn...
Cô ôm chặt lấy hắn, không hề nhìn thấy ánh mắt đau lòng của Lãnh Thiên Dục...
Q.12 - Chương 12: LÃNH THIÊN HI TỎ TÌNH
Những tia nắng vàng như trải đầy trên thảm trải sàn, phòng khách của căn biệt thự đắm chìm trong giai điệu âm nhạc tao nhã, thiết kế màu trắng xa hoa của căn phòng càng khiến Bùi Vận Nhi giống như một con búp bê bằng pha lê.
Sau khi đặt tờ giấy ghi chú xuống bàn, cô liền đứng dậy nhìn quanh bốn phía, ánh mắt hơi ảm đạm.
Từ sau khi bị thương, Lãnh Thiên Hi liền đưa cô tới biệt thự của anh. Qua mấy ngày ở chung, cô biết mình đã thầm yêu mến người đàn ông này, nhưng tâm tư của anh Thiên Hi thế nào thì cô lại không rõ.
Tuy trong buổi tụ họp vừa rồi, ánh mắt anh dường như có gì đó lạ lạ nhưng anh vẫn không hề tỏ thái độ gì khiến cô rất khó xử, cô cũng không thể mặt dày mày dạn hỏi thẳng anh được.
Sau khi suy xét kỹ lưỡng, Bùi Vận Nhi quyết định rời khỏi đây. Dù sao vết thương của cô cũng đã ổn rồi, cứ ở lại đây cũng không hay lắm. Tuy có người của Lãnh thị tới hỗ trợ nhưng cô vẫn phải trở về cô nhi viện đã xem tình hình thế nào.
Cô đang nghĩ ngợi thì từ cánh cửa được mở ra...
Bùi Vận Nhi vui vẻ, anh Thiên Hi về rồi sao?
Cô thấy bóng dáng cao lớn của Lãnh Thiên Hi đi vào, Bùi Vận Nhi đang tươi cười thì sau đó lại xuất hiện một cô gái đi theo sau Lãnh Thiên Hi vào phòng khách.
- Anh Thiên Hi... - Bùi Vận Nhi nghẹn lời, khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn cũng trở nên mất tự nhiên. Cô đã từng cô gái này một lần, đó chính là trợ lý của Thiên Hi - Laman. Nhưng sao cô ấy lại cùng anh Thiên Hi về nhà?
- Vận Nhi? Em dậy sớm thế? Sao không ngủ thêm chút nữa? - Lãnh Thiên Hi thấy Bùi Vận Nhi đứng trong phòng khách liền nở nụ cười ấm áp.
Nhưng chưa đợi Bùi Vận Nhi trả lời, Lãnh Thiên Hi đã lên tiếng nói tiếp: "Vận Nhi, em ở đây chờ anh một chút, anh xử lý chút chuyện đã!"
Nói xong, anh đi thẳng về phía thư phòng, Laman cũng dùng ánh mắt kì quái nhìn Bùi Vận Nhi rồi đi theo anh.
Bùi Vận Nhi không ngốc, qua ánh mắt của Laman vừa rồi, cô biết rõ cô gái này thích Thiên Hi. Cô cắn chặt môi, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại đi về phía thư phòng.
Trong thư phòng truyền đến tiếng nói chuyện của Lãnh Thiên Hi và Laman, dường như có liên quan đến chuyện phẫu thuật gì đó. Cửa thư phòng chỉ khép hờ, qua khe hở, Bùi Vận Nhi thậm chí có thể mơ hồ nhìn thấy vẻ mặt tập trung của Lãnh Thiên Hi.
Quan hệ của hai người chỉ là đồng nghiệp mà thôi, nhất định là do cô nghĩ nhiều rồi, Bùi Vận Nhi tự giễu cợt bản thân.
Nhưng khi thấy Laman có thể thoải mái thảo luận những vấn đề chuyên môn về y học với Lãnh Thiên Hi, Bùi Vận Nhi thấy rất hâm mộ cô ấy. Cô cảm thấy mình chẳng khác nào một người vô dụng, không giúp gì được cho Lãnh Thiên Hi.
Nhìn dáng vẻ của Laman, Bùi Vận Nhi chợt cảm thấy sống mũi cay cay, hai người này thật là xứng đôi.
- Laman, phương án đề xuất phẫu thuật của em không tồi, cuối tuần chúng ta cứ dựa theo phương án này mà tiến hành. Đúng rồi, còn nữa... - Lãnh Thiên Hi mở ngăn kéo lấy ra một tập tài liệu - Em xem đi, nó sẽ giúp ích cho em đấy!
- Cám ơn anh, Thiên Hi! - Laman vô cùng thân thiết gọi tên anh, đôi mắt cô lộ rõ sự thương mến của mình đối với Lãnh Thiên Hi.
Bùi Vận Nhi cho rằng hai người đã nói chuyện với nhau xong, vội vàng muốn né đi. Nhưng ngay sau đó, cô lại nghe thấy tiếng kêu đầy sợ hãi của Laman, vì thế vội vàng nhìn vào trong phòng.
Có lẽ do Laman không cẩn thận nên cánh tay sượt qua khung sắt cạnh bàn, trong nháy mắt, một vệt đỏ sẫm rỉ máu lằn lên trên cánh tay trắng nõn của Laman...
- Laman, sao em lại không cẩn thận thế? - Lãnh Thiên Hi vội mở hộp cứu thương, lấy ô-xy già và băng gạc và thuốc ra, cẩn thận xử lý vết thương cho cô.
- Thiên Hi... - Laman thấy Lãnh Thiên Hi xử lý vết thương cho mình, trong lòng đầy ngọt ngào. Vì thế đợi khi anh xử lý xong xuôi, thân thể mềm mại của cô như một con mèo dựa hẳn vào ngực anh.
- Laman! - Lãnh Thiên Hi nhíu mày lại, lập tức muốn đẩy cô ra nhưng cô lại ghé vào tai anh, nhẹ giọng nói:
- Thiên Hi, em biết mình chỉ có thể vĩnh viễn là trợ lý của anh, em không có hy vọng xa vời nào khác, chỉ muốn được như thế này một lúc thôi. Chỉ một lát thôi, xem như anh đáp ứng nguyện vọng của em, được không?"
- Cái này... - Lãnh Thiên Hi thấy khó xử, đẩy cô ra cũng không được, mà không đẩy ra thì thấy rất kỳ quái.
Bùi Vận Nhi hoàn toàn chứng kiến cảnh tượng này, đôi mắt cô trong nháy mắt trở nên ảm đạm. Cô chậm rãi xoay người lại rời đi, trái tim như bị ai đó bóp nát.
Thật ra cô rất rõ ràng, mình đâu phải là người thích hợp với anh Thiên Hi đâu! Anh cao cao tại thượng như vậy, gia thế hiển hách chưa nói đến, chỉ nói về y thuật cao minh của anh đã khiến người khác phải trầm trồ thán phục rồi. Một người đàn ông ưu tú như vậy, sao cô có thể hy vọng xa vời được chứ?
Cô đã đọc qua nhiều chuyện cổ tích, tuy cô tin rằng hoàng tử sẽ ở cùng với cô bé lọ lem, nhưng sau đó thì sao? Tất cả các câu chuyện cổ tích đều không hề nhắc đến chuyện sau đó của hai người. Hai người môn không đăng, hộ không đối thì ít nhất cũng phải có năng lực để bù vào. Nhưng cô thì chẳng có gì, cho dù có ở bên cạnh anh Thiên Hi thì sao chứ? Chẳng lẽ để cho anh bị người khác cười nhạo khi ở cùng một cô gái như thế sao?
Không phải Bùi Vận Nhi tự ti mà là cô biết Lãnh Thiên Hi ở vị trí rất cao, ngay từ đầu cô đã không thể có khả năng để yêu anh được!
Bùi Vận Nhi vừa rời bước thì dường như Lãnh Thiên Hi có tâm ý tương thông đột nhiên ngẩng đầu lên. Khi anh nhìn thấy cửa thư phòng khép hờ thì sắc mặt liền kinh hãi, vội vã đẩy Laman ra.
- Xin lỗi! - Anh vội vàng nói sau đó nhanh chóng chạy ra khỏi thư phòng...
Laman ảm đạm ngồi trên ghế, cô biết sẽ như vậy mà, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Bùi Vận Nhi, cô đã biết sẽ thế này!
- Vận Nhi...
Khi Bùi Vận Nhi vừa định mở cửa rời đi thì giọng nói của Lãnh Thiên Hi liền vang lên. Sau đó, anh bước nhanh lên vài bước, khuôn mặt anh tuấn đầy lo lắng và khẩn trương!
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bùi Vận Nhi chỉ trong nháy mắt liền trở nên trắng xanh, cô vô thức muốn tránh đi. Tay vừa định mở cổng ra thì liền bị Lãnh Thiên Hi nắm lại, kéo cô vào lòng.
- Vận Nhi, sao em lại đi? - Anh mở miệng, thấp giọng hỏi.
- Em... - Bùi Vận Nhi cố né tránh, hơi thở của Lãnh Thiên Hi khiến cô không còn đủ lý trí.
Lúc này, Laman bước nhẹ tới...
- Thiên Hi! - Giọng nói của cô ấy tràn ngập sự hấp dẫn - Em muốn... nói với cô ấy một câu!
Nói xong, Laman nhìn Bùi Vận Nhi, thấp giọng nói: "Cô bé, cô không biết mình may mắn đến thế nào sao?"
Vừa dứt lời, Laman lại nhìn thoáng qua Lãnh Thiên Hi rồi rời đi.
Căn phòng khách lại trở về vẻ yên tĩnh, sự tĩnh lặng này khiến Bùi Vận Nhi càng thêm mất tự nhiên.
- Anh Thiên Hi... - Cô khó khăn mở miệng nói - Thời gian qua em đã quấy rầy anh, em... muốn về cô nhi viện!
- Ở cô nhi viện có người của Lãnh thị rồi!
Lãnh Thiên Hi nhìn chằm chằm khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn của Bùi Vận Nhi, cánh tay anh siết chặt eo cô dường như không có ý định buông ra.
- Nhưng... nhưng vết thương của em đã đỡ hơn nhiều rồi...
Bùi Vận Nhi cảm thấy tim mình đang đập rộn ràng, cô không biết anh Thiên Hi đang nghĩ gì nữa, chỉ cảm thấy ánh mắt anh nhìn chằm chằm cô khiến trái tim cô không yên...
- Vậy à?
Lãnh Thiên Hi đột nhiên nở nụ cười rồi cúi đầu xuống, thì thầm nói bên tai cô: "Để anh xem vết thương của em đã hồi phục chưa!"
Hả?
Bùi Vận Nhi đột nhiên ngẩng đầu lên, lại rơi vào đôi mắt thâm sâu của anh. Cô lập tức cụp mắt xuống, hai tay không biết nên để ở đâu.
- Được không, Vận Nhi? - Giọng nói của Lãnh Thiên Hi như một loại rượu khiến người khác say đắm.
Bùi Vận Nhi chỉ có thể gật đầu, tùy ý đến anh đưa cô vào phòng.
Tay Lãnh Thiên Hi chậm rãi cởi áo khiến làn da trắng như ngọc của cô hiện lên trong tầm mắt. Anh gỡ băng gạc trên vết thương xuống, miệng vết thương cũng lộ ra.
Qua mấy ngày Lãnh Thiên Hi cẩn thận chăm sóc, miệng vết thương đã khép lại, về cơ bản đã khôi phục tám chín phần.
- Vận Nhi, qua một thời gian nữa thì sẽ không còn sẹo nữa đâu! - Lãnh Thiên Hi nhẹ nhàng đưa tay chạm vào vết thương trên người cô, ánh mắt đầy tình cảm và thương tiếc.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bùi Vận Nhi đã sởm đỏ ửng. Tuy mấy ngày vừa qua đều là anh Thiên Hi xử lý vết thương cho cô, anh tự cởi áo cô ra cũng là chuyện bình thường, nhưng hôm nay cô lại cảm thấy rất kì lạ.
- Vận Nhi, ở lại đây, được không? - Lãnh Thiên Hi nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên rồi cất giọng hỏi.
- Ở lại đây? - Bùi Vận Nhi nhìn Lãnh Thiên Hi, không hiểu hàm nghĩa trong lời nói của anh, đôi mắt to tròn đầy mờ mịt.
- Đúng, ở đây, ở bên cạnh anh! - Lãnh Thiên Hi lên tiếng, đôi mắt thâm thúy lóe lên tia sáng rạng rỡ.
Bùi Vận Nhi nghe vậy như một chú nai con khiếp sợ, kinh ngạc nhìn Lãnh Thiên Hi. Sau một lúc lâu cô cũng không biết phải nói gì. Cô không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, không phải anh Thiên Hi vừa rồi rất lo lắng cho cô gái kia hay sao? Sao lại bảo cô ở lại bên cạnh anh?
Dường như nhìn ra sự nghi ngờ trong mắt Bùi Vận Nhi, Lãnh Thiên Hi khẽ vuốt tóc cô, thở dài nói: "Anh biết tại sao em lại muốn rời đi!"
- Anh biết? - Bùi Vận Nhi thất thanh hỏi.
Lãnh Thiên Hi nhíu mày cười rồi gật đầu, đôi mắt đầy mến yêu nhìn cô...
- Em cho rằng anh thích Laman đúng không?
Bùi Vận Nhi kinh ngạc, khi biết tâm sự trong lòng mình bị anh đoán được, cô lại càng trở nên mất tự nhiên. Nhưng ngay sau đó, hành động của Lãnh Thiên Hi lại càng khiến cô thêm sợ hãi...
Lãnh Thiên Hi cúi đầu xuống, đôi môi mỏng khêu gợi đầy mến yêu hôn lên miệng vết thương của cô, nhẹ nhàng và đầy mờ ám...
- Anh Thiên Hi... - Bùi Vận Nhi thở gấp, chỉ trong nháy mắt, da thịt cô truyền đến cảm giác tê tê như một cơn sóng lớn nhấn chìm cô...
Anh Thiên Hi đang làm gì vậy? Sao hôm nay anh lại nói và hành động kỳ lạ như thế?
- Vận Nhi, em thích anh không? - Lát sau, Lãnh Thiên Hi ngẩng đầu lên, đôi mắt càng thêm thâm thúy, giọng điệu đầy dịu dàng.
- Em... Bùi Vận Nhi run rẩy không nói nên lời, đôi môi anh đào khẽ hé mở như đang mời gọi anh nhấm nháp...
Cô không hiểu tại sao anh Thiên Hi lại hỏi như vậy.
- Vận Nhi ngoan, trả lời câu hỏi của anh đi! - Lãnh Thiên Hi mê muội nhìn cô, cúi thấp người hít thở hương thơm trên người cô.
- Ừm! - Bùi Vận Nhi khó xử gật gật đầu, thuận theo tâm tư của bản thân. Cô rất muốn nói cho anh biết cô thật sự rất thích anh, ngay từ lần đầu tiên gặp đã thích anh rồi.
Lãnh Thiên Hi hài lòng mỉm cười, nụ cười đầy phóng khoáng. Anh giơ tay vuốt ve khuôn mặt của cô, động tác đầy dịu dàng và ái muội như với người yêu rồi nói nhỏ:
- Thật ra, anh Thiên Hi cũng rất thích em, Vận Nhi!
Bùi Vận Nhi nghe vậy thì lập tức kinh ngạc mở to mắt nhìn Lãnh Thiên Hi, dần dần, sự kinh ngạc chuyển thành vui mừng...
- Anh Thiên Hi...
Không có rượu nhưng bầu không khí lúc này như tỏa ra hương thơm làm say lòng người. Cô không kháng cự nổi, như bị lạc trong đôi mắt anh.
Bùi Vận Nhi không hề biết thì ra một người đàn ông khôi ngô tuấn tú lại khiến người khác mê say như thế.
- Vậy nên Vận Nhi à, anh rất thích em, em nhẫn tâm rời khỏi anh sao? Nếu em thật sự nhẫn tâm như thế thì trái tim anh sẽ chết vì đau đớn mất! - Lãnh Thiên Hi ra vẻ đáng thương nhìn cô rồi nói.
Anh chỉ có thể dùng cách này để giữ Vận Nhi lại. Anh biết Vận Nhi là người mềm lòng, không giỏi biểu đạt tình cảm của mình, còn anh thì... cũng chẳng khác gì anh cả, khi yêu vào thì còn nhát gan hơn cả con gái...
- Không, em sẽ không để anh đau lòng đâu, em sẽ không đi nữa! - Vận Nhi nhào vào lòng anh, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi trong ngực Lãnh Thiên Hi.
Lãnh Thiên Hi thỏa mãn ôm cô, vẻ mặt tươi cười đầy hạnh phúc...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com